Tam Đại Thiếu Gia Và Nhỏ Nhút Nhát: Cổ Tích Giữa Đời Thực

Chap 6:
Sáng, nó dậy sớm. Mắt hơi sưng vì hôm qua khóc, cột tóc lên rồi đeo cái kính Nhật Quân đưa vào rồi xuống nhà ăn sáng với mẹ.
-Hôm nay mẹ nấu súp cua à? Woa, món con thích nhất á mẹ!- Nó reo lên
-Uhm!- Mẹ nó có vẻ buồn buồn
-Sao thế mẹ?
-Nhi này! Con có bao giờ thấy xấu hổ, hay đau khổ vì sinh ra trong 1 gia đình nghèo khó chưa?- Mẹ nó hỏi
-Mẹ này! Mẹ sao thế? Con luôn tự hào về bố mẹ mà! Mommy and Dad are the best!- Nó giơ ngón cái lên
-Uhm! Vậy thì mẹ vui lắm!
-Vâng!Hôm nay học xong con sẽ đi tìm việc làm, sẽ giúp mẹ đỡ vất vả hơn ạ!- Nó tiếp tục ăn súp
-Để mai rồi kiếm con ạ! Lát nữa học xong con hãy tìm đến địa chỉ này! Con hãy tìm người có tên Dương Thế Lâm, nhất định phải gặp ông ấy!
-Ai thế mẹ?
-Gặp rồi biết
-Dạ!
-Nhi à! Mẹ sợ…không lo cho con được nữa!
-Mẹ này! Mẹ sao thế? Hôm nay mẹ lạ lắm! Con không thích đâu!- Nó giãy nãy
-Hôm qua mẹ mới đi xem bói, thầy bảo năm nay là năm tuổi của mẹ, nên tránh di chuyển nhiều…
-Mẹ cũng tin mấy cái đó à?
-À ờ mẹ không tin! Mẹ vẫn đi giao hàng bình thường mà!
-Thưa mẹ con ăn xong rồi! Con đi học đây ạ! Uyên đến rồi
-Tạm biệt con!- Mẹ nó mặt vẫn buồn buồn
Mẹ nó nhìn lên bàn thờ ba nó cầu nguyện

-Cha chả! Hôm nay dậy sớm nhỉ?- Uyên nhìn nó
-Đương nhiên! Tao mà!- Nó nhỉnh mũi lên
-Gớm!- Uyên cốc nó
-Đau! Con này!- Nó ôm đầu
-Truyện nè nhóc!- Uyên đưa nó 1 chồng truyện
-Uhm! Mày biết địa chỉ này không? Mẹ tao bảo sau giờ học tới đó!- Nó giơ tờ giấy ra
-Địa chỉ này…quen lắm!- Uyên nhìn rồi suy nghĩ.- Mà tao chưa nhớ ra!
-Uhm! Để lát tao tự tìm vậy, học xong mày về trước nhé!- Nó nói
-Được! Mà có thể tuần sau hoặc sớm hơn tao sẽ về Mỹ vài tuần!
-Chi vậy?
-Ông nội tao bệnh! Nhà tao đang tranh chấp vài thứ!- Uyên nói
-Uhm! Phức tạp nhỉ, như nhà tao này! Nghèo nên có gì đâu mà tranh chấp keke!
-Nhỏ này!- Uyên nhéo má nó.
-Hehehe!
-Chào Quân! Ngủ ngon chứ!
-Cũng được! Thanks cậu!- Quân lại nhút nhát như thường ngày.
-Sao mày không hỏi tao ngủ ngon hay không? Bạn bè thế à?- Uyên quay đi giả vờ giận
-Thôi mà! Cho tao xin lỗi!
-Hì hì! Tao giỡn đấy, nhỏ ngố!
-Xì! Thôi vào học rồi, học đây!- Nó le lưỡi
Tiết học trôi qua cũng (hơi) buồn tẻ, nó thì nghe giảng chăm chú, Uyên thì ngủ, Quân thì đọc sách gì đó dày cộm. Mỗi người một việc ==’’. Cuối cùng giờ giải lao giữa buổi cũng đến.
-Nhi à! Tao đói bụng quá! Xuống cantin không?- Uyên đứng dậy
-Không! Mày đi đi! Mua cho tao nữa!
-Ok!
Khi Uyên vừa đi được 1 lúc, 1 bạn nam tiến tới chỗ nó…
-Bạn là Uyển Nhi à?- Hưng cười tỏa nắng làm bọn gái trong lớp xì xầm bàn tán vì độ ‘’warm’’ của anh chàng
-Có gì không bạn?- Nó hỏi
-Uyên ngồi đây à?
-Uhm!
-Woa, thiên thần của tui :”> - Má cậu ta bỗng dưng đỏ ửng, mắt long lanh lên.
“ Chuyện gì với tên kì cục này vậy nhỉ?”
-À xin lỗi! Nhất Linh bảo muốn gặp cậu trên sân thượng có chuyện muốn nói!- Hưng quay trở lại vẻ mặt ‘’warm boy’’ ngay
-Vậy à? Được, tớ cũng có chuyện muốn hỏi!- Nó đứng dậy định đi nhưng bị ai đó kéo tay lại.
-Nhi!
-À không sao đâu Quân!- Nó cười tươi
-Grrr! Tên đó muốn làm gì cậu ấy? Đừng để ai thấy vẻ mặt thật của cậu nhé Nhi! Tớ sợ…hắn sẽ thích cậu mất!- Quân nói 1 mình khi nhìn bóng nó khuất dần.
Tại sân thượng của trường, 1 nơi cực thoáng mát và lộng gió, lại không có học sinh khác vì không ai biết pass của ổ khóa. 1 dáng người con trai dong dỏng cao đang đứng đó, nắng chiếu vào người cậu trông rất chói lòa. Trong 1 phút nó bị choáng ngợp bởi hình ảnh đó. Tiến lại gần, nó cất tiếng

-Anh gọi em?
-Uhm! Anh muốn xin lỗi chuyện hồi tối, anh đã sai khi đưa em đến đó!- Linh gãi đầu, khuôn mặt đẹp trai làm tim nó nhảy rầm beng
“ Sao lại đưa vẻ mặt của Ken ra mà xin lỗi tôi! Tôi rất muốn ghét anh nhưng…vì Ken! Tôi chỉ thích Ken trong con người của anh thôi!”
-À không sao!- Nó lạnh lùng
-Để anh đãi em 1 chầu chuộc lỗi!
-Không cần đâu!- Nó
-Sao thế? Anh muốn xin lỗi mà!
-Thay vì dẫn em đi ăn thì anh nên dẫn chị Chi gì đó đi ăn đi! Chị ấy là người yêu của anh mà!- Nó đĩnh quay đi thì Linh ôm chầm nó từ đằng sau làm nó hết hồn, tay chân líu ríu
-Nếu em không đồng ý anh sẽ ôm em như vậy hoài luôn
-Nè! Thả em ra! Gần vào lớp rồi!- Mặt nó đỏ lựng lên
-Đồng ý đi! Rồi anh thả!
-Được….được rồi!- Nó lắp bắp, lần đầu bị con trai ôm như thế nên tay chân rã rời vì…run
-Ok! Khi nào được anh sẽ qua đón em!- Linh thả nó ra và cười tươi như ông mặt trời và ( lại) làm nó choáng thêm 1 lát ( nó không có miễn dịch với trai đẹp mà hehe)
-Dạ! Em về lớp!- Nó đi xuống cầu thang, miệng bất giác mỉm cười.Trên sân thượng còn lại 1 mình Linh.
-Nhỏ ngốc đó dễ dụ thật, mà cũng dễ thương đấy chứ! Mắt thằng Quân chưa đến nỗi mù!- Môi Linh như có 1 nụ cười thoáng qua.
-Mày đi đâu về thế?- Uyên hỏi
-Đi tolet í mừ!- Nó nói, nháy mắt với Quân ra hiệu ‘’ Đừng nói” rồi ngồi xuống cười tủm tỉm 1 mình
-Bộ mới thoát táo bón hay sao mà cười nham nhở vậy nhỏ?- Uyên nhìn nó ra vẻ khó hiểu, có 1 người cũng đang nhìn nó với ánh mắt khó hiểu.
Nó lấy điện thoại nt cho Ken:
< Cậu là Linh hay Ken thế? Hiểu về cậu tớ vui lắm!>
“ Gì thế nhỉ?”- Nó cảm thấy cái bàn như rung rung
-Đt mày rung à?- Nó hỏi Uyên
-Đâu có!- Uyên đáp
“ Kì ta, mình vừa cảm thấy cái bàn rung, của Quân à? Mà Quân làm gì xài điện thoại”
Ra về, nó tạm biệt Quân và Uyên rồi mò tìm cái địa chỉ
“ Đường XX à? Lạ quá! Lần đầu mình biết á!”

-Chú cho con hỏi đường XX ở đâu ạ?- Nó hỏi 1 chú xe ôm
-Đường này…lạ quá! Chú không biết cháu ạ, nó ghi là ở khu AB, cháu đi thẳng rồi quẹo phải tới ngã tư quẹo trái là tới khu AB.
-Cháu cám ơn ạ!
Nó đi theo lời chú xe ôm, woa xa wá! Lưng áo nó ướt mồ hôi. Tới khu AB nhưng nó cũng không biết đường nào là đường XX, khu này nhà nào nhà nấy toàn là to to không!
“ Mẹ biểu mình gặp ai ở đây nhỉ, có vẻ nhà giàu có lắm! Ở đây có 2 tòa biệt thự to nhất à! Nhìn xa còn thấy 2 cái đó nữa! To hơn hẳn mấy cái kia, đường XX ở đâu nhỉ?”
< Tin tin>- Tiếng còi xe
-Nhỏ kia! Đi đứng gì kì vậy! Đường của cô à! Đứng giữa đường coi chừng có ngày tôi cán cho đấy!- Tiếng 1 cậu con trai
-Tôi xin lỗi!Anh cho tôi hỏi đường XX ở đâu ạ?- Nó đi lại hỏi cậu đó, vì xung quanh đây ít thấy người quá, toàn là biệt thự không!
-Tôi cũng đang đến đó, đường đó chỉ có 2 nhà thôi! Cô muốn quá giang không? Cũng khá xa!- Cậu con trai cười ranh mãnh.
-Được ạ? Cám ơn anh nhiều nghen!- Nó định leo lên xe thì…
-Tôi đâu có bảo cô leo lên đây!
-Anh bảo cho tôi quá giang mà! Xe này chỉ có 2 chỗ thôi vậy tôi ngồi đâu đây!
-Cốp xe rộng lắm!- Người con trai nói vẻ như trêu chọc.
-Anh…định bắt tôi chui vào cốp xe à?
-Chứ sao! Chưa có người con gái nào được ngồi chung với tôi trên xe này hết!
-Grrr….Tôi còn tưởng anh tốt bụng, như vậy thì tôi không cần! Người giàu mấy anh toàn như nhau thôi! Khinh người nghèo khổ như tôi đây!- Nó quay lưng bỏ đi
-Không cần thì thôi! Tạm biệt! Cô gái xấu xí- Tên đó phóng xe đi, bỏ lại nó với cục tức mà không làm được gì. Nước mắt đang từ từ ứa ra vì quá uất. Đang lủi thủi đi lòng vòng tìm đường thi gặp 1 nhóm người 4 5 tên đang ngồi bên vệ đường hút thuốc lá, nó mừng như bắt được vàng tiến lại gần hỏi.
-Các anh cho em hỏi đường XX ở đâu ạ!
-Cô bé vào khu này làm gì? Xin việc à? Trông cô không có dáng vẻ của 1 tiểu thư, không được giá rồi!- 1 tên nham nhở nói
-Không được giá là sao ạ?- Nó ngây ngô
-Thôi! Không được thì anh em mình dùng vậy!- 1 tên khác để râu dưới cằm lên tiếng ( râu dê í >”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận