Sủng Phi Omega Của Đế Vương


Văn Ngọc Minh không tự chủ được mà run rẩy một chút, muốn trốn tránh, nhưng chân không nghe sai bảo cứ nhũn ra, không thể nào mà lui về sau.

Mục Trạm đã đứng ở trước mặt hắn cách hắn 2 bước chân.

Bình đạm mà nhìn xuống
" Ngươi chính là người Văn gia đưa tới? Quy củ là ai dạy, đến việc hành lễ cơ bản cũng không làm? "
Văn Ngọc Minh nghe vậy mới hậu tri hậu giác mà nhớ tới.

Thời cổ đại nhìn thấy hoàng đế đều phải hành lễ, nhưng là hành lễ như nào bây giờ? Hai ngày trước trộm học qua nhưng giờ lại nhớ không ra!
Hắn theo bản năng nhìn về phía các cung nhân xung quanh, thế nhưng lại bị cái người trước mắt cản lại.

Ta hận!!!
Hắn xem như tự mình có thể cảm nhận được cái cảm giác khi đi thi, cho 1 đề bài hắn lại truyệt đối không làm mà lại lén liếc mắt nhìn xung quanh nhưng bị giám thị bắt được liền bi thống cảm nhận sâu sắc cái gì gọi là khổ đau.

Hắn không làm, muốn chết.

Quả thực bi thảm!

Chỉ là do dự một lát, bạo quân giống như có chút không kiên nhẫn, thanh âm lạnh lẽo:
" Quảng Dương Hầu lại dâng tặng trẫm cái tên người câm này? Thật to gan! "
Văn Ngọc Minh trong lòng nhảy dựng, tiếp theo sẽ không phải là ta không cao hứng cho nên giết hết cả nhà ngươi đi.

Tuy rằng hắn cũng không thích cái tên Quảng Dương Hầu kia nhưng chưa tới nông nỗi muốn giết hắn, kèm theo chu di cửu tộc gì gì đó hắn cũng có ở bên trong đó nha.

Văn Ngọc Minh không kịp cân nhắc lời nói, vội vàng trả lời:
" Ta có thể nói "
Mục Trạm hơi hơi híp mắt " Vừa rồi vì cái gì không nói? "
Văn Ngọc Minh nào dám nói chình mình là bị dọa đến choáng váng, quên mất phản ứng.

Khuôn mặt nở nụ cười tươi mới, mỗi một người đều thích nghe một lời đường mật, Văn Ngọc Minh cong khóe miệng lộ ra một nụ cười vô hại:
" Lần đầu tiên ta nhìn thấy bệ hạ, bị vẻ ngoài tuấn mĩ của người, còn có khí chất tôn quý, kinh diễm làm cho thất thần, nhất thời đều quên mất nói chuyện như thế nào.

"
Điều này cũng không tính là hoàn toàn nói bừa.

Rốt cuộc ngay từ đầu hắn khi nghe xong những lời đồn đáng sợ đó, cho rằng bạo quân là cái dạng lưng hùm vai gấu, hình tượng tà ác.


Nhưng khi nhìn thấy người thật, lại ngoài dự đoán là người vô cùng trẻ tuổi, diện mạo đẹp mắt, nếu không phải khí tràng quá đáng sợ kỳ thật như một công tử cẩm y như ngọc.

Hắn vừa dứt lời, cung nhân xung quanh đều sợ hãi mà hút một ngụm khí lạnh.

Tựa như lời nói của Văn Ngọc Minh quá mức dọa người làm cho bọn họ đều không khống chế được sợ hãi.

Văn Ngọc Minh bị hoảng sợ, cảm giác chính mình rất có thể đã đi lầm đường, muốn dẫm phải mìn mà.

Tươi cười trên mặt hắn dần trở nên cứng đờ, sắp không giữ được nét mặt nữa.

Mục Trạm nhìn chằm chằm người trước mắt vài giây, bỗng chốc phát ra một tiếng cười khẽ, cũng không biết là tươi cười hay là cười lạnh nữa.

Sau đó, hắn chỉ ném xuống một câu rồi xoay người đi xa " Dẫn hắn lại đây "
Văn Ngọc Minh sửng sốt, không hiểu bạo quân có ý tứ gì.

Một tên thái giám liền đi đến trước mặt hắn, trong tay cầm phất trần, cười nói:
" Văn công tử, mời ngài đi theo nô tài bệ hạ mời ngài qua đó"
Văn Ngọc Minh: ".....Được"
Tuy ngoài mặt còn đang cười nhưng trong lòng đã nước mắt lưng tròng.

Hắn nịnh hót lấy lòng xem như đã thành công nhưng thực chất vẫn thất bại? Bạo quân còn chưa có giết hắn, lại muốn hắn đi qua chắc là lại suy nghĩ phương pháp tra tấn hắn hay nhất thời tâm huyết dâng trào đem hắn trở thành đồ chơi giải buồn? Hắn tình nguyện chọn vế sau..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận