Ta Nguyệt Lão Không Làm Nữa!


Lục Việt không phải Nguyệt Lão, không thể nhìn thấy dây tơ hồng tượng trưng cho nhân duyên
Nhưng đối với sợi dây đen có thể truy tìm tung tích của người khác bất kể cách xa ngàn dặm này, hắn lại vô cùng quen thuộc.

Dù sao thì linh thuật này cũng là do hắn tạo ra.

Huyệt thái dương của hắn nhảy lên từng hồi, đột ngột nâng cổ tay lên, cố gắng ngăn tiểu Nguyệt Lão quấn sợi dây đen đó cho mình.

Tô Quân phản ứng cực nhanh cũng nâng tay mình lên, động tác buộc dây lên tay cũng không hề dừng lại.

Cứ như vậy, Lục Việt giơ tay, Tô Quân cũng giơ tay theo, Lục Việt hạ tay xuống, Tô Quân cũng nhanh chóng hạ tay xuống.

Không giống dáng vẻ chật vật ngã lăn quay như vừa nãy, khi quấn dây cho Lục Việt, Tô Quân rất linh hoạt nhạy bén áp dụng phương pháp "Địch tiến ta lui, địch lui ta tiến."
Sau mấy lần vòng qua vòng vòng lại, Lục Việt thấy trên tay mình được cuốn ngay ngắn 5 vòng dây đen.

Cuối cùng Tô Quân thắt một nút hình con bướm.

Hắn đột nhiên có cảm giác bất lực như tự mua dây buộc mình, cảm giác mà đã lâu hắn không bắt gặp.

Tô Quân nghi hoặc lẩm bẩm nói: "Người này có phải mắc bệnh động kinh hay không, nhặt có mỗi bông hoa mà làm nhiều động tác giả quá vậy?"
"......"
Lục Việt lạnh lùng nhặt lại tờ giấy ghi nợ vừa mới xóa trong lòng, 100 linh thạch, 1 đồng cũng không thể thiếu.

Sau khi quấn xong, Tô Quân lại vùi mình vào bọc hành lý lớn, hì hục lấy ra một chiếc gương đồng cũ nát.

Đây là Linh Kính truyền tin mà Sở trưởng đưa cho cậu, nghe nói là có thể kết nối tín hiệu giữa nhân gian và Thiên Đình.

Mặt gương đã sớm rỉ sét loang lổ, Tô Quân đã nhìn chằm chằm tấm gương từ trên xuống, từ trái sang phải nửa ngày mà cũng không phân biệt được cái thứ trong gương là gì.

Tóm lại là chiếc gương này đã được truyền lại cho tới nay và chỉ có chức năng truyền giọng nói, không thể đạt đến cảnh giới truyền hình ảnh như videocall dưới nhân gian.

Cậu lau qua loa mặt gương vài lần rồi truyền linh lực vào gương, trong lòng gọi 3 lần tên Tần Vô Duyên.

Mặt kính tỏa ra vài tia sáng yếu ớt, một thân ảnh mặc trang phục đỏ sẫm mơ hồ hiện lên.

Đôi lông mày xinh đẹp của Tô Quân khẽ nhíu lại, nỗ lực phân biệt nửa ngày, cậu mới nhận ra thân ảnh đang bay lên, thô bạo tung một cước suýt chút nữa khiến cho đá Tam Sinh vỡ làm 2 mảnh chính là Sở trưởng Tần Vô Duyên.


"Sở trưởng! Tôi tìm được người đó rồi, ngài yên tâm, trong 1 năm tôi nhất định sẽ thành công thắt được dây tơ hồng cho anh ta!"
Tô Quân mơ hồ thấy thân ảnh màu đỏ kia xoay người, sau đó truyền đến là tiếng nói của Tần Vô Duyên
"Đối tượng nhân duyên của hắn lần này là một người tên Tịch Tuyết, ngươi phải cố lên, vừa rồi có người báo với ta là lần này Lục Thịnh có thể sẽ bị cắm sừng đó."
Tô Quân liền quay đầu lại lén lút nhìn Lục Việt, trong mắt tràn ngập sự thông cảm.

Ở trong mắt cậu lúc này, trên đầu Lục Việt là một mảng xanh um tươi tốt, xanh biếc đến chói mắt, thậm chí còn có thể thấy vài con ngựa thỉnh thoảng phi nước đại ngang qua.

(1)
Tiểu Long bị chủ nhân tàn nhẫn vứt bỏ vừa mới gian nan bò lên trên bả vai Lục Việt, nắm lấy tóc chuẩn bị trói mình trên đầu hắn lại bị ánh mắt đồng tình này của Tô Quân mà không cẩn thận buông lỏng móng vuốt, giống như ngồi tàu lượn siêu tốc dọc theo cánh tay Lục Việt trượt thẳng xuống đất.

"Lục Việt, chúc mừng ngươi, chưa lập gia đình mà đã bị cắm sừng, ha ha ha..."
Tô Quân quay đầu lại nói: "Đúng rồi, Sở trưởng, tại sao tôi gần như không cảm nhận được linh khí ở nhân gian vậy?"
Tần Vô Duyên giống như bây giờ mới nhớ đến chuyện vô cùng quan trọng này, hiếm khi dùng giọng nói tràn đầy yêu thương nói với Tô Quân
"Quên nói với ngươi, linh khí ở nhân gian rất yếu cho nên phải tiết kiệm linh lực, không được sử dụng tùy tiện, với lại cái gương đồng này tiêu tốn rất nhiều linh lực..."
Tần Vô Duyên còn chưa nói xong, ánh sáng trên mặt gương nhạt dần rồi hoàn toàn phụt tắt.

Trong phút chốc bóng dáng mơ hồ cùng thanh âm tràn đầy yêu thương nhưng thực chất là vô cùng gợi đòn kia cùng lúc biến mất
Linh lực của Tô Quân đã cạn kiệt
Tô Quân mặc trên người đồng phục đơn bạc của sở Nguyệt Lão, ngơ ngác đứng run rẩy trong gió lạnh, hắt xì 3 cái liên tiếp.

Cậu lẩm bẩm nói: "Năm 8102 rồi đấy, Thiên Đình có thể nào suy xét việc lắp mạng để bắt tín hiệu không? Không cần 50G, 49G cũng được rồi."
Sau đó cậu lặng lẽ ôm lấy cái thân nhỏ bé, đáng thương, bất lực lại còn đang lạnh muốn chết của mình.

Sự đáng tin giữa thần với thần đâu rồi!
Tiểu Long lần thứ ba bò lên vai chủ nhân, lấy móng vuốt chọc chọc vào mặt Lục Việt để trả đũa
" Sở trưởng Lục, ngài chỉ còn 5 phút để biến về công ty thôi, chiếc xe kia làm thế nào bây giờ?"
"Gọi người đến giúp ta lái về."
Tiểu Long lại chọc chọc một cái vào đầu Lục Việt: "Vậy sao ngay từ đầu ngươi không trực tiếp dùng linh thuật dịch chuyển để đến đây?"
"Dịch chuyển đến đây linh lực dao động rất mạnh, sẽ khiến "Vị Vong Nhân" chú ý đến, dịch chuyển trở về dễ che giấu hơn."
"Lục Việt, ngươi vừa rồi thế mà nói với ta nhiều chữ như vậy..."
Tiểu Long thụ sủng nhược kinh (2) giơ móng vuốt ra đếm nửa ngày, khiếp sợ nói: "Có đến tận 31 chữ lận, ta sẽ không dùng hết mức câu trả lời của ngươi đó chứ?"
"......"
Lục Việt liếc nhìn Tô Quân đang ôm chặt quần áo hắt xì một cái, tiểu Nguyệt Lão kia run bần bật, còn bày ra vẻ mặt mờ mịt "Tôi là ai, đây là đâu".

Nhân lúc Tô Quân cúi người hắt xì hơi, hắn khẽ đọc một câu thần chú, một tia sáng trắng nhẹ nhàng phát ra từ đầu ngón tay hắn bao bọc lấy cơ thể Tô Quân.


Tô Quân vừa đứng thẳng người liền thấy cơ thể ấm áp hẳn lên, thoải mái như vừa được tắm ở Thiên Trì ấm áp, còn tiện thể bóc quả trứng ngâm trong nước nóng mà ăn thỏa thích.

Là tác dụng của thuật chống lạnh, một thuật cực kỳ tốn linh lực.

Thiên Đình sẽ thỉnh thoảng lạnh vài ngày nhưng Tô Quân từ trước đến nay cực kỳ quý trọng linh lực, sử dụng rất có chừng mực, hoàn toàn không nỡ sử dụng thuật chống lạnh cấp cao này.

Cho nên cậu thường sử phương pháp chống lạnh bình thường nhất, phổ biến nhất
Chính là mặc nhiều quần áo, uống nhiều nước ấm, vận động nhiều để cơ thể tự phát sinh ra nhiệt.

Là vị thượng tiên tốt bụng nào đi ngang qua cứu giúp tiểu tin đáng thương sắp chết cóng dưới nhân gian này?
Tô Quân cảm động đến nước mắt lưng tròng, hướng lên trời hô to: "Cảm tạ thượng tiên ra tay cứu giúp!"
Lục Việt trong lòng thầm nói "Không cần cảm ơn", lúc xoay người chuẩn bị rời đi ánh mắt vô tình quét qua đám hoa Nhân Duyên rải rác trên mặt đất, hiếm khi sững sờ
Đóa hoa Nhân Duyên hắn nhặt lên lúc nãy, vậy mà nở ra một lớp cánh.

Giữa những xác hoa khô héo trên mặt đất đóa hoa Nhân Duyên đó kiêu hãnh hé nở lớp cánh ngoài cùng của mình.

Cánh hoa đỏ tươi như máu khẽ run lên trong gió lạnh, mấy lớp cánh hoa màu đỏ nhạt bên trong vẫn quấn chặt lấy nhau, tựa như chờ đợi mối quan hệ của hai người tiến thêm một bước.

Đây là hoa Nhân Duyên của ai với ai?
Lục Việt trong chớp mắt nhớ ra rất nhiều chi tiết hắn không chú ý đến.

Lúc đầu hắn nhặt một đóa Nhân Duyên bình thường lên để so sánh với những đóa đã héo dưới đất.

Sau đó tiểu Nguyệt Lão kia ngã xuống, còn không biết sống chết mà tiến đến gần mình, trong lúc đó tay đã vô tình chạm vào hoa Nhân Duyên, đó hình như chính là đóa hoa Nhân Duyên bình thường mà hắn đã nhặt lên.

Đáp án đã rõ ràng rồi
Đây là hoa Nhân Duyên của hắn cùng tiểu Nguyệt Lão kia.

Cổ họng Lục Việt nghẹn lại, lạnh lùng nghĩ, không chừng đóa hoa này chưa kịp nở đã héo thành phân bón rồi.

Rồi không biết xuất phát từ tâm lý phức tạp gì, hắn lặng lẽ nhặt đóa hoa kia lên cất vào trong ngực.

Động tác ôn nhu đến chính hắn cũng không nhận ra.


Tô Quân thu dọn đống dây tơ hồng lung tung lộn xộn xong, quay đầu lại thì đã hoàn toàn không thấy bóng dáng Lục Việt đâu.

Một cơn gió lạnh thổi qua cuốn mấy chiếc lá vàng rụng lả tả trên mặt đất.

Tiểu Nguyệt lão đáng thương cầm dây tơ hồng ngây ngốc đứng tại chỗ
Không phải chứ, cậu chỉ vừa mới gọi videocall "độ nét cao" với Thiên Đình thôi mà, vậy mà 17 vạn linh thạch đã nhanh như chớp chạy khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy này rồi sao, lại định đi gieo tai họa cho những người hữu duyên trong nhân gian sao?
Trái tim của Tô Quân hoàn toàn nguội lạnh.

Chán nản ôm lấy bọc hành lý, suy tính trước hết phải rời khỏi cái nơi hoang vu chim không thèm ị này đã, sau đó mới đến phòng làm việc dưới nhân gian của Thiên Đình báo cáo.

Lấy bản đồ của phòng làm việc từ "Gói quà lớn cho thần tiên hạ phàm" ra, Tô Quân quét mắt một lượt từ trái sang phải phát hiện miếu Nguyệt Lão cách chỗ đó hẳn một thành phố xa xôi.

Bên dưới là một dòng chú thích nhỏ đầu tiên: Kiến nghị dùng thuật dịch chuyển tức thời trực tiếp đi qua đó, nếu đi bộ ước chừng phải đi hết 2 ngày.

Dịch chuyển tức thời!
Bọn họ có biết dịch chuyển tức thời cần bao nhiêu linh lực không hả!
Tô Quân lớn như vậy, có ngày nào đến sở Nguyệt Lão mà không dựa vào hai chân, chậm rì rì mà bay qua?
Tô Quân lạnh nhạt bỏ qua chú thích thứ nhất, trực tiếp nhìn đến dòng chú thích thứ 2: Nếu gọi taxi qua đó, vui lòng tự thanh toán! Tự thanh toán! Tự thanh toán! Việc quan trọng phải nói 3 lần.

Phòng làm việc nghèo đến độ không mua nổi một mảnh đất linh thiêng! Càng đừng nói đến thanh toán tiền cho ngươi!
Dấu chấm than cuối cùng được viết to bằng mực đỏ chói mắt, chói đến độ sắp chọc mù hai mắt của Tô Quân.

Tô Quân chết lặng cuộn tấm bản đồ lại nhét vào trong bọc, định sau này làm miếng lót để ngồi.

Được rồi, cậu vừa không có tiền vừa không có linh lực, xem ra hôm nay không thể đến phòng làm việc để kịp báo danh rồi.

Tô Quân từ trong bọc lấy ra một quả đào tiên, vừa đưa lưa miệng nhỏ gặm vào cái để bổ sung chút linh lực vừa chuẩn bị tìm một chỗ nào đó thay bộ đồng phục của sở Nguyệt Lão trên người mình ra.

Miếu Nguyệt Lão trên núi Lạc Thu này đổ nát đến không nhận ra, cỏ dại trong sân mọc cao đến thắt lưng Tô Quân, những mảnh giấy cầu duyên treo trên cây bị nước mưa làm ướt nhẹp đến vụn cả ra.

Tô Quân nghĩ bên trong chắc là không có người, cẩn thận đẩy cánh cổng rỉ sét ra
Không ngờ là cái cổng này đã nhiều năm chống chọi với bão táp mưa sa, đã rỉ đến độ Tô Quân chỉ hơi dùng lực đẩy nhẹ một cái liền kẽo kẹt một tiếng rồi ngã xuống đi luôn.

Sau khi cánh cổng sắt nặng nề ngã xuống, trong một đám bụi mù tứ tung, Tô Quân cùng nữ nhân trong miếu bốn mắt nhìn nhau.

Nữ nhân kia đang quỳ gối trên đậm hương bồ trước tượng Nguyệt Lão, máu từ cổ tay ào ạt chảy ra nhỏ xuống cái cái bát mực làm bằng sứ Thanh Hoa
Máu tươi như một cái đuôi cá nhỏ linh hoạt hòa lẫn với mực Tàu, sau đó liền biến mất không thấy tăm hơi.

Trong ánh sáng mờ ảo, Tô Quân như nhìn thấy trên mặt mực tàu quỷ dị phản chiếu bóng một con bạch xà.


Tay phải của cô ấy nâng bút lên chấm vào bát mực máu, dường như đang muốn viết gì đó lên tờ giấy trắng trước mặt.

Tô Quân trong lòng trầm xuống, trước mặt cô ấy không phải giấy trắng mà chính là sổ Vận Mệnh của chính mình.

Dưới tình huống cấp bách, cậu không để ý đến cảm xúc kinh hoàng của cô ấy, xông lên phía trước đoạt lấy bút từ trong tay cô, không chút do dự co chân đá cái chén mực máu kia đi.

Tờ giấy trắng trước mặt nữ nhân thoáng chốc hừng hực bốc cháy, trong miếu cũng nổi lên một trận gió không biết từ đâu.

Ngoài sân, trong rừng núi Lạc Thu bỗng thấy một con quạ đen rất to bay lên.

Con quạ đó kêu lên những tiếng trầm thấp, vỗ cánh phành phạch từ rừng sâu bay ra lại lặng yên không một tiếng động đậu trên bức tường trong sân, giống như một giọt mực đặc quánh hòa vào sắc trời đen kịt sau lưng.

Tờ giấy bị đốt chỉ còn lại một vài mảnh vụn bị gió thổi lên, bay khắp miếu.

Cảnh tượng cực kỳ giống một màn hóa vàng mã.

Mực máu chảy lênh láng ra đất, bóng ảnh của con bạch xà phun ra cái lưỡi đỏ tươi, nó chậm rãi xoay đầu, qua mặt nước cùng Tô Quân như có như không liếc nhìn nhau một cái
Trong tiếng gió gào thét dữ dội, Tô Quân nghe thấy bên tai có giọng nói khẽ vang lên
"Tiểu Nguyệt Lão, ngươi sẽ phải hối hận."
Đột nhiên có một con quạ đen rất lớn bay vọt vào muốn ngậm cái bát còn sót lại chút mực máu tha đi.

Tô Quân phản ứng cực nhanh, đầu ngón tay hơi cong lại, một tia sáng màu đỏ nhẹ lóa lên, một cây trượng Vấn Duyên khắc hình hoa Nhân Duyên xuất hiện trên tay cậu.

Cơ hồ là trong phút chốc, cậu nhắm chính xác đầu quạ đen hung hăng đánh một gậy khiến nó rơi xuống đất rồi lấy chân đạp lên mình nó.

Dây tơ hồng ở cổ tay kéo dài ra, vồ lấy con quạ đen đang ngất xỉu, đem nó trói chặt lại
Nữ nhân mặt tái nhợt ôm lấy vết thương trên cổ tay, cô ngây người nhìn vẻ mặt ngưng trọng của Tô Quân, bỗng nhiên lại bật cười
"Cậu là đang cosplay Nguyệt Lão sao?"
Não bộ tự động chặn các từ tiếng Anh không hiểu được nghĩa, Tô Quân còn tưởng cô ấy đang hỏi cậu có phải Nguyệt Lão không.

Cậu nghĩ dù sao xong việc cũng phải xóa đi ký ức của cô ấy bèn "đâm lao phải theo lao" thẳng thắn thừa nhận thân phận của mình.

Tô Quân giẫm chân lên con quạ bị buộc thành bông hoa năm cánh bên dưới, nghiêng nghiêng đầu, hướng nữ nhân nở một nụ cười đáng yêu không hề tương xứng với sức chiến đấu của cậu
"Đúng vậy.

Cho nên đừng tin vào mấy kẻ giả mạo Nguyệt Lão ngoài kia nhé, bọn họ đều là kẻ xấu muốn hại người đó."
Tác giả có lời muốn nói: Tô Quân đáng yêu nhưng mà cũng rất dữ đó!
(1): Bên Trung Quốc bị cắm sừng là bị đội mũ xanh, nên ở đây Tô Quân mới liên tưởng đến đồng cỏ.

(2): được sủng ái mà lo sợ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận