Sói Cưỡi Ngựa Tre Tới FULL


Anh kéo tôi, trên mặt vẫn bảo trì nụ cười bình lặng như nước, tinh tế nói “Không biết ở đây có chuyện gì?”
Hoàng Thư Lãng nhận ra Lã Vọng Thú, anh ta xấu hổ quay lại giới thiệu với người đứng phía sau “Còn đây là cấp trên của Phượng Hoàng.”
Lã Vọng Thú giúp tôi phủi bụi trên người, nói với chồn “Tôi là bạn trai của Lục Tiểu Kê.” Sau đó nhìn cha tôi, đợi chồn giới thiệu, quả thật cũng không cần phải giới thiệu thì anh cũng có thể đoán được.
Sắc mặt chồn so với trước càng trắng hơn, trong lòng tôi không nhịn được nghĩ, chồn gia nhìn như biến thành con chuột bạch “Đây là giáo sư Lục.”
Không thể nghi ngờ phong thái ưu nhã của Lã Vọng Thú làm cha tôi nể phục, không dùng thái độ lúc trước dành cho tôi, ông cũng cười nói “Tôi là cha của Lục Phượng Hoàng.”
Từng chữ giống như chuỳ thép giáng xuống, nói năng có khí phách, người tôi đang dựa vào Lã Vọng Thú khẽ run, Lã Vọng Thú lễ phép gật đầu “Rất hân hạnh được gặp ngài, tôi đã nghe Tiểu Kê nói về ngài.”
"Tiểu Kê?" Cha tôi có chút khinh thường "Đây là tên gì?"
Tôi còn chưa mởi miệng, Lã Vọng Thú đã nói trước một bước "Chẳng lẽ không phải sao? Theo tôi nhớ chứng minh thư của cô ấy ghi thế mào, Tiểu Kê, không lẽ em gạt anh?" Anh cố ý kéo dài âm điều, đầu cúi xuống, ánh mắt lương thiện, bộ dạng không biết gì.
Phúc hắc a phúc hắc, tôi nuốt nước miếng, ngẩng đầu nói “Em là Lục Tiểu Kê.”
Gương mặt uy nghiêm bỗng nhiên cứng lại, rồi chuyển thành nụ cười lạnh “Thì ra dù có đổi tên cũng vẫn nhớ rõ mình mang họ Lục.”
Lúc này đây tôi đã trốn sau lưng Lã Vọng Thú, anh lại lần nữa giả giật mình “Tiểu Kê, không lẽ em đã đổi tên? Cái tên đáng yêu thế không phải cha em đặt cho em sao?”
Được lắm, tôi đối với hành động đã đạt đến cảnh giới thần tiên của anh mà khâm phục, đây chính là công lực phúc hắc, vĩnh viễn không nhìn thấu anh đang nghĩ gì.
Chồn không nói một lời, cha của tôi cũng nghẹn lời, người nào đó tiếp tục giả vờ.


"A, Tiểu Kê, chân của em sao lại bị thương a?"
Người nào đó động tác nhanh chóng mang tôi ôm ngang, mặt tôi thoáng chốc bị lửa thiêu đốt, quá...!quá kích thích...!"Xin lỗi, Tiểu Kê bị thương, tôi phải đưa cô ấy về nhà nghỉ nghỉ ngơi.

Không biết giáo sư Lục có muốn đi cùng không?"
"Không được."
Tôi biết rõ ông sẽ nói như thế, ông chính là luôn tuân thủ một quy tắc, việc xấu trong nhà không bao giờ để người ngoài biết, tôi chật vật như thế, một đại sư cổ văn cao quý sao có thể… sao có thể đi cùng để người ta biết rõ tôi là đứa con gái vô dụng của Lục gia?
“Vậy chúng tôi đi trước.” Lã Vọng Thú gật đầu nói tạm biệt, xoay người rời đi, mũi tôi cay cay, nước mắt chảy xuống, trượt dài trên mặt, xuống cổ, Lã Vọng Thú cười nói “Trong túi có khăn tay.”
Tôi kéo khăn ở trong túi áo trước ngực, lau nước mũi, người đi lại trong ngõ nhỏ nhìn chũng tôi, cái này đều không khiến tôi cảm thấy xấu hổ, cho đến khi về nhà nghỉ, lúc lên tầng gặp Tiểu Lý đi ra, sững sờ, ngẩn người, hoá đá tại chỗ.
Lã Vọng Thú ôm tôi đi qua người cô, đẩy cửa phòng đi vào, phòng của anh, đem tôi đặt lên giường, bên ngoài có tiếng hét dài của Tiểu Lý vang lên, sau đó là tiếng bước chân chạy như điên xuống tầng, người chị em này, chắc chắn là đi buôn chuyện.
Tôi xoa nhẹ chân, hỏi "Sao anh lại ở đó?"
"Trở lại tìm em không thấy người đâu." Anh xoay người rót nước, đưa đến trước mặt tôi.
"A.." Tôi đắc ý nói "Anh là quan tâm em."
Anh nhướn mày “Sợ bộ dạng này của em đi ra ngoài làm xấu mặt anh.”
“…” Thôi đi, mất mặt còn ôm người ta? Trong lòng tôi vẫn có chút vui mừng khó hiểu, nhưng cũng không khỏi lo lắng “Anh nói chuyện với cha em như thế… Ông ấy sẽ không vui?”

Lã Vọng Thú nhìn tôi nói “Em đang quan tâm ông ấy vui hay không?”
“Không…” Tôi nuốt nước miếng “Đối với anh như thế không hay lắm.”
Anh cười “Em muốn về nhà sao?”
“Thôi, em làm sao lại muốn về nhà?” Tôi trả lời, “Đã rời khỏi nơi đó, em nhất quyết sẽ không trở về.”
Anh ngồi xuống ghế “Em đã không muốn quay về nhà, vậy đối với anh mà nói cũng chẳng sao hết.”
Tôi đặt chén nước xuống, anh nói tiếp “Hoàng Thư Lãng nói lúc trước em viết thư pháp rất tốt?”
“Gì a?” Người này không lẽ theo dõi tôi “Anh khi nào thì đi tìm em?”
Lã Vọng Thú cười yếu ớt “Đại khái… Chính là lúc em rời khỏi cửa.”
"..." Cái này mà gọi là tìm tôi sao? Cái này chính là theo dõi, tôi giận a, anh ta ở phía sau thấy tôi nhảy lò cò rất vui sao.
"Cái này không phải vấn đề chính a."
Dựa vào, vấn đề này rất chính là khác, nhưng kháng nghị của tôi với Lã Vọng Thú gần đây chẳng ăn thua gì, làm gì phải tự làm khổ mình, tôi gật đầu "Có lẽ...!Không sai, em cũng chẳng biết? Quả thật em viết chữ Nhan, chẳng hiểu sao lại thành chữ Liễu, theo chồn nói, chữ Liễu của em viết không tệ, nhưng mà rõ ràng em viết chữ Nhan mà.{Hana: Cái này đã giải thích ở một chương nào đó phía trước, mời mọi người tự nhớ hộ ta}
“Phì..” Lã Vọng Thú không nhịn được cười lên, tôi cũng cười theo, “Bất kể nói thếnào, em cũng không phải là kẻ vô tích sự a.”
“Đạt đến yêu cầu của Phượng Hoàng sao?” Lã Vọng Thú hỏi.
Tôi nhếch miệng cười “Lã quản lý, anh còn nhớ rõ lời nói của chúng ta đêm trước không.


Anh nói một cái tên không thể giam cầm em, đúng vậy, thứ giam cầm em sớm không phải là cái tên, mà là trái tim em, trong người em có tận hai trái tim, Lục Phượng Hoàng và Lục Tiểu Kê.”
Anh trầm mặc không nói, tôi nói tiếp “Cả hai đều ở trong em, ở trong nhà em đóng vai Phượng Hoàng, dù không đạt yêu cầu của mọi người, nhưng em vẫn cố gắng luyện tập, ở bên ngoài em Tiểu Kê tự do, thay phiên nhau, cho đến một ngày, Tiểu Kê tồn tại trong em bị người nhà biết được, trong tổ Phượng Hoàng sao lại có một Tiểu Kê?”
“Cho nên em rời đi?” Anh hỏi.
"Đúng." Tôi gật đầu, "Em vứt bỏ Phượng Hoàng, đi làm Tiểu Kê, từ nay về sau không cần phải nhìn sắc mặt mọi người và làm việc mình không muốn, nói nhưng lời mình không muốn.”
Thấy anh không nói gì, tôi hỏi "Anh không muốn biết quá trình?"
Anh nhún vai "Nếu như em muốn nói."
"Thôi..." Tôi hèn mọn liếc nhìn anh.

"Giả vờ thâm trầm, muốn biết thì cứ hỏi đi."
Anh khẽ hừ một tiếng, đứng dậy nói "Anh đi lấy thuốc."
"Đứng lại." Tôi gọi, biết rõ tính mình, nếu gặp chuyện gì đó mà cứ ôm khư khư trong lòng thì sẽ không thoải mái, "Em nói là được."
Anh cười ngồi trở lại, "Ngàn vạn lần không cần miễn cưỡng."
"Tuyệt không miễn cưỡng."
“Anh đây miễn cưỡng nghe một chút.” Anh cười nói.
Khẩu bất đối tâm.


Tôi càng ngày càng hiểu rõ, người này lời nói chẳng giống suy nghĩ thật.

Có điều cũng không thể vạch trần, không phải tôi nhát gan, thật sự là thời cơ chưa đến a, tôi ho khan một tiếng nói “Khi còn bé, em phát hiện ra nếu như ở trong nhà, em nhất định phải giả vờ làm Phượng Hoàng, nếu muốn quen bạn bè, em phải là Tiểu Kê, hai người này không thể thay đổi, mặc dù em đối với cổ văn hay thư pháp một chút năng khiếu cũng không có, thế nhưng em vẫn kiên trì muốn làm Phượng Hoàng.”
“Trung học em ở trọ trong trường, anh có biết ngày đó em vui vẻ thế nào không? Em cuối cùng có thể vui vẻ làm kiếp con gà, một tuần mới phải về nhà một lần, mặc dù thày cô và bạn học trong trường đều biết cha em, ông em là hạng người gì, nhưng em dù sao cũng là chính em." Tôi bẻ ngón tay nói "Em quen rất nhiều bạn, có lẽ trong mắt ba em bọn họ không thuộc tầng lớp của nhà em, nhưng với em mà nói, bọn họ chính là bạn bè.

Tuy em ở bên ngoài vui chơi, nhưng cũng không quên nhiệm vụ học tập, cố gắng hết sức em vượt qua được ba năm, bình an vô sự, cho đến sau khi kết thúc kỳ thi đại học, bọn em cùng đi chơi, nếu em hiểu rõ kết quả..."
“Ngày đó em đi chơi vui không?” Lã Vọng Thú đột nhiên hỏi.
Tôi ngẩng đầu “Vâng, rất vui, mọi người đều nói muốn đến thành phố S, bọn em thật muốn được học cùng đại học…”
“Vậy là được rồi…” Anh nói “Nếu như chúng ta mãi theo đuổi một kết quả không thoải mái, vậy thà chết đi còn hơn.”
Tôi nhìn anh một hồi "Lã quản lý, anh đi làm triết gia rất hợp."
"Bôi thuốc cho em." Anh đứng dậy nói, tôi gọi anh lại "Còn chưa nói xong."
"Nói đến vui vẻ là được rồi." Anh cầm qua một lọ dầu, đưa đến, tôi cầm lấy, mở ra đổ một chút dầu với mùi hương cay mũi bôi lên chân "Vì sao giúp em tranh chấp với cha?" Tôi cúi đầu hỏi, trống ngực giống như có mô tơ, đập thình thịch, yên lặng đợi chờ đáp án.
Anh đứng dậy đi ra phía ngoài, "Nếu như không phải bởi vì ông ta, có lẽ anh đã tìm được em sớm hơn."
Tôi ngây dại, lời này có ý gì? Tôi, anh và cha tôi có quan hệ gì? Tìm được tôi, không lẽ Lã Vọng Thú đang tìm tôi?
Hana: Tát nữ chính bôm bốp đúng đấy con gà ạ..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận