Sự Đầu Hàng Ngọt Ngào

Khương Sơ suýt bị hóa đá, liền đuổi kịp bước chân của Hứa Đình Thâm, khi tới một nhà hàng, Khương Sơ nhớ ra kinh phí mà tổ chương trình cấp cho vẫn còn thừa không ít nên vào trong.

"Em ăn gì?"

Khương Sơ do dự chỉ vào menu: "Mì Ý sốt bò cay."

Hứa Đình Thâm gọi mì thịt bò cà chua, salad hoa quả và đồ uống tráng miệng.

Hai người ngồi xuống, thỉnh thoảng có ánh mắt hướng tới xen lẫn cả những tiếng bàn luận, dính phải hào quang của "minh tinh hạng nhất" Hứa Đình Thâm, có lẽ đây là lần đầu Khương Sơ nhận được đãi ngộ này.

Đến khi Khương Sơ lấy điện thoại ra mới đột nhiên nhớ tới gì đó, nói với nhân viên chụp ảnh: "Anh trai, có thể gửi mấy tấm ảnh vừa chụp cho chúng tôi không?"

Hứa Đình Thâm nhíu mày, nghiêng đầu liếc nhìn nhân viên chụp ảnh, đối phương tuy nói kém hơn minh tinh nhưng diện mạo thì không tệ, quan trọng nhất chính là phong thái gọn gàng và dáng người đẹp, vừa hay giống với kiểu người mà Khương Sơ thích.

Anh thu mắt, lông mi dài in bóng cao thấp không đều trên khuôn mặt, đầu lưỡi chống sau răng hàm, ánh mắt ảm đạm không rõ.

Khương Sơ vừa lấy điện thoại ra định đưa cho nhân viên, Hứa Đình Thâm đột nhiên nghiêng người từ giữa cướp điện thoại của cô, anh mở WeChat ra tìm số điện thoại của mình rồi gửi lời mời kết bạn, động tác liền mạch lưu loát, Khương Sơ còn chưa kịp phản ứng thì điện thoại đã trở lại trong tay mình.

"Ơ..."

Cô mở điện thoại ra thì thấy bên trên hiển thị "Đã thêm bạn, hiện tại có thể trò chuyện", nhưng vừa nãy Hứa Đình Thâm lại không hề lấy điện thoại của mình ra.

Khương Sơ nhìn avatar của Hứa Đình Thâm, bỗng hơi ngẩn người.

Năm đó sau khi cô và Hứa Đình Thâm chia tay liền xóa toàn bộ phương thức liên lạc của anh, nhưng bây giờ Hứa Đình Thâm chưa đồng ý mà đã thêm lại rồi, điều này chứng tỏ... Anh không hề xóa bạn sao?

Ngực Khương Sơ hơi khó chịu, cô ép buộc bản thân không được nhớ lại chuyện trước kia, từ trước đến nay đều chỉ là chơi đùa mà thôi, không khí dần tỏa ra mùi ái muội.


Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cô mở ra xem, từng tấm ảnh lần lượt được gửi qua: "Khi nào thì anh tìm anh trai kia để lấy ảnh?"

Ba chữ "anh trai kia" hết sức chói tai, Hứa Đình Thâm vắt chéo hai chân, đôi mắt đen nháy nhìn cô gái đối diện đang chăm chú xem điện thoại, rất muốn nắm cằm cô để hỏi, có phải khi nhìn thấy trai đẹp đều gọi thế hay không.

Nhưng Hứa Đình Thâm chỉ nghĩ vậy mà thôi, mặc dù một ngày nào đó về sau anh thực sự cũng biến thành hành động, nhưng giờ đây, ngón tay thon dài của anh đang gõ trên mặt bàn, giọng nói nhàn nhạt: "Không cần cảm ơn."

"..."

"Nếu còn muốn hình của tôi thì tôi có thể gửi cho em, không cần vội vã xin nhân viên như vậy đâu."

"..." Khương Sơ một lời khó nói hết mà nhìn anh: "Tôi lúc nào..."

"Đã bảo không cần cảm ơn rồi mà."

"Ai thèm..."

Vẻ mặt người đàn ông trở nên nghiêm túc: "Tôi không thích người khác khen mình lần thứ hai, như vậy tôi sẽ rất kiêu ngạo."

Khương Sơ suýt bị nước bọt làm sặc chết, cô định nói gì đó thì đồ ăn đã được dọn lên bàn.

Khương Sơ bị hấp dẫn sự chú ý, cô nhìn mì Ý của mình, rồi lại liếc nhìn mì thịt bò của Hứa Đình Thâm, trong mắt không giấu được khao khát và mong muốn, Hứa Đình Thâm không nhịn được bật cười, đã nhiều năm trôi qua mà sao vẫn là vẻ mặt giống lúc trước?

Trong nháy mắt Hứa Đình Thâm đột nhiên nhận ra, vậy mà anh vẫn còn nhớ rõ ràng từng chi tiết mà mình giấu sâu trong ký ức. Càng tiếp xúc với Khương Sơ thì tình cảm mà nội tâm đã đè nén lại càng chảy ra, cho đến một ngày không thể kiềm chế được mà tràn hết ra ngoài.

Hứa Đình Thâm hạ mắt nhìn tay cô: "Chúng ta đổi món đi? Tôi thấy mì của em không tệ."

Sự vui mừng trong ánh mắt Khương Sơ như sắp tràn ra, nhưng lúc đối diện với Hứa Đình Thâm lại đột nhiên biến mất, câu trả lời đã chuẩn bị sẵn khi đến bên miệng lại trở thành: "Anh sao vậy? Sao lúc nào cũng thấy đồ ăn của người khác ngon thế?"


Mặt cô trở nên nghiêm túc, mặc dù rất muốn đồng ý nhưng vẫn cố giả vờ mạnh miệng.

"..." Hứa Đình Thâm nhíu mày, anh không hiểu tại sao cô lại đột nhiên trách móc mình, người đàn ông hơi dựa lại gần: "Không đổi à?"

Có lẽ là do hai ngày nay Khương Sơ đã bị Hứa Đình Thâm ra sức bắt nạt, khó khăn lắm mới tìm được một cơ hội để oán giận anh nên cô không chịu thua: "Không đổi!"

Nếu cô không đổi, chẳng lẽ Hứa Đình Thâm sẽ ăn cướp trắng trợn sao?

Nhưng rõ ràng Khương Sơ đã đánh giá thấp trình độ mặt dày của Hứa Đình Thâm, đối phương trực tiếp cầm bát mì của Khương Sơ ăn một miếng rồi lại trả về: "Ăn đi."

"???"

Thực sự không cướp, chỉ là ăn một miếng mà thôi!

Khóe miệng Hứa Đình Thâm ẩn giấu vẻ hài lòng, nhíu mày ra hiệu cho cô: "Ăn đi."

Ăn cái rắm ý!

Khương Sơ không còn cách nào khác, đành phải ăn mì của Hứa Đình Thâm, nhưng khi cúi đầu khóe miệng lại mang ý cười, cô tưởng rằng bản thân không bị đối phương phát hiện, nhưng không hề biết là Hứa Đình Thâm cũng đang lặng lẽ mỉm cười nhìn mình.

Trước kia lúc bên nhau, Hứa Đình Thâm rất thích ăn đồ ăn vặt của cô, Khương Sơ còn tưởng Hứa Đình Thâm bị dở hơi, nhưng thật ra cô không biết, Hứa Đình Thâm vốn dĩ không hề thích ăn đồ của cô, chẳng qua là vì anh muốn đổi lấy niềm vui cho cô mà thôi.

Chàng trai không thích biểu lộ tình cảm từ lâu đã lặng lẽ trao tấm chân tình khờ dại của mình cho cô gái, thế nhưng cô gái ấy lại hoàn toàn không hay biết.

"Ăn ngon không?"


Khương Sơ lắc đầu: "Không ngon."

Hứa Đình Thâm thấy cô nghĩ một đằng, nói một nẻo liền bật cười, anh lướt vòng bạn bè, không biết ngón tay chạm phải gì mà mắt hơi híp lại.

Sau khi Khương Sơ ăn mì xong liền cầm đồ uống, hoàn toàn quên mất lời dặn của người đại diện, cô đột nhiên giơ điện thoại trước mặt anh, bên trên hiển thị mười phút trước Khương Sơ đã đăng một tin lên vòng bạn bè, chính là ảnh sáng nay cô ăn đồ ăn bên đường.

Cuối cùng Khương Sơ cũng tìm được cơ hội để khoe khoang: "Ngon thật đấy, nhất là bánh bao hấp..."

"Chán chết!"

Chưa kịp khoe xong đã phải im bặt lại: "..."

Hứa Đình Thâm đứng dậy: "Em quên nhà tôi ở Hoài Thành rồi à?"

Thế là trận quyết đấu này Khương Sơ còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị Hứa Đình Thâm giành thắng lợi áp đảo!

Khương Sơ lại yên lặng vẽ cho Hứa Đình Thâm hai vòng tròn nữa, cô nhấp một ngụm nước bưởi tây [1] rồi rời đi theo anh. Hai người ngồi trên xe, Hứa Đình Thâm gửi tấm ảnh lúc Khương Sơ bị dọa vào trong nhóm bình chọn, qua một lượt bỏ phiếu phức tạp, cuối cùng giải nhất không hề bất ngờ đã thuộc về họ.

[1] Bưởi tây: lai giữa cam và bưởi, có quả nhỏ hơn, vỏ giống cam, mùi bưởi, ruột màu hồng.

Hơn nữa, ngoại trừ Khương Sơ và Hứa Đình Thâm, toàn bộ khách mời đều bỏ phiếu cho hai người.

Khương Sơ: "..."

Hiện tại cô đang nghi ngờ tất cả mọi người của tổ chương trình đều trêu mình, nhưng không có bằng chứng.

Khu bình luận:

【 Cặp đôi giả vờ yêu đương này mà lại giành tận hai lần giải nhất? 】


【 Quả nhiên mắt nhìn của quần chúng rất tinh tường. 】

【 Tôi yên tâm rồi, kèo này chắc không cần phải thực hiện mấy lời lúc trước rồi. 】

( mấy cái bổ sầu riêng, chống đẩy, chép kinh đó:D)

Tin nhắn trong nhóm:

Bưởi: Tôi cược một trăm tệ nhất định Khương Sơ và Hứa Đình Thâm là người yêu thật, mọi hành động của hai người này đều rất ngọt ngào, cho dù kỹ năng diễn có tốt đến đâu cũng không giống thật như vậy được.

Dâu tây: Người anh em, các ông mới là người yêu thật thì có.

Chuối tiêu: Thật ra là chúng tôi đấy.

Bưởi: Có quỷ mới tin, các người đều là giả hết, chẳng thắm thiết chút nào.

Chuối tiêu: …

Khương Sơ vừa uống nước khoáng vừa dùng tay gõ chữ: "Tôi và Hứa Đình Thâm là giả đấy."

Hứa Đình Thâm nghiêng đầu nhìn thoáng qua Khương Sơ bùng nổ ham muốn sống, khóe môi cong lên.

Trong nhóm đột nhiên hiện ra một tin nhắn:

Thâm: Ừ, bảo bối nói gì cũng đúng!

Khương Sơ liền phun hết nước ra ngoài!

- ---------

Từ giờ đến lúc xây nhà mới bên WordPress thì mình vẫn up chương mới lên đây nha cả nhà ♥ ♥ ♥


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận