Tần Gia Phụ Tử

Năm lớp bảy Tần Lãng lại cùng Phó Tư Bác học chung một lớp, Hạ Hiểu Lê học lớp kế bên.

Giáo viên dạy ngữ văn của Tần Lãng chính là cô Dương ở chung văn phòng với ba cậu, người luôn cốý hay vô tình lấy lòng Tần Lãng.

Theo thời gian Tần Lãng lớn lên, trong trường học cũng có một ít lời đồn đãi, đều là về cô giáo Dương và Tần Tư Thanh. Ở mặt ngoài tuy rằng không có ai dám đem chuyện này ra nói công khai, nhưng kỳ thật trong lòng mọi người đều tỏ tường sự tình. Tỷ như mỗi lần cô Dương nhìn thấy Tần Tư Thanh là sẽđỏ mặt, lại đối xử với con người ta rất tốt, hơn nữa đến bây giờ cũng chưa lấy chống, ngốc tửđều có thể nhìn ra. Thật tình cô giáo Dương cũng là một người phụ nữ si tình, vì một người đàn ông đã có con mà chờđợi nhiều năm như vậy.

Tại một buổi học vào sáng sớm, Tần Lãng lại đến muộn, Phó Tư Bác đang đứng ở phía cuối lớp chịu phạt, Tần Lãng kéo kéo túi sách đứng ở cửa hét lớn: “Thưa cô.”

Cô Dương ngẩng đầu, biểu tình nãy giờ vẫn nghiêm túc lập tức dịu đi, cô mỉm cười dịu dàng với Tần Lãng: “Hôm nay tại sao lại đến muộn như vậy? Mau vào lớp đi.”

“Tối qua em ngủ trễ.” Tần Lãng gãi gãi đầu hướng chỗ mình ngồi xuống, buổi sáng lúc Tần Tư Thanh rời giường không có gọi cậu, cho nên mới ngủ quên, ngủ thẳng đến gần tiết thứ hai mới tỉnh dậy.

Tần Lãng cũng không có vì nãi nãi qua đời mà trở nên ngoan ngoãn hiểu chuyện, trái lại cậu càng lúc càng cứng đầu, Tần Tư Thanh hầu như mỗi ngày(1) đều bị cậu làm cho đau cảđầu… Nếu có mắng thì cậu lại không hề sợ, thậm chí còn tranh luận lại tới cùng, nếu đánh cậu, cậu cũng không khóc, màđem đôi mắt đã hồng lên gắt gao trừng ngược lại, trừng chừng mười phút tựu vãng thì bỏ chạy. Chắc ngươi muốn hỏi nhóc con chạy đến chổ nào phải không? Dĩ nhiên là chạy đến mộ của bà nhóc rồi!

Tần Tư Thanh đã nhiều lần tìm thấy Tần Lãng ở chỗ này, lúc đó tiểu hỗn đản cứ thút tha thút thít không biết đối với mộ của bà cậu nói những gì, mỗi lần nói xong một câu cơ thể lại rung rẩy liên hồi, bộ dáng trông vô cùng tội nghiệp. Tâm Tần Tư Thanh cũng không phải sắt đá, thấy con mình như thế hắn cũng rất đau lòng, khi đó nhóc con vì nãi nãi qua đời mà chịu đả kích rất lớn, bình thường Tần Tư Thanh sợ chạm vào chỗđau trong lòng cậu nên đã tận lực không đề cập tới chuyện nãi nãi, đối Tần Lãng cũng càng ngày càng dung túng. 

Hết cách, Tần Tư Thanh đành phải vừa hống vừa khuyên đem tiểu tổ tông dụ trở về nhà.

Vừa về tới Tần Lãng gia gia lại bắt đầu thuyết giáo Tần Tư Thanh. Muốn dạy dỗ thằng bé thì cũng không nên đánh, chỉ cần kiên nhẫn dạy bảo liền sẽ tốt thôi. Con mắng có ích lợi gì? Đánh có ích lợi gì? Tư Thanh a, mẹ con nếu tại thế thấy con như vậy sẽ chịu không nổi a. Hiện tại trong nhà lại không có nữ nhân, không có người sẽ như vậy dốc lòng chăm sóc cho thằng bé, thêm nữa trẻ con ở tuổi này tâm tư đều thập phần yếu ớt, con cứ như vậy đánh mắng sẽ để lại bóng ma trong lòng Tiểu Lãng. Mẹ con ở bên kia sẽ không thể an tâm.

Tần Lãng gia gia cứ như vậy nói, Tần Tư Thanh cũng chỉ có thể nghe theo.

Bây giờ hắn thật sự xem như vừa đảm nhiệm vai trò làm cha vừa đảm nhiệm vai trò người mẹ hầu hạ cho tên thỏ con nhãi ranh kia. Trong nhà chỉ mướn một người giúp việc thỉnh thoảng mới qua nấu cơm, dọn dẹp sắp xếp nhà cửa một chút.

Tần Lãng gia gia đã hơn năm mươi, từ sau khi Tần Lãng nãi nãi qua đời thân thể cũng không được như xưa, nhưng bình thường vẫn luôn bận rộn làm ăn, thời gian ở nhà càng ngày càng ít, cóđôi khi cách một hai tuần mới trở về một lần, thậm chí thời gian dài hơn tới một hai tháng mới thấy mặt.


Tần Tư Thanh cũng từng khuyên qua, nhưng cuối cùng vẫn không thể thuyết phục được ông. Lão nhân ở trong nhà sẽ không thoải mái, cảm thấy vắng vẻ, luôn khiến cho ông nhớ tới bạn đời đã mất của mình.

❈❈❈❈❈❈

Tần Lãng ghé vào trên bàn mơ mơ màng màng ngủ tới khi tan học. Kẻ thần kì còn có thểđứng vững Phó Tư Bác ngay sau khi nhận được lệnh ân xá liền đi tập kích Tần Lãng, cứ như thế nện ngay một quyền búa tạ trên lưng cậu. Tần Lãng giật giật thân mình, nâng lên mí mắt chữi một tiếng: “Biến đi.”

“Tớ cứ thắc mắc tối hôm qua cậu đã làm cái giống ôn gì. Bất quá tớ thấy, cô giáo ngữ văn đối với cậu cũng quá tốt đi giống như bà mẹ già vậy, là trễ tới tận hai tiết đó trời! Lão tử chỉ làđến muộn có vài phút, bà giàđó đã phạt tớđứng nguyên cả buổi! Bất công quá mà! Rõ ràng là phân biệt đối xử, cậu thì có làm được cái gì ra trò? Học giỏi sao? Biết nghe lời sao?”

Phó Tư Bác vừa than thở vừa ngồi xuống bên cạnh Tần Lãng, vỗ mạnh lên bả vai của cậu, “Có ba làm việc tại trường học mà còn là thầy giáo như cậu thiệt sướng quáđi. Nhưng mà rốt cục tối qua cậu đã làm gì?”

“Chơi game.” Tần Lãng mày cau chặt, chôn đầu ở khuỷu tay: “Giờ tui đang đau đầu. Cậu cmn không cần nhưđàn bà mà lải nhải ồn ào bên cạnh tui, biến qua một bên ngồi ngốc đi.”

“Cậu mới làđồđàn bà! Tớ nói cậu đó Tần Lãng, cậu cmn chẳng có nghĩa khí bạn bè gì hết, buổi tối chơi game mà sao không kêu tui qua?” Phó Tư Bác lùi ra sau thôi vào đầu Tần Lãng, Tần Lãng bịđánh đau, vừa định ngẩng đầu đấm lại một phát, ai dè trông thấy cô Dương đang cầm hộp thức ăn đi tới, đối cậu cười nói, “Tần Lãng, con chắc là chưa ăn sáng rồi. Cô có mua điểm tâm cho con này, nhân lúc còn nóng ăn đi, nếu không thì hai tiết buổi chiều làm sao chịu nổi.”

“Đấy, tôi nói đâu có sai.” Thằng nhóc Tần Lãng này thật khiến người ta ghen tỵà. ==! Phó Tư Bác làm ra vẻông cụ non lắc lắc đầu, tựđộng đứng lên rời đi, trong lòng vừa cảm thán vận mệnh như thế nào lại bất công như vậy. 

Tần Lãng một câu cám ơn cũng chưa nói liền cầm lấy hộp cơm trưa, vùi đầu vào ăn lấy ăn để. Từ nhỏđến lớn tất cả mọi người đều vô cùng phủng cậu, đối với hảo ý của cô Dương Tần Lãng cảm thấy đó cũng chỉ làđiều đương nhiên.

Cô Dương đứng ở một bên nhìn, gương mặt tươi cười như hoa, mỗi lần như vậy chỉ cần Tần Lãng đều nhận những thứ mà côđưa cho thì tâm tình sẽ thập phần tốt.”Ai, ăn từ từ, ăn từ từ thôi, nếu không đủ cô sẽ mua thêm cho con.”

Sau khi cô Dương đi khỏi, Tần Lãng lại ghé vào trên bàn, tính toán đánh thêm một giấc, nhưng đầu chỉ mớt đặt xuống bàn thì một trận tiếng ồn đã xông lên, Tần Lãng phiền táo ngẩng đầu nhìn. Phản ứng đầu tiên của cậu là ngẩn ra, sau đó thì tức giận đứng lên đá văng chiếc ghế dưới chân rồi tiến về phía trước.”Hai đánh một, các ngươi thật đúng là thứ không biết xấu hổ mà!” 

Cũng không phải là vô cớ mà Tần Lãng nổi đóa, một trong ba người đang dần nhau túi bụi là Phó Tư Bác, mặt khác hai người còn lại cũng học cùng lớp. Kể từ lúc Tần Lãng với Phó Tư Bác lên lớp bảy, vài người căn bản là không biết tại sao luôn kiếm cớ gây sự, cũng như bây giờ không hiểu tại sao lại gây ra xung đột.

Tần Lãng vọt vào đem cái tên đang tập kích sau lưng Phó Tư Bác kéo lại, giơ nắm tay đấm thẳng vào mặt hắn, tử nhỏ cho đến giờ thứ mà Tần Lãng am hiểu nhất chính làđánh nhau, nên việc xử lý cái tên trước mắt này đối với cậu hoàn toàn không đáng kể là bao. Trong sáu năm tiểu học, có lần chỉ mình cậu màđã dám khiêu chiến với hai đàn anh trung học, tuy rằng trên người dính không thiếu vết thương bất quá hai đàn anh lớp tám kia so với cậu cũng không khá hơn nhiêu….


Không biết có phải do Tần Lãng ra tay quá nặng hay không, mà tên kia mới chỉ bịđấm cho một phát mà mũi đã hoa hoa chảy ra hai hàng máu, đám học sinh chứng kiến sợ tới mức hét rầm lên, “Chảy máu! Chảy máu! Mau đi kêu giáo viên! Mau đi kêu giáo viên đến a!”

Cuối cùng Tần Lãng, Phó Tư Bác và một học sinh nữa bị kêu vào văn phòng, còn người bị Tần Lãng đánh đến chảy máu mũi đãđược bạn bèđưa vào phòng y tế. Tần Lãng trừ bỏ trên mặt bị cào một đường thì không còn bị gì hết, ngược lại Phó Tư Bác, nguyên cả khuôn mặt trắng trắng tròn tròn đều tràn đầy vết thương, cái tên lực lưỡng cao to đã gây ra vết thương cho cậu giờ còn đang đứng kế bên trừng Phó Tư Bác, mà trên mặt tên cao to kia cũng không tốt hơn được bao nhiêu, hết xanh xanh rồi lại tím tím. 

“Mày cmn mà còn nhìn lão tử nữa tao sẽ móc hai mắt của mày ra!” Phó Tư Bác quay đầu mắng thẳng vào mặt tên kia.

Nghe được lời Phó Tư Bác chữi, mặt chủ nhiệm lớp đều xì cả khói, cầm cây gậy đập vào trên bàn: “Phó Tư Bác! Em còn dám ở trước mặt tôi ngang ngược!”

“Là nó khiêu khích em trước!” Phó Tư Bác phản bác nói.

“Là nó đánh em trước!” Thằng nhóc cao to kia cũng kêu lên.

Chủ nhiệm lớp trừng mắt liếc hai người một cái, nổi khí cầm gậy đánh mỗi người một cái, “Vừa mới khai giảng không bao lâu, các em đã liền gây sự? Lá gan thật lớn quá rồi phải không!”

Sau đó cây gậy di sang một bên, chỉ vào Tần Lãng: “Còn có em, Tần Lãng. Em còn mù quáng hùa với tụi nó xem náo nhiệt gì!? Đừng tưởng rằng ba ba của em làm ởđây là tôi không dám đánh em, tôi nói cho em biết, dù là con của chủ tịch xã mà dám ở nơi này sai phạm thì tôi cũng sẽđánh như thường! Đưa bàn tay ra!”

“Tụi nó hai đứa cùng ăn hiếp Phó Tư Bác thìđúng sao? Em vì cái gì không thể giúp? Em không sai.” Tần Lãng trừng lại hắn.

“Được, được, được. Em còn dám tranh luận! Đợi xem tôi như thế nào giáo huấn em!” Chủ nhiệm lớp tại văn phòng đi tới đi lui, sau đó chỉ vào Phó Tư Bác: ” Trò nói trước, hắn vì cái gì mắng trò?”

“Em làm sao mà biết được, tên khốn này vừa thấy em liền mắng em là tiểu bạch kiểm (2)!” giọng nói Phó Tư Bác rất lớn, Tần Lãng ở bên cạnh đều nghe đến đau lỗ tai, Phó Tư Bác ghét nhất là người khác nói hắn tiểu bạch kiểm, lần trước Tần Lãng có lỡ dại nói qua một lần kết quả là hai đứa đãđập nhau một trận. 

Ai ngờ tên nhóc cao to ở phía sau đúng lý hợp tình hồi đáp: “Nó chính là tiểu bạch kiểm!”


“Mày dám nói thêm câu nữa đi!” Phó Tư Bác xoay người nhìn hắn, nắm chặt đấm tay.

Tên nhóc cao to kia cũng không sợ, cằm giương lên, nói: “Mày làđồ tiểu bạch kiểm!”

“Tốt!” Chủ nhiệm lớp nhất cầm gậy hướng chân hai người đập mạnh một phát, hai đứa nhất tề nhe răng trợn mắt nhảy dựng lên.

Chủ nhiệm lớp giận dữđối hai đứa nói: “Hai đứa các em hiện tại cút trở về kêu cha mẹđến, cha mẹ mà không tới thì tôi sẽ không cho các em lên lớp!”

“Thừa thầy, em không có ba mẹ!” Tên nhóc cao to nghiêm túc nói.

Chủ nhiệm lớp thiếu chút nữa tức đến nổ mũi, “Tào Đông Đông! Trò dám đại nghịch bất đạo, còn dám trùẻo cha mẹ của mình! Cút ra ngoài cho tôi, không kêu cha mẹđến không được lên lớp!”

Tào Đông Đông trừng hắn, sau đó cúi đầu đi ra ngoài.

Chủ nhiệm lớp lại chỉ hướng Phó Tư Bác: “Còn có em, mau cút trở về, tôi thấy em liền nhức cả đầu.”

Phó Tư Bác bước lên nhìn thoáng qua Tần Lãng, đối với cậu nhếch miệng cười, “Người anh em tôi đi trước.”

“Còn dám cười!” Chủ nhiệm lớp nhấc lên gậy gộc muốn đi tới tậu cho cậu một nhát, Phó Tư Bác nhanh như chớp chạy biến không còn bóng dáng.

Chờ tới khi trong văn phòng chỉ còn lại có Tần Lãng và chủ nhiệm, thầy chủ nhiệm mới đưa tay giao nhau ở sau lưng, nghiêm túc nói: “Tần Lãng, tôi thấy trò nên tự mình tìm ba ba nói chuyện đi.”

“Em không có sai!”

“Em!” 

“Hoàng chủ nhiệm.” Ngoài cửa cô giáo Dương vừa lúc đi vào, Hoàng chủ nhiệm ngẩng đầu nhìn cô Dương, mặt đều cười đến nở hoa: “Ai, tiểu Dương à.” Tần Lãng giương mắt nhìn cô một cái không nói gì.


Cô giáo Dương đi tới: “Hoàng chủ nhiệm, tiểu Lãng......”

Tần Lãng vừa nghe thấy cô Dương vì chuyện của mình mà tới liền bỏ chạy ra ngoài, Hoàng chủ nhiệm trừng mắt nhìn cậu muốn há mồm mắng to, nhưng thấy cô Dương còn ở kế bên nên ngượng ngùng dừng lại kịp thời, “Tiểu Dương a, lần này lại là vì chuyện Tần Lãng mà tới à?”

Cô giáo Dương đã giúp Tần Lãng giải quyết không thiếu cục diện rối rắm, nhiều chuyện mà Tần Tư Thanh đều không biết, nếu không thì có lẽ Tần Lãng đã không thể an toàn cho đến hiện tại rồi.

❈❈❈❈❈❈

Buổi sáng lúc tan học, cô Dương gọi Tần Lãng lại nói chuyện. “Tiểu lãng, không phải cô nói em rồi sao, đánh nhau là không đúng. Em đã lên tới trung học rồi......” 

Lời này cũng không có bao nhiêu ý trách cứ, cô Dương nói ra hết một phen nhưng sợ sau đó Tần Lãng sẽ mất hứng, nên lấy lòng  nở nụ cười, sờ sờ tóc Tần Lãng: “Lần sau em không thể làm như vậy nữa có biết không?”

“Em căn bản là không có sai!” Tần Lãng đẩy tay cô ra, trên mặt rõ ràng là mất hứng.

Cô Dương mặt đầy xấu hổ: “Tiểu Lãng......” 

“Phiền chết phiền chết! Không cần cô lo cho em! Côđừng có gọi tên em nữa!” Tần Lãng hét lớn, sau đó cầm túi sách chạy đi.

Cô Dương  đứng ở trên hành lang mặt lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng cũng chỉ thở dài một hơi. Cô cảm thấy thật bất lực, trong lòng côđã có chút xem Tần Lãng là con trai mà quan tâm chăm sóc. Nhưng Tần Lãng lại đảo hảo(3), không hề cảm kích. Lại nghĩ khởi Tần Tư Thanh, qua nhiều năm như vậy côđều rất cố gắng thậm chí trả giá nhiều thứ nhưng cũng chỉ làđổi lấy một mối quan hệ không lạnh không nóng.

Cô cũng không biết tại sao mình có thể kiên trì với tình cảm này cho đến hiện tại, nếu mới đầu chỉ là vìđiều kiện gia đình cùng vẻ bề ngoài xuất chúng của Tần Tư Thanh hấp dẫn, như như vậy hiện tại thì sao? Đều đã là quá khứ nhiều năm trước, mỗi năm côđều làđếm ngón tay(4) từng ngày qua, cô cứ như vậy yêu Tần Tư Thanh, cũng không thể nói rõ nguyên nhân là gì, trong lòng cô thủy chung chỉ một ý niệm, đó chính là có thể gả cho Tần Tư Thanh.

(1)Nguyên văn: 三天两头– Tam thiên hai đầu – hầu như mỗi ngày

(2) Tiểu bạch kiểm:  là loại con trai mặt trắng, non choẹt, như thư sinh.

(3) Đảo hảo: làm ngược lại, la ó, phản đối, chế giễu

(4) Mình không hiểu câu này cho lém nên để zậy, ai biết chỉ mình zới 每年都是掐着手指头过着日子


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận