Sư Huynh, Rất Vô Lương

Editor:HamNguyet

Vì cái gì?

Hắn không phải đã đem Tần Lạc Y bắt đi sao,hiện tại không phải hẳn nên vội vàng đi tra tấn tiện nhân Tần Lạc Y kia sao? Vì cái gì hiện tại chính mình lại dừng trong tay của hắn,đến tột cùng là sai ở nơi nào!

Biểu cữu.

Biểu cữu có biết nàng ở trong này hay không...Nghĩ đến biểu cữu nói Cổ Nhân này là do hắn chọn lựa kĩ lưỡng,sau đó dẫn người tới nơi này,nàng lại càng nói không lên lời sợ hãi.

Mâu quang nàng lóe ra,vẻ mặt kinh nghi bất định,khiến cho Cổ Nhân nghĩ đến chính mình đoán đúng rồi,lần thứ hai mạnh mẽ đánh một quyền hướng tới nàng: "Nói,có phải ngươi dùng phù chú,mới giết được Mã Lục hay không?"

Tần Lạc Hàn sống mười tám năm nay,làm sao chịu qua tra tấn như vậy,không chịu được hắn không chút nào thương hương tiếc ngọc quyền đấm cước đá,miệng phun ra một ngụm máu tươi.

"Công tử,bình tĩnh lại trước!" Một thị vệ đi tới,vẻ mặt căm giận nhìn chằm chằm Tần Lạc Hàn,đối với Cổ Nhân nói.

Cổ Nhân vội vàng nhìn thoáng qua, lưu lại hai thị vệ vẻ mặt dữ tợn giữ chặt Tần Lạc Hàn,sắc mặt hắn càng thêm khó coi.

"Muội muội tốt của ngươi giết chết ba thị vệ của ta,không phải là ba,chính là bốn,hừ,chờ ta bắt được nàng,nhất định sẽ làm cho nàng muốn sống không được,muốn chết không xong.Người quái dị ngươi cư nhiên cũng muốn ám toán bản công tử? Bằng ngươi cũng xứng sao?" Cổ Nhân một bên rống giận,một bên duỗi tay ra,đánh mạnh vào trên mặt nàng.


Tần Lạc Hàn bị ăn đau nằm úp sấp ngã xuống đất,trên mặt tràn đầy vết máu,hai má đỏ bừng,mông nhếch lên đối diện Cổ Nhân.Nghĩ đến Mã Lục nói nữ nhân này mông nở,đến lúc chơi đùa khẳng định thoải mái,trên mặt Cổ Nhân mập mạp hiện lên một chút ý cười,trên tay dùng lực một chút,liền kéo trên y phục trên người nàng ra,lộ ra một mảng lớn da thịt tuyết trắng phấn nộn,dưới ánh mặt trời,tản ra ánh sáng oánh nhuận.

Cổ Nhân duỗi tay đi qua, hung hăng sờ soạng,xúc cảm dưới tay nõn nà vô cùng tốt:"Ha ha,ánh mắt Mã Lục không sai,nữ nhân này tuy rằng xấu xí,bất quá dáng người cũng không tệ,có thể nhìn được,Mã Lục a,tiện nhân này,bản công tử liền thay ngươi thu thập nàng tốt,sau đó đưa lại đây chôn cùng ngươi!"

"Xoẹt" Một tiếng,liền đem y phục trên người nàng còn dư lại kéo toàn bộ xuống dưới,thân thể tuyết trắng không hề che lấp,liền như vậy lộ ra.

"Không,cút ngay,các ngươi biết ta là ai không? Ta là nữ nhi Trấn Nam Vương,Tần Lạc Hàn,các ngươi làm như vậy,phụ vương ta nhất định sẽ giết các ngươi,diệt cả nhà các ngươi!"

Tần Lạc Hàn hét ầm lên,hai tay vây quanh ở trước ngực,muốn che trụ chút gì đó,cuồng loạn hướng một bên phóng đi,trong đầu chỉ còn một ý niệm,nàng phải rời khỏi nơi này,nàng không thể để cho này súc sinh này khi dễ,bằng không về sau nàng như thế nào có thể gả cho Tam hoàng tử a.

Đây là một sơn cốc kín đáo,cây xanh thành bóng râm,ngày thường cực ít người qua lại,Cổ Nhân nhìn nàng chật vật muốn chạy trốn,cũng không sốt ruột,trong mắt phiếm quang mang dâm tà,rất nhanh đem đai lưng trên người rút đi,cởi quần ra.

Chung quanh đều bị thị vệ hắn vây quanh,Tần Lạc Hàn căn bản không chạy ra được, nàng rất nhanh liền bị vài nam tử như lang như hổ bắt trở về,đưa đến trước mặt Cổ Nhân,mấy nam nhân này,bàn tay thập phần làm loạn,thừa dịp thời điểm bắt giữ,không ngừng ở trên người nàng đông sờ tây niết.

"Nữ nhi Trấn Nam Vương phủ? Ha ha,ai chẳng biết xú nữ trong Trấn Nam vương phủ,đã biến thành mỹ nữ thiên tiên? Ngươi cho là ngươi hiện tại mang một cái khăn che mặt,nói là nữ nhi Trấn Nam Vương,lão tử sẽ tin tưởng? Ngươi xem bản công tử trở thành người nào?Chỉ như vậy cũng muốn lừa gạt bản công tử?"

Tần Lạc Hàn còn muốn kêu lên,nhưng Cổ Nhân đã không còn kiên nhẫn,mạnh mẽ đem nàng đặt lên một thân cây đại thụ,tùy tay lấy đến một miếng vải vừa rồi xé từ trên người nàng xuống,nhét vào miệng nàng,làm cho nàng đưa lưng về phía mìn,vén trường bào lên nhào tới,tiếp đó là một trận động tác điên cuồng.

Tần Lạc Y đứng ở xa xa,nhìn một màn dâm đãng vô cùng trong sơn cốc,mặt cười lạnh như băng,trong mắt sát khí bức người.Tần Lạc Hàn bất quá mười tám tuổi,vẫn là tấm thân xử nữ,lúc này không chút nào thương hương tiếc ngọc,ý định muốn tra tấn nàng của Cổ Nhân đặt ở dưới thân,vẻ mặt tuyệt vọng thống khổ,trong miệng nhét mảnh vải,trừ bỏ thanh âm ngô ngô,ngay cả tiếng kêu đều kêu không được.


Thị vệ vờn quanh vẻ mặt dâm quang,nhìn một màn cực kỳ kích thích trước mắt,người người vẻ mặt kích động vô cùng,trong miệng còn không ngừng vì chủ tử nhà mình hò reo trợ hứng.

Sau một lát,Cổ Nhân mới lui ra,Tần Lạc Hàn mất trợ lực,chật vật té ngã trên đất,nghĩ đến rốt cục cũng kết thúc,nước mắt tung hoành trên mặt hiện lên một chút giải thoát,vừa rồi bị người cường bạo đau đớn,giống như muốn xé rách nàng bình thường.Bất quá hiển nhiên nàng cao hứng quá sớm,Cổ Nhân vừa mới thối lui,liền sai sử một thị vệ phía sau chính mình nhào tới tiếp.

Một vòng tra tấn mới lại bắt đầu lần nữa.

......

"Vương gia!"

"Vương phi!"

Trấn Nam Vương một thân tử y ám sắc,vẻ mặt uy nghiêm,thập phần khí phách,khóe môi hiện lên một chút ý cười thản nhiên,Vương phi Tạ Như Yên một đường cười nói đi vào trong tiểu viện.

Chu Mai bước lên phía trước hành lễ.Tạ Như Yên thản nhiên gật gật đầu,ánh mắt rất nhanh ở trong phòng quét qua một vòng,không nhìn đến thân ảnh Tần Lạc Y,mi tâm nhíu chặt:"Quận chúa đâu?"

"Quận chúa cùng Nhị tiểu thư thích náo nhiệt bên ngoài,nói muốn đi ra ngoài đi dạo." Chu Mai tiến lên,cười giải thích nói.


Tạ Như Yên liếc mắt nàng một cái,trong mắt tuyệt mỹ hiện lên không hờn giận: "Không phải kêu ngươi bồi các nàng ở trong phòng sao,ngươi như thế nào lại để cho các nàng đi ra ngoài?"Trong thanh âm dễ nghe mang theo một tia tức giận khó nén.

Ý cười trên khoé môi Trấn Nam Vương cũng biến mất,nhíu mày,ánh mắt lạnh lẽo nhìn nàng: "Đi ra ngoài đã bao lâu? Có người đi theo hay không?"

"Đều là thiếp thân không phải,các nàng khăng khăng nói muốn đi ra ngoài,thiếp thân liền mềm lòng." Chu Mai gặp hai người Vương gia Vương phi đều thập phần không hờn giận,vội bồi tội tự trách: "Vương gia Vương phi,hai người đi không bao lâu,quận chúa cùng Nhị tiểu thư liền ra ngoài...Thiếp thân phái năm thân thủ vô cùng tốt đi theo các nàng,hẳn là không có việc gì đi?"

"Cái gì? Chúng ta vừa mới đinkhoir các nàng liền đi?" Tạ Như Yên nghe vậy,kinh hãi.Nàng cùng Vương gia rời khỏi chừng một canh giờ,cư nhiên Y nhi vẫn chưa trở về!

Sắc mặt Trấn Nam Vương cũng trở nên khó coi,đang chuẩn bị buông thần thức ra,tìm hiểu một chút Tần Lạc Y đang ở nơi nào,liền thấy một đạo bóng đen phóng như tia chớp bay

nhanh vọt vào trong viện.

"Y nhi!"

Thấy rõ ràng bóng đen vọt vào là Đại Hắc,còn có Tần Lạc Y ngồi trên lưng nó,tâm Tạ Như Yên treo cao rốt cục thả xuống dưới,vội vàng đi qua.Trấn Nam Vương thu hồi thần thức,trên mặt uy nghiêm lãnh lệ cũng nổi lên ý cười.

"Quận chúa,người đã trở lại,Nhị tiểu thư đâu?" Chu Mai nhìn đến nàng trở về,vẻ mặt cũng thập phần quái dị,giật mình,hai mắt trợn to,tựa hồ giống như không thể tin được,trên mặt nói không nên lời là kinh hỉ hay là kinh hách.

Tần Lạc Y nhìn đến khuôn mặt nàng trắng bệch,trong lòng cười lạnh không thôi.Hai mẫu nữ này,muốn mượn cơ hội ra phủ hôm nay,lại một lần nữa tính kế chính mình...Nàng sớm đã đoán trước! Đương nhiên,nha đầu Tuyết Nhi của Tần Lạc Hàn trước tiên thông báo,làm cho trong lòng nàng càng thêm chắc chắc.

"Cái gì,Nhị tỷ tỷ còn chưa trở về sao?" Nàng cố tình vội vàng từ trên lưng Đại Hắc nhảy xuống,lảo đảo một chút,thiếu chút nữa té ngã.

Mọi người lúc này mới phát hiện vẻ mặt của nàng có chút bất thường,ở ngày mùa đông,trên trán trắng nõn cũng lấm tấm mồ hôi,đầu tóc bị gió thổi rối loạn,trên ống tay áo cũng có vài đạo lỗ hổng bị cắt qua rõ ràng.


"Y nhi,ngươi làm sao vậy? Phát sinh chuyện gì?" Tạ Như Yên quá sợ hãi,ôm chầm lấy nàng tinh tế đem nàng cẩn thận đánh giá.

Tần Lạc Y lau một phen mồ hôi trên mặt,dùng sức lắc lắc đầu: "Nương,ta không sao."

Lại giữ chặt ống tay áo Tần Lăng Vân,vẻ mặt vội vàng nói: "Phụ vương,ngài nhanh lên phái người đi ra ngoài tìm Nhị tỷ tỷ đi,Nhị tỷ tỷ hiện tại cũng không biết chạy đi đâu,chúng ta gặp thích khách."

"Y nhi,chậm rãi nói,sao lại thế này?"Vẻ mặt Trấn Nam Vương đột nhiên biến đổi,thập phần khẩn trương nắm bả vai của nàng.

Nha đầu bên cạnh rất nhanh rót một chén nước đến cho nàng.Tần Lạc Y vội vàng uống một ngụm,liền tiếp tục nói: "Nguyên bản ta cùng Nhị tỷ tỷ luôn luôn đi dạo bên ngoài Tướng Quốc Tự,bất tri bất giác liền đi cực xa,đi vào một toà tiểu viện hoang phế phía nam...Sáu hắc y nhân che mặt đột nhiên lao tới,muốn giết ta cùng Nhị tỷ tỷ,thị vệ liều chết chặn bọn họ,nguyên bản Nhị tỷ tỷ lôi kéo ta muốn chạy hướng Tướng Quốc Tự,thích khách này ngăn chặn đường về của chúng ta,ta cùng Nhị tỷ tỷ chỉ phải hướng dưới núi chạy...Thật vất vả mới bỏ qua một thích khách,ở dưới chân núi lại đụng phải một nam tử mập mạp mặc hồng y mang theo một đám người,cũng muốn bắt chúng ta,ta dùng băng nhận phù phụ vương cấp trốn thoát,may mắn đụng phải Đại Hắc,lại không biết Nhị tỷ tỷ đi nơi nào..."

"Hàn nhi!"

Tần Lạc Y còn chưa nói xong,Nhị phu nhân Chu Mai liền yếu đuối ngã xuống,vô lực nằm trên mặt đất. Nha đầu bà tử vội vàng đem nàng nâng dậy,liên tục an ủi nàng.

Chu Mai như không nghe thấy gì,sau khi đứng dậy liền kêu đến khàn cả giọng,khóc rống lên,sắc mặt tái nhợt làm cho người ta sợ hãi,ngày thường trên mặt nàng luôn trang điểm kĩ lưỡng,nhìn qua còn cảm thấy có vài phần tư sắc,lúc này khóc rống,nước mắt đem phấn son nhoè đi,lộ ra làn da có chút vàng vọt,còn có nếp nhăn dưới khóe mắt.

Sắc mặt Tạ Như Yên cũng vô cùng tái nhợt,dùng sức ôm chặt Tần Lạc Y,giống như đang ôm trân bảo tuyệt thế bình thường,không nguyện ý buông tay.

Môi mỏng Trấn Nam Vương khẽ nhếch,cả người lạnh lẽo đến cực điểm,ánh mắt như điện,nhìn phương hướng phía sau núi Tướng Quốc Tự,thần thức cường đại hướng bốn phía không ngừng khuếch tán,rất nhanh ở dưới chân một ngọn núi phát hiện tung tích Tần Lạc Hàn.

"Hàn nhi ở phía sau núi."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận