Ta Sinh Con Cho Tổng Tài

Cố Phong lắc lắc đầu: "Không đắc ý không đắc ý, tôi chỉ là hơi kích động."

Dứt lời, hắn từ trong túi lấy điện thoại ra, tách tách chụp lại khay bữa sáng.

Dư Bảo Nguyên nhíu mày: "Nhanh ăn nhân lúc còn nóng đi, còn cầm điện thoại chụp gì mà chụp? Webcam mọc mồm?"

Cố Phong chụp đủ ảnh, mới hài lòng bỏ di động xuống, cầm lấy đũa gặp một miếng thịt hun khói vào miệng, "Tôi chỉ muốn lưu lại kỷ niệm, toàn bộ quá trình từ lúc chúng ta chia xa đến khi dần quay lại."

Cố Phong đưa di động cho Dư Bảo Nguyên, yên tâm trực tiếp mở album ảnh cho cậu xem.

"Tôi trước đây không thích chụp ảnh, nhưng sau này lại rất thích chụp đồ có liên quan đến em. Em xem, quà em tặng tôi, con trai hai chúng ta, lúc hai chúng ta lại ngủ cùng trên một cái giường, thụy nhan của em......"

Dư Bảo Nguyên nhìn mình ngủ vù vù còn chảy nước miếng trong điện thoại Cố Phong, cảm giác giống như gặp ma.


Cậu tức giận ném điện thoại lại trả Cố Phong: "** mẹ."

Cố Phong cẩn thận thu điện thoại về, chậm rãi ăn xong bữa sáng tuyệt vời, sau đó đứng dậy, hôn lên trán Dư Bảo Nguyên: "Lát nữa đưa em đến trung tâm thương mại, tôi đi làm. Tối về nhà tôi nấu cơm tối cho em, được không?"

Dư Bảo Nguyên nghiêng đầu: "Anh biết nấu cơm?"

"Đã học được một ít," Cố Phong gật gật đầu, "Sau này không thể toàn để em nấu cơm, em rất vất vả. Tôi cũng phải học, học xong em muốn ăn gì tôi đều nấu cho em, việc nhà hai ta cùng làm, nhé?"

Dư Bảo Nguyên cười hì hì: "Vậy tôi xem biểu hiện của anh."

(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Wordpress humat170893.wordpress)

Lục Dương tan làm, đón Lộ Dương cùng đến quán ăn gia đình.

Y mang Lộ Dương cùng đi vào trong, đã có nhân viên đặc biệt chờ ở cửa, chỉ để tiếp đón bọn họ. Nhân viên nhìn thấy Lục Dương, gật gật đầu: "Lục tiên sinh, xin mời đi theo tôi."

Hắn dẫn hai người Lục Dương đi tới cửa một căn phòng riêng: "Mời vào."

Lục Dương gật gật đầu, đẩy cửa phòng riêng ra.

Phòng riêng rất to rất xa hoa, ngoài một bàn ăn, trong phòng còn có các loại bồn hoa trang trí và thiết kế rất khác biệt. Ông cụ Lục đang ngồi ghế đầu, trong tay vân vê một chuỗi hạt châu, nhìn Lục Dương dẫn Lộ Dương đi vào.


Ngoài ông cụ Lục, trong phòng còn có cha mẹ Lục Dương, Lục Nham, một đám thân thích Lục gia, bọn họ nhìn thấy Lộ Dương đi theo sau Lục Dương, cũng đầy mặt phức tạp.

Lục Dương lại giống như hồn nhiên không cảm giác được, dẫn Lộ Dương vững vàng ngồi xuống.

Không khí trong phòng nhất thời hơi lúng túng, may mà ông cụ Lục lập tức mở miệng nói chuyện, phá vỡ lúng túng: "Tiểu Dương, gần đây, sống thế nào?"

"Sống rất tốt," Lục Dương rót cho mình và Lộ Dương một cốc đồ uống, "Công ty mới mở của con nhận được mấy hạng mục lớn, kiến đủ tiền cho hai bọn con chi tiêu. Sự nghiệp ổn định phát triển, người yêu lại ở bên cạnh, ông nội cảm thấy cuộc sống của con ổn chứ?"

Ông cụ Lục nhất thời lâm vào trầm mặc, hồi lâu mới thở dài nói: "Năng lực của con, ông nội đều nhìn trong mắt."

Lục Nham bên cạnh nghe nói như thế, có chút ngồi không yên.

Ở đây, khó xử nhất chính là hắn.

Hắn từ trong tay Lục Dương tràn đầy đắc ý cướp được vị trí đứng đầu Lục thị, nhưng chưa ngồi bao lâu, cả Lục thị đã biến động quay cuồng, sóng lớn ngập trời, cổ phiếu tụt mạnh như diều đứt dây, người Lục thị hoảng sợ.


Liên hoan gia đình lần này, cũng là ông cụ Lục không thể nào nhìn được tình hình Lục thị nữa, mới quyết định gọi Lục Dương đến.

Chẳng lẽ thứ vừa cướp được, lại phải bị lấy đi như vậy? Lục Nham nắm chặt đôi đũa trong tay, giống như tức đến cực điểm, ánh mắt thỉnh thoảng nghiêng về phía Lục Dương bên kia.

Lục Dương lại giống như không hề phát hiện ánh mắt thù hận của Lục Nham, vẫn bình tĩnh cầm lấy chén: "Cám ơn tán thưởng của ông nội."

Y uống một chén, sau đó vô tình cố ý nhìn Lục Nham một cái, cười.

Hôm nay y là có chuẩn bị mà đến.

Ai cản y và Lộ Dương ở bên nhau...... y sẽ hạ gục người đó!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận