Tần Ninh Phấn Đấu FULL


Tất cả xảy ra ở biên giới vực Lam, Tần Ninh tạm thời không thể nào biết được.
Tín thiên ông cùng đại nhạn bay khỏi trạm hàng không, dùng khoảng hai giờ, mới đến thư viện ở trung tâm thành chính.
Không giống phần lớn kiến trúc khác của tộc lông vũ, thư viện đặt trên mặt đất, cao gần năm trăm mét.

Tổng thể có dạng nhiều mặt, trừ nóc nhà hình vòm, rõ rành rành chính là kim tự tháp bản dị giới.
Tường ngoài của kiến trúc được xây dựng từ vật liệu màu vàng kim, dưới ánh nắng chiều, phản xạ ra những quầng sáng năm màu.

Chợt nhìn qua, giống như có vầng sáng bao phủ, đặc biệt chói lọi lóa mắt.
Vài hành lang không trung dài gần nghìn mét, lượn vòng đan xen quanh kiến trúc.

Bốn con đường lớn khác thẳng tắp, kéo dài ra dọc theo đáy kiến trúc.
Bốn phía thư viện trải rộng rừng cây um tùm.
Đến gần bìa rừng, đường đi mặt đất đột nhiên đứt đoạn, thay thế bằng nhiều bộ cầu thang lên xuống, nối thẳng với hành lang không trung.
“Mỗi tầng đều có cầu thang lên xuống nối thẳng.”
Bên cạnh cầu thang lên xuống là mái bằng cung cấp cho tộc lông vũ nguyên thủy hạ cánh.

Thỉnh thoảng lại có tàu con thoi loại nhỏ xen lẫn trong đó.
“Phần lớn là chủng tộc từ tinh thành khác.”
Thành Vũ cất giữ tư liệu phong phú, nổi tiếng khắp  vực Lam, thành chính cũng không thể so sánh với.

Dù cho chỉ mở ra một phần với tinh thành bên ngoài, cũng là lượng tài nguyên lớn.
Từng mùa sinh sản đều có số lớn tinh hạm từ bên ngoài đến.
“Vì sao lại là mùa sinh sản?”
“Chim non cần học chữ viết một cách có hệ thống.” Bạch Nham nói, “Phiên bản đầu tiên của rất nhiều loại chữ viết, chỉ có thể tìm được ở trong này.”
Vạn năm trước, tộc lông vũ nội loạn, rất nhiều tộc đàn chịu đả kích nghiêm trọng, số lượng quần thể giảm mạnh.
Xui xẻo như nhạc trạc, trực tiếp diệt tộc.
Rất nhiều tư liệu văn hiến quý giá, đều mất đi trong chiến tranh.
Trong lúc nói chuyện, tín thiên ông đã bắt đầu hạ thấp độ cao.
Bạch Nham nhảy xuống mái bằng, vừa đưa tay, Tần Ninh lại chống một tay, tự mình nhảy xuống.
Hắc Loan dẫn theo hai con nhạn nhỏ, chậm hơn hai người một bước.
“Đi thôi.”
Đoàn người bước vào cầu thang lên xuống, Bạch Nham ấn xuống bảng điều khiển, vách tường trong suốt phát ánh sáng xanh lam, bắt đầu từ từ bay lên.
“Chữ viết cho chim non học tập đều gửi ở tầng thứ bảy.”
Trong quá trình lên không, Tần Ninh đánh giá trái phải, nhìn thấy rất nhiều tộc lông vũ xa lạ.

Hoặc mang theo chim non, hoặc ôm một đống máy ghi chép, bước nhanh đi qua hành lang.
Mang theo chim non, nhất định là cư dân thành chính.
Ôm máy ghi chép… thân phận tạm thời không nói đến, chỉ là vì sao không dùng thiết bị chứa vật?
“Trong thư viện không được phép sử dụng thiết bị chứa vật.” Nhìn ra nghi hoặc của Tần Ninh, Bạch Nham giải thích nói.
“Mỗi tầng đều có máy thăm dò.

Một khi phát hiện, tộc đàn trong thành thì bị cảnh cáo, hai mùa sinh sản không được bước vào thư viện.

Tộc đàn ngoài thành thì lập tức trục xuất, vĩnh viễn không cho phép bước vào thành chính lần nữa.”
Tần Ninh gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Thời đại tinh tế, khoa học kỹ thuật cực kỳ phát triển, có lợi ích cũng có tai hại.
Thành Vũ cất chứa lượng lớn văn hiến, chỉ là tư liệu lịch sử ghi lại chữ viết cổ đại, đã có thể nói là kho báu khổng lồ.
Gặp phải tham lam không sợ chết, sử dụng thiết bị chứa vật trộm chuyển đi, nhất định là khó mà đề phòng.
Để đề phòng loại tình huống này, trong thành quy định, chỉ cần là bước vào thư viện cùng kho tư liệu, tất cả đều không được sử dụng thiết bị chứa vật.
Mượn đọc tư liệu văn hiến, chỉ có thể sử dụng máy ghi chép ngắn hạn, do thành Vũ phân phát.
Trong máy ghi chép có chương trình trí năng, tiêu hủy định kỳ, không thể phục chế.

Nếu mang theo rời khỏi thành chính, bất luận đã đến thời gian hay chưa, đều sẽ tự hủy.
Một thời gian sau khi phá xác, đa số chim non đều rất yếu ớt, không thích hợp ngồi tinh hạm.

Đợi đến khi có thể xuyên qua tinh vực, sẽ chuẩn bị nhập học.
Trưởng bối trong tộc chỉ có thể đến thành Vũ một mình, vừa học tư liệu mới, vừa tra khuyết bổ lậu(1) cho trước đây.
Không công bằng?
Nội loạn vạn năm trước, vì bảo vệ những tài liệu cất giữ này, tộc đàn thiên nga gặp phải chủng tộc đối địch chặn đường, tổn thất hai kỳ hạm cùng vài chiến hạm tuần tra lớn nhỏ.
Bi đát chính là, người chặn đường lại nhận được tình báo sai lầm, cho rằng trong hạm là khoáng thạch nguyên thủy cùng tài sản của tộc đàn nhạc trạc.
Sau chiến tranh, các thiên nga đột nhiên ý thức được, kẻ thù của mình, có lẽ còn nhiều hơn so với tưởng tượng.
Bằng không, vì sao lại có “hiểu lầm” như vậy?
Từ sau đó, thiên nga luôn luôn duy trì cảnh giác với bên ngoài.
Dưới loại bối cảnh lớn này, nói công bằng với thiên nga?
Đầu tiên tốt nhất nhớ lại một chút, xem tổ tiên mình đã làm những gì.
“Không ai sao chép sao?”
“Có.” Bạch Nham gật đầu, “Nhưng chưa từng thành công.”
“Vì sao?” Đặt câu hỏi là Hắc Minh, “Dùng tay chép cũng không khởi động chương trình tự hủy.”
“Cái này à,” Bạch Nham cúi người, nhẹ giọng nói, “Trong máy ghi chép có hệ thống theo dõi.”
Nói cách khác, chẳng những không thể phục chế, ngay cả chép lại cũng không được.
Dụng cụ phục chế, nổ tại chỗ.
Tự tay chép, nổ tại chỗ.
Không có bất cứ tâm tư lệch lạc nào, thành thật học thuộc, thời gian vừa đến, vẫn nổ như thường.

Tần Ninh chậc lưỡi.
“Nếu mượn đọc ở trong thành, cũng phải sử dụng máy ghi chép?”
“Đúng.”
Trong lúc nói chuyện, cầu thang lên xuống đã đến tầng bảy.
Ánh sáng xanh vụt tắt, cửa trong suốt mở ra.
“Chim non trong thành đều học trong thư viện, rất ít sử dụng máy ghi chép.”
Phiên dịch ra là, chim non thành Vũ đều là thần ghi nhớ, chỉ số thông minh cao, một chút là thông, đã gặp qua là không quên được.
Máy ghi chép?
Căn bản không cần.
Bước vào trong tòa kiến trúc, cảnh tượng hoàn toàn khác với bên ngoài.
Mái vòm vươn cao, cách mặt đất năm sáu mươi mét.
Đại sảnh rộng mở, được chia thành mười mấy khu vực, từng khu vực đều có hơn trăm giá sách.
Giá sách cực cao, các loại tư liệu văn hiến được đặt ngay ngắn, hai bên có thang cuốn hợp kim nối liền.
Càng đi lên cao, bộ sách càng xưa cũ.
Tầng thấp nhất là máy ghi chép, tầng giữa đa số là sách giấy.

Lên cao nữa, chính là cuộn da thú cổ xưa, cùng với sách trong suốt mỏng như cánh ve.
Nghe nói, văn hiến quý giá nhất được giấu ở tầng chín của thư viện, là từ thời thái cổ lưu lại.

Trừ thiên nga cùng cuồng điêu, cùng với một phần tộc nhạn, cư dân thành Vũ đều không có duyên nhìn thấy.
Trong khi Tần Ninh mở to hai mắt, sợ hãi than vì sự đồ sộ của thư viện, Hắc Loan đã đến chỗ yến chuẩn trông coi thư viện, mang về mấy cái vòng kim loại.
“Đây là máy giám sát.”
Một khi bước vào thư viện, bất luận là chim trong thành hay chim ngoài thành, đều phải đeo vào.
“Sau khi đeo, chương trình bên trong sẽ tự động ghi chép, đồng bộ chiếu lên hệ thống theo dõi trung ương.”
Bạch Hử không ở, mức độ canh gác trong thành càng cao.
Có người gan lớn bằng trời, dám phá luật vào lúc này, tuyệt đối là không nói nhiều, trục xuất xong việc.
Trước khi ném lên tinh hạm, rất có thể sẽ bị đánh đau một trận, hỗ trợ tăng mạnh trí nhớ.
“Chữ viết của tộc nhạn ở khu thứ sáu, chữ viết của thiên nga ở khu thứ nhất.”
Dứt lời, Hắc Loan xách hai con nhạn nhỏ lên, đi đến con đường giữa các khu.
“Bên này.”
Bạch Nham lật máy truyền tin qua, dẫn Tần Ninh xuyên qua ba con đường, vòng qua vài giá sách, dừng ở trước một cái bàn dài bên cửa sổ.
Một bên bàn dài, hai thiên nga nhỏ đang ngồi im lặng, trong tay cầm máy ghi chép, nhìn chăm chú.
“Bạch Lam, Bạch Hi.”
Nghe được thanh âm, hai con chim non ngẩng đầu.

Thấy là Bạch Nham, lập tức cười.
“Ba ba!”
“Chú Nham.”
Mái tóc bạch kim hơi có chút ngắn, chưa đến vai.

Dưới hàng mi cùng màu, là một đôi con ngươi màu khói xinh đẹp.
Mũi thẳng tắp, môi đỏ hồng, má còn có chút mập của trẻ con.
Nhìn qua đều nhỏ hơn Hắc Minh cùng Hồng Tường một chút.
“Bạch Thanh đâu?”
“Chú Thanh đi đổi máy ghi chép.” Bạch Lam chỉ chỉ giá sách thứ bảy.
Nghe vậy, Bạch Nham để Tần Ninh lại, xoay người đi tìm Bạch Thanh.
Thấy hắn đi qua chỗ rẽ, bóng dáng biến mất, hai con chim phượng nhỏ lập tức ném máy ghi chép sang bên, đến gần trước mặt Tần Ninh.
“Tần Ninh, cậu đến đây lần đầu tiên đúng không?”
“Mình vẫn muốn tìm cậu chơi, nhưng cậu luôn ở cùng với hắc nhạn.”
Tần Ninh nhìn phải nhìn trái, nói: “Các cậu không chơi cùng với hắc nhạn?”
“Rất ít.” Bạch Lam gãi gãi đầu, nói, “Hắc nhạn có rất nhiều truyền thống kỳ lại, nhất là bạch giáp hắc nhạn, luôn thích nhảy từ trên cao xuống.

Đúng không, Bạch Hi?”
“Đúng.” Bạch Hi chăm chú nhìn Tần Ninh, nói, “Cậu cùng ra bờ biển với Hắc Minh, thật sự rất dũng cảm.”
Phượng hoàng sinh ra được hai ngày là có thể mở cánh ánh sáng.

Nhưng tuổi Bạch Lam cùng Bạch Hi còn chưa thể bay được tốt.

Chơi nhảy núi chỉ là tìm tội chịu.
Về phần Tần Ninh, con chim này không thể dùng lẽ thường đánh giá.
Tần Ninh cười cười, nói: “Này không tính cái gì.

Các cậu lớn một chút nữa là có thể làm được.”
“Hi vọng là vậy.”
Thiên nga nhỏ không có bao nhiêu hứng thú với nhảy núi, nhanh chóng đổi đề tài.
“Nghe ba ba nói, cậu bắt một con phệ nhân sa?”
“Có thể cho bọn mình xem chút không?”
“Ở trong này?” Đối mặt hai đôi mắt to tràn đầy mong chờ, Tần Ninh có chút khó xử, “Thích hợp không?”
“Âm thầm thôi.” Bạch Lam nói, “Răng nanh cá mập là được!”
“Được rồi.”
Tần Ninh gật gật đầu, vừa định khởi động thiết bị chứa vật, vòng tay kim loại đột nhiên rung lên.
Hai con yến chuẩn lập tức cảnh giác, mở cánh ánh sáng, chớp mắt đã bay đến trước mặt ba con chim non.
Hỏng!

Tần Ninh chợt nhớ ra, Bạch Nham từng nói, trong thư viện không được sử dụng thiết bị chứa vật.
Bạch Lam cùng Bạch Hi cũng kịp phản ứng, vội vàng đứng lên, nói: “Bọn cháu không muốn làm chuyện xấu, chỉ là muốn xem cá mập!”
Yến chuẩn nghi ngờ nhìn ba con chim non, nhận ra hai con thiên nga, nhưng khi nhìn đến Tần Ninh lại nhíu mày.
Đây là chim tộc nào?
“Nó là Bạch chủ nuôi.”
Lúc này, Bạch Nham cùng Bạch Thanh quản lý hai bé phượng cùng trở về.
Cẩn thận hỏi rõ đầu đuôi, Bạch Nham nói: “Lần đầu tiên đến thư viện còn chưa quen thuộc, tha cho chúng nó lần này đi.”
Hai con yến chuẩn nhỏ giọng thương lượng, tra cứu máy truyền tin trên cổ tay.
Mức cảnh báo nhẹ nhất, chứng minh thiết bị chứa vật chưa hoàn toàn mở ra.

Lại là chim non, có thể mở một mặt lưới.
“Không thể có lần thứ hai.”
“Yên tâm, tôi sẽ ở lại trông chúng nó.”
Yến chuẩn được hứa hẹn, xoay người rời đi.
Rối loạn ngắn ngủi kéo đến rất nhiều ánh mắt.

Bị Bạch Thanh quét qua, lập tức đều thu về.
Đặt máy ghi chép xuống, Bạch Nham đứng trước mặt ba chim non.
Biết thiếu chút nữa gây họa lớn, hai con chim non cúi đầu, Tần Ninh cũng cảm thấy má nóng lên.
“Biết sai chưa?”
“Ba ba, là con sai, không trách Tần Ninh!”
“Là bọn cháu sai!”
“Ba mà muốn trách Tần Ninh, con liền…”
Bạch Nham nâng mi, nhóc con con muốn thế nào?
Bạch Lam bất chấp, nắm chặt nắm tay, “Con liền nói cho mẹ!”
Bạch Nham: “…” Đây là con trai?
Bạch Thanh: “…” May mà năm nay hắn không có chim non.
Tần Ninh: “…” Vốn nên cảm động, nhưng vì sao cậu lại muốn cười?
“Chú Nham.” Tần Ninh ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Nham, “Là cháu sơ ý, đừng trách bọn họ.

Cháu cam đoan sẽ không có lần sau.”
Rõ ràng đã được cho biết, lại sơ ý lơ là gây ra cảnh báo.
Nếu để hai con chim non gánh trách nhiệm, chính bản thân cậu cũng không chịu được.
“Bỏ đi.”
Bạch Thanh cười rộ lên, vỗ nhẹ đỉnh đầu Bạch Lam cùng Bạch Hi.
Đến lượt Tần Ninh, nhận ra mùi của Bạch Hử, tay bỏ qua tóc, vỗ nhẹ vai bên dưới.
“Chuyện đã qua rồi, lần sau chú ý là được.”
“Vâng!”
“Vẫn là chú Thanh tốt!”
Bạch Thanh cười đến càng thêm rực rỡ.
Bạch Nham chán nản.
Tần Ninh yên lặng quay đầu.
Đám thiên nga này quá xinh đẹp, thật sự là áp lực lớn.
“Ngồi xuống đi.”
Ba con chim non được một bài học, cam đoan không tái phạm.
Vẻ mặt Bạch Nham dịu đi, mở một máy ghi chép, nói: “Các cháu đều là vừa tiếp xúc chữ viết, có thể bắt đầu học từ đơn giản.”
Ấn nút điều khiển, máy ghi chép bắn ra một luồng sáng xanh lục.
Ánh sáng khuếch tán theo hình quạt, nhanh chóng trải ra thành một màn hình ảo dài một mét rộng gần nửa mét.
Bạch Thanh lấy ra ba cái khuy, đeo lên tai trái Tần Ninh cùng hai chim phượng nhỏ.
“Mặt trời.”
Giọng nói mềm nhẹ chảy vào tai, trong màn hình xuất hiện hai đợt hình ảnh.
Hình ảnh đối chiếu với ba cụm từ, ý nghĩa giống nhau, xuất từ ba loại ngôn ngữ thông dụng.
“Mặt trăng.”
Dạy học bắt đầu từ đơn giản, ba con chim non đều đặc biệt chăm chú.
“Ngôi sao.”
“Chim mái.”
Gì?!
Tần Ninh ngạc nhiên trố mắt.

Đây là chương trình dạy học kiểu gì?
“Tìm bạn đời.”
“Xây tổ.”
“Lông vũ.”
“Xinh đẹp.”
Tám bức ảnh, đối chiếu hai mươi bốn cụm từ.
Tần Ninh không nói gì thật lâu, chỉ có thể nói cho bản thân, đây là văn hóa tộc đàn.
“Ngôn ngữ thông dụng là từ chữ viết của các tộc đơn giản hóa, sắp xếp tổ hợp lại tạo thành.” Thời gian nghỉ giải lao, Bạch Nham nói, “Học chữ viết của tộc đàn rất quan trọng, nắm vững ngôn ngữ thông dụng cũng quan trọng không kém.”
“Học tốt ngôn ngữ thông dụng, sau đó học ngôn ngữ của chủng tộc khác sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
Ba con chim non cùng nhau gật đầu, tỏ vẻ thụ giáo.
Hành động này làm cho người dạy rất có cảm giác thành tựu.

Không đến bốn mươi phút, đọc hiểu ba trăm ý nghĩa, nắm giữ chín trăm cụm từ.
Đổi thành trước đây, Tần Ninh sẽ cho rằng rất khó khăn.
Nhưng mà, sau khi ánh đèn trên máy ghi chép tắt đi, cậu thử nhớ lại, phát hiện từng cụm từ đều in đậm trong đầu, một bút một nét tương đối rõ ràng, không có nửa điểm mơ hồ.
Tần Ninh ngạc nhiên.
Đây là trí nhớ kiểu gì?
Nghĩ lại, lại không kiềm được khóe môi cong lên.
Thì ra, cậu cũng có tiềm lực trở thành học bá?
“Đi ăn cái gì trước đi.”
Tầng hai tầng ba thư viện là nhà hàng, bất luận ăn mặn hay ăn chay, đều có thể thỏa mãn nhu cầu.
“Tôi đã tra qua hệ thống, nơi này không có cua ánh trăng.

Có hai loại cá cùng ba loại thịt, thích hợp cho chim non.”
Bạch Thanh tính cách chặt chẽ cẩn thận, chuẩn bị tương đối đầy đủ.
“Ở tầng ba.”
“Đúng.”
“Được, vậy xuống tầng ba.”
Bốn con thiên nga thêm một con nhạc trạc, bước vào cầu thang lên xuống, rời khỏi tầng bảy.
Tầng ba đa số là ăn mặn, cỏ biển cùng các loại tảo đều ở tầng hai.
Lúc ăn cơm không thấy Hắc Minh cùng Hồng Tường, làm cho Tần Ninh có chút tiếc nuối.
“Thời gian học tập mỗi ngày kiểm soát hợp lý trong ba đến bốn giờ.” Bạch Nham cầm ba khay cá đến, đặt trước mặt ba con chim non, “Đến sau khi nhập học, sẽ tăng lên thành năm giờ.”
Bạch Lam cùng Bạch Hi vội vàng ăn cá, chỉ gật gật đầu.

Đối với bọn họ mà nói, học mấy giờ đều không khác nhau.
Tần Ninh cắn thịt cá, vào tai trái ra tai phải, tầm mắt di chuyển theo bóng người xung quanh, cảm thấy hoa cả mắt.
Từ sau khi bước vào thành Vũ, cậu vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều chim non như vậy.
Con tóc màu lục kia là khổng tước?
Bên trái ăn liền ba khay ốc vặn, hẳn là chim nước nào đó.
Nhấc một miếng thịt lên, không nhai trực tiếp nuốt… khỏi phải nghĩ, đôi mắt to như vậy, chín phần là điêu hào.
Cơm nước xong, ba con chim non lại bị mang về tầng bảy.
Bụng no rồi, tinh thần ngược lại không tốt bằng lúc trước.
Bạch Lam cùng Bạch Hi dựa vào nhau, đầu gật lại gật, mắt gần như không mở ra được.
“Hôm nay đến đây thôi.”
Bạch Nham ôm lấy Bạch Lam, Bạch Thanh nâng Bạch Hi, song song đi về phía cầu thang lên xuống.
Tần Ninh kiên quyết tự mình đi.
Đứng trước cầu thang lên xuống, nhịn không được quay đầu nhìn về phía giá sách đứng thành hàng, hơi có chút không nỡ.
“Không phải cố chịu, muốn ngủ thì ngủ đi.” Bạch Thanh cười đến ôn hòa.
“Cháu không mệt.”
Vừa dứt lời, không kìm được ngáp một cái.
Tần Ninh lúng túng, hai con thiên nga đều cười cong mắt, lập tức trở thành vật phát sáng.
“Ăn nhiều ngủ nhiều mới có thể lớn lên khỏe mạnh.”
Bạch Nham ôm con trai, nói với Tần Ninh: “Bạch chủ giao cháu cho chú, chính là để chú chăm sóc cháu.

Không phải cảm thấy xấu hổ.”
“Cảm ơn.”
Sau khi mấy người rời đi, trong không gian yên tĩnh, đột nhiên vang lên tiếng ồn ào.
“Nhìn thấy không?”
“Quả nhiên là lông đen!”
“Bạch chủ nuôi?”
“Nói là thân tộc.”
“Thân tộc của thiên nga không phải mất hết từ lâu rồi sao?”
“Có lẽ là máu lai?”
“Gen thiên nga có thể lai thành lông đen?”
“Này…”
Không nói đến đến những lời bàn bạc sau lưng, ngồi lên lưng tín thiên ông, được gió mát thổi qua, Tần Ninh rốt cuộc không chống nổi, lại ngáp một cái.
“Ngủ đi.”
Bạch Nham vỗ vỗ sau lưng Tần Ninh.
Giống như Bạch Thanh, theo bản năng tránh đi tóc Tần Ninh.
Chim biển trắng như tuyết băng qua thành chính, dùng tốc độ còn nhanh hơn lúc đến quay về miệng núi lửa.
Tần Ninh chìm vào mộng đẹp, không mảy may biết được, khi Bạch Nham đưa cậu về phòng, nhìn thấy một giường lông phượng đã khiếp sợ thế nào.
Hôm sau, Tần Ninh dậy sớm, đầu tiên là gọi điện cho hắc nhạn, xin lỗi vì ngày hôm qua không chào hỏi đã về mất.
“Không sao.”
Trong máy truyền tin, Hắc Minh má phồng lên, trước mặt là một khay rong biển cao cao.
“Mình lúc sau cũng ngủ, được lão cha ôm về.”
“Vậy à.”
Nhìn Hắc Minh ăn, Tần Ninh cũng cảm thấy đói bụng.
Sờ sờ bụng, cầu lam lập tức bắn lại, đưa cá cho Tần Ninh.
Cách máy truyền tin, hai con chim non cùng nhau “cạch cạch cạch” ăn không ngừng.
Cả khay rong biển vào bụng, Hắc Minh ợ một cái.
“Hôm nay cậu đến thư viện nữa không?”
“Đi.” Tần Ninh nói, “Mình tính nhanh chóng nắm vững ngôn ngữ thông dụng.

Rất xin lỗi, không thể ra ngoài thành cùng cậu ra ngoài thành chơi.”
“Vậy có gì phải xin lỗi.” Hắc Minh khoát tay, nói, “Mình cũng đến thư viện.

Trước khi nhập học, ít nhất phải nắm vững một loại ngôn ngữ thông dụng, nếu không sẽ bị chim khác vượt qua!”
“Không phải là Hồng Tường đấy chứ?”
“Làm sao cậu biết?” Hắc Minh vô cùng ngạc nhiên.
“…” Từ lúc gặp mặt đã bắt đầu không hợp, không biết mới là lạ.
Mấy ngày tiếp theo, Tần Ninh tập trung tinh thần học tập.
Từng tham gia thi đại học, trải qua thi cử, chỉ là bốn giờ nhìn hình tập viết, căn bản không là gì.
Nếu có thể, cậu sẵn sàng một ngày hai mươi bốn giờ ngâm mình ở thư viện.
Đáng tiếc, Bạch Nham cùng Bạch Thanh đều không đồng ý.
“Chim non chỉ có thể ở thư viện bốn giờ.”
“Được rồi.” Tần Ninh xoa mũi.


Không tranh thủ được, chỉ có thể buông tay.
Chẳng qua, trên có chính sách thì dưới có đối sách.
Thời gian bị hạn chế, không sao, rút ngắn thời gian xem, như thường có thể tăng nhanh tiến độ học tập.
Dựa vào trí nhớ vượt trội, lấy ra tinh thần thi đại học, lần mò ra liên hệ và quy luật giữa các ngôn ngữ thông dụng, số lượng chữ Tần Ninh học được, mỗi ngày đều đang tăng gấp bội.
Ngày đầu tiên, cậu nhớ chín trăm cụm từ, ngày hôm sau là hai nghìn, ngày thứ ba là năm nghìn, sau đó ngày thứ tư, ngày thứ năm… Đến ngày thứ chín, Tần Ninh đã nắm vững gần sáu vạn cụm từ, có thể dùng ba loại ngôn ngữ thông dụng viết ra.
Tốc độ học tập như vậy, theo thiên nga thấy cũng là vô cùng đáng kinh ngạc.
Bạch Lam cùng Bạch Hi cảm nhận được áp lực, sau khi thảo luận, cùng nhau mô phỏng cách học của Tần Ninh, hăng hái cố gắng.
Tinh thần học tập của ba chim phượng nhỏ, lây nhiễm sang các chim non khác.
Trong tầng bảy của thư viện, rất nhanh liền tràn ngập bầu không khí học tập nồng đậm.
Đám chim non vung cánh, giận dữ tỏ vẻ: Ba con kia cố gắng thành như vậy, các em gái đều biết! Bản thân mà không gắng sức đuổi theo, là muốn bị so sánh thành cặn bã sao?
“Bề ngoài xinh đẹp thì thôi đi, còn như vậy, là muốn chiếm lấy tất cả các em gái mới phá xác?!”
“Không được, không thể để cho âm mưu như vậy thành công!”
Kết quả là, tinh thần học tập của đàn chim non càng cao.
Nhìn tình huống như vậy, những người từ ngoài tinh thành đến thăm đều chợt cảm khái, con nhà người ta, chim nhà người ta a!
Trải qua hơn mười ngày cố gắng học tập, Tần Ninh thông thạo nắm vững ba loại ngôn ngữ thông dụng của thành Vũ.
Mỗi ngày về nhà, lấy máy ghi chép Bạch Hử để lại ra, thử tự học ngôn ngữ chữ viết của tộc đàn phượng hoàng.
Trong quá trình học, gặp phải bộ phận không hiểu, Bạch Nham Bạch Thanh đều là thầy dạy không tệ.
Chỉ là, hai người năng lực có hạn, trừ ngôn ngữ thiên nga ra, hiểu biết rất ít về chữ viết của chi phượng hoàng khác, không thể giúp gì nhiều.
“Có lẽ, Bạch chủ không nghĩ đến cháu sẽ học nhanh như vậy.”
Trên thực tế, hắn càng muốn nói, không phải gấp như vậy.
Dựa theo tốc độ học tập của chim non bình thường, thời gian hơn mười ngày, thông thạo ba loại ngôn ngữ thông dụng, đã là tương đối ưu tú.
Tần Ninh cũng là bất đắc dĩ.
Trong thiết bị chứa vật còn một đống văn hiến đang chờ, có thể không vội sao?
Tiễn Bạch Nham đi, Tần Ninh buông máy ghi chép.
Nghĩ nghĩ, lấy văn hiến tìm được ở tinh cầu nguyên thủy ra.

Kinh hỉ phát hiện, đối chiếu với chữ viết của thiên nga, thêm một phần suy đoán, đại khái có thể đọc hiểu một phần hàm nghĩa.
“Chế tạo tinh hạm, khai thác khoáng thạch, máy giao dịch…”
Máy giao dịch?
Tần Ninh dụi dụi mắt, cho rằng mình nhìn nhầm.
Đang định nhìn lại, hắc trạc trên cổ tay đột nhiên rung lên.
“Làm sao?”
Nâng cánh tay phải lên, Tần Ninh nhíu mày.
Cho rằng giao diện giao dịch sẽ tự động bắn ra, không ngờ, giao diện đúng là có, lại là một mảnh mơ hồ.
Vài giây sau, xuất hiện nhắc nhở của hệ thống.
“Kí chủ cùng đẳng cấp giao dịch, có mở ra hay không?”
Oa!
Tần Ninh ngạc nhiên nâng mi.
Gặp phải Link cùng Pant, đều là trực tiếp định vị tọa độ.

Lần này vậy mà lại “lễ phép” hỏi một câu?
“Kí chủ cùng đẳng cấp giao dịch, có mở ra hay không?
Nhắc nhở lại sáng lên.
Tần Ninh nghiêng đầu một chút, chẳng lẽ là bởi vì “đẳng cấp”?
Đúng là có khả năng này.
Thông qua hệ thống giao dịch, biết đối phương là thương nhân vực Xám, Tần Ninh có phần tò mò.
Vực Lam là tộc lông vũ, vực Đen là tộc trùng, vực Xanh là tộc guốc chẵn, vực Xám sẽ là chủng tộc nào?
“Mở giao dịch.”
Mệnh lệnh hạ xuống, giao diện giao dịch sáng lên.
Toàn bộ quá trình, Tần Ninh không hề tránh người máy.
Bạch Hử biết hắc trạc tồn tại, tám phần cũng biết cách sử dụng.

Tránh cùng không tránh đều không quan trọng, làm gì làm điều thừa.
“Bắt đầu giao dịch.”
Tiếng nhắc nhở vang lên, giao diện giao dịch xuất hiện một đợt vặn vẹo.
Một nam tử trung niên đầu vuông tai to, mũi đặc biệt dài, xuất hiện ở giữa màn hình.
“Xin chào!” Nam tử đầu đầy mồ hôi, mặt mang nôn nóng, “Tôi là kí chủ vực Xám, Mãnh Thất.”
“Xin chào.” Tần Ninh nói, “Tôi là kí chủ Tần Ninh.”
“Tôi biết!” Mãnh Thất lớn tiếng nói, “Tôi biết Pant.

Ngài từng giao dịch khoáng thạch năng lượng với cậu ấy, đúng không?”
“Đúng vậy, tôi đúng là từng giao dịch một nhóm từ chỗ anh ta.

Làm sao ngài biết?”
“Là Pant nói cho tôi biết!” Sau lưng Mãnh Thất đột nhiên truyền đến tiếng vang lớn, giống như có cái gì đang nổ tung, “Xin hỏi, trong tay ngài còn khoáng thạch năng lượng của vực Xanh không? Có thể giao dịch cho tôi hay không? Tôi sẵn sàng dùng tất cả tài nguyên trao đổi!”
“Khoáng thạch năng lượng?”
Tần Ninh đang cảm thấy kỳ quái, màn hình đối diện lại nổ mạnh một tiếng.
Ngay sau đó, một bóng đen xuất hiện sau lưng Mãnh Thất.
Hai râu cực lớn phát hiện nguồn nhiệt, nhanh chóng xông về phía mục tiêu, phần miệng màu nâu đen mở ra, lập tức muốn phát động tấn công.
“Nguy hiểm!”
Nhận ra bóng đen là kiến quân đội, Tần Ninh biến sắc, vội vàng nhắc nhở.
Mãnh Thất nhận ra nguy hiểm, phát ra một tiếng gầm lớn, hình thể chợt tăng lên.

Trong nháy mắt, biến thành một con mammoth toàn thân phủ lông cứng màu xám, hai ngà cực dài!
Mammoth gầm thét, mũi dài vung lên.

Vừa gửi lời cảnh báo cho đồng tộc, vừa nhấc chân đạp bẹp kiến quân đội đánh lén.
Tần Ninh nhìn trợn mắt há mồm.
Đây là thời đại tinh tế?
Sao cậu lại cảm thấy như là kỷ Jura thế?
(1) Tra khuyết bổ lậu: kiểm tra những điểm thiếu sót rồi bổ sung cho đầy đủ
Mammoth:
.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận