Son Túy

Edit: Meimoko

_______

Sáng sớm, tuyết vẫn còn rơi rất nhiều, An An xuống xe chỉ thấy nhữngbậc thềm đá hoa cương phủ đầy tuyết trắng, bước chân từng bước phát ratiếng kẽo kẹt, hơn phân nữa chiếc giày bị hãm xuống. Người hầu dẫn nànglên lầu hai, toàn bộ biệt thự từ ngoài vào trong hay từ trong ra ngoàiđều bao phủ bởi một bầu không khí âm trầm lạnh giá, thị vệ và cả đámngười hầu đều cố gắng kiễng châm mà đi, kiềm chế sao cho không phát ramột tiếng động nhỏ nào, cho dù nói chuyện thì cũng chỉ là những tiếngthì thầm cực nhỏ.

Ngoài thư phòng lầu hai, Nghiêm Thiệuđang canh giữ ở cửa, khi nhìn thấy An An thì thần sắc của anh ta giốngnhư trút được gánh nặng.

“ Có chuyện gì vậy?”

Nghiêm Thiệu nhướn lông mi lên,khóe miệng lộ ra sự lo âu, ngón tay chỉ chỉ vào bên trong phòng.

“…..một vụ nhận hối lộ, thuộc hạ không dám có nửa điểm giấu diếm,không tra ra được chứng cứ gì! Đây là những chứng cứ hiện có, mởi ngàixem qua!”

“ Không tìm ra được chứng cứ gì thì trình lên tôi làm gì hả?Chuyện như vậy mà cũng làm không xong, chẳng còn chút bộ dáng nào củaquân nhân cả, thật đáng xấu hỏ!” Tiếng hét phẫn nộ của Hiên Viên Tư Cửu từ trong phòng truyền ra ngoài, nghe giọng cũng biết hắn đang tức giận như thế nào.

“ Chúng tôi cũng là….”

“ Còn muốn nói sạo sao? Thân là quân nhân thì phải dựa vào súng ta trong tay của các người chứ không phải miệng của các người đâu! Nếu dưthời gian ở trong này nói hươu nói vượn thì hãy ra ngoài mà làm cho tốtchuyện này đi!”

Hiên Viên Tư Cửu vừa nói vừa không ngừng ho khan, nhưng cơn ho khan càng làm cho cơn giận của hắn lớn hơn.

An An nghe tiếng ho khan kia, trong lòng căng thẳng, không khỏi lo âu nói: “Anh ấy sinh bệnh ư?”

“ Ngày hôm qua duyệt binh về muộn, bị nhiễm chút lạnh, thân mìnhđứng không vững, hơn nữa còn ho khan. Lúc Cửu thiếu không thoải máitrong người, tâm tình thường bất ổn, hay nổi nóng, đã thế còn không chịu cho bác sĩ khám, chỉ khổ cho mấy vị bên trong….” Nghiêm Thiệu nói xong thì hướng ánh mắt về phía An An, liền nhấc tay gõ gõ cửa nói: “Cửu thiếu, bác sĩ đến rồi.”

“ Cút đi cho tôi!”

Hiên Viên Tư Cửu lại gầm lên tiếng giận dữ, trong lòng An An bất ổnmà phát hoảng. Nhưng nàng còn chưa kịp nghĩ gì thì Nghiêm Thiệu ở sau đã đẩy một cái.

Cửa mở, ánh nắng nhợt nhạt xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, dừng ởtrên ba người đàn ông quân phục thẳng tắp đang đứng một hàng nghiêmchỉnh. Hiên Viên Tư Cửu ngồi trên chiếc ghế quét sơn vàng, phía sau làmột loạt giá sách bằng gỗ tử đàn. Cửa sổ phản chiếu ánh sáng, mắt hắnthâm quầng, miệng thì phát ra những tiếng ho nhỏ, vẻ mặt càng lúc càngtái nhợt tiểu tụy.

Lúc nhìn thấy An An một thân áo khoác nỉ dài màu đen đứng trước cửa,Hiên Viên Tư Cửu chỉ cảm thấy tiếng ho khan của mình lập tức bị ngạnhlại ở cổ họng.

Nhìn đôi mắt trong suốt của nàng, Hiên Viên Tư Cửu có chút huyễn hoặc trừng mắt nhìn mọi người, vẫn duy trì ngữ điệu nghiêm túc, nói: “ Em sao lại đến đây?”

Ánh mắt Hiên Viên Tư Cửu lợi hại giống như xem mặt bắt lòng, khôngnhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào nàng. An An cắn môi dưới, có chútkhông yên, bất an đi về phía hắn. Đi đến gần hắn, lướt qua thân hình cao lớn, bàn tay nàng đưa lên sờ trán của hắn.

Kỳ thật, An An chưa từng học qua y, đối với nhiệt độ cơ thể con người cao hay thấp, lúc sốt sẽ như thế nào, trong đầu nàng hoàn toàn không có nửa chữ khái niệm. Nhưng bàn tay đặt trên trán của hắn qua bốn nămgiây, nàng liền cảm nhận được một độ ấm nóng rực đang xuyên qua da thịtlạnh lẽo của mình.

“ Đã nóng đến thế này mà còn không cho bác sĩ khám xem ư?!”

Khóe môi An An cố gắng nặn ra một nụ cười, Hiên Viên Tư Cửu vẫn nhìnnàng, thần sắc hệt như một đứa trẻ, tùy hứng, không được tự nhiên, nhưng ngữ khí vẫn như lúc trước trịnh trọng vô cùng, hai hàng lông mi khôngsai biệt lắm mà hợp lại làm một đường thẳng.

“ Nóng thật sao?”

“ Đúng vậy!” An An dùng một loại thanh âm giống như đang thủ thì dỗ dành Hiên Viên Tư Cửu.

“ Gọi bác sĩ vào đi.”

An An miệng cười làm cho trong lòng hắn sinh ra một loại cảm giácthực an tâm, thần sắc trong mắt bất giác cũng dịu đi nhiều nhiều, nhưngquay đầu vẫn muốn nghiêm khắc nói với quân quan.

“ Các người…..”

“ Ah, anh bị bệnh đến thế này rồi mà vẫn còn nghĩ đến công việcsao? Có chuyện gì thì cũng để đến khi khỏe lại rồi mới giải quyết, bảobọn họ đi thôi.” An An ngăn cản lời nói của Hiên Viên Tư Cửu, vừanói vừa sửa sang lại quần áo một bên nhăn nhúm của hắn, Ngữ khí của nàng tựa như dỗ trẻ con, có vẻ huyễn hoặc mênh mông, mang lại cảm giác ấm,hòa thuận cùng vui vẻ.

“ Còn không mau cút đi!”

Những lời này của Hiên Viên Tư Cửu tuy rằng nói rất thấp nhưng vẫnduy trì sự phẫn nộ như lúc trước ở trong đó, nói xong lại nảy sinh ácđộc, đem tay phải vung lên. Các sư tưởng ở đây cũng ước gì được bayngay ra bên ngoài, trước khi đi bọn họ không khỏi nhìn An An đầy cảmkích.

Các sư trưởng vừa mới đi thì bác sĩ đợi bên ngoài đã lâu mới dám bước vào, cũng chẳng dám ngẩng đầu lên.


Lúc chẩn trị, Hiên Viên Tư Cửu giống như không có chút kiên nhẫn, hai hàng lông mày nhíu lại, thần thái tựa hồ sắp tức giận đến nơi, mà cơnho khan của hắn thủy chung chưa có ngưng lại.

An An chỉ lén lút nhìn Hiên Viên Tư Cửu, bàn tay gắt gao nắm lấy tay hắn, dường như muốn trấn an cơn bạo hỏa của hắn.

Sau đó, bác sĩ vội vàng đi ra ngoài giống như bán sống bán chết, chỉchốc lát, người hầu đã bưng một khay đựng thuốc đã kê lên, đặt xuốngxong cũng giống hệt như bác sĩ mở cửa đi nhanh ra bên ngoài.

Trên khay có nước và mấy cái lọ màu trắng và xanh. Từng cái lọ đều có một nhãn, một bên còn viết số lượng cùng thời gian dùng thuốc. An Anchỉ phải nhìn mỗi bình để lấy ra lượng thuốc tương ứng, đặt lên chiếcthìa bằng bạc kia.

“ Đây là thuốc gì?”

“ Đây là thuốc hạ sốt.”

“ Còn cái này?”

“ Thuốc giảm đau.”

“ Kia là thuốc gì.”

“ Đó là thuốc trị ho.”

Mỗi lần lấy thuốc, Hiên Viên Tư Cửu đều hỏi một câu, đang nói cònthực nôn nóng, hiển nhiên không còn khống chế được cơn giận dữ: “ Kê nhiều như vậy, lang băm!”

Nghe thấy hắn nói như vậy, An An quay đầu dùng ánh mắt sáng ngời lạiôn nhuận nhìn hắn, cười đến ấm áp không có một tia tạp chất.

Trên mặt Hiên Viên Tư Cửu hơi hồng lên, ngửa cổ đem thuốc trong tayuống liền một hơi. An An nhìn hắn quả thực không lộ ra một chút biểutình nào trên mặt, hoàn toàn là ngoài suy nghĩ, chẳng sợ sẽ bị cườinhạo, khó khăn lắm mới nhịn xuống, vội vàng ấn lôi môi hắn một nụ hôntrấn an.

Mà nụ hôn như chuồn chuồn đụng nước này lại thanh lý hết lửa giântrong người Hiên Viên Tư Cửu, mãi cho đến lúc hắn nằm xuống nghỉ ngơicũng không tỏ vẻ khó chịu phát nộ, nhưng mà ngủ trên giường so với ngàyxưa có thơm hơn một chút.

An An ngồi bên cạnh giường của hắn, đêm qua ngủ không ngon, vốn cóchút hỗn loạn không thoải mái, nhưng nàng vẫn nhớ qua mấy giờ thì phảicho Hiên Viên Tư Cửu uống thuốc nên cố gắng không nhắm mắt lại, môngmông lung lung như vậy cứ tiếp tục duy trì.

Bên ngoài tuyết vẫn cứ rơi, có tiếng tí tách theo mái chung vọngxuống. Trên giường, hình dáng Hiên Viên Tư Cửu cương nghị anh tuấn ngủsay mơ màng như đang hòa nhập cùng với sắc trời, có vẻ mông lung.

An An kinh ngạc nhìn, có chút kỳ quái, ở chung lâu như vậy, nàng chưa bao giờ trông thấy người đàn ông lãnh huyết trước mắt lại có bộ dạngtrẻ con như lúc này. Ấn tượng hắn để lại trong tâm trí nàng chính làtrong cao ngạo mang theo sự tao nhã, mỉm cười lạnh lùng…..

Nàng chợt thấy hốt hoảng cho đến khi người hầu gõ cửa đem thuốc đưavào. An An chuẩn bị thuốc xong thì đưa tay sờ sờ lên trán Hiên Viên TưCửu. Nhiệt độ đã giảm đi nhiều, nhưng ho khan vẫn như cũ không ngừnghành hạ hắn, dù vẫn nặng nề ngủ như lúc trước nhưng lông mày lại nhănchặt thành một đoàn.

An An không muốn nhẫn tâm đánh thức hắn dậy, nhưng không thể không kêu, thuốc phải uống đúng giờ.

“ Này, dậy đi nào! Uống thuốc xong rồi ngủ tiếp nhé!”

Hiên Viên Tư Cửu nghe thấy tiếng liền hoảng hốt mở to mắt, nhìn thấyAn An đang cắn môi không nói lời nào. Trên khuôn mặt nàng hiện lên vẻhoang mang, hắn nhìn chiếc thìa bạc rồi lại nhìn nàng, cũng không nhúcnhích nhiều.

Ánh sáng mỏng mang vắt qua gương mặt của hắn để lại một cái bóng lạnh băng, trong con mắt dài hẹp của hắn hình như đang có ngọn lửa bốc lên,không ngừng lay động, càng lúc càng biến hóa kéo dài một cách kỳ lạ.

An An chỉ nghĩ hắn lại muốn nháo lên như đứa trẻ con, liền dịu dàng nhỏ giọng dỗ: “ Tạm thời nhẫn nại một chút, được không?”

Nắng chiếu theo những bông tuyết lớn nên mỗi lúc một mờ ám, gió không ngừng kéo khúc nhạc cuối cùng, nghe tới khàn khàn lại có vẻ thê lương,giống như ma khóc quỷ hờn khiến người ta đau tai nhức óc lại quặn chặtlòng.

Khuôn mặt Hiên Viên Tư Cửu càng lúc càng trắng bệch, rồi đột nhiên, khuôn mặt tuấn mĩ đó vặn vẹo đến đáng sợ.

Một trận đau đớn kịch liệt bén nhọn nổi lên khắp ngõ ngách trên thânthể của hắn, trừng mắt nhìn người bên cạnh, hắn ác độc đẩy giữ chặt lấytay của An An. Chiếc thìa bạc trong tay nàng bị hắn hung hăng đánhnghiêng, dùng sức ném xuống sàn nhà, một tiếng vang thanh thúy đau đớnvang lên ngay sau đó. An An kinh hoàng ngẩng đầu không biết phải làmsao, lại đối diện với đôi mắt của Hiên Viên Tư Cửu. Đôi mắt đó giống như muốn thiêu chết người.

Sau đó, An An nghe thấy từng tiếng, từng chữ lạnh như băng vang lên: “ Em… muốn….tôi….chết…..”

Ngữ khí của Hiên Viên Tư Cửu bình thản, tựa hồ như đang thuật lại một việc mà cả hai người đã từng làm chung, sau lưng lại ẩn chứa vô số chỉtrích đối với nàng, oán hận nàng, còn có một loại cảm tình tên là thương tâm mãnh liệt….

Thật lâu sau, An An mới cảm giác thuốc này đang tỏa ra một thứ mùihỗn hợp hòa vào trong không khí khiến người mê muội. Môi của nàng giậtgiật, nói không được một tiếng biện giải nào, cũng không biết phải biệngiải như thế nào, bởi vì trong tiềm thức, chính nàng cũng đã từng mongmình được chết đã bao nhiêu lần…

Trong phòng có lò sưởi, nhưng khí lạnh từ ngoài tràn vào cũng khôngchịu yếu thế,, một nửa người thì lạnh vô cùng, một nửa người lại nóng vô cùng. Nóng lạnh giao tranh, một cỗ chua xót từ tận đáy lòng men theo sự giao tranh của nóng lạnh mà lan tràn ra toàn thân thể.


Không thể khóc! Không được khóc!

Nhưng mà An An hiện tại cũng đã sức cùng lực kiệt, vô lực không cònchống đỡ được nữa. Tròng người, từng tế bào đang gào thét đau đớn, hếtthảy đều là mơ hồ, nước mặt theo khuôn mặt mịn màng rơi xuống, môi nàngvẫn nở nụ cười tươi như trước, giống như ảnh ngược nước.

Qua một hồi lâu ánh mắt Hiên Viên Tư Cửu mới bình ổn trở lại, nhìn An An đang khiếp sợ và cam chịu một cách hiển nhiên, bàn tay đặt trướcngực giống như cố gắng kìm nén sự chấn kinh.

Trong tích tắc, hắn nhớ đến nhiều năm về trước, lúc hắn khoảng mườituổi, đầu xuân trời nhiều mưa thật ẩm ướt, trong không trung phiêu linhcó vài đám mây cứ nhẹ nhàng đổ mưa xuống, giống như tỉ tê triền miêncùng một chỗ, quấn quýt mãi mà không chịu buông ra.

Hắn đã nghe lời mẹ dặn, không được rời đi đâu.

Nhưng………Trong mưa phùn, hắn nổi điên xuyên qua thế giới đầy người màtìm kiếm….hắn nghĩ chính mình đã bị bỏ rơi, Không có cha, ngay cả mẹhiện tại cũng không còn cần hắn….. Sau đó, hắn thấy mẹ đang đứng mộtmình trên một con đường, những hạt mưa linh linh rơi xuống thấm ướt sườn xám của mẹ, mái tóc đã ướt sũng, đôi mắt mờ nhạt, khuôn mặt tát nhợtkhông còn một tia huyết sắc….

Có lẽ mưa cứ tiếp tục rơi, bởi vì khóe môi của mẹ hẵng còn ý cười…..

Hắn nghĩ như vậy, vui mừng chạy đến trước mặt của mẹ. Sau đó, hắn mới biết mình đã nghĩ sai rồi…..Người đàn ông anh tuấn mặc nhung trang phía xa xa, ngồi trong cửa hàng quần áo thời thượng nhất, cách màn mưa mộtchiếc cửa sổ, một tầng thủy tinh lạnh lẽo vô tình, có thể nhìn thấy mộtngười phụ nữ vô cùng xinh đẹp mặc bộ váy mới tinh nhào vào trong lòngngười đàn ông đó….

Mưa tinh tế cứ tiếp tục rơi từ trên trời xuống, đánh vào gương mặtcủa mẹ. Lớp trang điểm trên mặt mẹ bị hòa tan, mắt của mẹ có một tầngđau thương ngưng kết giống như mây đen vần vũ, nước mắt chậm rãi chảyxuống……Kỳ lạ, khóe môi của mẹ lại nở một nụ cười….

Trong mưa, trong gió, trong hơi nước mông lung…

Đột nhiên, An An bắt lấy chiếc ô, xoay người muốn rời đi phá vỡ dòng hồi tưởng của Hiên Viên Tư Cửu.

Trên người An An, từng vị trí đều đang run rẩy, từng đường cong phậpphồng trước mắt Hiên Viên Tư Cửu. Vì thế, hắn đứng dậy ôm lấy An An,thật cẩn thận giống như ôm một con người bằng thủy tinh. Mềm như tơ,lạnh lùng như trong trẻo như băng, từng hạt mưa trong trí nhớ triềnmiên lại hiện lên, trái tim hắn kích động, lại vỡ tan…

“ Thực xin lỗi! Anh,….không phải cố ý…..không cố ý….”

Trong phòng im ắng không ai, tĩnh lặng một lúc sau hắn mới chậm rãimở miệng. Nói xong, hai tay hắn buông xuống, hắn nhìn nàng từ phía sau.

Hiên Viên Tư Cửu có chút kinh ngạc…..Kinh ngạc chính mình tại sao lại có thể nói chuyện ôn nhu như thế?

An An không lên tiếng, đặt tay lên bàn tay của hắn. Tay nàng trắngtuyết cùng bàn tay ngăm đen rám nắng của hắn đối lập hoàn toàn. HiênViên Tư Cửu vừa định cầm thì An An đẩy hắn ra, xoay người một lần nữađem thuốc đã chuẩn bị xong cho hắn uống.

“ Mau nằm xuống, sau đó uống hết thuốc!”

Hiên Viên Tư Cửu thấy khuôn mặt An An không biểu tình gì, mắt hồnghồng mọng nước, nháy mắt cũng không hề nháy, giống như sợ nước mắt tràora, hai gò má còn có vệt nước mắt chưa khô. Hắn vội vàng nằm xuống, đemsố thuốc kia bỏ vào miệng. An An đã sớm chuẩn bị một tách trà nóng, Hiên Viên Tư Cửu không nhận lấy tách trà đó mà nuốt luôn thuốc xuống, bàntay lập tức ôm lấy An An.

An An cũng không nói gì, đem mặt vùi vào ngực Hiên Viên Tư Cửu, chỉ âm thầm thở dài một hơi.

Bàn tay Hiên Viên Tư Cửu run rẩy, bất giác ôm chặt An An hơn, hắn vừa ho khan vừa nói: “ Là…anh…không …tốt…Khụ khụ..”

“ Là anh không tốt! Là anh không tốt, đúng không?”

An An chặn đứng lời hắn nói, nói xong liền hơi nhếch môi, lẳng lặng nằm ở trong lòng hắn.

Hiên Viên Tư Cửu nghe vậy càng gắt gao ôm chặt lấy cô, chỉ cảm thấy cổ họng như có thứ gì tràn lên.

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi ít đi một chút, xuyên thấu qua cửa sổ có thểnhìn thấy những bông tuyết như vũ, giống như ti, giống như bụi, quanhquẩn tạo nên một màn trắng xóa.

……..

An An không khỏi bắt đầu hoảng hốt lo lắng, từ nhỏ nàng đã được mẹTích Niên dạy rằng các nàng đã là những cô gái như vậy thì cho dù cóđánh rớt răng chảy máu tanh hôi cũng vẫn phải nuốt lấy mà nở nụ cười,cha chết hay mẹ chết cũng phải tươi cười đến sán lạn như hoa. Nàng tựtin đây chính là việc nàng làm tốt nhất, nhưng trước mặt Hiên Viên TưCửu, mọi phòng tuyết hoàn toàn bị sụy đổ, …Chỉ là một câu, một cái vẫytay….mà nàng lại không thể trải qua…Mà chính hôm nay, nàng đã khóc rồi.

Hiên Viên Tư Cửu không biết bản thân mình đã nói gì, chỉ có thể lấytay nhẹ nhàng trấn an An An. Bàn tay chậm rãi xuyên qua tóc của nàng,những sợi tóc mềm mại lướt nhẹ qua tay hắn, giống như làn gió ấm vừathổi qua bàn tay lại nổi lên cảm giác lạnh lẽo, lại có phần ôn nhuyễngiống như cát trong sa mạc.

Bên trong không có một tia tiếng động, cực yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở của bọn họ lẩn quẩn xung quanh.

Bàn tay Hiên Viên Tư Cửu lại lướt xuống bên dưới vành tai An An,thưởng thức khuyên tai của nàng, hồi lâu mới tìm được vài lời để nói: “Khuyên tai này rất đẹp, mới mua sao?”


An An có thể cảm giác được nhiệt độ trên đầu ngón tay của hắn đangbiến đổi, chắc chắn là liên quan đến đôi khuyên tai. Nàng vội vàng tháoxuống. Đôi khuyên tai Yên Hồng vội vàng đeo lên cho nàng chính là đồ doTịch Hồng Ngọc đưa đến.

“ Làm sao vậy?”

“…..” An An trầm mặc không nói nhìn chiếc khuyên tai kia, sauđó một lúc lâu mới mỉm cười. Đôi mắt màu đen dưới ánh sáng mờ nhạt củacăn phòng đang xao động, cuối cùng nàng vừa nhẹ nhàng đẩy Hiên Viên TưCửu ra, vừa nói: “ Không có gì!”

Hiên Viên Tư Cửu cũng không cho nàng rời đi, bàn tay nhanh chóng giữ lấy cằm của nàng, yên lặng nhìn.

Trên khuôn mặt An An có thêm một tầng ám ảnh, khiến sắc mặt của nàng nhợt nhạt đi.

An An bị ánh mắt kia nhìn có chút chột dạ, rũ mắt xuống.

Ánh mặt trời đang cố nhích ra khỏi tầng mây rất nặng nhưng hình nhưnó vẫn còn chưa có sức lực. Những tia sáng mỏng mai lấm tấm xuyên quamàn mây cũng đủ chiếu sáng ngọc lục bảo, nàng liếc mắt nhìn một cái lạinhư hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Hiên Viên Tư Cửu im lặng trong một lát, suy nghĩ thay đổi, nói: “ Là có người tặng em sao?”

An An không ngờ hắn lại có thể đoán ra, nhất thời mở to mắt. HiênViên Tư Cửu ngồi chỗ kia khẽ cau mày nhìn nàng, thân hình chuyển dịch về phía trước một chút. Mườn ngón tay còn nóng vuốt ve sườn mặt của An An, hắn lộ ra bộ dạng vô cùng nghiêm túc. Mặc dù hắn vô sắc giận dữ nhưngnàng lại cảm thấy từng luồng khí lạnh đang chạy trong người mình.

An An sau một lúc lâu không nói gì mới mỉm cười. Nụ cười kia đương nhiên cũng không tươi tắn lắm.

“ Ừm….có người mang tới…”

Hiên Viên Tư Cửu cũng nở nụ cười tự đáy lòng, nói: “Khẳng định là có kẻ nào làm sai, chạy đến nhờ em cầu xin giúp!?”

Nói đến đây, hắn cũng không còn gì muốn nói thêm nữa, bởi vậy haingười đều im lặng. Sau một lúc lâu sau, An An mới cười cười rất xin lỗi, lại nói: “ Là ngũ phu nhân của Lý Nặc Thịnh sư trưởng đưa tới, buông cái này xuống sau đó nói thế nào cũng không chịu cầm về!”

“ Em thích thì cứ giữ.”Hiên Viên Tư Cửu cầm lấy chiếc khuyên tai kia, tinh tế đánh giá một hồi rồi rất hào khí nói.

“ Em làm thế liệu có tình là nhận hối lộ không?”

“ Anh nói không phải thì đương nhiên là không phải.”

Đầu ngón tay Hiên Viên Tư Cửu linh hoạt đến bên tai An An, hắn thấpgiọng lẩm bẩm. Chiếc khuyên tai chậm rãi được đeo lên tai của nàng, ngọc xanh giữa nền ngọc trắng tựa như lộc non nhú lên giữa mảnh tuyết trắng, nổi bật mà nhu hòa.

“ Rất đẹp…”

Hắn ở rất gần An An, ngay cả hơi thở lẫn tiếng tóc ma sát vào nhaucũng đều nghe thấy rõ ràng. Đó là loại âm thanh như thế nào nhỉ? Rấtnhẹ, rất nhẹ, thoáng qua khiến An An không tiếp nhận được.

Trong lòng đã có sẵn hoảng loạn, một cảm giác không tài nào nói lên lời, lời nói không cần nghĩ ngợi liền được nàng thốt ra: “ Trang sức có đẹp như thế nào thì cũng giống mấy bông hoa thôi!”

“ Sao lại nói như vậy?”

“ Hoa có kỳ, trang sức đẹp đẽ ở trên người cũng có kỳ hạn, chỉ có lúc tuổi trẻ mới thường được đeo, hồng nhan dịch lão (1)….Người nếu già đi thì độ sáng bóng của nó cũng giảm đi thôi.”

“ Yên tâm, em vĩnh viễn sẽ không bao giờ già, ít nhất trong lòng anh thì sẽ không bao giờ như vậy!” Nói xong, hắn liền cười cười An An.

Tình cảm ngọt ngào như vậy thực khó lắm mới phát ra từ miệng Hiên Viên Tư Cửu, An An giật mình mở tròn hai mắt.

Môi nàng giật giật, nàng muốn nói bản thân mới không sợ bị ghét bỏ,nhưng tâm tư vòng vo một hồi đã ổn định trở lại khiến nàng nuốt câu đóvào bụng, cười lại với hắn.

Cúi đầu mang theo ngượng ngùng, nhưng ánh mắt thì vẫn lạnh.

An An biết, vừa rồi hắn có hành vi như thế là do ác mộng, mà ác mộngnày chắc chắn là việc chính hắn đã trải qua….Bởi vì mắt hắn hoảng hốtnhìn xuyên qua nàng, nghĩ nàng là một người khác. Mà nàng sở dĩ có thể ở trong sự ngạc nhiên của mọi người nhận được sủng ái vạn phần có lẽ cũng vì người kia…

Nghĩ ngợi, trên người nàng lại có chút gì đó không thoải mái, tay nắm lấy chiếc chăn. Chiếc chăn kia kiểu dáng Âu Tây, sờ thực mềm như nhung, mặt trên còn in vài đụn hoa nhỏ, màu sắc rực rỡ khiến người ta nhìn vào mà thấy hoa cả mắt.

Lúc môi của Hiên Viên Tư Cửu rơi xuống phủ lên môi của mình thì An An mới sực tỉnh, chỉ cảm thấy môi của hắn rất lạnh, có vị bạc hà lànhlạnh.

Hiên Viên Tư Cửu hôn càng lúc càng sâu, bàn tay nhanh chóng giữ chặtlấy nàng. Nhanh đến mức khiến An An không thở nổi. Nàng nhìn không thấybiểu tình trên mặt hắn, nhưng có thể cảm giác được hơi thở dồn dập củahắn, có thể nghe được tiếng tim hắn đang đập cuồng loạn.

An An nghĩ chính mình vốn không có cảm giác với hắn, nhưng giờ đâynàng chỉ cảm thấy ấm áp. Ấm áp đó là từ nhiệt độ cơ thể của Hiên Viên Tư Cửu truyền sang, giống như một ngọn lửa bình thường.

Né ra đi! Hãy tránh xa người đàn ông này! Trước khi ngọn lửa kia lantruyền sang mi, hãy mau thoát ra!~ Trong lòng An An có tiếng nói vanglên như thế. Nhưng mà, nàng không thể di động.

Hiên Viên Tư Cửu này ôm này chặt như thế, nàng hoàn toàn không giãy thoát được.

Tiếng tí tách đột nhiên vang lên, giống như thủy triều hùng dũng bao vây lấy cả căn phòng.

Đông đi xuân đến, Lý Nặc Thịnh sau một cuộc điều tra tham ô rốt cuộcvẫn bình yên vô sự, không bao lâu sau dược phục chức như ban đầu, TịchHồng Ngọc vui sướng hoan hỉ vô cùng, dần dần cũng đến làm khách ở Tâyviên nhiều hơn. Mà An An thì giống như nữ chủ nhân chân chính, cho bốtrí lại. Hoa cúc đặt bên ghế dựa, tranh sơn dầu treo tường, kể cả thảmtrải nhà phải trải như thế nào nàng cũng một tay chỉ huy để người hầulàm theo. Nàng cười tiếp đãi từng vị khách đến chơi, dùng nhiều cáchkhác nhau để nói chuyện với mỗi người, điều tiết cảm xúc, đón hùa theo ý người khác. Nàng còn muốn thường xuyên tổ chức tiệc đón khách mới,liên hoan, dạ hội khiêu vũ….. Chẳng bao lâu, Tây viên đã trở thành nơináo nhiệt nhất của Hồ Đô.

Cả một vườn đầy hoa mai giờ đây chỉ còn phân nửa gốc mai thay vào đótrồng oải hương trên mặt cỏ xanh biếc, mặt trên đình viện thẳng dàihướng ra phía hoa viên, hoa viên lại thông với tòa nhà sau hồ nước. Vừamở cửa cổ là có thể nhìn thấy thảm cỏ xanh biếc cùng với màu tím ngọtngào mang hơi thở nước Pháp, điểm sắc vài bông hoa hồng cùng đón xuân.


An An khoác tay Hiên Viên Tư Cửu tươi cười đón tiếp từng vị khác, bộ dạng tự tin giống như chủ nhân chân chính.

Dần dần tất cả mọi người đều biết Tam tiểu thư Cố gia ở bên cạnh Hiên Viên Tư Cửu là một cô gái xinh đẹp, có giáo dục. hiểu biết lý lẽ. Ai ai cũng chạy đến trước mặt nàng tranh thủ làm quen, khen lấy khen để, vẻmặt vô cùng hâm mộ nhưng đến khi quay mặt đi đến một chỗ khác, bọn họđều thở dài khinh bỉ xuất thân hèn mọn của nàng.

An An không phải không biết nhưng trước mặt những người đó vẫn tươi cười hớn hở.

Nhưng có đôi khi, nhìn biệt thự đầy khách nhân, nàng lại cảm thấytrong lòng trống trơn, giống như vực sâu không đáy, cho dù làm như thếnào cũng vẫn cảm thấy trong lòng có điểm không thoải mái.

oOo

Một ngày kia, An An ra khỏi Tây viên. Đến trước cửa bách hóa, nàngđuổi lái xe về trước, sau đó gọi một chiếc xe kéo, đi đến Tễ An đường ởcách đó một dãy phố.

Đó là một tứ hợp viện được thiết kế khéo léo, kiến trúc hài hòa.Trong viên, nơi hành lang gấp khúc còn có chỗ nuôi một con vẹt xanhbiếc. Vừa thấy An An tiến vào, nó liền vỗ cánh phành phạch, hót lên mộtcâu: “An An! An An!”

Đại thẩm đang ở trong bếp nấu thuốc nghe thấy liền đi ra, cúi đầu làm động tác tay với An An

An An cũng không thèm để ý, ngày đó cũng bởi vì sợ lộ tin tức nên đãmướn một người bị câm đến đây làm việc. Nàng xốc rèm cửa quen thuộc đivào, bên trong phòng có một cỗ sương mù mông lung tản ra, mỗi đồ vậtđều tao nhã tinh xảo ẩn hiện giữa lớp sương mù.

Ở giữa là một nhuyễn tháp bằng gỗ lim, hai bên là hai chiếc ghế bànhcũng bằng lim. Trên giưởng chăn đệm trắng bống bềnh như mây lại có mộtbộ đèn cầy dùng để hút thuốc phiện, hiện tại đúng lúc đang thâu đăng mờmờ. Người phụ nữ mặc bộ quần áo bó sát nằm nghiêng hút thuốc, tóc thả tự nhiên trên nệm giường, đôi mắt nửa tỉnh nửa mê giống như phủ làn sươngmù, nhưng mà khuôn mặt đầy sẹo lại khiến người ta sợ hãi vô cùng.

Người phụ nữ nhìn An An tiến vào, chẳng chút giật mình cũng khôngbuồn đứng dậy tiếp khách, bàn tay gầy dơ xương chỉ chăm chăm châm thuốclên điếu, thẳng đến khi đốt lên đèn mới ngửa mình hút.

Trước cửa sổ gỗ lim để chiếc đỉnh đồng có một khay đựng trà bằng sơnson, ấm trà màu bạch ngọc đặt trên đó, tương ứng có bốn chiếc chén nhỏcũng màu bạch ngọc.

An An hình như cũng đã quen với bộ dáng của người phụ nữ đó, tự mình ngồi xuống ghế thái sư.

Đại thẩm lúc này mới đi vào, đem nước nóng đến rót, thả thêm ít lá trà vào ấm, xong xuôi rồi mới đi ra ngoài.

An An bưng ấm trà lên, lấy chút nước ấm rót qua những chiếc chén, sau đó mới dùng thìa gạt bỏ những mạn trà sạch sẽ. Nàng nhẹ nhàng rót tràvào trong chén, cầm lên đi đến trước mặt người phụ nữ đang hút thuốcphiện kia. Xong xuôi đâu đấy nàng mới tự rót cho mình một chén trà.

“ Đại tỷ, đã lâu em không đến gặp chị, chị có trách em không? Chỉ sợ…..về sau em không thể thường xuyên đến thăm chị nữa rồi!”

Biết rõ Cố Nam Nam kia sẽ không trả lời, An An nhìn mạn trà trongchén, cố nói cho hết lời, làn môi tê tái thấm ít khói thuốc hơi hơi nổilên ý cười.

Sau giữa trưa, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng qua khung cửa sổ,khói thuốc cùng hơi nước hỗn loạn tạo nên một không gian mông mông lunglung, An An đang cầm chiếc chén, cũng không uống mà chỉ chà xát bênngoài miệng chén.

“ Em…..vốn tưởng rằng sau lần này có thể tự chuộc thân, cho dùkhông thể theo bên cạnh Vĩ Dạ nhưng cũng có thể đi tìm kiếm cha mẹ, lạikhông ngờ rằng cuối cùng vẫn không thể tránh được số mệnh bị nguyền rủanày….”

“ Em dù có không cam lòng thì đây cũng là số mệnh của em! Conngười không thể kháng lại được số mệnh, đạo lý này chị nghĩ em cũng đãsớm biết.”

Cố Nam Nam lúc này mới buông tẩu thuốc phiện màu lam kia xuống, ngồidậy, bàn tay đưa lên sửa lại mái tóc rối tùm lum. Dưới ánh mặt trời cóthể nhìn thấy rõ trên cánh tay gày khô của Cố Nam Nam phủ kín những vếtsẹo, nhưng giọng nói của cô vẫn trầm như hương rượu, du dương làm saylòng người.

An An nhìn đôi mắt Cố Nam Nam kia không hề có một tia tức giận, theo bản năng nàng run rẩy từ tận đáy lòng.

Hồi trước, hai mắt của Đại tỷ cũng có thần sắc như thế này. Khi đóĐại tỷ thích đứng ở trước cửa sổ, ý cười trên đôi môi hồng cùng ánh tàdương kết thành một đường, trên tay luôn kẹp một điếu thuốc lá sắp hết,tàn thuốc nhỏ li ti bay loạn trong không gian. Nàng cảm thấy chúng mềmnhẹ còn hơn là gió thổi, tàn thuốc xẹt qua tay Đại tỷ, hình thành mộtthế giới dị ảo.

Đại tỷ nghiện thuốc lá rất nặng, thường thường không bao lâu thì mũigiày cao gót lại dính đầy tàn thuốc, thảm Ba Tư dệt nổi luôn đầy nhữnglỗ nhỏ cháy xém. Chẳng được bao lâu thì mẹ lại phải thay chiếc thảm mới, sau đó lại bị y như vậy…. Mà khuôn mặt Đại tỷ lúc nào cũng lạnh lùng,giống như tuyết đóng quanh năm trên đỉnh núi, khó nhìn thấy một chút lolắng. Nhưng nàng nhớ rõ, lúc còn rất nhỏ có trông thấy Đại tỷ cười, cười sáng ngời đến tận đáy mắt, mang theo hơi thở khoái hoạt nhuận ngọt.

“ Đại tỷ, chị không vui ư? Vì sao?” Nàng luôn ngây ngô hỏi….

Đại tỷ lại trầm mặt nhìn nàng, giống như không muốn nói, chỉ ám thịthôi. Đại tỷ khi đó có vẻ già hơn bình thường một chút, tuy rằng lúc đóĐại tỷ chỉ mới hơn hai mươi một chút, nhưng ánh mắt lại đầy băng sươngbao phủ. Loại biểu tình này về sau nàng mới hiểu được đó là thống khổcùng với…..tuyệt vọng.

“ Cái này làm mệnh của chúng ta, An An!”

Nhưng ánh mắt Đại tỷ khi đó lại có chút sức sống, còn có hơi thở củasinh mệnh, không giống như bây giờ tĩnh mịch, không xao động, chẳng chút sợ hãi.

“ Em luôn luôn nhận mệnh đó thôi.” Lá trà trong chén ngọc nặng nề di động, giãy dụa trong làn nước ấm, trà nha thống khổ chậm rãi mởra, một chất màu sẫm hòa cùng với nước tạo nên màu xanh trong suốt. Trànha thiên hình vạn trạng ở trong chén trà bạch ngọc dập dờn bồng bềnhđau đớn tận xương, sinh mệnh cứ như thế chậm rãi trôi qua, ở nơi sâuthẳm trong linh hồn chính là bất đắc dĩ cùng đau thương.

“ Nhớ rõ mẹ đã từng nói qua, tài nghệ của chúng ta vì thân đàn ông mà được hình thành, dựa vào đàn ông mới sinh ra được chính là số mệnhcủa chúng ta. Em biết, vẫn biết rõ điều đó, nhưng mà…..”

Cố Nam Nam nhìn An An dưới ánh mặt trời hình như đang nỗ lực tươicười mong ước một điều gì đó, trên người mặc một bộ sườn xám màu tím, cổ áo có chút rộng thấy rõ cả huyết quản của An An. Thế này, Nam Nam mớigiật mình, An An từ khi nào mà trở nên gầy như vậy?

“ Không có thái dương sẽ không có hoa, không có tình yêu sẽ khôngcó hạnh phúc. Tương truyền ở Pháp có nữ tử vừa đáng thương lại vừa đángyêu, lấy lòng được người trong thiên hạ nhưng không tài nào lấy đượclòng người mình yêu nên mới sử dụng nước hoa phong lan. Bị nguyền rủa,bị khinh khi…..Mặc kệ có phải là tự nguyện hay không thì cũng phải bỏqua hạnh phúc, biết rõ nhất định sẽ thê lương khổ đau vô cùng thì nhậnmệnh không phải là tốt hơn hay sao?” Cố Nam Nam nói xong lại cầm lấy tẩu thuốc phiện hút tiếp, tiếng nói say lòng người mang theo mỹ phế, thản nhiên nói tiếp: “ Dài hận như thế nào cũng hay quên đi mà vui vẻ tiếp tục sống, đừng đi vàovết xe đổ của chị. Chị hiện tại chỉ có thể dạy em điều này, chỉ có thếthôi……Chị mệt lắm, em hãy đi đi.”

Một làn khói xanh quỷ dị dần dần hiện lên từ tẩu thuốc, chẳng mấychốc mà tràn ngập trong phòng, Cố Nam Nam vẫn lẳng lặng nằm đó. Nếukhông phải khói kia cứ tiếp tục phun ra, An An căn bản không thể nhìnthấy hô hấp của Cố Nam Nam.

Đứng dậy, nàng lấy từ trong túi ra một tờ ngân phiếu, đặt lên bàn.Động tác chậm rãi, chậm rãi…An An mấy máy làn môi tái nhợt, khóe miệngnhếch lên cười tạo thành một đường cong duyên dáng. Nụ cười của nàngnhợt nhợt, như trăng tàn đêm thu bị mây che khuất, bị mưa làm mờ, thêlương mà quyến rũ.

“ Đại tỷ, chị đã muốn nhận mệnh thì tại sao còn dùng nha phiến để làm khổ chính mình?” Nói xong, nàng xoay người rời đi, không nhìn thấy thân người trên nhuyễn tháp đột nhiên chấn động.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận