Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần

Vừa nói, Tề Nhạc chấn động mạnh cánh tay phải của mình, ống tay áo trên cánh tay phải nát vụn, cơ bắp bành trướng gấp đôi, đường vân hai màu đen bạc chạy trên cánh tay của hắn, một dòng điện quay chung quanh cánh tay, giống như con rắn nhỏ lóng lánh.

Đột nhiên Tề Nhạc biến hóa không chỉ người của bốn đại gia tộc kinh ngạc tới ngây người, đồng thời cũng làm các chiến sĩ Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần kinh ngạc.

Tuy Trầm Trác bay đi mười mét tận lực không biểu lộ thống khổ ra mặt, nhưng hai tay của hắn lại rủ xuống và run rẩy rất nhỏ. Cho dù đang trong đêm tối, các chiến sĩ Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần các có được năng lực mạnh mẽ đã phát hiện biến hóa này.

Một quyền kia, chính là cánh tay Tề Nhạc trước khi biến hóa, mà không phải sau đó, có thể dùng một quyền đánh lui gia chủ Trầm gia, có thể thấy được lực lượng Tề Nhạc mạnh như thế nào.

Trầm Trác từ trong kinh ngạc tỉnh táo lại, ánh mắt nhìn qua cánh tay phải của Tề Nhạc.

- Đây là năng lực Kỳ Lân?

Tề Nhạc ngẩng đầu nhìn lên trời, tâm của hắn lúc này không còn đặt vào tỷ thí, hắn như nhìn thấy Kỳ Lân suất lĩnh thượng cổ thần thú chinh chiến với hung thú.


- Kỳ Lân, đã mai một quá nhiều năm. Hiện tại, thời điểm này nên đứng ra. Trầm gia chủ, ngài không biết là vấn đề của ngài quá ngây thơ à?

Trầm Trác hừ lạnh một tiếng, nói:

- Đây chẳng qua là một năng lựcKỳ Lân anh nắm giữ mà thôi, nếu như anh cho rằng là như thế đánh thắng tôi, như vậy, tôi có thể nói cho anh rõ, anh sai rồi. Lực lượng tuy trọng yếu, nhưng lực lượng cũng không đại biểu tất cả.

Vừa nói, hắn đã tiến lên lần nữa, từng bước một đi về phía Tề Nhạc.

Tề Nhạc nhìn hắn, tuy hắn ở Takla Makan chỉ có một tháng, nhưng mà, một tháng này hắn trải qua rất nhiều chuyện, không biết bao nhiêu lần giãy dụa ở biên giới sự sống và cái chết, không chỉ có thực lực biến hóa long trời lỡ đất, tâm của hắn cũng biến hóa rất nhiều. Giai đoạn huấn luyện thứ ba ở Takla Makan, là mười ngày thống khổ nhất trong đời của Tề Nhạc, nhưng mà, cũng chính mười ngày này, làm hắn tăng lên một cấp độ khác.

Bả vai Trầm Trác lay động nhẹ nhàng, khẽ quát một tiếng, chân phải bước nửa bước về phía trước, thanh sắc quang mang dần dần hiện ra sau lưng của hắn, trong chốc lát, chỉ thấy râu tóc của hắn dựng đứng, Tề Nhạc cảm giác được năng lực chấn động mạnh mẽ, cơ hồ là vô ý thức, hắn lui ra phia sau năm mét.

Oanh.

Mảnh đá ở vị trí Tề Nhạc đứng trước đó vỡ ra, hai sợi dây leo từ dưới dất chui lên, mà chân phải Trầm Trác biến thành màu xanh lá. Hai sợi dây leo từ dưới đất chui lên, lập tức công kích về phía Tề Nhạc, dây leo thô tho như thùng nước, từ màu xanh sậm trên thân chúng có thể biết được chúng cứng rắn bao nhiêu.

Khống chế thực vật? Trong nội tâm Tề Nhạc cả kinh, Thực Vật Hồn sử dụng năng lực này rõ như ban ngày trước mặt của hắn, nhưng dây leo Thực Vật Hồn sử dụng không có cường hãn như Trầm Trác.

Tề Nhạc không dùng tay ngăn cản, trực giác nói cho hắn biết, dây leo trước mắt tuyệt đối không đơn giản, hai chân có chút xê dịch, thân thể của hắn như con thuyền nhỏ trong dông bão lớn, không ngừng bị dây leo công kích.

Từ bên ngoài mà nhìn, tốc độ của Tề Nhạc không nhanh, mỗi người ở đây đều thấy rõ thân ảnh của hắn, nhưng mà, không có ai dám nói mình biết được phương vị tiếp theo của hắn là ở đâu, dần dần, có người nhìn ra một ít điểm huyền diệu, kinh hô một tiếng.

- Các vị nhìn chân của hắn ta kìa.


Đúng, hai chân Tề Nhạc như tiêu thất vào hư không, mang theo từng đạo tàn ảnh, nhưng thân trên hoàn toàn ổn định. Mỗi một động tác di chuyển của hắn nhìn thì chậm chạp, nhưng kỳ thật là từ vô số động tác kết hợp mà thành, nếu như không dùng tinh thần tập trung cao độ, căn bản không phân biệt rõ. Nhưng dù cho tinh thần lực của Trầm Trác mạnh hơn nữa, cũng chỉ có thể bị Tề Nhạc nắm mũi dắt đi, làm cách nào cũng không nắm được vị trí kế tiếp của Tề Nhạc.

Hải Như Nguyệt cùng Từ Đông liếc nhau, trong âm thanh của Từ Đông mang theo giật mình khó che dấu.

- Như Nguyệt, anh ta trở nên mạnh như thế từ khi nào? Bộ pháp này là cô dạy anh ta sao?

Hải Như Nguyệt cười khổ nói:

- Tôi còn đang định hỏi anh đấy, còn nữa, cánh tay phải của anh ta là chuyện gì thế? Lần này sau khi anh ta huấn luyện ở chỗ quân đội trở về, tôi cũng cảm giác khí tức trên người của anh ta không đúng, nhưng cường độ năng lượng không có gì khác với trước kia, làm thế nào đột nhiên xuất hiện biến hóa về chất như vậy?

Kỳ thật, nàng làm gì biết rằng, sau khi thực lưc Tề Nhạc tăng lên, tu luyện đầu tiên chính là phương pháp ẩn tàng khí tức của Kỳ Lân Ẩn, tuy còn chưa tính là cao minh, nhưng cấp bậc như Hải Như Nguyệt không quan sát cẩn thận là không cách nào phát hiện được.

Tề Nhạc trong chiến đấu nhìn có vài phần quái dị, sau lưng có áo choàng đỏ sậm, cánh tay phải trần truồng, cơ bắp cứng rắn như đá hoa cương, tràn ngập cảm giác lực lượng, mà hai màu đen bạc không ngừng lưu chuyển, nhìn vào nàng càng có thêm khí chất bá đạo.

Thân trên sừng sửng bất động, thân dưới không ngừng huyễn hóa thành từng đạo tàn ảnh, vừa tránh né công kích, hai mắt Tề Nhạc nhìn rất chuyên chú, hắn chú ý tới lộ tuyến và phương thức công kích của Trầm Trác, cộng thêm cường độ công kích của dây leo.

Đột nhiên, bước chân Tề Nhạc lảo đảo, thân thể trì hoãn một chút, cơ hội như vậy đương nhiên Trầm Trác không buông tha cho, hai đạo dây leo lóe lên, cánh tay phải của Tề Nhạc đã bị dây leo quấn chặt, thân thể bị sức mạnh cực lớn của dây leo đưa lên không trung.


Trên mặt Trầm Trác hiện ra nụ cười cổ quai, dưới loại tình huống này, bất luận Tề Nhạc có năng lực là gì, cũng đã hoàn toàn lâm vào hạ phong. Trong dị năng giả, thân thể to lớn chia làm tinh thần loại dị năng cùng năng lượng loại dị năng. Mà trong tinh thần loại dị năng, đại bộ phận đều là dị năng phụ trợ, cho dù trong đó có tinh thần loại dị năng công kích bá đạo, cũng không cách nào dễ dàng thi triển, một khi cắn trả, hậu quả không chịu nổi.

Bởi vậy, cường độ năng lượng Trầm Trác rất mạnh, nhưng đại bộ phận là dị năng phụ trợ, hơn nữa, đột nhiên thân thể Tề Nhạc biến đổi làm hắn cảnh giác, không có am hiểu tinh thần công kích, mà hắn sử dụng hai dây leo, chính là một trong những thủ đoạn công kích mạnh nhất của hắn, cho dù Chu Thiên Lộc biến toàn thành áo giáp kim loại cũng phá được, chẳng những cứng rắn mà còn tràn ngập tính mềm dẻo.

Minh Minh phát ra tiếng hét kinh hãi, vừa muốn lao ra cứu Tề Nhạc, lại bị Hải Như Nguyệt kéo lại, thấp giọng nói:

- Đừng đi, anh ta cố ý.

Minh Minh giật mình nhìn qua Hải Như Nguyệt, Hải Như Nguyệt xoa bóp bàn tay nhỏ bé của nàng, dùng âm thanh chỉ có Minh Minh nghe được, nói:

- Đỉnh núi bằng phẳng, bộ pháp của hắn vẫn bình thường như hành vân lưu thủy, căn bản không bị thứ gì cản trở, làm sao có thể đột nhiên bị vấp được. Khẳng định là anh ta có ý định của mình.

Thân thể Tề Nhạc bị dây leo quấn quanh, đưa lên tám mét trên không trung, dây leo co rút vào phía trong, một sợi quấn chặt cánh tay phải Tề Nhạc, một sợi khác quấn quanh thân thể của hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui