Sổ Tay Rèn Luyện Quý Nữ


Lão phu nhân càng nhìn càng thích cháu dâu tương lai Lý Tri Ý này, còn hận không thể để cháu trai cưới nàng vào cửa ngay lập tức.

Nghi lễ kết thúc, lão phu trở về Hầu phủ thì tìm cháu mình ngay, cần phải nói chuyện và quyết định hôn kỳ.

Chỉ là lão nhân gia thất vọng rồi, gã sai vặt hỏi một không biết ba, chỉ nói Hầu gia ra ngoài từ sớm vẫn chưa về.

Thẳng đến tối, Hầu gia mới được kế thừa tước vị của Tuyên Võ Hầu phủ, một nắng hai sương khoan thai về nhà.
Lão phu nhân nhận được tin tức từ hạ nhân, vội vã đuổi vào viện tôn tử.
Vừa bước vào cửa, mùi rượu trộn lẫn mùi son phấn ập vào mặt, mà Đường Văn Tự vẫn không hay chuyện gì xảy ra, đang ngồi bàn uống trà giải rượu.
Ngửi được mùi này, sao lão phu nhân còn không biết hắn đi chỗ nào.


Lông mày bà cau lại, nghiêm khắc quát: "Văn Tự!"
Đường Văn Tự tiến lên đón, cẩn thận đỡ lão nhân gia ngồi xuống: "Tổ mẫu, sao bà lại đích thân tới đây, trời tối như thế đi cẩn thận ngã."
Lão phu nhân nghẹn lời mắng cháu trai trong cổ họng, nhất thời không thốt ra được lời mắng nữa, nhưng cũng không thể cứ bỏ qua như vậy được, cho nên bà cứng giọng chất vấn: "Hôm nay cháu đi đâu?"
"Tôn nhi đi Túy Xuân lâu."
Lão phu nhân lại bị lời thành thật của Đường Văn Tự làm khó thở, Đường Văn Tự vội vàng vuốt lưng bà, vừa rót trà ấm: "Tổ mẫu đừng vì tôn nhi mà hại thân thể."
Sau khi nhấp một ngụm trà nóng, cơn giận của bà lão dịu đi rất nhiều, nhưng bà cũng không có ý định buông tha cháu ruột của mình.
"Văn Tự à, cháu sắp cưới vợ rồi đấy, còn đi địa phương kia thì ra thể thống gì?"
Đường Văn Tự rất sợ lão nhân gia mất bình tĩnh, nên dịu dàng dụ dỗ: "Tổ mẫu, Túy Xuân lâu cũng không phải kỹ viện, hôm nay tôn nhi đi đàm chuyện với Lục hoàng tử, chứ không phải đi chơi bời." Cùng lắm chỉ gọi hai nữ nhân đánh đàn mà thôi, song chuyện này Đường Văn Tự không dám nói với bà.
Sắc mặt lão phu nhân dịu đi rất nhiều: "Không nói chuyện này, hôm nay tổ mẫu quan sát vị tiểu thư Lý gia kia, hành xử lễ độ, dáng dấp đoan trang, rất tốt, cháu định lúc nào quyết định hôn kỳ."
"Ngày mai tôn nhi tiến cung thỉnh chỉ ngay."
Lão phu nhân hài lòng gật đầu: "Vậy thì tốt, cháu cũng trưởng thành rồi, cưới thê xong là thành người có gia thất, ít chạy đi Nhạn Tây thôi, cần khai chi tán diệp vì Hầu phủ."
Đường Văn Tự cười dỗ dành bà: "Tổ mẫu yên tâm, tôn nhi nhất định mau chóng cho tổ mẫu ẵm tằng tôn."
Hắn phái người đưa lão phu nhân về, Đường Văn Tự gọi một ám vệ vào.
"Bẩm Hầu gia, hôm nay Lâu gia không có gì dị thường.

Thái tử đi Lưu gia, Lưu thái phó muốn gả Lưu tiểu thư làm thái tử trắc phi, bị Lưu tiểu thư bắt gặp nên ầm ĩ một hồi."
"Thái tử tỏ ý gì không?"
"Thái tử không từ chối cũng không đồng ý, chỉ nói về sẽ suy nghĩ thêm."
Đường Văn Tự cong môi khi nghe vậy, phất tay bảo ám về lui về.
Chỉ chốc lát sau một gã sai vặt đứng cạnh cửa thưa: "Hầu gia, bể tắm đã chuẩn bị xong, ngài hiện tại đi qua sao?"

Đường Văn Tự ừm một tiếng, bước về phía thiền điện chứa bể tắm.
Bể tắm rộng hai thước vuông đầy nước ấm, bên cạnh bể còn có vài tỳ nữ phục vụ, trên tay họ bưng lần lượt xà phòng, khăn tắm, đồ ngủ và những vật dụng khác.
"Bản hầu quen tắm nước lạnh, các ngươi làm chuyện gì đây."
Một tỳ nữ trong đó ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt yêu kiều, chứng kiến mặt mũi anh tuấn của Đường Văn Tự thì lại cúi đầu, nói nhỏ: "Hầu gia, thời tiết ngày càng lạnh, nước lạnh sẽ làm cơ thể tổn thương..."
Đường Văn Tự gật đầu, từ chối cho ý kiến, duỗi tay để người hầu cởi bỏ quần áo và vật dụng cá nhân, chỉ để lại tiết khố rồi nhảy xuống nước.

Chất liệu trắng tinh có thể nhìn xuyên thấu khi chạm nước, phần bụng săn chắc và đôi chân dài miên man hiện rõ dưới nước.

Tỳ nữ vừa nói chuyện lén nhìn, tim đập nhanh hơn mấy phần.
Đường Văn Tự lười biếng liếc ả: "Không nghe mệnh lệnh chủ tử mà tự tiện quyết định, kéo đi hoán y phòng!"
Nô tì còn chưa kịp phản ứng, vừa rồi còn rất tốt mà, sao đột nhiên Hầu gia nổi tính chứ?
Tỳ nữ "bộp" quỳ gối trên sàn nhà cứng rắn: "Hầu...!Hầu gia, nôi tì biết sai rồi, cầu xin ngài tha tội.

Chuyện...!Chuyện gì nô tì cũng làm được."

Nam nhân trong nước nghiêng người sang đối diện với tỳ nữ đang quỳ rạp trên đất, đôi mắt sắc bén của hắn từ từ quét qua người ả, giống như đang nhìn đồ vật, còn kèm theo hứng thú chứ không chứa một tí ham muốn nào.

Tàm tạm, khuôn mặt yêu kiều, dáng người cũng bắt mắt, nhưng đáng tiếc tự cho mình thông minh, cho dù khuôn mặt cùng vóc người tốt đến đâu thì cũng nhàm chán vô dụng thôi.
Đường Văn Tự thu hồi ánh mắt: "Muốn bản hầu nói lần thứ hai sao?"
Nô tì bị mấy gã sai vặt bịt miệng lôi ra ngoài, những tỳ nữ còn lại cũng cất chứa tâm tư, giờ đều sợ run, không dám có suy nghĩ gì.
"Tất cả ra ngoài."
Nhóm nô tì như được đại xá, đặt khay xuống vội vàng đi ra ngoài.
Xung quanh cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh, Đường Văn Tự nghĩ đến việc ngày mai vào cung nói chuyện, hắn không tránh khỏi nghĩ tới Lý Tri Ý.
Nữ nhân mười tám thay đổi sao...!Ngược lại không, vẻ mặt vẫn như quá khứ vậy, chỉ là...!Thịt trên người nàng cuối cùng đã phát triển đúng chỗ rồi.
Đường Văn Tự đột nhiên cảm thấy việc cưới Lý Tri Ý dường như không quá khó chấp nhận, có điều e rằng tính cách quá tuân thủ nghiêm ngặt cấp bậc lễ nghĩa như này, khó tránh khỏi không biết chuyện thú vị, cần phải điều chỉnh mới tốt được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận