Sủng Vợ Lên Trời

“Mua sắm?”

Hai chữ trực tiếp làm cho Đường Ngọc Sở cảm thấy có chút không đúng.

Lục Thanh Chiêu tìm cô đi mua sắm.

Thế giới này có phải là ảo mộng không? Làm thế nào mà một vị vua cao cao tại thượng đột nhiên rơi vào thế giới phàm trần, làm những gì người thường sẽ làm?

Hầu như tất cả những suy nghĩ của Đường Ngọc Sở đều được viết trên mặt cô, Lục Thanh Chiêu thấy mà vui: “Chị dâu, chị đi cùng luôn đi, nếu không hai người đàn ông mà đi mua sắm sẽ bị người khác hiểu lầm mất.”

Đường Ngọc Sở nhếch môi, chán ghét liếc hai người một cái rồi nói: “Hai người đẹp trai như vậy, đi mua sắm với hai người, tôi sẽ chịu nhiều phiền phức lắm.”

Cô không muốn bước xuống phố, bị vô số ánh mắt phụ nữ mưu sát, điều đó thật quá đáng sợ.

Lục Thanh Chiêu hoài nghi nhìn cô, rồi nhìn Lục Triều Dương: “Lão đại, lần đầu tiên em nghe phụ nữ nói ở cùng với chúng ta sẽ rất phiền phức.”

Lục Triều Dương không cho ý kiến, khóe môi cong lên như có như không nói: “Chị dâu lòng dạ sáng tỏ, sẽ không bị sắc đẹp đánh lừa.”


“Không hổ là chị dâu em!”

Lục Thanh Chiêu khen ngợi, chưa từ bỏ ý định mà theo Đường Ngọc Sở, thuyết phục: “Nhưng chị dâu, chị thật sự không nghĩ tới sao? Có hai mỹ nam làm vệ sĩ riêng cho chị, đi ngoài đường thích biết bao nhiêu, kiểu đãi ngộ này không phải ai cũng có!”

Đường Ngọc Sở thờ ơ, ngồi bên bàn uống sữa, nhấm nháp bánh mì, nhìn về phía anh: “Cậu cần mẫn như vậy, không phải là có âm mưu gì chứ?”

Lục Thanh Chiêu vừa thành khẩn vừa sợ hãi, vội vàng liếc nhìn Lục Triều Dương ở đằng kia, rồi cười khan: “Làm sao em dám có âm mưu gì chứ?? Nếu em có, lão đại sẽ là người đầu tiên không buông tha cho em.”

“Nói cũng phải.”

Đường Ngọc Sở gật đầu, cũng không từ chối nữa, chỉ quay đầu lại liếc Lục Triều Dương, suy nghĩ một chút liền nói: “Được thôi, vậy đi mua sắm với hai người.”

“Tuyệt vời, chị dâu, ăn nhiều nữa đi, em và lão đại sẽ đợi chị ở ngoài.”

Lục Thanh Chiêu vui mừng, hào hứng rời khỏi phòng ăn.

Ăn sáng xong, Đường Ngọc Sở chỉ đơn giản thu dọn, sau đó cùng hai người đi ra ngoài, đi thẳng đến cửa hàng bách hóa lớn ở khu phố thương mại sầm uất nhất Bắc Ninh.

Trung tâm thương mại này có tổng cộng sáu tầng, tầng một gần như có đầy đủ các quầy trang sức và mỹ phẩm, các tầng trên có quán ăn, giày dép, quần áo,… tất cả đều là cửa hàng chủ lực của các thương hiệu nổi tiếng quy mô lớn trong và ngoài nước, lượng tiêu thụ cực cao.

Không phải là lần đầu tiên Đường Ngọc Sở đến đây, nhưng tiêu thụ ở đây đắt đỏ, cho dù cô không thiếu tiền thì cũng không thể mua nhiều đồ xa xỉ như vậy.

Tuy nhiên, từ khi hai đại thần Lục Triều Dương và Lục Thanh Chiêu xuất hiện, Đường Ngọc Sở đã choáng váng vì hào quang tiêu tiền.

Đặc biệt Lục Thanh Chiêu, sau khi vào cửa hàng đã chỉ vào một bộ quần áo, nói với hướng dẫn viên mua sắm: “Cái này, cái này, cái này… còn có mấy cái này, đều đưa cho bổn thiếu gia thử.”

Các hướng dẫn viên mua sắm lần lượt tinh vi hơn, nhìn thấy bộ quần áo đầy giá trị của Lục Thanh Chiêu, họ không dám sơ suất, lập tức cung kính di chuyển tất cả quần áo.

Lúc mặc quần áo, Lục Thanh Chiêu liên tục hỏi ý kiến của Đường Ngọc Sở: “Chị dâu, cái này thế nào?”

“Nhìn đẹp.”


“Không tệ.”

“Ngầu.”

Đường Ngọc Sở gật đầu lia lịa, cảm thấy mình đã được thưởng thức một bữa tiệc thị giác, cứ như đang xem một buổi trình diễn người mẫu vậy.

Lục Triều Dương không muốn mua, hầu như tất cả quần áo của anh đều được đặt may và vận chuyển bằng đường hàng không từ nước ngoài về, nên khi Lục Thanh Chiêu mặc, anh vẫn luôn im lặng quan sát.

Nhưng Đường Ngọc Sở không kìm lòng được mà kéo anh đi, nhiệt tình giúp anh chọn vài bộ quần áo.

Đường Ngọc Sở rất có gu ăn mặc, vả lại còn biết rất nhiều kiểu mặc đồ thời thượng nên cô có tầm nhìn rất chính xác, bất cứ thứ gì cô chọn đều vô cùng phù hợp với Lục Triều Dương.

Tất nhiên cũng không thể thiếu thân hình hoàn hảo như mắc áo của Lục Triều Dương.

Anh có thân hình cao ráo, đôi chân thon dài, khí chất cao quý, tao nhã, mặc quần áo nào cũng có gu ăn mặc khác người, không ít phụ nữ bên cạnh anh ta đều trông sáng mắt.

Lục Triều Dương cũng khen ngợi đôi mắt chọn quần áo của Đường Ngọc Sở, nhưng đôi mắt sâu thẳm đó lại khá ẩn ý: “Quý cô có vẻ rất có kinh nghiệm trong việc chọn trang phục cho nam giới.”

Đường Ngọc Sở giật mình, đôi mắt cong lên ý cười như hai lưỡi liềm: “Em thường thích nghiên cứu các tạp chí thời trang, em biết rất nhiều về quần áo nam nữ. Hơn nữa, anh mặc vào đẹp như vậy, em không dừng tay được, cứ muốn mua thêm cho anh. Hì hì, vả lại, cảm giác được chọn quần áo cho ông xã thật sự rất thích luôn. Đây là lần đầu tiên em chọn quần áo cho đàn ông ngoại trừ cha em đấy!”

Hàm ý muốn nói với anh rằng, ngay cả khi ở bên Bùi Hằng Phúc, anh ta cũng chưa bao giờ được đối xử như vậy.


Lục Triều Dương dường như rất hài lòng với câu trả lời, đường nét lạnh lùng dịu đi một chút, sau đó anh xua tay, đưa ra một tấm thẻ đen: “Gói tất cả lại.”

“Vâng ạ.”

Hướng dẫn viên mua sắm nhận thẻ với nụ cười trên môi rồi gói ghém hết đồ, riêng bộ quần áo mua của hai anh em đã tiêu tốn cả tỷ đồng.

Đường Ngọc Sở liên tục tắc lưỡi.

Chủ nghĩa tư bản thực sự rất đáng sợ, vẫy hàng tỉ đồng mà thản nhiên không chớp mắt.

Sau khi hai người mua quần áo xong, Đường Ngọc Sở hỏi Lục Triều Dương: “Tiếp theo về nhà sao?”

“Không, còn có thứ phải mua.”

Lục Triều Dương cười cười, trước tiên lệnh cho Lục Triều Dương đem quần áo của hai người bọn họ lên xe, anh đưa Đường Ngọc Sở đi vào cửa hàng quần áo nữ.

Đường Ngọc Sở trầm mặc một lát, có chút kinh ngạc: “Chẳng lẽ là muốn mua cho em?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận