Ta Sinh Con Cho Tổng Tài

Edit + Beta: Vịt

Trong căn phòng lờ mờ, Cố Phong nghe rõ tiếng hô hấp của mình.

Hắn nằm trên chiếc giường mềm mại, đầu óc mặc dù có hơi choáng, trong lòng lại rất rối bời.

Ngoài cửa sổ có người đang thổi saxophone. Tên bài hát thổi không rõ, nhưng giai điệu ưu nhã lại lộ vẻ có chút bi thương kia, phiêu tán trong gió đêm lành lạnh.

Trong cổ họng Cố Phong chuyển động một cái, cả người hắn đều đang nóng lên, cổ họng càng khô hơn.

Không bao lâu, tiếng bước chân truyền tới, Dư Bảo Nguyên đẩy cửa phòng khép hờ ra, cầm lấy một cốc nước nóng và thuốc: "Há miệng, uống thuốc."

Cố Phong từ trên giường nhọc nhằn bán ngồi dậy, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.


Hắn nhìn Dư Bảo Nguyên ngồi trước giường mình, nhẹ nhàng cười một cái: "Cám ơn."

Ngữ khí Dư Bảo Nguyên có chút mất tự nhiên: "Không cần."

Cố Gia Duệ được cậu ôm một tay, lúc này đã tỉnh, lần này vẫn ổn, không khóc. Nhưng tay nhỏ mập ú kia lại không đàng hoàng chút nào, đưa tay túm loạn quần áo Dư Bảo Nguyên, trong miệng còn u u oa oa, không biết đang nói gì.

Cố Phong từ trong tay Dư Bảo Nguyên nhận lấy nước nóng và thuốc viên, ực một cái nuốt thuốc xuống, đặt chén ở một bên, nhìn Cố Gia Duệ trong ngực Dư Bảo Nguyên, cổ họng hơi khô khàn nói: "Để tôi ôm con đi."

Dư Bảo Nguyên cũng không nói gì, lấy tay túm loạn của tiểu quỷ gây chuyện ra, sau đó nhẹ nhàng đưa con đến tay Cố Phong.

Ngoài cửa sổ người thổi saxophone, không biết thay bài hát lúc nào, đã không phải giai điệu bi thương lúc trước nữa, nghe có chút ấm áp dịu dàng, giống như dòng nước ấm chảy vào trong lòng.

Cố Phong ôm Cố Gia Duệ, nhìn đôi mắt to của con trai nhỏ xíu nhà mình, lập tức trái tim hơi mềm nhũn.

"Khoảng thời gian này, để em chăm con một mình," Mắt Cố Phong từ trên người Cố Gia Duệ chuyển đến trên người Dư Bảo Nguyên, "Vất vả cho em rồi."

"Tôi là ba nó, chăm sóc nó là nên."

Lời tuy nói như vậy, nhưng chỉ có trải qua, mới biết được, trông trẻ con, nhất là trẻ con chưa có bất kỳ năng lực tự lo liệu nào như thế này vất vả cỡ nào.

Không biết lúc nào sẽ đột nhiên khóc, phải tùy thời chuẩn bị thay tã, hơn nửa đêm không ngủ còn phải tốn tâm sức dỗ nó ngủ.


Cả một ngày, Dư Bảo Nguyên chỉ cảm thấy cả người còn mệt mỏi hơn hồi đi làm ở Cố thị.

Vẻ mặt Cố Phong lộ ra có chút do dự, hồi lâu, giống như lấy hết dũng khí, tới gần Dư Bảo Nguyên, dựa đầu vào giữa vai cổ cậu.

Dư Bảo Nguyên cau mày, có chút không vui: "Anh đã nói là 1 phút."

"Xin lỗi," Cố Phong thở dài nặng nề, "Tôi tham lam."

Dư Bảo Nguyên nhẹ nhàng đẩy Cố Phong từ trên người mình ra, sau đó cầm lấy chén thủy tinh rỗng bên cạnh, đứng dậy: "Tôi lại đi rót cốc nước nóng cho anh."

Cố Phong nhìn bóng dáng cậu dần dần đi xa.

Trong đêm tối, hơi thở hắn có chút nặng nề. Hắn nhìn chằm chằm hướng Dư Bảo Nguyên đi ra ngoài, trong lòng vừa vui, vừa khổ sở.

Vui chính là, Dư Bảo Nguyên rốt cuộc vẫn không hận hắn thấu xương, không lạnh nhạt đến cùng với hắn, ít ra...... ít ra vẫn có thể vào lúc hắn bị ốm, bằng lòng rót cho hắn một chén nước nóng.


Cố Phong hiện giờ biết mình ở trong lòng Dư Bảo Nguyên là địa vị gì, hắn không dám cầu xin nhiều, có một chén nước nóng mà Dư Bảo Nguyên đích thân rót như vậy thôi, hắn đã yên tâm không ít.

Khổ sở chính là, Dư Bảo Nguyên đối đãi hắn và đối đãi Tưởng Hạo, có chút khác nhau. Đối đãi mình, phần lớn là lạnh nhạt và xa cách, đối đãi Tưởng Hạo lại có thể tự nhiên như bạn bè, chút thân mật thỉnh thoảng thả ra với Tưởng Hạo, đủ khiến Cố Phong ghen tỵ đỏ mắt.

Cổ họng hắn lăn một cái, nhìn Cố Gia Duệ trong ngực mình, sau đó dùng ngón tay trêu chọc nó.

"Con trai," Cố Phong hơi tự giễu cười nói, "Cha con sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu, dùng hết sức lực để theo đuổi lại ba con."

Tiểu Gia Duệ không nghe hiểu gì hết, u oa phát ra tiếng kêu.

"Con yên tâm, cha nhất định không để cho người khác nhân lúc chỗ trống mà vào, nhất định cho con một gia đình hoàn chỉnh," Cố Phong ôm Cố Gia Duệ bé xíu, giống như lẩm bẩm tự nói, âm thanh dịu dàng cực kỳ hiếm thấy, "Con cũng phải lớn nhanh lên chút, lớn nhanh lên chút......"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận