Tần Gia Phụ Tử

“Ba thực là phiền quáđi!” Tần Lãng ló ra cái đầu nho nhỏ, khuôn mặt bởi vì rút trong chăn quá lâu mà bị hâm nóng đến đỏ hồng.

Tần Tư Thanh âm thầm đánh giá Tần Lãng, vóc dáng đã cao nhiều hơn trước, trên người bây giờ còn có thể véo ra thịt. Bình thường nhóc con rất thích ăn đồ ngọt, tuy đãđầy đặn hơn trước nhưng cũng không đến nổi mập mạp, làn da vốn trắng nõn, cộng thêm một đôi lưu ly đặc biệt linh động, trong vừa đáng yêu vừa có chút tinh nghịch ranh ma. Từ lúc còn bé tí khỉ con ốm tong tèo này đã thích nghịch ngợm gây sự, giờ lớn lên lại biến thành tiểu lão hổ thích nhe nanh múa vuốt.

Tần Tư Thanh thân thủ niết niết mũi bé con, nhẹ nhàng ôm ngang kéo cậu vào lòng, “Hôm nay tại sao lại đánh nhau?” Tần Lãng vùng vẫy vài cái kết cục vẫn là thuận theo ghé vào trên đùi Tần Tư Thanh, “Bởi vì có hai tên xấu xa đánh bạn tốt của con.”

“Bạn tốt nào?” 

“Là Phó Tư Bác!”

“Cậu ta là bạn tốt của con?” Tần Tư Thanh kẹp chặt mũi không để cho cậu hô hấp, Tần Lãng cau mũi giương miệng hấp khí, “Ba đừng xem thường người ta! Tuy rằng Phó Tư Bác thiếu đạo đức lại không nói nghĩa khí, nhưng hắn chính là bạn tốt của con đó!”

“Thôi, nhanh đi ngủ.” Tần Tư Thanh giúp cậu dịch sang một bên nằm xuống, rồi vươn mình sang bên cạnh lấy sách xem.

Tần Lãng ghé vào trên gối đầu ngắm nhìn khuôn mặt Tần Tư Thanh từ một phía, ngọn đèn nhu hòa chiếu vào Tần Tư Thanh càng khiến cho gương mặt nhìn nghiêng của hắn trông càng đẹp, Tần Lãng nhìn đến quên chớp mắt, “Ba ba, tại sao ba không thay kính mới?”

“Ân.” Tần Tư Thanh chỉđáp một tiếng, rồi lại chuyên tâm đọc sách.

Tần Lãng cảm thấy nhàm chán, không an phận ở trong chăn lăn vài cái, cuối cùng đánh chúý lên tay áo Tần Tư Thanh không ngừng giày vò nó: “Ba ba, kính mắt của người khó coi chết đi được.”

Tần Tư Thanh thản nhiên liếc mắt nhìn cậu, Tần Lãng còn đang chờ hắn hỏi tại sao hoặc là dừng lại mắng cậu một chút, nhưng đợi mãi mà Tần Tư Thanh Nhất một câu cũng chưa nói.

Tần Lãng nghẹn một hồi không nín được, tay ghì lấy mắt kính của Tần Tư Thanh: “Thật là hợp với bốn chữ“mặt người dạ thú”, ai mang kính mắt đều là người xấu hết.”

Chút kiên nhẫn cuối cùng của Tần Tư Thanh đã bị hỗn tiểu tử này hao hết, “ba” một tiếng đánh vào trên mông cậu, “Mau ngủđi.” 

Trải qua nhiều vòng lặn lộn trên giường cộng với chọc phá người kế bên, Tần Lãng cuối cùng cũng thành công đi vào giấc ngủ, Tần Tư Thanh đem sách nhẹ nhàng đặt xuống, nhìn gương mặt ngủ say của bé con, “Tiểu bại hoại, con bình thường đều như thế này thì tốt bao nhiêu.”


Lúc Tần Tư Thanh tỉnh lại, hai tay Tần Lãng còn đang gắt gao ôm chặt cánh tay hắn ngủ say.

Tần Tư Thanh hơi hơi di chuyển, địa phương nào đó dưới thân đanh bị chân của Tần Lãng đáp tới chà sát, hắn cũng không ngờ là thằng huynh đệ nhà mình cứ như vậy dựng đứng lên.

Tần Lãng luôn sợ hãi không dám ngủ một mình, nên từ trước đến nay cậu vẫn cùng Tần Tư Thanh ngủ chung giường. 

Trong lòng Tần Tư Thanh lúc này nghĩ có phải hay không đãđến lúc phân phòng ngủ cho Tần Lãng, bằng không mỗi lần gặp phải chuyện này thật có chút xấu hổ. Tần Tư Thanh nhìn chằm chằm vào cái lều đang hiên ngang vươn cao, bất đắc dĩ thở dài vươn tay đến cạnh bàn lấy mắt kính đeo lên, mặc vào quần áo đi …rửa mặt.

Theo thông lệ bữa sáng luôn diễn ra ở bên ngoài. Tần Lãng lờđờđeo túi sách, cậu hôm qua vẫn chưa có ngủđủ. Thẳng một lèo trên đường đi, Tần Tư Thanh đều nắm(ôm) chặt Tần Lãng, người vẫn còn đang mơ mơ màng màng quên hết trời đất, cậu thế nhưng trong lúc đi còn có thể ngủ say như chết. 

Nhanh đến lúc tới trường học, Tần Tư Thanh nhào nắn khuôn mặt Tần Lãng đểđánh thức nhóc, còn không quên dặn dò, “Ngoan ngoãn lên lớp, tan học đến tìm ba ba. Hôm nay cô giúp việc xin nghĩ, chúng ta phải ra ngoài ăn cơm.”

Tần Tư Thanh chân trước vừa đi, Phó Tư Bác vừa lúc đến. Một bàn tay khoác bả vai Tần Lãng, nham hiểm cười: “Chuyện ngày hôm qua tui còn chưa tìm cậu tính sổđâu, cậu thân làm huynh đệ mà luôn khiến cho tui chịu trăm cay ngàn khổ, coi như cảđời này Hạ Hiểu Lê cũng sẽ không bỏ qua cho tui rồi.”

Tần Lãng quay đầu lại nhìn Phó Tư Bác liếc mắt một cái, sau đó chỉ vào phía trước nói: “Nhìn xem! Hạ Hiểu Lê kìa!”

“Đâu, người đâu!?” Phó Tư Bác hoảng sợ ngẩng đầu tìm kiếm, Tần Lãng thừa cơ tránh khỏi cánh tay Phó Tư Bác chạy trốn.

Phó Tư Bác biết mình bịđùa giỡn tức đến xì khói, “Tần Lãng! Cậu có ngon thìđừng chạy!”

“Không chạy mới làđồ ngu!” Tần Lãng quay đầu cười, không cẩn thận lại tông mạnh vào ai đó, người kia lảo đảo lui về phía sau một bước. Trớ trêu thay người bịđụng phải chính là oan gia Hạ Hiểu Lê. Tần Lãng dừng lại cước bộ, tươi cười trên mặt lập tức cứng ngắc.

Hạ Hiểu Lê bịđụng phải cau mày xoay người lại, thấy là Tần Lãng liền hừ lạnh há mồm hét lên: “Ngươi cút ngay cho ta!”

“Cô cho rằng đụng phải cô là vui vẻ lắm sao.” Tần Lãng bĩu môi.


“Tần Lãng!” Hạ Hiểu Lê kêu lên, hung hăng trừng Tần Lãng. Tần Lãng cũng đâu có sợ mà tia lại liền, cuối cùng Hạ Hiểu Lê bị nghẹn đến đỏ bừng mặt, mắt rưng rưng liếc Tần Lãng rồi chạy đi. (có chiêu nài xài quài…==!)

Tần Lãng cầm cặp sách nhìn bóng dáng Hạ Hiểu Lê, bên này Phó Tư Bác cũng đi tới, hề hềđê tiện cười: “Hắc, gặp xui rồi nha. Con gái không dễ chọc đâu, cậu còn chưa có làm gì thì tụi nóđã khóc ầm cả lên. Đúng là phiền phức.” 

Tần Lãng cũng không đáp, trên mặt cũng không có bất kì biểu cảm gì.

Phó Tư Bác bị bộ dạng của Tần Lãng làm cho hoảng sợ: “Uy, tớ nói nè, cậu sẽ không phải đang đau lòng cô ta chứ? Còn luyến tiếc? Hay là cậu còn thích người ta?”

“Có quỷ mới thích con nhỏđó!” Tần Lãng vung túi sách lên lưng bước đi, Phó Tư Bác nhất quyết không buông tha cố gắng đuổi theo: “Tần Lãng, tớ biết ngay là cậu còn thích người ta mà! Nhìn thái độ này của cậu tớ liền biết cậu đang giả bộ rồi, thích Hạ Hiểu Lê lâu như vậy màđột nhiên chỉ nói một câu không thích là không thích sao? Tần Lãng a Tần Lãng, tớ thật không nhìn ra, cậu lại là một mầm móng si tình như vậy? Há há~” 

“Phó Tư Bác, cậu lặn ngay cho lão tử, đừng có mà nói bậy bạ!”

Kỳ thật, sự kiện phát sinh vào buổi sáng này đúng là có khiến trong lòng Tần Lãng có chút không dễ chịu, đặc biệt là khi nhìn thấy Hạ Hiểu Lê khóc.

Tuy ở mặt ngoài Tần Lãng không biểu hiện gì, nhưng trong tâm cậu lúc đó cũng rất hoảng hốt, chân tay luống cuống cả lên.

Tần Lãng cảm thấy hiện tại cậu giống như lại là có chút thích Hạ Hiểu Lê, mà tại sao lại thích cơ chứ? Giữa giờ học, Tần Lãng chống căm ngẩn người suy tư.

Phó Tư Bác vừa lúc quay đầu nhìn thấy bộ dạng ngu ngốc này của Tần Lãng, trong lòng lại thâm độc cười, vùi đầu không biết loay hoay cái gì.

“Tần Lãng, em mau đem bài học ngày hôm qua đọc lại một lần.” Cô giáo dạy văn từ trên bục giảng chuẩn xác ném viên phấn nện trúng đầu Tần Lãng, “Hôm nay mà trả bài không được thì không cho về nhà, đến khi nào em thuộc bài thì mới thôi!”

Tần Lãng đương nhiên không thểđọc được chữ nào rồi, nhưng Phó Tư Bác thì lại trả bài một cách trơn tru, đừng tưởng bình thường Phó Tư Bác và Tần Lãng luôn cùng hội cùng thuyền với nhau. Nhưng hắn so với Tần Lãng thì thông minh hơn, cũng có thể coi đây là một loại thiên phú, đãđọc qua thì sẽ không thể quên được, chỉ cần nhớđược một vài ý chính thìđã có thểđem bài học đọc rành rọt.


Nhưng mà dùđược ban cho tư chất hiếm có như vậy, người ta lại cố tình không chịu học hành cho đàng hoàng.

Phó Tư Bác cũng không đợi Tần Lãng, canh me ngay lúc tan học mà vội vàng cầm một thứ gìđó chạy như bay. Tới lớp kế bên, Phó Tư Bác đứng trước cửa số rình mò một phen, khi đã chắc chắn không thấy bóng dạng Hạ Hiểu Lê. Cậu liền nhanh chân đi tới bên cạnh bàn của Hạ Hiểu Lê, đem mảnh giấy trong tay nhét vào trong ngăn bàn. Cơ mà nếu để vào học bàn thế này cảm giác có chút không thích hợp cho lắm, Phó Tư Bác lại cúi đầu nhìn. Được nha! Trong học bàn Hạ Hiểu Lê có tới mấy phong thơ tình lận! Phó Tư Bác ngẩng đầu, cặp mắt dáo dác ngó trái ngó phải, nhân lúc không có người chúý thì ngay lập tức đem mấy phong thư tình khác vụng trộm vò vò trong tay, sau đó giả vờ bình tĩnh ra khỏi phòng học. 

Phó Tư Bác cũng không thèm nhìn lấy một cái đem thư tình ném vào trong thùng rác.

“Đồăn trộm! Tôi sẽđi méc với thầy giáo cậu ăn trộm đồ của người khác!” Một thanh âm thình lình vang lên, làm Phó Tư Bác giật thót cả tim. Cậu gấp gáp quay đầu xem người đó là ai, không ngờ lại đụng mặt cái tên vừa cùng mình đánh nhau Tào Đông Đông, bên cạnh còn có cái thằng người hầu thấp lùn luôn đi theo hắn. Nhìn bộ dạng cái tên Trần Tinh lùn tịch kia phỏng chừng lần trước đã bịTần Lãng đập cho một trận sợ hãi, thấy Phó Tư Bác cũng có chút hoảng loạn, cúi đầu lùi bước không dám nhìn cậu.

“Thiết, tao còn tưởng là ai thì ra là lũ quê mùa chúng mày.” Phó Tư Bác đảo tròng mắt tính toán rời đi.

Nhưng Tào Đông Đông mặc kệ, hắn chắn trước mặt Phó Tư Bác, “Tôi muốn nói cho thầy giáo cậu ăn trộm đồ người khác!” 

“Tôi tôi tôi, tôi con mịa mày! Biến mịa đi. Muốn méc thì phắng đi mà méc.” Phó Tư Bác thô bạo đẩy hắn ra. 

Mà đại cá tử(tên thô to) Tào Đông Đông chẳng những không tránh, còn giơ nắm đấm lên định tấn công Phó Tư Bác. Phó Tư Bác cũng coi như phản ứng mau tránh thoát được một quyền, ngọn lửa giận trong lòng cũng bị khơi lên. Cậu vốn định hảo hảo giáo huấn tên quê mùa này một chút, nhưng nhớ tới lần trước đánh lộn phải gọi cha mẹ lên, nghĩđến cảnh tượng mẹ mình lại đến trường học chắc chắn sẽ làm mất mặt nửa cho coi. Phó Tư Bác đành hi sinh vì nghiệp lớn đem đóng lửa giận phừng phừng trong lòng áp chế.”Hiện tại tao không muốn so đo với mày, tan học chờ tao.”

“Không được đi! Ngươi tên ăn trộm này còn dám bỏ trốn!” Tào Đông Đông nhanh chân rượt theo, mà người nhỏ bé luôn đi ở phía sau hắn đột nhiên kéo quần áo Tào Đông Đông lại, “Đông Đông, đừng đuổi theo......” Tào Đông Đông không đểý tới hắn, một bên lớn tiếng kêu một bên đuổi theo. 

Phó Tư Bác bị rượt đến mệt bở hơ tai, cái tên nhà quê chết tiệt kia kêu lớn tiếng như vậy là muốn tìm chết à? Làm mấy học sinh khác cứ nhìn chằm chằm vào họ! Cứ kiểu này chính mình chẳng lẽ trở thành tên ăn trộm sao, đây cũng chẳng phải quang vinh cái mịa gì hết.

Vì vậy, khi vừa chạy đến góc cầu thang Phó Tư Bác liền ngừng lại, tức giận lao vào xách trụ cổáo Tào Đông Đông: “Mịa, còn có loại biến thái thích rình người ta đi WC sao, xem tao như thế nào đánh chết mày!”

❈❈❈❈❈❈

Tần Lãng cuối cùng vẫn làđược Tần Tư Thanh tới lĩnh đi, lúc ấy Tần Lãng đứng trên bục giảng mặt đối mắt với cô giáo dạy văn, nhìn biểu tình là biết cậu đang rất khó chịu, nếu không phải giáo viên là nữ thì Tần Lãng đã sớm nhảy bổ vào cho hắn một trận.

Vừa trông thấy Tần Tư Thanh đến, Tần Lãng trước tiên là quan sát sắc mặt của Tần Tư Thanh, cảm thấy hắn cũng không tức giận cho lắm liền lớn gan, mũi hừ một tiếng xoay người nói: “Con không trả bài nữa, con muốn về nhà.” 

Sắc mặt cô giáo ngữ văn không được tốt cho lắm, cũng không nói thêm gì. Nhưng không ngờ Tần Tư Thanh Nhất lại đi một mạch từ cửa vào đá ngay vào mông Tần Lãng một phát, Tần Lãng bị đáđau đến nổi chân mềm nhũn, lập tức quỳ trên mặt đất.

Cô giáo dạy văn bị dọa cho một trận, “Thầy, Thầy Tần...... Đây là làm sao?”


“Thật xin lỗi cô, nhi tử không nghe lời khiến cho cô thêm nhiều phiền phức.” Tần Tư Thanh đối cô giáo ngữ văn cương ngạnh nhấc lên khóe miệng, ngốc tửđều có thể nhìn ra nụ cười này có bao nhiêu giả tạo. Nhưng Tần Tư Thanh đá một cước kia cũng coi như cấp mặt mũi cho cô ta rồi. Cô giáo thấy vậy cũng bận rộn khuyên nhủ: “Lúc về nhà bắt Tần Lãng đọc bài nhiều một chút thìđược rồi, thấy Tần đối với trẻ nhỏ như vậy không hay cho lắm. Hôm nay cứ như vậy đi, tới đây làđược...... Về nhà em phải chăm chỉôn bài hơn biết chưa.” Vừa dứt lời cô giáo liền đi tới nâng Tần Lãng dậy.

Tần Lãng bịđạp một phát ngay mông lòng tràn đầy ủy khuất, Tần Tư Thanh chưa bao giờđối xử với cậu như vậy trước mặt người ngoài? Một đạp kia tuy không đau, nhưng lại tổn thương đến lòng tự trọng của tiểu hán tử Tần Lãng. Cậu ngay lập tức xụ mặt không thèm đếm xỉa tới bàn tay của cô giáo đang giơ ra trước mặt, ngẩng đầu hướng về phía Tần Tư Thanh rống to: “Ông làđồ vương bát đản! Đồ nham hiểm! Lão bất tử chết tiệt!”

Chậc, đúng là giận quá mất khôn, cái gì cũng dám đem ra chữi hết.

Không chỉ mắng chữi cậu còn tức giận chạy thẳng ra ngoài, Tần Tư Thanh vốn định bắt cậu lại nhưng không kịp.

Tần Tư Thanh bị bỏ lại trong phòng học đầy mặt bất đắc dĩ, cô giáo cũng có chút xấu hổ, có cơ hội chứng kiến bộ dạng này của Tần Tư Thanh, cô giáo càng sâu sắc cảm nhận được sự cực khổ của thầy Tần khi phải một mình dạy dỗ cho thằng con quậy phá......

“Thằng bé này, bình thường tôi đều rất nuông chiều nó......” Tần Tư Thanh nói câu này thật chậm, ngữ khí thập phần bi ai. 

Cô giáo ngữ văn không ngừng lắc đầu: “Kỳ thật không có gì, cũng chỉ là con nít. Tâm tính của trẻ con vốn khóđoán, thầy Tần anh cũng đừng quá khổ sở......”

Cuối cùng Tần Tư Thanh tìm thấy Tần Lãng dưới gốc đại thụ trước trường học. Vừa gặp Tần Tư Thanh hai mắt Tần Lãng đều nhìn chằm chằm hắn, rồi đứng lên đi nhanh qua trước mặt.

Tần Tư Thanh không nhanh không chậm theo sau, nụ cười luôn nở trên môi.

Tần Lãng đột nhiên quay đầu chạy đến bên người Tần Tư Thanh đá một cước, “Ông không được đi theo tui!”

Tần Tư Thanh giữ chặt tay Tần Lãng kéo cậu sang bên hông, giọng điệu mang theo vài phần trêu tức: “Ta nào cóđi cùng con?” 

“Ông…vương bát đản!” Tần Lãng há mồm hướng tay Tần Tư Thanh cắn một phát, Tần Tư Thanh mày đều không cóđộng, đem Tần Lãng kéo ra: “Được rồi. Vừa rồi ba không cóđá mạnh lắm mà?”

“Đá đau!” Tần Lãng ngẩng đầu hung ác trừng Tần Tư Thanh.

Bộ dạng cười tủm tỉm của Tần Tư Thanh càng khiến cho Tần Lãng thêm tức tối, trong lòng không giải được hận, cậu muốn đá hắn thêm một cước. Thế nhưng Tần Tư Thanh lại đột nhiên ngồi xổm xuống đem Tần Lãng đang xù lông nhím ôm lấy, giam cầm vào trong ngực: “Con mà còn nói mấy lời thô tục đó, ta sẽđem miệng con may lại. Mỗi lần đều bắt ta đến xử lý cục diện rối rắm cho con, vừa rồi bất quá chỉ là giả vờ trần phạt con một chút, ta mà thực sựđộng thủ vừa rồi con còn có thể chạy sao? Ngươi này tính tình sao lại như vậy?”

Bắt Tần Tư Thanh nói lý như thế này thật là có chút hơi miễn cưỡng hắn. Nhưng nhìn thấy tươi cười trên mặt kia lại khiến Tần Lãng cảm giác vô cùng khó coi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận