Ta Vốn Phúc Hậu


Trên thực tế Bao Cốc cũng chân thực cảm nhận được, nàng ở Huyền Thiên Môn tặng một đống bảo bối cho các phong, liền lấy được một thân Nguyên Anh Cảnh pháp bảo mặc ở trên người.

Tuy nói pháp bảo hiện tại trên người không bằng Nguyên Anh Cảnh cấm khí pháp bảo Tử Vân Thù luyện chế, nhưng sau khi mặc vào chí ít không hề cảm thấy hàn lãnh, không có cảm giác đang ở bên ngoài.

Bao Cốc khoanh chân ngồi bên cạnh Ngọc Mật thay Ngọc Mật hộ pháp, đồng thời lưu ý động tĩnh bốn phía.

Nàng phát hiện không trung nguyên bản trải rộng tất cả đều biến mất, ngay cả người trong Thái Âm Môn trước đó hùng hổ cũng không thấy bóng dáng, chỉ có Huyền Thiên Môn cùng Thanh Phong Các trên trời dưới đất qua lại tìm kiếm, thỉnh thoảng xa xa sẽ đánh ra một ít linh quang cùng động tĩnh do pháp bảo phát động, sau đó liền có người của Huyền Thiên Môn cùng Thanh Phong Các đến, không bao lâu phương hướng xuất hiện tranh đầu liền trở lại yên tĩnh.

Bao Cốc ngồi hơn nửa canh giờ, thương thế của sư tỷ cũng đã tốt hơn một nữa, sư phụ nàng cũng đã đến bên cạnh.

Trác Vong Xuyên dò xét thương thế của Ngọc Mật, lại nhìn một chút Bao Cốc, hắn ho nhẹ một tiếng, lời nói thấm thía:
"Bao Cốc a, linh phù sư công đưa cho ngươi, sao ngươi lại quăng loạn như vậy?"
Bao Cốc run sợ, nhớ đến đạo linh phù sư công cho nàng vừa rồi vì muốn thoát thân nàng đã chụp lên tu tiên giả Hóa Thần Kỳ của Thái Âm Môn, kết quả bị phân tâm mà chụp hụt.

Nàng chột dạ hỏi:
"Sư...!Sư phụ, đạo..đạo linh phù kia ta đã đánh lên tu tiên giả Hóa Thần Kỳ, Bất...!bất quá hình như là đánh hụt, ta đánh nó vào đâu rồi?" Nàng phỏng chừng nhất định là đã đánh lên cái gì không nên đánh rồi, nếu không sư phụ sẽ không nói nàng "quăng loạn" mà sẽ nói nàng "lãng phí".

Trác Vong Xuyên nói:
"Cũng không lệch đi quá nhiều, chính là đúng lúc đánh lên người Tiểu sư thúc ngươi cùng tên Vô Danh cẩu đó, nổ trọng thương tên Vô Danh cẩu đó đồng thời cùng làm Tiểu sư thúc của ngươi trọng thương." May mà sư phụ thương yêu nữ nhi, ban cho nàng rất nhiều bảo bối bằng không tiểu sư muội của hắn đã bị bạo tạc ngọc vẫn hương tiêu dưới sức công kích của đạo linh phù Hóa Thần Kỳ do chính tay sư phụ hắn luyện chế.

Bao Cốc "ngạch" một tiếng, vội vàng nói: "Tiểu sư thúc hiện tại không có việc gì chứ?"
Trác Vong Xuyên nói:
"Tính mệnh không ngại, nhưng bị thương rất nặng, cần bế quan dưỡng thương một thời gian dài."

Bao Cốc nhất thời chột dạ đầu cúi thấp đến không thể thấp hơn, nàng lập tức lại nghĩ đến cái gì, nói:
"Tu tiên giả Hóa Thần Kỳ kia chính là một trong tam đại thiên tôn của Thái Âm Môn Vô Danh Thiên Tôn? Hắn hiện tại thế nào rồi? Không để hắn chạy mất đi?"
Trác Vong Xuyên cười lạnh một tiếng:
"Chạy? Ta và Phong sư bá của ngươi công thêm Lữ Lão Các Chủ Thanh Phong Các liên thủ phục kích hắn, hơn nữa ngươi cùng Tiểu sư thúc xuất kỳ bất ý đánh ra hai đạo linh phù của sư công ban cho, trực tiếp bạo nổ khiến hắn chết tại chỗ.

Ba vị thiên tôn Hóa Thần Kỳ của Thái Âm Môn, hôm nay chỉ còn hai vị, Trường Sinh thiên tôn tọa trấn Thái Âm Môn không dám xuất sơn, Long Khiếu Thiên Tôn hiện tại cũng chỉ có thể cong đuôi chạy trở về!" Sư phụ hắn tuy rằng mới vừa đột phá vào Hóa Thần Kỳ, thực lực không bằng Long Khiếu Thiên Tôn nhưng sư phụ hắn tọa trấn Huyền Thiên Môn có hộ sơn pháp môn làm chỗ dựa, lại luyện thành một tay phù lục thuật xuất thần nhập hóa, trong mấy ngày nay chuẩn bị lượng lớn linh phù, dựa vào sơn sơn pháp trận cùng phù trận, kéo dài thêm nửa canh giờ chờ cứu viện cũng không có vấn đề.

Bao Cốc gãi gãi đầu, nói:
"Sư phụ, ta đoán Lữ Lão Các Chủ có thể sẽ ra tay bảo vệ ta, nhưng....!Các ngươi không phải được hai vị thiên tôn Huyền Thiên Môn kiềm chế ở tại sơn môn Huyền Thiên Môn rồi sao? Sao nhanh như vậy đã chạy đến đây rồi?" Nàng đoán rằng trước đó khi nàng rời khỏi Thái Âm Môn đã đoán được nàng sẽ đi Thái Cổ di tích, cho nên phát động hai vị Hóa Thần Kỳ đánh vào Huyền Thiên Môn, làm cho cao thủ Hóa Thần Kỳ của Huyền Thiên Môn phải quay về phòng bị, không cách nào hộ tống nàng.

Sau đó Thái Âm Môn sẽ ở trên đường bắt giữ nàng, đó là chuyện rất dễ dàng.

Trên thực tế Thái Âm Môn vô cùng thận trọng, vì bảo đảm vạn vô nhất thất, thậm chí phái Vô Danh thiên tôn một trong tam đại thiên tôn đến bắt nàng.

Trác Vong Xuyên nói:
"Hai phái giao tranh, mấu chốt đã phát triển đến trên người ngươi, Thái Âm Môn giở trò dương đông kích tây, chúng ta liền dùng chiêu dụ rắn ra khỏi hang, cộng thêm bọ ngựa bắt ve chim sẻ đứng sau, thuận tiện diệt trừ kẻ nội gián do Thái Âm Môn cài vào Huyền Thiên Môn.

Lúc này nếu như bắt giữ ngươi, liền chiếm được thắng lợi cuối cùng, đã đến lúc một lần định thắng bại, Thái Âm Môn dĩ nhiên không tiếc trả giá!" Hắn nặng nề hừ lạnh một tiếng, trên mặt có vẻ thương tiếc lại có vẻ như trút được gánh nặng.

Bao Cốc hỏi:
"Bắt được gian tế chưa?"
Trác Vong Xuyên ân một tiếng, nói:
"Trước đó Phạm sư huynh nhận được tin tức đã bắt được mấy đệ tử có động tĩnh khác thường!" Hắn nói xong tiện thể liệt kê ra mấy cái tên.


Bao Cốc không nghe thấy tên nào quen thuộc, hơn nữa không có tên của Nam Y, nàng hỏi:
"Sư phụ, lẽ nào Nam Y sư huynh để lộ hành tung của ta là các ngươi tận lực an bài?"
Trác Vong Xuyên cảm thấy kinh ngạc, hỏi:
"Cái gì Nam Y tiết lộ hành tung của ngươi? Nga, được rồi, Trần sư bá của ngươi còn muốn ta hỏi ngươi tung tích của Nam Y, hắn thế nào không cảm nhận được khí tức của Nam Y nữa?"
Bao Cốc vừa nghe liền biết sư phụ bọn họ không an bài xướng diễn ra màn tiết lộ hành tung, lúc này nàng mới đem những điểm dị thường của Nam Y từ sau khi ra khỏi truyền tống pháp trận kể cho Trác Vong Xuyên nghe.

Trác Vong Xuyên nhíu mày, nói:
"Nam Y cũng có vấn đề? Làm sao có thể? Bao Cốc, việc này ngươi không thể nói lung tung, bằng không Trần sư bá của muốn giết chết ngươi, ta cũng ngăn không được."
Bao Cốc tức giận đến dụng sức xích một tiếng, hô lên:
"Sư phụ, hai chân truyền đệ tử của ngươi thiếu chút nữa bị chân truyền đệ tử của Trần sư bá hại chết, ngươi còn bênh vực Trần sư bá? Dù cho ta không phải sư phụ ngươi nhận vào, ngươi không thương không đau cũng không thể đem khủy tay bẻ ra chỗ Trần sư bá bên kia mặc kệ bọn ta sống chết?"
Trác Vong Xuyên nghe Bao Cốc nói chuyện cực kỳ khó nghe, lúc này mặt trầm xuống, trách mắng:
"Ngươi nói gì vậy?"
Bao Cốc thở phì phì đứng lên, hô lên:
"Sư phụ, đồ nhi tự nhận đối với sư môn không tệ, sư môn dùng ta làm mồi nhử có từng thương lượng với ta không? Dù cho không thương lượng, ít nhất cũng nói một tiếng để ta có phòng bị chứ? Không có! Ta đi Huyền Nguyệt Cổ Thành nguy hiểm trùng trùng, không để ý đến ý nguyện của ta mà nhét một kẻ phản bội theo ta, nếu như không phải ta mạng lớn, nếu như không phải sư tỷ liều mình bảo vệ ta, sư phụ, hiện tại nằm trên mặt đất sẽ không phải sư tỷ mà chính là thi thể của ta!" Đôi mắt nàng phiếm hồng:
"Sư phụ, chuyện hôm nay khiến lòng ta nguội lạnh! Cho dù là người trong lục lâm, bọn họ cướp người tiền tài, thu người phí bảo vệ còn có thể thay ngươi xử lý mọi chuyện, sẽ không để lúc ngươi bị hại còn vừa phải ra tiền vừa phải bán mạng!"
Trác Vong Xuyên tức giận đến mặt mũi trắng bệch, lớn tiếng mắng:
"Khốn kiếp, dám so sánh đường đường tu tiên môn phái với lục lâm cường đạo! Đây là tu tiên môn phái, bảo vệ sư môn ai cũng có trách nhiệm, sao có thể so sánh với lục lâm buôn bán? Ngươi không thấy lần này cùng Thái Âm Môn giao tranh có bao nhiêu đồng môn bị thương tử nạn sao? Đừng nói là ngươi, mà ngay cả Tiểu sư thúc của ngươi đều trọng thương sắp chết, nếu không có trọng bảo của sư công để lại trên người nàng, lại gặp....!lại gặp Đại Yêu Thánh đúng lúc cứu giúp, chỉ sợ nàng...!tiểu sư thúc của ngươi, ta, Phong sư bá của ngươi, thậm chí sư công của ngươi, đồng môn các phong ai lại không dùng mạng đê cược chứ? Những lời khốn kiếp như thế, sau này đừng nói nữa! Ta biết ngươi là xuất phát từ tức giận đối với Nam Y, lần này liền không truy cứu ngươi.

Ngươi nghe rõ cho ta, nếu như chứng thực Nam Y là kẻ phản bội, cho dù hắn chạy đến chân trời góc biển, Huyền Thiên Môn từ trên xuống dưới cũng sẽ tru diệt hắn."
Bao Cốc bị Trác Vong Xuyên giáo huấn đến á khẩu không trả lời được.


Nàng định trụ tâm thần, suy nghĩ một chút, bản thân nói những lời quả thật có chỗ không đúng.

Nàng cong gối quỳ xuống, nói:
"Đồ nhi nói năng lỗ mãng, xin sư phụ trách phạt."
Trác Vong Xuyên nâng tay đỡ Bao Cốc dậy, nói:
"Trong lòng ngươi có oán cũng là chuyện không gì đáng trách, dù sao lần này tranh đấu cùng Thái Âm Môn, môn hạ dưới Trúc Cơ Trung Kỳ đều không xuất sơn, ngươi mới Luyện Khí cửu giai liền cho ngươi mạo hiểm, đối với ngươi đúng là bất công.

Chẳng qua ngươi chính là nguyên nhân dẫn đến tranh đấu, tránh cũng không thể tránh.

Chúng ta tuy rằng không nói cho ngươi biết chuyện muốn phục kích Vô Danh cẩu, nhưng vẫn luôn lo lắng cho an nguy của ngươi, không nói đâu xa, sư công đưa cho ngươi đạo hộ thân linh phù kia có thể bán được mấy trăm viên cực phẩm linh thạch, cộng thêm đạo công kích phù, không chỉ tổn hao lượng lớn tinh lực của sư công, hơn nữa nguyên liệu luyện chế cực kỳ khó tìm, hộ thân phù tổng cộng chỉ có ba tấm.

Biết các ngươi chuyến này hung hiểm, nên toàn bộ ba tấm đều cho ba người các ngươi."
Bao Cốc nghe Trác Vong Xuyên nói xong đầu không nâng dậy nổi.

Lúc nàng tu luyện đến cảnh giới mới biết linh phù cần phải tiêu hao bao nhiêu, lại quên vẽ linh phù cần tài nguyên, cấp độ càng cao phù tài càng khó tìm, Hóa Thần Kỳ cao giai linh phù đừng nói là trong thành không mua được, mà ngay cả hội bán đấu giá cũng không nhìn thấy.

Trác Vong Xuyên nhìn thấy Bao Cốc xấu hổ, liền không giáo huấn nàng nữa, nói sang chuyện khác:
"Ngươi chuẩn bị một chút, sau khi bình minh phải đi Huyền Nguyệt Cổ Thành, có Lữ Lão Các Chủ xuất quan bảo vệ ngươi, sẽ không có người dám động đến ngươi ngay dưới mí mắt lão nhân gia.

Sau khi ngươi đi Thái Cổ di tích bản thân cẩn thận, vào trong cho dù có gặp nguy hiểm bọn ta cũng không có cách nào bảo vệ ngươi." Hắn nói đến đây, bỗng nhiên nhớ đến một chuyện, vẻ mặt quái dị mắt Bao Cốc:
"Trên người ngươi có pháp bảo có thể chứa ngươi sống ngay cả thần niệm của tu tiên giả Hóa Thần Kỳ cũng thăm dò không được?"
Bao Cốc đoán rằng là nàng ở trước mắt bao người công nhiên phóng xuất sư tỷ cùng Tiểu sư thúc đã gây sự chú ý, nàng bất động thanh sắc nói:
"Sư phụ, ngươi đã quên Đa Bảo Linh Hầu rồi sao?"
Trác Vong Xuyên gật đầu, tin Bao Cốc nói.

Hầu tử xấu xa kia biết ẩn độn vào hư không, luận đạo hạnh cũng không thua kém Lữ Lão Các Chủ, nó tránh thoát được thần niệm của Vô Danh cẩu, mang theo Ngọc Mật cùng Tử Vân Thù giấu ở hư không bên cạnh Vô Danh cẩu cũng không phải là việc khó.


Trác Vong Xuyên nhìn thấy Ngọc Mật đang liệu thương, liền ngồi bên cạnh Ngọc Mật đang đôi mắt đóng chặt nằm trên tuyết, dùng linh khí giúp nàng chữa thương.

Không được một nén hương thời gian Ngọc Mật liền đứng dậy.

Nàng ôm quyền hướng Trác Vong Xuyên hành lễ, nói:
"Đồ nhi tạ ơn sư phụ." Lại hung hăng trừng Bao Cốc.

Trác Vong Xuyên khoát khoát tay nói:
"Nơi đây cách Huyền Nguyệt Cổ Thành không xa, ngươi mang theo sư muội ngươi đi Huyền Nguyệt Cổ Thành đi!" Hắn lại nói với Bao Cốc:
"Sau khi tiến vào Huyền Nguyệt Cổ Thành thì ngươi vào Thái Cổ di tích đi, vi sư phải về Huyền Thiên Môn sắp xếp một số sự tình, qua mấy ngày lại đến Thái Cổ di tích đón ngươi."
Bao Cốc ôm quyền đáp:
"Vâng!" Nàng nhìn theo Trác Vong Xuyên rời đi, lại tiến đến trước mặt Ngọc Mật, hỏi:
"Sư tỷ, ngươi không sao chứ?"
Ngọc Mật nâng quyền nện ở trên trán Bao Cốc, vẻ mặt uấn nộ trừng trừng.

Bao Cốc che cái trán bị đánh, đau nhức hô lên:
"Sư tỷ, ngươi đánh ta làm gì?"
Ngọc Mật trừng Bao Cốc tức giận đến thở hổn hển, rồi lại không cách nào mắng ra lời, tức giận quát:
"Trong lòng ngươi tự biết!"
Bao Cốc cúi đầu nói:
"Ta biết ta không nên để sư tỷ liều mình cứu giúp, nhưng sư tỷ, ngươi cứu ta, ngươi chỉ là bị thương nặng, lập tức sẽ khôi phục, nhưng nếu như không cứu ta, ta sẽ chết."
Ngọc Mật giận đến ném có nàng một cái liếc xéo, thiếu chút nữa lần thứ hai thổ huyết ngất xỉu.

Nàng bóp cổ Bao Cốc, không thể nhịn được nữa mà quát lên:
"Ngươi mở nắp bình Hầu Nhi Tửu trực tiếp đổ vào miệng ta, ta cũng sẽ nuốt xuống, ta hỏi ngươi, ngươi dùng miệng uy là có ý gì? Môi kề rồi đút rượu, ngươi còn mút môi ta là có ý gì?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận