Tần Ninh Phấn Đấu FULL


Ngày rời trường, các chim non đều thức dậy thật sớm.
Sáng sớm, trời còn hơi lạnh, mưa nhỏ tí tách.
Cẩn thận thu gọn lông vũ, sắp xếp lại thiết bị chứa vật, Tần Ninh ra khỏi nhà gỗ.
Trong mưa phùn mông lung, cỏ tươi xanh biếc, muôn hồng nghìn tía nở rộ.

Sương mù nhẹ nhàng phiêu diêu, tựa như tiên cảnh ở nhân gian.
Đứng bên bờ hồ, hít một hơi thật sâu, khí lạnh thấm vào trong cơ thể, làm cho tinh thần run lên.
“Tần Ninh.”
Đang có chút xuất thần, bên tai nghe được thanh âm, Tần Ninh quay đầu lại, phát hiện là Bạch Lam cùng Bạch Hi kết bạn đi tới.
“Cậu ở đây à, lát nữa phải đến giảng đường chính tập hợp.”
“Ba ba và chú Thanh sẽ đến đón chúng ta.”
Trong khi ba người nói chuyện, các chim non khác cũng lục tục tỉnh lại.
Cuồng điêu ở dưới núi lửa, cùng đường với ba người Tần Ninh.
Bạch giáp hắc nhạn cùng hồng phúc hắc nhạn ở phía tây thành, tuyết nhạn ở xa hơn.

Cho nên, sau khi rời trường là phải chia xa.
Trong ba tháng, các chim non sớm chiều ở chung, cùng vào cùng ra.

Đột nhiên phải tách ra, cho dù chỉ là một thời gian ngắn, vẫn vô cùng không nỡ.
“Chú Toàn gửi tin nhắn, trước khi về trong tộc, phải đến bờ biển trước.”
“Đến bờ biển?”
“Ừ.” Hắc Minh gãi đầu, “Cụ thể làm gì, chú Toàn chưa nói.”
Bọn họ đã qua tuổi nhảy núi, chẳng lẽ là muốn kiểm tra bơi lặn?
Bơi thua Tần Ninh mấy lần, thân là chim biển, đúng là cần tăng thêm huấn luyện.
“Các cậu đang nói gì đấy?”
Hồng Tường mò đến gần, một tay khoác lên vai Hắc Minh, làm người sau nhíu mày.
“Keo kiệt.”
Bĩu môi, Hồng Tường lui ra sau nửa bước.
“Lại không chọc bụng cậu.”
Hắc Minh lập tức trừng mắt, tại chỗ vung nắm tay, muốn đánh nhau?
Tần Ninh nhìn nhìn sắc trời, vội hỏi: “Lồng bảo vệ mở ra, có lẽ phải đợi rất lâu, ăn gì trước đi?”
“Ý kiến hay!”
Hai con hắc nhạn bị chuyển dời lực chú ý, chiến hỏa tắt trong vô hình.
Tần Ninh nhẹ nhàng thở ra, rồi lại không nhịn được bật cười.
Thế giới ăn hàng, thật lòng làm người cảm khái.
“Ăn cái gì?”
“Muốn đi săn không?”
“Không cần, chỗ mình còn dự trữ.”
“Mình cũng có.”
Lượng cơm của các chim non tăng vọt, kỹ năng đi săn không ngừng mạnh lên, số lượng hung thú trong rừng giảm mạnh.
Kẻ may mắn còn sống sót hầu như đều là đếm giây phút qua ngày, nghe được tiếng chim hót liền mềm chân.

Nắm được cơ hội phải lập tức ra sức ăn, chỉ e hiện tại không ăn no, ngày nào đó vận khí không tốt, trốn không thoát vuốt chim, chết thành quỷ đói.
Giao dịch với Phúc Thanh, Tần Ninh tích lũy không ít tồn kho.

Qua bạch tuộc nhỏ xử lý, có thể nói sắc hương vị đều đủ.
Thiên nga cùng cuồng điêu quen thuộc đi cọ cơm, hắc nhạn cùng tuyết nhạn ngồi ngay tại chỗ, ngửi được mùi đồ ăn, hai mắt lập tức sáng lên.
“Đây là trái cây hôm qua hái.”
Hắc Minh đưa quả dại, thuận tay nhận cá nướng, vùi đầu liền gặm.
Tbvực Cam có thể giữ tươi.
Thịt nướng mang theo nhiệt độ, thậm chí có chút nóng miệng.

Canh cá tươi ngon, theo thực quản trượt xuống, cũng là hưởng thụ cao nhất.
“Ss ——”
Tần Ninh vừa thổi thổi, vừa xé thịt nướng thành sợi, cuốn rong biển đưa vào trong miệng.
“Ăn như thế ngon không?” Lật Dương có chút tò mò.
“Ngon, tuyệt đối ngon!”
Tần Ninh phồng má, lại cuộn một cái, nhìn nhìn, đưa đến trước mặt cuồng điêu.
“Nếm thử?”
Thân là chim dữ ăn thịt, bản năng có chút chống cự rong biển.
Lật Dương do dự hai giây, không ngăn nổi Tần Ninh nhiệt tình, nhận lấy cắn một cái, vị lại thật không tệ.
“Mình không lừa cậu, ngon mà đúng không?”
“Ăn ngon.” Cuồng điêu thành thật gật đầu.
“Ăn nữa không?”
“Có!”
Tần Ninh đưa rong biển qua, Hắc Minh sán lại gần, cười híp mắt, rất là đắc ý.
“Rong biển là mình mò.”
Hắc nhạn ăn thịt, cuồng điêu ăn chay.
Thực đơn của tộc lông vũ vô cùng phong phú, từ đây có thể thấy ít nhiều.
Các chim non ngồi quây lại với nhau, chia sẻ thực đơn, nếm thử các kiểu phối hợp.

Cuối cùng tổng kết ra, rong biển cuộn thịt mĩ vị nhất, cá nướng nhỏ thêm nước quả dại cũng rất ngon miệng.
“Trong biển có sò ốc, mùi vị cũng tương đối tốt.”
Tần Ninh nuốt thịt cá, cầm một quả dại, nói, “Có cơ hội ra bờ biển, có thể bắt một ít về.”
“Không thành vấn đề!”
“Cứ giao cho mình.”
Các hắc nhạn vỗ ngực cam đoan, nhất định dự trữ thật nhiều, mang chia sẻ cho mọi người.
Lặn xuống nước chỉ là chuyện nhỏ, vớt sò ốc, quả thực dễ như trở bàn tay.
Bởi vì một câu nói của Tần Ninh, sau hồ cá và hung thú, sò ốc dưới biển lại gặp phải nguy cơ sinh tồn.
Các hắc nhạn vui vẻ phấn chấn, thảo luận lặn nước đánh bắt với Tần Ninh, hoàn toàn quên mất thời gian.
Các chim non khác tập hợp xong, đã đến giảng đường chính.

Giảng viên khôi chuẩn kiểm qua số lượng, phát hiện thiếu hơn hai trăm con.
“Chim non khu ký túc xá thứ nhất không đến.”
“Một con cũng không?”
“Không có.”
“Tôi đi gọi.”
Giảng viên khôi chuẩn bất đắc dĩ, đứng dậy bay đi.
Một ngày cho rằng có thể thanh nhàn, không ngờ còn phải bận tâm hơn bình thường.
Mưa dần dần ngừng.
Giảng viên khôi chuẩn bay đến khu ký túc xá, từ trên cao quan sát.

Bên bờ hồ, một đám chim non đang liên hoan.
“Nên tập hợp.” Giảng viên khôi chuẩn thu cánh, hạ xuống đất.
Các chim non nghe tiếng quay đầu, trong tay còn cầm thịt nướng.
Gió nhẹ thổi qua, mùi thơm của thịt nướng bay đến, giảng viên khôi chuẩn không nhịn được ngửi ngửi.

Thảo nào không thèm phần thưởng trên lớp, mùi vị đúng là không thể so sánh.
Cuồng điêu hắc nhạn không có loại tay nghề này, chẳng lẽ là phượng hoàng?
Cũng không giống a.
Biết lỡ mất thời gian, các chim non rối loạn lên.
“Đến giờ rồi?”
“Đã lâu như vậy?”
“Nhanh thu dọn, lập tức!”
“Chú Toàn chờ lâu sẽ đánh người.”
“Bạch giáp hắc nhạn sẽ đánh người?”
“Phí lời!” Hắc Minh trợn mắt, “Chẳng lẽ cuồng điêu sẽ không?”
“Sẽ.” Lật Dương cào cào gáy.

Sau khi phá xác, hắn bị đánh không ít.
“Vậy không phải đúng rồi!” Hắc Minh tiếp tục trợn mắt.
Tộc lông vũ bảo vệ chim non không giả, nhưng đa số thi hành giáo dục sparta.

Chưa từng bị ăn đánh, đại khái chỉ có ba con phượng hoàng.
Để tiết kiệm thời gian, các chim non lại bắt đầu chơi trò ném nhận.
Chim non chờ ở giảng đường chính, nghe được tiếng kêu dài truyền đến trong không trung, ngẩng đầu, thấy bạn học bay đến theo đường parabol, tập thể không nói gì.
Phượng hoàng không so được, “bạn cùng phòng” với phượng hoàng cũng sánh bằng.
Kim điêu cảm xúc sâu nhất, hung hăng cắn răng, lại ghi thêm một bút cho hắc ưng và bạch đầu hải điêu.
Sau khi người đến đông đủ, giảng viên khôi chuẩn lại kiểm tra số lượng.
Xác định không có sai sót, hiệu trưởng bạch chuẩn đi lên đài cao, cất giọng nói: “Trong ba tháng này, tất cả mọi người rất cố gắng, biểu hiện rất tốt, thành tích học tập cũng vô cùng ưu tú.

Đến khi học kỳ kết thúc, đều có thể chuẩn bị độc lập.”
Giọng chưa dứt, các chim non đã hưng phấn lên.
“Thế nhưng, bất luận ở trong trường học có ưu tú cỡ nào, cũng nhất định không được kiêu ngạo.”
Hiệu trưởng bạch chuẩn vẻ mặt nghiêm túc, đột nhiên đổi đề tài.
“Khi ở trong trường học, các em được bảo vệ.

Nguy hiểm trải qua trong lớp thực chiến, xông vào hoàn cảnh xa lạ, gặp phải đàn thú thái cổ, đều sẽ không thật sự bị thương.

Sau khi rời trường, lại sẽ trở nên hoàn toàn khác.”
Trước kiến trúc vàng kim, hiệu trưởng bạch chuẩn quét qua các chim non kích động, lời nặng ý dài.
Các chim non im lặng nghe, không người nào lên tiếng.
“Các em phải nhớ kỹ, đường rất dài, những thứ phải học rất nhiều.”
“Kiêu ngạo, tự cho rằng mình rất cao, sơ suất cẩu thả, lỗ mãng, coi thường đối thủ, bất luận một điểm nào, cũng đều có thể mất mạng.”
“Sau khi độc lập, vẫn không thể lơ là.”
“Tộc lông vũ thuộc về bầu trời, là người thống trị vực Lam.”
“Thành Vũ là tinh thành vĩ đại nhất, sinh sống ở nơi này, đều là tộc đàn dũng cảm và trí tuệ nhất.”
Nói đến đây, hiệu trưởng bạch chuẩn dừng một chút.
“Đương nhiên, ngoại trừ số ít.”
Bạch vĩ hải điêu và bạch phúc hải điêu nóng mặt, việc làm của thân tộc làm bọn họ cảm thấy xấu hổ.
“Là một thành viên của thành Vũ, phải biết mình nên, không nên làm gì.”

Không thể vứt bỏ vinh dự của tộc lông vũ, không thể làm tộc nhân thất vọng, càng không thể làm tổ tiên hổ thẹn.
“Tất cả mọi người hiểu chưa?”
“Hiểu!”
Các chim non lớn tiếng trả lời, mạnh mẽ hùng hồn.
Hiệu trưởng bạch chuẩn mỉm cười gật đầu, đúng lúc mọi người tâm tình cao nhất, đột nhiên giội xuống một thùng nước lạnh, còn có đá vụn.
“Sau khi kỳ nghỉ kết thúc, mọi người trở lại trường, sẽ có một cuộc thi.”
Các chim non chớp chớp mắt, thi?
“Ba người đứng đầu và ba người đứng cuối, lấy tổng điểm chia trung bình, làm tiêu chuẩn hợp lệ.”
“Cao hơn điểm trung bình, coi như là hợp lệ.

Thấp hơn điểm trung bình,” hiệu trưởng bạch chuẩn cố ý dừng lại, đợi các chim non căng thẳng, mới từ từ nói, “Treo trước trường học hai ngày, làm trừng phạt.”
Yên lặng, yên lặng như chết.
Gió xoay vòng, cuốn qua giảng đường chính.
Trước kiến trúc vàng kim, hơn một nghìn năm trăm chim non, toàn bộ hóa đá.
Năm giây sau, cứng ngắc xoay cổ, nhìn về phía ba con chim phượng đứng trước đội ngũ.

Lấy điểm trung bình, có thể loại ba con này ra không?
Hiệu trưởng bạch chuẩn lắc đầu, vui sướng tỏ vẻ, đương nhiên không được.

Đều lên lớp đi học cùng nhau, nhất định phải đối xử bình đẳng.
Điểm quá cao?
Vậy mới có tính khiêu chiến!
Xác nhận không thể thay đổi quy tắc, các chim non nhất thời nước mắt như mưa.
Không có gì, tuyệt vọng mà thôi.
Ba con chim có phần mềm hack này, ngôn ngữ thông dụng max điểm, thực chiến max điểm, kiến thức tinh hạm max điểm.
Chia đều với bọn họ, là tiết tấu muốn đùa chết mọi người?
Đối với sự đau thương phẫn nộ của các bạn học, Tần Ninh có thể hiểu.

Nhưng bằng lương tâm mà nói, cách đấu của cậu rập khuôn zero.

Không tìm được cách giải quyết, tất cả mọi người đều phải lên nóc nhà, ai cũng không thể thảm hơn ai.
Mặc dù đối với phượng hoàng mà nói, chút độ cao ấy không là gì, nhưng trước mắt bao nhiêu người, treo ngược trên nóc nhà hóng gió, cũng không phải trải nghiệm tốt đẹp gì.
Hóa đá cùng với các chim non, còn có giảng viên trước đó cũng không biết chuyện.
Bất luận khôi chuẩn tính tình tốt, hay là du chuẩn và hồng chuẩn tương đối nóng tính, nghe xong hiệu trưởng bạch chuẩn nói, toàn bộ mở to hai mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Hiệu trưởng rốt cuộc đập đầu mấy lần?
Biết rõ phượng hoàng ba môn hack điểm, một môn treo không, còn làm ra quyết định như vậy, là muốn xào chung một nồi không phân biệt tộc đàn?
Ông lớn tuổi, có thể trốn ở trong trường, vài năm không ra khỏi cửa, tránh khỏi ồn ào rối loạn.
Nhưng bọn họ không được!
Ngoài thời gian dạy học, đa số đều có nhiệm vụ tuần tra.

Chim non bị hố về nhà mách phụ huynh, gia trưởng che chở con cháu xù lông, trăm phần trăm sẽ tuốt tay áo, đuổi theo bọn họ úp bao tải.
Không xong nữa, Bạch chủ mà biết, sẽ có phản ứng gì?
Các giảng viên nhìn nhìn nhau, nghĩ đến hậu quả nào đó, đồng loạt sợ run cả người.
“Nếu không, đến lúc thi cách đấu, chúng ta ra sân?”
Thực lực giữa các chim non chênh lệch quá lớn, hệ thống sẽ xử thành tích vô hiệu.
Giảng viên ra sân, hẳn là có thể được vài điểm chứ?
“Như vậy được không?” Hồng chuẩn tỏ vẻ nghi ngờ.
“Được.” Du chuẩn biểu thị, “Không có quy định giảng viên không được ra sân.”
Nói chung, không thể tiếp tục để phượng hoàng được trứng ngỗng.
“Nếu như trận nào cũng thua, cũng vẫn không có thành tích.”
Phượng hoàng có mạnh nữa, chưa chắc thắng được chim trưởng thành.
“Không sao, khôi chuẩn trống yếu nhất, để bọn họ lên.”
Khôi chuẩn: “…”
Bọn họ nghe được đấy! Có tin gia trưởng của đám nhóc kia chưa đến, úp bao mấy người trước không.
Khôi chuẩn không phát uy, coi bọn họ là sẻ nhà?
“Chuyện phượng hoàng xong rồi, các chim non khác làm sao bây giờ?”
“Ba max điểm đặt song song, tính thành một.

Lấy thêm hai người phía sau, nhất định có thể cân đối một chút.”
“Nếu hiệu trưởng không đồng ý?”
“Phải đồng ý!” Du chuẩn cắn răng.
“Nếu vẫn không thành thì sao?”
“… Rau trộn.”
Các giảng viên hoạt động đầu óc, cố gắng bù đắp hậu quả xấu do hiệu trưởng đập đầu gây ra.
Trong kiến trúc vàng kim đột nhiên vang lên tiếng chim hót.
Lồng ánh sáng trong suốt bao phủ bầu trời trên sân trường hiện ra tầng tầng gợn sóng, tựa như băng cứng hòa tan, từ trung tâm bắt đầu tan đi.
Cuộc sống khép kín sắp kết thúc, các chim non đồng thanh hoan hô.

Cho dù quay lại phải đối mặt cuộc thi, có thành tích xong chín phần sẽ bị đổi chiều, cũng không ảnh hưởng tâm tình tốt lúc này.
Trước cổng trường, tộc lông vũ nguyên thủ liên tục bay lên hạ xuống.
Mấy con khổng tước lục lục lam lam đột nhiên xòe đuôi, hấp dẫn không ít ánh nhìn, đặc biệt cướp mắt.
Đại nhạn thành hàng, bạch giáp hắc nhạn và hồng phúc hắc nhạn lần lượt đến, chào hỏi lẫn nhau.
Tuyết nhạn và ngỗng trời kết bạn, trò chuyện nóng bỏng.
Ở trong trường học, hồng diên và quyên chuẩn đánh đến náo nhiệt, chim mái của hai khu ký túc xá gần như không đội trời chung.
Ở ngoài trường học, quan hệ giữa hai tộc lại tương đối tốt.
Hồng diên mới thu quân từ trạm không gian, đang chuẩn bị qua thăm quyên chuẩn.

Theo mệnh lệnh của chủ thành, bắt đầu từ tháng sau, hai tộc sẽ rút nhân viên, cùng nhau đến thành vệ tinh.
“Thành Rừng chủ động khiêu khích, bồi thường hai tòa thành vệ tinh vẫn quá lời cho bọn họ!”
“Chưa chắc.”
“Là sao?”
“Hai thành vệ tinh này không có bao nhiêu tài nguyên, vị trí lại vô cùng quan trọng, thông thẳng với tuyến đường an toàn ngoài vực.

Lúc đầu thành Rừng không chịu cho, sau đó Bạch chủ đứng ra, mới ngoan ngoãn giao ra.”
“Bạch chủ nói gì?”
“Không biết.” Quyên chuẩn lắc đầu, tiếc nuối nói, “Tôi cũng là nghe nói từ chỗ Yến Lam.

Cụ thể Bạch chủ nói gì, cậu ta không chịu tiết lộ.

Chỉ nói lúc thông tin, mặt hắc ưng tái mét.”
Tái mặt?
Vậy nhất định bị ăn thiệt rất nhiều.
“Quá đã.”
“Đúng vậy.”
Bên kia, kim điêu khoanh tay, lạnh lùng nhìn bạch vĩ hải điêu, mũi phun khí phì phì.

Biết chuyện không liên quan đến bọn họ, nhưng nhìn ngoại hình tương tự vẫn cứ hít thở không thông, gặp mặt đã muốn đánh.
Bạch vĩ hải điêu quay đầu, nhường ra vài bước, không chấp nhặt với đám chim xù lông này.
Tộc tước vẫn là trung tâm ồn ào.
So với vân tước và quelea trưởng thành, chút tài ăn nói của chim non, đơn giản là gặp sư phụ.
“Mau nhìn!”
“Là tín thiên ông.”
“Cuồng điêu đến?”
“Là cuồng điêu… Từ từ, kia là Bạch chủ?”
Tín thiên ông từ giữa không trung hạ xuống, mỏ chim trắng hồng, thân thể trắng muốt, lông cứng trên đầu cánh màu đen, là dấu hiệu phân biệt với thân tộc.
Bạch Hử nhảy xuống khỏi lưng chim, đuôi tóc nhẹ nhàng tung bay, mềm mại phủ lên vai lưng.
Dây xích vàng mảnh rũ xuống trên trán, điểm xuyết đá quý hình thoi.

Mỗi lần nhẹ nhàng lay động, đều phản chiếu tia sáng lấp lánh.
Trường bào màu trắng sát người, cổ tay dùng vòng vàng quấn lại, điêu khắc đồ đằng phượng hoàng.
Đoàn người lập tức yên tĩnh lại.
Lật Nhan đi theo sau lưng Bạch Hử, quét mắt nhìn qua bốn phía vài lần, thấy kim điêu có chút cứng ngắc, theo thói quen lại muốn trào phúng.

Bị Hắc Toàn trừng mắt nhìn, ý thức được trường hợp không đúng, mới thôi.
Đều là tộc điêu, có cạnh tranh cũng là tất nhiên.
Kim điêu không ưa cuồng điêu, vẫn luôn nghẹn một hơi, muốn vượt qua đối phương.
Không ngờ, ra chuyện bạch đầu hải điêu, trong chính tộc mình cũng có vấn đề.

Đừng nói tranh cao thấp với cuồng điêu, duy trì địa vị hiện tại đã là tương đối khó.
Lật Nhan mở miệng không nói lời hay.
Với tình cảnh hiện nay của kim điêu, bất kể xuất phát từ ý gì, cũng đều bị cho rằng bỏ đá xuống giếng.
Tám chín phần mười sẽ kết thù.
“Không biết nói thì mở miệng ít thôi.”
Lật Hiệt đến đón chim non, đang nói chuyện với mấy con hồng diên.

Phát hiện tình huống không đúng, lập tức đi qua, thẳng tay túm lấy bả vai Lật Nhan.
“Dám gây phiền toái, trở về xử lý mày tin không?”
Uy hiếp rất có tác dụng.
Lật Nhan rụt rụt cổ, ngón tay đặt trước môi, hắn nhất định câm miệng! Không thể nói phải trái với bà chị nhà mình, ngoan ngoãn nghe lời vẫn tốt hơn.
Sau im lặng ngắn ngủi, đoàn người lại khôi phục huyên náo.
Bất kể chim dữ hay chim cỡ nhỏ, tiêu điểm bát quát, từ đầu đến cuối đều quay quanh trên người Bạch Hử.
“Nghe nói Bạch chủ nuôi một con chim non, xem ra là sự thật.”
“Cậu mới ở trạm không gian về, tin tức quá lạc hậu.”
“Cái gì?”
“Căn bản không phải nghe đồn.

Con gái tôi nói trong thông tin, Bạch chủ rất tốt  với con chim non kia, còn cố ý rút thời gian, đặc biệt đến trường học thăm nó.”
“Thật á?”
“Tuyệt đối không sai được.”
“Tôi còn nghe nói, con chim non kia là phượng hoàng, ít nhất có huyết mạch phượng hoàng.”
“Vậy chẳng trách.”
“Đúng vậy.”
“Tôi từng thấy con chim non kia, lông đen.”
“Lông đen trong phượng hoàng, chẳng lẽ là…” Nhạc trạc?
Nếu thật sự là nhạc trạc, biểu hiện của Bạch chủ cũng rất dễ giải thích.
Thời thái cổ, năm tộc phượng hoàng thường xuyên thông hôn, thiên nga và nhạc trạc thân thiết nhất.
Vạn năm trước, nhạc trạc diệt tộc, toàn tộc thiên nga thương tâm rất lâu, tiếng kêu bi thương duy trì liên tục mấy ngày, người nghe đều rơi lệ.
Đại khái khoảng hai mươi phút, lồng bảo vệ trong suốt biến mất, cổng trưởng mở ra, chim non xếp thành hàng đi ra.

Thấy tộc nhân, lập tức biến thành hình thái nguyên thủy, đập cánh xông đến.

Quả nhiên, ôm lấy quả cầu vừa mới mọc ra lông cứng, bất kể chim trống hay chim mái, đều là vẻ mặt yêu thương.
Không quan tâm cái khác, trực tiếp lấy thịt nướng, ngũ cốc bốc hơi nóng, cùng với rong biển tươi giòn, lần lượt cho ăn.
“Ăn nhiều một chút.”
“Thiếu đồ ăn, có tự đi săn không?”
“Bắt được cái gì?”
“Hồ cá, còn có dị thú?”
“Đói gầy…” Ừ? Sao cảm giác không đúng, hình như còn mập chút?
So với cục lông vừa rời trường liền biến hình, ba con chim phượng đứng ở tại chỗ, tương đối bắt mắt.
“Ba ba!”
“Chú Thanh!”
Cúi chào Bạch Hử xong, hai thiên nga nhỏ khôi phục tính tình hoạt bát, chạy đến bên cạnh Bạch Nham và Bạch Thanh, chưa nói mấy câu, miệng đã bị nhét đầy đồ ăn.
Tần Ninh đứng trước mặt Bạch Hử, vành tai càng ngày càng đỏ.
“Làm sao vậy?”
Bạch Hử nhìn thú vị, hơi nâng mi.
“Không có gì.”
Ngẩng đầu, chống lại cặp mắt màu khói, ngay cả cổ cũng đỏ.
Đến gần Bạch Hử, liền sẽ cảm thấy thân thiết.
Khoảng cách càng gần càng rõ ràng.
Loại cảm giác này, giống như lúc muốn nhào vào trong lông vũ.
Rốt cuộc là tại sao, Tần Ninh nói không rõ.

Nhưng lông có thể nhào, đổi thành người… Nhất định không được!
Thấy Tần Ninh như vậy, Bạch Hử hơi nghiêng đầu, đột nhiên nở nụ cười.
Nâng tay phải lên, nhẹ nhàng che trên đỉnh đầu Tần Ninh, theo sợi tóc vuốt đến đuôi tóc.

Vòng vàng trên cổ tay phản xạ ánh sáng, đồ đằng tinh xảo như đang sống.
“Hơn một tháng không gặp, em cao hơn rồi.” Giọng nói ôn hòa, như suối nước chảy róc rách.
Tần Ninh bây giờ, vừa vặn cao mới hơn ngực Bạch Hử.

Chỉ là vẫn kém Bạch Lam và Bạch Hi, Bạch Hi đã sắp ngang vai Bạch Nham.
“Có ăn cơm đúng giờ không?”
“Có.” Tần Ninh gật đầu.
“Năm bữa không?”
“Tám bữa.

Mỗi ngày tám bữa, thỉnh thoảng còn thêm cơm, em đảm bảo!”
Bạch Hử nâng mi, hiển nhiên đang tỏ vẻ nghi ngờ.
Lát sau, rốt cuộc gật đầu, hai tay giữ thắt lưng Tần Ninh, nâng cậu lên, đặt lên trên lưng tín thiên ông.
“Vẫn là hơi ít, lần tới ăn nhiều một chút.”
Nếu hung thú trong rừng biết, nhất định sẽ khóc to một trận.
Một ngày tám bữa còn chê ít? Nhất định muốn ăn tuyệt chủng chúng nó mới bằng lòng bỏ qua sao?!
Trở lại miệng núi lửa, các thiên nga đang chuẩn bị tiệc.
Bạch Lam Bạch Hi và Tần Ninh nói lời tạm biệt, quay về nhà mình.
Bạch Hử ôm Tần Ninh, hạ cánh xuống đảo nhỏ giữa hồ.
“Em nghỉ ngơi trước, tốt nhất ngủ một lát.” Đưa Tần Ninh lên tầng hai, Bạch Hử đột nhiên cúi người, môi cọ qua trước trán cậu, “Ta còn có việc phải xử lý, khi nào ăn cơm sẽ gọi em dậy.”
Cửa phòng đóng lại, Tần Ninh ngơ ngác trợn mắt nhìn ván cửa, ngón tay đặt trên trán, toàn thân cứng đờ.
Màn đêm buông xuống, miệng núi lửa tổ chức tiệc tối long trọng.
Bị mấy trăm con thiên nga cho ăn, ba chim phượng ăn đến tròn bụng, gần như không đi nổi.
Các tộc đàn trong thành đều đang ăn mừng.
Đều không ngoại lệ, chuẩn bị thức ăn phong phú, khao thưởng các chim non chăm chỉ học tập.
Trong khi thành Vũ một mảnh vui cười, thành Đá thiếu lương thực càng thêm nghiêm trọng.
Chim trưởng thành còn có thể kiên trì, chim non tuyệt đối không được.
Thực sự không chống tiếp được, Ô Đàn ra lệnh một tiếng, theo kế hoạch, cướp!
Mượn thiết bị ẩn hình bảo vệ, lái chiến hạm tuần tra đến tinh cầu nguyên thủy gần thành Rừng.

Bị trạm không gian phát hiện, không nói hai lời, lập tức dùng hỏa lực mạnh mẽ bao trùm.
Thông tin?
Đã đến cướp rồi, còn thông tin cái gì?
“Cậu đến chỉ huy!”
Giao quyền chỉ huy cho một con khủng điểu khác, Ô Đàn đích thân đổ bộ tinh cầu nguyên thủy.
Không phải lo lắng vấn đề hoàn cảnh, các khủng điểu buông tay đánh, thành đàn dị thú bị bắt, cây rừng cổ xưa bị nhổ tận gốc.

Từng tảng nước biển bị nung khô, cá biển thành đàn chở lên chiến hạm.
Thành Đá kế hoạch vô cùng chu đáo, động tác cực nhanh.

Vừa cướp đoạt tinh cầu nguyên thủy, đồng thời còn phá hủy trạm không gian, ngăn chặn tất cả thông tin.
Chờ Ưng Kiền nhận được tin tức, đã có ba tinh cầu nguyên thủy bị cướp sạch.
Nhìn cảnh tượng thê thảm được gửi đến, Ưng Kiền hít sâu, lại hít sâu, rốt cuộc nhịn không được, lạch cạch bóp nát máy truyền tin hợp kim trong tay.
Đang nổi giận thì, nghe thấy người đến báo, vũ hoàng cho mời.
“Vũ hoàng?”
Hiện nay, việc này đối với Ưng Kiền chỉ có một ý nghĩa, bị đánh.
Trong thành bị cướp, người lại phải chịu đánh.

Chủ thành hắc ưng lửa giận công tâm, thiếu chút nữa ngất đi.
Còn có công lý hay không?!
Trên thực tế, khi hắn chọc giận Bạch Hử, làm cho thiên nga mở ra kỳ hạm, công lý đã bỏ hắn đi.
Muốn đòi một lẽ công bằng?
Một mình vượt qua hố đen còn dễ dàng hơn một chút.
Sẻ nhà
.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận