Tàn Ngọc Li Thương

Hô hô… Cả nhà hảo. . Trước tiên là 100 câu hỏi a. . Khách mời lần này là Liễu Tàn Ngọc và Liễu Tàn Nguyệt. .

1. Dực: Xin hỏi tên các vị?

Ngọc: Liễu Tàn Ngọc

Nguyệt: Liễu Tàn Nguyệt

Dực:[ Lau mồ hôi ] Hôm nay hai người đặc biệt phối hợp. . [ Lạnh quá ] Ha hả. . . Ta hỏi tiếp…

2. Dực: Tuổi là?

Ngọc: [Mỉm cười ]. . Cái đó nên hỏi ngươi. .

Dực: Vì sao lại hỏi ta . .

Ngọc: [Cười vô hại]. . Bởi vì trong toàn bộ câu chuyện ngươi không nói đến tuổi

Dực: ta có nói hơn mười hai, mười ba, mười bốn. .

Ngọc:[ Cười cầm lấy băng li kiếm ] nga?

Dực:[ Lau mồ hôi ] Bình tĩnh bình tĩnh. . [ Cầu cứu nhìn về phía Nguyệt. . Kết quả nhận được ánh mắt băng sơn. . ] Vậy bây giờ nói. .

Ngọc:[ Chọn mi ]

Dực: Ngạch. . Tiểu Ngọc, hiện tại ngươi mười bốn tuổi. . Nguyệt thôi. . Ngươi hai mươi . . Không lão đâu. . Không lão đâu. . Nhưng a. . Sáu tuổi có thể sinh oa oa sao. . Ngẫu không biết a. . Không biết. . [ ôm đầu]

Nguyệt:[ Một chưởng đánh bay Mỗ Dực ]

Dực: Đừng a a a ~~ oan uổng a ~~[ trừu]

3. Dực:[ Cố gắng bò lại ] Vậy giới tính của các ngươi là?

Ngọc:[ Cười ] Còn hỏi sao? . .

Nguyệt:[ Trừng mắt một cái. . Tiếp tục làm biểu tình nghiêm túc ]

Dực:[ Lau mồ hôi. . Không dám nói nhiều. . ]

4. Dực: Vậy xin hỏi tính cách của các ngươi thế nào?

Ngọc: Ân. . Bình thường ôn hòa. . Lúc giết người có chút tàn nhẫn. . Ngẫu nhiên phúc hắc . .

Nguyệt: Ngươi lúc giết người không phải tàn nhẫn. . Quả thực là yêu nghiệt chuyển thế. .

Ngọc:[ Trừng ] có ý tứ gì. .

Dực: Ý của hắn là điểm ấy của ngươi thực hấp dẫn hắn. .

Ngọc:. . .

Dực: Còn Nguyệt. .

Nguyệt: Lãnh khốc vô tình. . Có uy nghiêm và khí chất hoàng tộc. . Đối với Ngọc nhi thì đặc biệt ôn nhu. .

Dực:. . Hiếm khi ngươi tự nói mình lãnh khốc vô tình. .

Nguyệt: Cái này là Tần Bích Sương nói . . Ta chỉ tự thuật. .

Dực: ……

5. Dực: Tính cách của đối phương?

Ngọc:[ Nhìn Liễu Tàn Nguyệt liếc mắt một cái. . Chậm chậm rì rì nói ] Ngươi đừng tưởng hiện tại mặt hắn nghiêm túc thế. . Đây tuyệt đối là ngụy trang. . Chờ lúc không ai liền chỉnh ta. . Quả thực so với ta còn hắc. . Không nghe lời hắn liền phát ra lãnh khí. . Muốn đông chết ta. .

Dực:[ Lau mồ hôi. . Tâm: sao ta thấy được Tiểu Ngọc càng ngày càng tùy hứng như tiểu hài tử . . Mặc. . Chẳng lẽ bị Nguyệt bức điên . . ]

Nguyệt:[ Nở nụ cười quỷ dị. . ] Ngọc nhi. . Sao ta nỡ đông chết ngươi. . Ta thương ngươi còn không kịp mà. .

Ngọc:[Đấu không lại, sinh hờn dỗi. . Quay đầu không để ý tới hắn. . ] hừ. .

Dực: Vậy Nguyệt, ngươi nói Ngọc có tính cách gì. .

Nguyệt: Tuy rằng ngoài mặt giả vờ cái gì cũng không thèm để ý. . Cười đạm mạc. . Nhưng trong lòng thực để ý. . Bình thường hắn thích đùa giỡn người khác. . Nhưng đến trước mặt của ta thì tính tình liền như tiểu hài tử. . Tỷ như vừa mới. .

Ngọc:[ Ác độc trừng mắt. . ] Ai tính tình tiểu hài tử . . Ta không có. .

Nguyệt: Hảo hảo. . Ngươi không có. .

Ngọc: Hừ. .

Dực:[ lau mồ hôi. . ] rốt cục mới thấy rõ kỹ thuật biến đổi sắc mặt của Nguyệt lão phụ thân. . Hơn nữa ta phát hiện. . Ngọc, ngươi gần đây tựa hồ số lần trừng mắt càng ngày càng nhiều . .

6. Dực: Hai người gặp nhau khi nào? Ở đâu?

Ngọc: Ngã tư đường của Dực Hoa trấn. .

Nguyệt:. . .

7. Dực: Ấn tượng đầu tiên của ngươi về đối phương?

Ngọc: Hắn là phụ thân của ta sao? Là người nương thích sao? . . Hình như là nghĩ như vậy h. . Đích xác nếu như mẹ ta kể. . Chỉ cần liếc mắt một cái sẽ bị quang mang của hắn làm rung động. .

Nguyệt: Đầu tiên ta nhìn đến là mục mâu tử sắc. . Sau đó phát hiện nơi đó cất giấu rất nhiều tình tự khác nhau. . Lại khiến ta nhìn không hiểu. . Lần đầu tiên có người dám nhìn thẳng mắt của ta. . Khi đó chỉ muốn có thể thấy được tươi cười trong đôi mắt này. .

Dực: Nguyệt lão phụ thân. . Ngẫu cảm thấy được từ ánh mắt đầu tiên ngươi liền nhất kiến chung tình . .

8. Dực: Thích điểm nào nhất của đối phương?

Ngọc: Chỉ ôn nhu với một mình ta. [ nhìn Nguyệt liếc mắt một cái. . Mặt có chút hồng. . ].

Nguyệt:[ Ghé sát vào. . Thấp giọng hỏi bên tai Ngọc ] Ở nơi khác không thích sao. . ?

Ngọc:[ Trừng mắt liếc Nguyệt. . ; mặt càng hồng ]. .

Nguyệt:[ Cười tà. . ] Thích nhất lúc hắn trừng ta. . Thật sự là rất có phong tình a. .

Dực:[ Lau mồ hôi. . ] Nguyệt. . Ngươi tựa hồ học thói xấu của Tiêu mỗ . .

9. Dực: Không thích đối phương ở điểm nào nhất?

Ngọc: Vì việc nhỏ cũng ăn dấm. . Lúc nào cũng khắc khắc ở bên cạnh ta. . Giống như sợ là rời đi một giây ta sẽ chạy đâu đó. .

Nguyệt: Không ngoan ngoãn ở bên cạnh ta. . Còn nói ta trói buộc hắn. .

Dực: Hai người các ngươi. . Thực hợp

10. Dực: Ngươi cảm thấy ngươi và đối phương cùng giới tính có tốt không?

Ngọc: Ngươi cứ nói đi [ cười ]

Nguyệt: Ai dám nói không tốt. .

Dực:. .

11. Dực: Các ngươi xưng hô với đối phương thế nào?

Ngọc:[ Trên mặt mỉm cười ngọt ngào ] phụ thân ~

Nguyệt:[ Khóe miệng câu ra nhất mạt tươi cười. . ] Ngọc nhi. . Đêm qua còn gọi. . [ Miệng bị Liễu Tàn Ngọc dùng tay che lại. . Chọn chọn mi không nói lời nào. . ]

Ngọc:[ Mặt bình tĩnh. . ] Nguyệt. .

Nguyệt:[ Cười mà không nói. . ]

Dực:[ Lau mồ hôi. . ] Cuối cùng ta cũng hiểu rồi

12. Dực: Ngươi hi vọng được đối phương xưng hô thế nào?

Ngọc: Ngọc. . Gọi Ngọc nhi khiến ta cảm thấy ta giống tiểu hài tử. .


Dực: Ngươi vốn còn nhỏ. . [ bị trừng]

Nguyệt: Nguyệt. .

Dực: . Hiển nhiên, Nguyệt, ngươi không cần hi vọng . . Đã sớm thực hiện . .

13. Dực: Nếu lấy động vật so sánh, ngươi thấy đối phương giống?

Ngọc: Động vật. . Không nghĩ tới. . Diều hâu đi. . Bị hắn coi là con mồi thì trốn không thoát. .

Dực: gật đầu . . Đúng. . Tựa như ngươi. .

Nguyệt: Con bướm. . Không có chỗ ở cố định. . Nếu không tốn sức bắt lấy . . Thực dễ dàng sẽ chạy thoát. . [ cười]

Dực: Vì sao ta cảm thấy lạnh quá … Mơ hồ thấy được bóng dáng Tiêu mỗ

14. Dực: Ngươi muốn tặng đối phương lễ vật gì?

Ngọc: Một thủ khúc hoặc một chi vũ. . Thiên thần tộc thiện tấu vũ. .

Nguyệt: Chính mình. .

Dực: Vì sao ngươi có thể mặt không đổi sắc mà nói ra chứ . .

15. Dực: Vậy ngươi muốn nhận lễ vật gì?

Ngọc: Không có cái gì quá đặc biệt. . Chỉ cần hắn ở dưới một lần là tốt rồi. . [ cười ]

Nguyệt:[ Cười. . ] Có thể. . Nếu Ngọc nhi muốn ngoạn tư thế đó. .

Ngọc:[ Mãnh liệt trừng Nguyệt. . Nói không ra lời. . ]. .

Nguyệt: Ta hy vọng hắn có thể chủ động một lần. . Đem mình tặng cho ta. . [ cười. . ]

Dực: [ lau mồ hôi. . ] Ta cảm thấy. . Hôm nay Nguyệt cười đặc biệt sáng lạn

16. Dực: Có bất mãn gì về đối phương không? Nếu có thì là chuyện gì?

Ngọc: Hắn luôn hắc ta. . [ nhỏ giọng nói thầm ] còn không cho ra ở mặt trên. .

Nguyệt: cười. . Không phải ta vừa đồng ý sao. . Lần nào cũng không chịu ngoan ngoãn nghe lời. . Ta chỉ có thể dạy dỗ. .

Ngọc:[ Rống ] Liễu Tàn Nguyệt. . Ta hận không thể giết ngươi. .

Nguyệt:[ Cười ôm chầm lấy Liễu Tàn Ngọc. . Ở trên lưng nhẹ nhàng vuốt ve . . Liễu Tàn Ngọc lập tức nhuyễn xuống . . Thần tình đỏ bừng ]

Dực:. . . . Ngạch. . Lần đầu tiên thấy Ngọc bùng nổ. . Sau đó nháy mắt đã bình ổn . .

Tần Bích Sương: Loại sự tình này từ lần Tiểu Ngọc trở về không lâu, mỗi ngày đều xảy ra . . Chúng ta đã nhìn quen rồi. . [ Cười vô tâm vô phế ]

Dực: Sao ngươi lại đi ra . .

Tần Bích Sương: [Đi đến, ngồi xuống]. . Các ngươi tiếp tục. .

17. Dực: Tật xấu của ngươi là?

Ngọc:[ Tức giận. . Cười rất là vặn vẹo ] Ngươi thấy ta có sao?

Cánh:[ Có. . Thực nghiêm trọng. . Bị Nguyệt chọc sinh khí. . Mỗ chỉ giận mà không dám nói gì. . ]

Nguyệt: Tần Bích Sương. . Đến hoàng cung lấy hảo dược tới. .

Dực:[ Lau mồ hôi. . ] Chỉ hỏi một chút mà thôi

18. Dực: Tật xấu của đối phương? [ Hảo lãnh. . ] Ta đã biết. . Đều thực tốt đẹp đúng không?

19. Dực: Đối phương làm gì khiến ngươi không thích?

Ngọc: Hắn luôn bức ta uống thuốc. . Còn đối với hậu nhân không tốt. .

Nguyệt: Họ luôn bám sát ngươi. .

20. Dực: Ngươi làm việc gì khiến đối phương không thích?

Ngọc: cùng Hồng Tú. . Lê Chiêu hảo hảo. . Khuôn mặt hắn sẽ đen. . Sau đó. . [ rầu rĩ không nói tiếp ]

Nguyệt: Lúc buộc hắn uống thuốc. .

Dực: Các ngươi thực hiểu đối phương. .

21. Dực: Quan hệ của các ngươi đã đến trình độ nào rồi?

Ngọc:. . [ trầm mặc. . ]

Nguyệt:[ cười ] đương nhiên là tốt nhất. .

22. Dực: Lần đầu tiên hai người ước hội là ở đâu?

Ngọc:. . Trên cây. . phải không?

Nguyệt: Hình như thế. .

Dực: Các ngươi còn không tự biết sao. .

23. Dực: Khi đó không khí giữa hai người thế nào?

Ngọc: Hắn không nói gì liền hôn ta . .

Nguyệt: Muốn hôn liền lấy cớ hôn. .

Dực: Quả nhiên là lấy cớ a. . Thảo nào không nhớ rõ . .

24. Dực: Khi đó đã đến trình độ nào?

Ngọc: Không phải vừa mới bắt đầu sao? . .

Nguyệt: Khi đó hắn không biết buổi tối ta thâu hương. . [ cười]

Ngọc:[ trừng lớn mắt nói không nên lời. . ]

Dực: Là ngươi thật sao, Nguyệt? . . Không phải do hồn Như Phong nhập vào chứ.

Như Phong: Uy. . Ta khi nào thì có bộ mặt đó chứ . .

Dực:[ Trốn nhanh. . ] Ta không dám nữa. .

25. Dực: Địa điểm ước hẹn thường xuyên?

Ngọc: không cố định . .

Nguyệt:. .

26. Dực: Ngươi sẽ chuẩn bị sinh thần cho đối phương như thế nào?

Ngọc: Cho dù không chuẩn bị hắn có lẽ cũng không sao cả. . [ lập tức nói thêm ] nếu như là hắn trước kia. .

Nguyệt: Dẫn hắn tới nơi hắn muốn đến. .

27. Dực: Là ai thổ lộ trước?

Ngọc: Hắn. .

Nguyệt: ta. .

Dực: . Ngắn gọn. .

28. Dực: ngươi có bao nhiêu thích đối phương?

Ngọc: Mỗi ngày mà không nhìn thấy hắn thì rất rầu rĩ. . [ xấu hổ nói ]


Nguyệt: Hận không thể đem hắn buộc bên người. . Cả đời không ly khai. .

Dực:. Đích xác ngươi thành công . .

29. Dực: Như vậy, ngươi yêu đối phương không? [ run rẩy giống như lúc trước. .]

30. Dực: Đối phương nói gì khiến ngươi cảm thấy không còn cách nào?

Ngọc: Dùng khẩu khí hơi bi thương nói chuyện. .

Nguyệt: Ta luôn có cách. . [ cười]

Dực:. . [ lau mồ hôi ] dường như quá tự tin. .

31. Dực: Nếu cảm thấy đối phương thay lòng, ngươi sẽ làm như thế nào?

Ngọc Nguyệt: không có khả năng. .

Dực: Tự tin cũng di truyền. .

32. Dực: Có thể tha thứ đối phương thay lòng đổi dạ không?

Ngọc Nguyệt:[ hai người lộ ra nụ cười quỷ dị. . ]

Dực: lạnh. .

33. Dực: Nếu đối phương tới muộn ước hội?

Ngọc Nguyệt: hắn [ ta ] không có lúc nào là không ở bên cạnh ta [hắn]. .

Dực: Ngạch. .

34. Dực: Biểu tình khêu gợi của đối phương?

Ngọc: Lúc tươi cười. .

Dực:. Nguyệt, nguyên lai Ngọc thích ngươi cười tà. . [ bị trừng]

Nguyệt: Rất lâu. . Hai mắt mông lung đầy tình cảm nhìn ta. .

35. Dực: Lúc hai người cũng một chỗ, lúc nào thấy tim mình đập mạnh nhất?

Ngọc:. . Vì cái gì nói cho ngươi biết. .

Nguyệt:. . [ Mắt lạnh không nói lời nào ]

Dực:. Các ngươi. .

36. Dực: Lúc làm chuyện gì thì thấy hạnh phúc nhất?

Ngọc:[ Trầm mặc. . Trên mặt đỏ ửng ]

Nguyệt:[ cười ] Lúc làm sự tình tốt. .

37. Dực: Từng cãi nhau không

Ngọc: có. .

Nguyệt:[ Chọn mi không nói lời nào. . ]

38. Dực: Vì sao mà cãi nhau?

Ngọc: Hắn không cho ta ra ngoài một mình. .

Nguyệt:. . [ cam chịu lại cười quỷ dị ]

40. Dực: Sau đó hòa giải thế nào?

Ngọc:[ Quay sang. . Không nói lời nào. . ]

Nguyệt: Ngọc nhi sẽ ngoan ngoãn nhận sai. . [ cười càng quỷ dị. . ]

Dực: [Lau mồ hôi. . Ngẫu không biết, ngẫu không biết. . ]

41. Dực: Kiếp sau còn hi vọng làm ái nhân chứ?

Ngọc Nguyệt: Nếu có kiếp sau. .

42. Dực: Khi nào ngươi cảm thấy mình được yêu?

Ngọc: Lúc có hắn bên cạnh. . [ cười ]

Nguyệt:[ Cười vô cùng ôn nhu. . ]

Dực:. . [Mắt mở to. .]

43. Dực: Phương thức biểu hiện tình yêu của ngươi là?

Nguyệt: Hung hăng thương hắn. .

Ngọc:. . [ Nhìn Liễu Tàn Nguyệt, khóe miệng rút gân] Ngươi còn chưa đủ hung hăng sao. .

Nguyệt: Cười. . Còn chưa đủ. .

Dực: Vậy còn Ngọc. .

Ngọc: Đáp lại yêu của hắn. .

Nguyệt:[ cười]

44. Dực: Khi nào khiến ngươi cảm thấy, “Đã không còn thương ta? ”

Ngọc Nguyệt: không có. .

Dực: vẫn là câu nói kia. . Hai người này thật là tự tin . .

45. Dực: Ngươi cảm thấy đối phương xứng với hoa gì?

Ngọc: không nghĩ tới. .

Nguyệt: Bỉ ngạn hoa. .

Ngọc: Vì sao? . .

Nguyệt: Cảm thấy giống mà thôi. .

46. Dực: Hai người có giấu diếm gì nhau không?

Ngọc: Cười. . Là người ai cũng có một chút bí mật. .

Nguyệt:. . .

47. Dực: Ngươi có điểm nào tự ti?

Ngọc: Hắn cao hơn ta . . Ta nằm dưới

Nguyệt: Không có. .

Dực: Lau mồ hôi

48. Dực: Quan hệ của các ngươi là công khai hay là bí mật?

Ngọc Nguyệt: Ngươi thấy có bao nhiêu người đứng ngoài cửa là biết. .


Dực: Ngạch. .

49. Dực: Ngươi cảm thấy tình yêu của đối phương có thể duy trì vĩnh cửu hay không?

Ngọc Nguyệt: có thể. .

50. Xin hỏi ngươi là công hay là thụ?

Ngọc:[ Bĩu môi không nói lời nào. . ]

Nguyệt: Thực rõ ràng. . Trên văn án ngươi cũng viết. .

Dực:. . Ách. .

51. Dực: Vì sao lại quyết định như vậy?

Nguyệt:[ cười. . ] hắn không được. .

Ngọc:[ nghiến răng nghiến lợi ] ai kêu võ công của hắn cao hơn ta. .

52. Dực: Đối với tình hình hiện tại các ngươi vừa lòng chứ?

Nguyệt: Vừa lòng. .

Ngọc. . Nếu ta ở mặt trên. .

53. Dực: Lần đầu tiên H ở đâu?

Ngọc Nguyệt: Dục trì. .

54. Dực: Cảm giác lúc đó?

Nguyệt: Muốn cả đời lưu hắn lại. .

Ngọc: Như hắn. .

55. Dực: Bộ dáng đối phương lúc ấy?

Ngọc: Bá đạo. .

Nguyệt: Mê người. .

56. Dực: Câu đầu tiên vào sáng sớm sau đêm hôm đó là?

Nguyệt: Ngọc nhi. .

Ngọc: Ta sẽ trở về. .

Dực: Nói chung là. . Các ngươi, buổi sáng sau khi H liền tách ra . .

57. Dực: Số lần H mỗi tuần?

Nguyệt: Không cố định. .

Dực: Ngọc, cực khổ a. . Nương thương ngươi. .

Ngọc:. . .

58. Dực: Cảm thấy số lần H lí tưởng mỗi tuần là?

Ngọc: Ba lần. .

Nguyệt: Chỉ cần không thương tổn hắn thì có thể. .

59. Dực: Như vậy, H như thế nào?

Ngọc: Không sao cả. . Nếu là hắn. .

Nguyệt:[ cười ]

60. Dực: Nơi mẫn cảm nhất của mình?

Ngọc Nguyệt: Không biết. .

Dực: Uy uy. . Các ngươi biết cũng nói không biết . .

61. Dực: Nơi mẫn cảm nhất của đối phương?

Ngọc Nguyệt: Không biết. .

Dực:[ khó thở ] Các ngươi. .

Tần Bích Sương: Của tiểu Ngọc là sau tai nga. . Ta lần trước thấy. . [ Lời còn chưa dứt liền bị Nguyệt đánh bay. . ]

Dực: Bích Sương a. . Ngươi vì mọi người mà chết a. .

62. Dực: Dùng một câu hình dung đối phương khi H?

Ngọc Nguyệt:. . [ đồng thời trầm mặc ]

Dực: Ta đã biết, đã biết . . Các ngươi không nói . . Tần Bích Sương đi ra. . Nói cho mọi người. .

Độc Cô Phong: Trang chủ bảo ta đánh nàng ngất xỉu . .

Dực: Lau mồ hôi. .

63. Dực: Thẳng thắn mà nói, ngươi thích H không?

Ngọc Nguyệt: Sinh lý cần. .

Dực:. . .

64. Dực: Nơi thường H?

Nguyệt: Trên giường. .

65. Dực: Có muốn thử H nơi khác hay không?

Ngọc: Chỉ cần không ai nhìn thấy. .

Nguyệt: Rất nhiều nơi. .[ Cười ]. .

Dực: Ta đổ mồ hôi lạnh . .

66. Dực: Tắm trước H hay sau H?

Ngọc Nguyệt: Không quan trọng. .

67. Dực: Khi H có ước định gì không?

Ngọc Nguyệt: Không nói trong thời điểm đó. .

Dực: Ngạch. .

68. Dực: Ngươi đã từng cùng người khác không phải ái nhân phát sinh quan hệ?

Ngọc: Không. .

Nguyệt: Nếu như không tại sao có Ngọc nhi? . .

69. Dực: Đối với quan điểm “Nếu không chiếm được tâm, ít nhất cũng chiếm được thân thể”, ngươi đồng tình hay phản đối?

Ngọc Nguyệt: Phản đối. .

Dực:[ gạt lệ. . ] Hảo hài tử của ta. .

70. Dực: Nếu đối phương bị côn đồ cưỡng gian, ngươi sẽ làm gì?

Ngọc Nguyệt: Làm cho người kia sống không bằng chết. .

71. Dực: Ngươi cảm thấy ngượng ngùng trước H, hay sau H?

Ngọc:[ Trầm mặc. . ]

Nguyệt:[ Cười ] Trừ bỏ H khi. . Trước sau đều ngượng ngùng. .

Ngọc:[ Trừng. . ]

72. Dực: Nếu hảo bằng hữu của ngươi nói “Ta rất cô đơn, cho nên chỉ tối hôm nay, cầu ngươi. . .” ngươi sẽ làm gì?

Ngọc: Ta sẽ đánh hắn ngất xỉu. .

Nguyệt: Ta chỉ có thuộc hạ. .

73. Dực: Ngươi cảm thấy mình am hiểu H không?

Ngọc: Bình thường. .

Nguyệt: Không có, ta không am hiểu. .

Dực: Lau mồ hôi. . Cái này mà cũng có thể nói sao. .


74. Dực: Vậy còn đối phương?

Ngọc: Rất am hiểu. .

Nguyệt: Có tiến bộ. .

75. Dực: Hy vọng đối phương sẽ nói gì khi H?

Ngọc Nguyệt: Gọi tên ta . .

76. Dực: Ngươi thích đối phương có biểu tình gì khi H?

Ngọc: Ôn nhu an ủi. .

Nguyệt: Biểu tình khát vọng. .

Ngọc:[ Trừng ]

77. Dực: Ngươi có thể chấp nhận đối phương H với người khác không?

Ngọc Nguyệt: Không

78. Dực: Ngươi có hứng thú với SM không?

Ngọc Nguyệt: Đó là cái gì? . .

79. Dực: Nếu đối phương bỗng nhiên không hề tác cầu thân thể của ngươi, ngươi sẽ?

Ngọc: Đến lúc đó chỉ có thể chủ động tìm hắn . . [ Đỏ mặt quay đầu. . ]

Nguyệt: Không có khả năng. .

Dực:. . Ngươi thực sự rất tự tin. .

80. Dực: Ngươi đối với việc cưỡng gian thấy thế nào?

Ngọc Nguyệt: Không liên quan tới ta. .

Dực:. . Không hổ là phụ tử. .

81. Dực: Chuyện thống khổ trong H là?

Nguyệt: Ngọc nhi nói đau. .

Ngọc:[ Đỏ mặt. . ] Hắn không cho ta. . . . . . [Tiêu âm, tiêu âm. .]

82. Dực: Từ khi H cho tới nay, nơi ngươi cảm thấy hưng phấn, lo âu là?

Ngọc: Thư phòng. .

Nguyệt: Ta nghĩ nên đến ngự thư phòng thử. .

Dực:. . Nơi đó là chỗ của Vô Khuynh. .

Nguyệt: Ta nghĩ không ai dám ngăn cản. .

Dực:. . .

83. Dực: Thụ đã từng chủ động chưa?

Ngọc: Cũng có. .

84. Dực: Biểu tình của công khi đó?

Ngọc: Cười rất vui vẻ. . [ Bĩu môi. . ]

85. Dực: Công có từng cường bạo không?

Ngọc: Không có. .

86. Dực: Phản ứng của thụ lúc ấy là? … Này bỏ qua. .

87. Dực: Đối tượng H lý tưởng của ngươi là?

Ngọc Nguyệt: Liễu Tàn Nguyệt [ Ngọc ]

88. Dực: Đối phương hiện tại có phù hợp với lý tưởng của ngươi không?

Ngọc Nguyệt: Phù hợp. .

89. Dực: Trong H có sử dụng công cụ gì không?

Ngọc: Có. .

Nguyệt: Cười . . Dây cột tóc mà thôi. .

90. Dực: Lần đầu tiên H của ngươi là khi nào?

Ngọc: Mười ba tuổi. .

Nguyệt: Mười chín. .

91. Dực: Khi đó có đúng với ái nhân hiện tại của ngươi không?

Ngọc Nguyệt: Phải . … [Ét, Nguyệt ca nói phải cho được a]

92. Dực: Ngươi thích được hôn nơi nào nhất?

Ngọc: Mắt. .

Nguyệt: Môi. .

93. Dực: Ngươi thích hôn nơi nào của đôi phương nhất?

Ngọc: Cổ. .

Nguyệt: Sau tai. . [ cười ]

94. Dực: Chuyện có thể lấy lòng đối phương nhất khi H là?

Ngọc Nguyệt:[ trầm mặc. . ]

Dực: Ai. . Các ngươi. .

95. Dực: Chuyện ngươi nghĩ khi H là?

Ngọc: Khi đó đầu óc trống rỗng. .

Nguyệt: Trong đầu, tất cả đều là hắn. .

96. Dực: Sỗ lần H mỗi đêm là?

Nguyệt: Nhiều nhất ba lần. .

Ngọc:. . Căn bản là không đếm. .

97. Dực: Lúc H, y phục là ngươi tự thoát, hay do đối phương hỗ trợ?

Ngọc:. . Không rõ ràng lắm . .

Nguyệt: Bình thường là ta giúp hắn . .

98. Dực: Đối ngươi mà nói, H là?

Ngọc: Không có gì đặc biệt. .

Nguyệt: Yêu cầu sinh lý. .

Dực: Nguyệt, ngươi. . [ bị giết ]

99. Dực: Hãy nói một câu với ái nhân!

Nguyệt:[ Ôn nhu cười. . ] Ngọc nhi. . Quay về trang đi. .

Ngọc: Ân. .

Tiếp theo lên kịch trường. . Là tứ ảnh. .

Dực: Nột nột. . Phong, ngươi có biết không. . Nguyên lai ngươi mới là người dẫn đầu tứ ảnh lên sân khấu nga. . Nhưng lại có bất ngờ. . Tần Bích Sương . .

Phong: Biết. . Ngươi đặc biệt có ba phút đồng hồ. .

Dực: Nột nột. . Bích Sương, ngươi biết không? . . Nguyên lai ngươi là nữ nga. . Nhưng tên của ngươi ta có thể ta cho ngươi thành nam nga. .

Bích Sương: cười . . Ta đây thật đúng là nên cám ơn ngươi. .

Dực: Đó là. . Vân của người ta bị ngươi thu mà. .

Vân:[ Hừ lạnh ] Ai bị thu. .

Dực: Nghĩ đến lúc trước nói Ngọc không xứng với Nguyệt, nguyên lai là ghen. . Ngọc cùng Bích Sương thân thiết mà. .

Vân:[ Trừng Mỗ Dực. . ]


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận