Ta Xuyên Nhanh Cứu Vớt Kết Cục Bi Thảm Của Nữ Phụ


"Hoàng thượng bị rắn độc cắn, mau gọi thái y đến chữa trị nhanh lên!"
Nam nhân sắc mặt tái nhợt, mồ hôi nhễ nhãi đang nằm co vấp dưới nền nhà, một người trước nay luôn cao cao tự thượng như David, không ngờ lại có ngày anh ta gặp phải hoàn cảnh này.
Shira nhìn vị hoàng đế đang chật vật dưới đất, hắn cảm thấy thật may mắn thay, vốn dĩ thả rắn độc trên giường trong phòng Selina là để lấy mạng cô ta, không ngờ người bị cắn lại là David, một người cực kì khó đối phó.
Thánh nữ Marie chạy đến, nàng ta ôm lấy David khóc òa lên.
"Người đâu cả rồi? Mau đến chữa trị cho hoàng thượng!"
Thư Yến nhìn người đàn ông đã làm nhục thân thể cô thế nhưng cô lại không thể tự tay giết anh ta được đang đối mặt với sống chết, thầm nghĩ rằng nếu như anh ta vì trúng độc rắn mà chết sẽ không liên quan tới cô, hay là cứ để anh ta chết đi, sau đó cô bỏ trốn đến một nơi xa xôi nào đó sống một cuộc sống đầy yên bình thì chẳng phải giống như ước nguyện của nguyên chủ Selina hay sao.
David thở hổn hển, cả người hắn giống như sắp không chống cự nổi nữa rồi, ánh mắt khổ sở lướt nhìn người con gái mà hắn muốn nàng ở cạnh nhất trước khi không thể chịu đựng nữa, thế nhưng hắn nhìn thấy bóng lưng nàng rời đi, nàng thế là bỏ rơi hắn rồi.
Hắn cười khổ:
"Nàng...!Thật sự ghét ta...!Đến thế sao?"
Marie ở cạnh David, nghe hắn thì thầm gì đó.
"Hoàng thượng, người nói gì vậy...!Ai ghét người cơ? Huhu..."
Thư Yến vốn dĩ cho rằng cô sắp được giait thoát rồi.


Có điều, đời không giống như mơ, khi cô định lén lút trốn đi thì cái hệ thống chết bầm lại xuất hiện.
[Hệ thống: Nhiệm vụ ấn định xuất hiện, cứu lấy hoàng đế David.]
Đúng là điên mất rồi, Thư Yến chửi tục mấy câu.
Cuối cùng, cô không còn cách nào khác, xoay lưng lại, dục vọng ban nãy cũng đành dập tắt, quay về chỗ của David.
Thái y lúc này đang bất lực lắc đầu, ông thực sự không còn cách nào khác.
"Loài rắn này khi độc ngấm vào cơ thể sẽ không chết ngay, thế nhưng...!Thật sự không có thuốc giải...!Thần e rằng..."
Thị vệ Kaya đứng ở đó tức giận:
"Khốn kiếp, chẳng lẽ trơ mắt nhìn hoàng thượng rời đi hay sao!?"
Thái y dập đầu xuống nền:
"Thần có tội..."
"Ông đi qua bên kia một chút, để ta xem tình trạng của hắn."
Người bước đến chính là Thư Yến, trong đầu cô lúc này còn không ngừng chửi thầm cái hệ thống đã ép cô làm những điều mà cô không muốn.
Tất cả những người có mặt ở đó lúc này, ai nấy đều sửng sốt, họ cho rằng cô là đang phá phách hoặc làm một điều vô ích gì đó, có người còn có ý ngăn cản cô đến gần David.
Thư Yến không để ý đến bọn họ, cô lấy tay bắt mạch cho David, trầm ngâm một vài giây chẩn đoán sau đó lấy trong người ra một cái túi đựng kim châm.
Cô ngước mắt nhìn Marie đang ôm chầm lấy David khóc lóc, nhàn nhạt nói:
"Cô cũng đi ra chỗ khác đi."
Marie có hơi ngẩn ra khi đột ngột nghe yêu cầu của cô.
Thư Yến bất lực.
"Cô ở đây khóc lóc ôm khư khư hắn thì có ích gì, ngược lại còn làm ta phân tâm, mau đi ra chỗ khác đi."
Marie có hơi kích động, còn chưa kịp phản ứng thì Shira đi đến, đỡ nàng ta ra phía sau, dù sao Shira hắn cũng không thích nhìn thấy người hắn thầm thương trộm nhớ cứ khóc thương kẻ mà hắn ghét nhất một chút nào.
Thư Yến tỉ mỉ, cẩn thận dùng các kim châm, đặt ở từng vị trí khác nhau trên cơ thể David trước sự chứng kiến của đám đông.
Hầu như tất cả họ đều không tin khả năng của cô, một phụ nữ thì ngoài thêu hoa thêu lá ra còn biết làm gì khác chứ?
Shira càng không tin, ngoại trừ thần linh ra, trên đời này dường như không có kẻ nào có thể giải được độc của loài rắn này.

Thế nhưng, kì tích đã xảy ra.
Thái y đi đến bắt mạch cho David, một lúc sau sắc mặt ông ta ngạc nhiên giống như vừa gặp ma, lắp bắp:
"Hoàng...!Hoàng thượng bây giờ đã không sao rồi ạ..."
"Cái gì?!"
Shira không tin vào sự thật trước mắt, độc mà hắn sai người bỏ vào trà của đám công thần cũng chẳng giết được ai, bây giờ tên David rõ ràng đã cận kề cái chết lại có thể sống lại, rốt cục chuyện quái gì đang xảy ra với hắn vậy chứ?
Thư Yến đứng dậy, phủi phủi bộ y phục, khẽ nói:
"Hoàng thượng vừa mới được giải độc, vẫn chưa hồi phục hẳn, trước khi người tỉnh lại thì ta sẽ ở bên chăm sóc ngài ấy."
Thư Yến lướt ngang qua người Shira, nhìn vào khuôn mặt đang tức tưởi của hắn, khẽ nở nụ cười đầy châm chọc.
Cô biết rõ, người hắn muốn ra tay chính là cô, thế nhưng lại trở thành David bị rắn cắn, nếu như đổi ngược lại cô mới là người rắn độc cắn, e là không ai cứu nổi nữa, thù này, nhất định cô phải trả!
...
Trong căn phòng, Shira liếc nhìn thị nữ người được hắn ra lệnh bỏ độc vào trà hôm nay, giộng trầm đến đáng sợ:
"Ngươi nói đi! Ngươi đã không bỏ độc vào trà có đúng không?"
Hắn bóp cổ thị nữ ép vào vách tường.
Cô gái khó thở, sợ hãi lắc đầu:
"Không, nô tì rõ ràng đã bỏ độc vào trà rồi ạ..."
Shira càng siết mạnh hơn, hắn hét:

"Thế vì sao tất cả bọn họ đều không sao cả?"
Thị nữ khổ sở lắc đầu lia lịa:
"Nô tì không rõ, xin hãy tha cho nô tì..."
Shira rút thanh kiếm bên người hắn ra.
"Ta ghét nhất kẻ nào dám gạt ta."
Thị nữ sợ đến sắc mặt trắng bệch, lúc này trong đầu nàng ta lóe lên một điểm đáng ngờ, vội khóc lóc nói:
"Nô tì nhớ ra rồi...!Lúc nô tì bỏ độc vào trà sau đó đi thay đồ chuẩn bị, khi quay lại thì đã gặp hoàng phi Selina đang giả làm thị nữ bưng trà ở trong phòng, lúc đó nô tì đã cảm thấy kì lạ, nhưng sau đó cũng đã lén bỏ kim thử độc vào trà xem ly trà có bị đổi không, thế nhưng kim thử độc vẫn có màu đen nên nô tì cho rằng không có chuyện gì xảy ra.

Thế nhưng cuối cùng không rõ vì sao lại như vậy, xin công tước tha mạng."
Shira bắt đầu ngẫm nghĩ, độc trong trà và cách mà Selina cứu David, rõ ràng tất cả là do nàng ta làm.
Hắn đấm thật mạnh vào tường, nghiến răng:
"Selina, nàng thật sự đã trở nên rất thú vị, có lẽ ta không nên xem thường nàng nữa rồi.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận