Sư Phụ Ăn Xong Xin Phụ Trách


- Ngươi đi theo ta làm gì? Ta muốn đi An Dương, không phải ngươi muốn đi đến chỗ tụ hợp với người nhà ngươi à?Thanh Huy hết chỗ nói hết, hắn nói muốn trở về, chính là cảm thấy bơi thiếu khanh không biết đi cùng hắn, như vậy hắn có thể trực tiếp lên đường.Nhưng mà cái gọi là thỉnh thần dễ đưa thần khó, hắn cũng cứu được người sau lại cảm thấy rất phiền phức, muốn bỏ lại thì không dễ dàng như vậy.- Không ngại, nơi chúng ta tụ hợp cũng ở trên con đường đi An Dương.Thiếu khanh phát hiện Thanh Huy thật sự muốn mình đi, vội vàng nói.Hắn không hiểu võ công gì, hiện tại hộ tống đều đã chết, Thanh Huy hiện tại trong mắt hắn là người duy nhất có thể bảo vệ hắn, cho dù là vì bảo mệnh hay là bởi vì cái gì khác gọi là báo ân, hắn đều không muốn tách ra với Thanh Huy.- Ngộ nhỡ ta là người của Dược Vương Cốc thì sao?Mặc dù Thanh Huy thật sự không biết Dược Vương Cốc có địa vị gì, nhưng cũng có thể từ ánh mắt phòng bị của thiếu khanh biết được chút gì đó, tất nhiên không phải là người tốt gì.- Ngươi...!Ngươi không phải nói không phải chứ?Bơi thiếu trừng mắt nhìn Thanh Huy, trên khuôn mặt trắng nõn của hắn hiện lên chút tức giận:- Được rồi, ngươi đi đi, ta chết cũng không liên quan gì đến ngươi! Sau khi ngươi đi ta đã tự sát rồi, như vậy so với việc tan biến những người kia trong tay nhận hết tra tấn thì tốt hơn!Thanh Huy:- ...Hắn đang cứu người không phải để ngươi không bị tra tấn mà là có lúc đi tự sát! Thanh Huy không hiểu trong đầu thiếu niên nhìn cũng không ngu ngốc này nghĩ gì, lại không xác thực Xác định hắn có phải thật sự sẽ tự sát sau khi hắn đi hay không?Thích thú hại chết mèo, Thanh Huy quyết định, sau này phải đi đường vòng, đừng lại loạn trêu chọc người.


Đoạn đường này của hắn trì hoãn thời gian thật lâu...!Đi đón người nếu quá muộn, gặp chuyện không may thì xử lý như thế nào?Thanh Huy lưỡng nan.- Vậy chúng ta đi bên này, đường xa trở về, sau đó ngươi nói cho ta biết nơi ở của các ngươi, nếu như ở cùng một phương hướng thì ta sẽ đưa ngươi trở về trước.Dưới quyền hạn, Thanh Huy vẫn không thể tiếp nhận việc hắn cứu người.

Bởi vì hắn vừa rời khỏi, lại chết, vậy chuyện hắn làm trước đó há không phải đều là uổng phí à? Vậy thì hai bình thuốc bột nhỏ kia, làm sao cũng không thể lãng phí.

Nghe nói đáng ngưỡng mộ, còn chỉ có một nhà, không có chi nhánh.Mà thiếu khanh bơi thấy Thanh Huy phun ra một lần, trên mặt lập tức trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.


Hắn chính là biết người này nhất định sẽ không buông tha cho hắn, để mặc hắn sống chết, vì vậy đánh một kích, ngược lại là thành công! Nhưng hắn lại không thể biểu đạt ra được cảm xúc vui sướng, vì vậy nửa cười không cười, trái lại là mang theo khí phách mà thiếu niên nên có.Chủ ý quyết định, Thanh Huy sẽ dẫn theo bơi thiếu khanh một đường trở về, đi đường xa trở về.Khác với lúc trước bởi vì Thanh Huy không chịu mang theo hắn mà khuôn mặt bi thương, lúc này tâm tình của hắn không tệ, giống như là đi ra ngoài thành dạo chơi.Mặc dù hắn nghiễm nhiên cho rằng Thanh Huy là cao nhân, nhưng trên thực tế, Thanh Huy chỉ là một tiểu tử lăn lộn, rất nhiều sư huynh đệ đều đột phá tầng thứ bảy của cốt kiếm, chính hắn còn chưa có.


Mà hắn chẳng qua là mang theo thứ nhiều, khinh công bởi vì ăn vụng từ nhỏ mà luyện được khá là tốt mà thôi.Hai người một đường đi tới, không ngựa thay đi bộ chính là phiền phức, bơi thiếu khanh này quen nuôi thiếu gia, mới uống một chén trà đã nói mệt mỏi, không chịu đi, phải nghỉ ngơi một lát.- Trời đã tối rồi, nếu như không đi nhanh một chút thì không tìm được nhà trọ thì chỉ có thể ngủ ngoài trời ở đây!Thanh Huy có chút đau đầu.- Không, ta mệt rồi.bơi thiếu khanh đứng đấy không đi, tính khí của thiếu gia đi lên.- Ngươi...- Nếu mệt mỏi thì đi với ta đi, chỉ cần ngươi nói ra tung tích của bảo tàng thì ta sẽ cung cấp đồ ăn đồ uống cho ngươi.Thanh Huy còn chưa nói xong một câu thì bên cạnh bỗng nhiên có mười mấy bóng dáng cấp tốc nhảy ra, vây chặt hai người bọn hắn lại!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận