Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần

Hô hấp của Điền Thử hơi dồn dập.

- Anh là con dê chết tiệt, đừng ép tôi có được không?

Âm thanh dâm đãng xủa Yến Tiểu Ất vang lên.

- Toi bức anh làm gì? Trong điện thoại của anh toàn là ảnh chụp chị họ
của tôi, nói, có phải anh chụp lén không. Tôi đã cảm giác được nha, ánh
mắt anh nhìn chị tôi không đúng, không nghĩ tới dáng người anh không
lớn, sắc đảm lại không nhỏ, ngay cả chị tôi mà cũng dám đánh chủ ý.

- Ta kháo, anh là gia hỏa dâm đãng. Tôi nhỏ ở đâu, có bản lĩnh, so xem ai to hơn.

Yến Tiểu Ất khinh thường nói:

- So cái gì mà so, nếu như anh anh tuấn tiêu sái như tôi, có lẽ còn có
cơ hội, hiện tại nha, tôi thấy thôi là bỏ đi. So dáng người, còn có
tướng mạo, lại nhỏ tuổi, huynh đệ ah! Tôi khuyên anh một câu, bỏ đi.

- Bỏ cái đầu anh, chuyện của tôi không nên quản. Lão đại đã từng nói
qua, không sợ bé mà hữu lực, chỉ sợ dài nhỏ mà mềm yếu, xem xét anh là
đồ dài nhỏ. Trách không được bạn gái cố định cũng không có, thì ra là kế thừa truyền thống trước sau như một của loài dê.

Yến Tiểu Ất cả giận nói:

- Nói láo, tôi là nam nhân trong nam nhân, chưa từng có nữ nhân nào
khiến tôi thỏa mãn cả. Mà anh nói truyền thống trước sau như một là gì?

Điền Thử cười hắc hắc, nói:

- Không phải là bệnh liêt dương sao?


- Điền -- Bá -- Quang --, tôi muốn giết người.

Nghe tiếng gầm gừ của Yến Tiểu Ất, Trát Cách Lỗ không hiểu nên nhìn qua Minh Minh hỏi:

- Bệnh liêt dương là cái gì? Là đuôi dê sao? Tại sao Tiểu Ất lại tức giận như thế?

Minh Minh khẽ gắt một tiếng.

- Đại sư, chúng ta nên đi thôi, hai gia hỏa này, không nói được câu nào hữu ích.

Trát Cách Lỗ mỉm cười, nói:

- Bọn họ còn trẻ, về sau sẽ tốt lên, tôi nhìn ra, bọn họ đều giống như
Tề Nhạc, có chân tình. Nhưng mà, vừa rồi Yến Tiểu Ất nói Điền Thử ưa
thích Mạc Địch, chuyện này là thật sao?

Minh Minh nói:

- Hẳn là thế, tôi vẫn nghe nói anh ta ưa thích chị Mạc Địch. Ah, đại
sư, tôi muốn hỏi ngài, Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần có thể thông hôn không?

Nói đến đây, nàng lại nghĩ tới Tề Nhạc, khuôn mặt hơi hồng lên.

Trát Cách Lỗ mỉm cười, nói:

- Có cái gì không thể. Nhưng mà, có một điểm có lẽ các người nên biết.
Bởi vì các ngươi kế thừa huyết mạch cầm tinh, bởi vậy, thân thể của các
người sẽ chịu ảnh hưởng từ đặc tính của cầm tinh. Cũng chính là năng lực mà các người vẫn hay nói với nhau.

Đột nhiên nghe được Trát
Cách Lỗ thường bảo tướng trang nghiêm nói ra hai chữ năng lực, thiếu
chút nữa Minh Minh ngã từ cầu thang xuống.

- Đại sư, ngài như thế nào...

Trát Cách Lỗ mỉm cười, nói:

- Lạt ma Tây Tạng chúng ta không cấm kết hôn, sắc dục, chính là khởi
điểm của sinh mạng, nếu như nhân loại không có dục vọng nguyên thủy, như vậy, nhân loại làm sao truyền thừa huyết mạch xuống đây? Cô không cần
cảm thấy xấu hổ. Ở phương diện này mà nói, phiền toái lớn nhất chính là
Từ Đông.

Minh Minh có chút tò mò nói:

- Tại sao là anh ta?

Âm thanh Trát Cách Lỗ đè thấp rất nhiều, nói vài lời vào tai Minh Minh.

Nghe hắn nói, Minh Minh che miệng nhỏ nhắn của mình, sau nửa ngày mới hoảng sợ nói:

- Trời ơi, không biết được nha. Tôi, ta, ha ha ha ha, chết cười, Từ
Đông nha... , chết cười mất, nếu việc này cho Tề Nhạc biết rõ, không
biết sẽ cười thành cái dạng gì?


Minh Minh cười toàn thân rung động lắc lư, một tay ôm bụng, hiển nhiên lời của Trát Cách Lỗ có lực kích thích rất mạnh.

Trát Cách Lỗ có chút lúng túng nói:

- Chuyện này tôi từ trong trí nhớ cao tăng mấy đời biết được. Nhưng mà, chuyện này không ảnh hưởng cái gì. Về phần những người khác, có lẽ
không có gì phiền toái ở phương diện này.

Minh Minh vừa cười
vừa nghĩ, nếu Từ Đông đã như vậy, vậy Yến Tiểu Ất có thật sự bị bệnh
liệt dương như lời Điền Thử nói hay không?

Lúc này, âm thanh của Điền Thử lại vang lên.

- Ha ha, anh đúng là quá yếu, thế nào, không cố gắng tu luyện, hiện tại ngay cả tôi cũng đánh không lại. Còn muốn thiến tôi, tôi trước tiên sẽ
giải phẩu ngoại khoa cho anh trước, phải biết rằng, năng lực loài chuột
am hiểu nhất chính là tay, tay của tôi là xảo thủ đệ nhất thiên hạ trong tương lai, công phu quyền chưởng của tôi là nhất tuyệt, vậy thì tôi
thay đổi giới tính giúp anh nhé. Oa ha ha.

- Điền Thử, ta
kháo, anh có muốn theo đuổi chị tôi không, mau buông tôi ra, tôi, tôi
sai rồi không được sao? Ah! Không muốn ah! Tôi giúp anh theo đuổi chị
tôi là được mà.

- Chuyện này còn không kém lắm, ai, ở chỗ này cái gì cũng tốt, nhưng lại không ăn thịt, hừ hừ, sau khi trở lại Kinh
Thành, chuyện đầu tiên tôi làm sẽ là ăn một bữa thịt dê nướng thât ngon.

- Anh... Không cho phép ăn thịt dê... , anh không biết tôi là dê sao?

- Có bản lĩnh, anh ăn thịt chuột đi! Tôi không sao cả.

Từ âm thanh của Điền Thử có thể nghe được hắn đã làm Yến Tiểu Ất biến thành một con lợn chết không thể phản kháng rồi.

Nghe được bọn họ nói chuyện với nhau, Minh Minh cùng Trát Cách Lỗ đều
cười, hai người nhìn qua bầu trời xanh biếc, lại nghĩ tới một người,
chính là người khắc sâu vào trí nhớ của bọn họ, vương của cầm tinh, Tề
Nhạc.


Mười lăm ngày, thời gian nửa tháng cứ vậy mà trôi qua,
Tề Nhạc cảm giác mình đã chết nhiều lần rồi, xương cốt toàn thân không
có nơi nào không đau, cơ bắp như không còn nước, nặng nề tới mức không
chịu đựng được.

Bờ môi đã sớm khô nứt ra, nhưng mà, chung
quanh không có nước, chỉ có cát. Tuy hiện giờ là cuối tháng mười một,
nhưng ánh nắng mặt trời trong sa mạc quá mức nóng bức, không ngừng mang
đi mồ hôi trong lỗ chân lông của hắn. Làn da từ màu cổ đồng biến thành
màu nâu, trên mặt ngoài của làn da có màu bạc li ti, đó chính là muối do mồ hôi bốc hơi còn sót lại.

Ghé vào trên cát, cảm giác tánh mạng như cách mình thật xa, Tề Nhạc hồi tưởng lại cảnh cách đây nửa tháng.

Kỳ thật, đến bây giờ mới thôi, hắn hoàn toàn không biết căn cứ quân sự
này là cái gì, hắn chỉ nhớ rõ, ngày đầu tiên hắn đi tới đây, mà bắt đầu
gọi là huấn luyện, cái này gọi là huấn luyện sao? Cơ bắp trên mặt Tề
Nhạc hơi động, chỉ khi tự mình tới đây, hắn mới hiểu được hai chữ địa
ngục trong lời Cơ Đức nói.

Thời điểm vừa tới, huấn luyện của
hắn rất đơn giản, cũng giống như những người khác, mang phụ trọng một
trăm ký đi việt dã trong sa mạc. Đây là một trăm ký nha! Không phải một
trăm cân, cũng không phải mười cân. Đây là khối lượng hắn mang nặng nhất trong đời tới bây giờ. Từ khi vừa bắt đầu, hắn cho rằng huấn luyện viên cao to và đen như cột điện nói sai. Nhưng mà, thời điểm nhìn thấy những tinh anh nơi đây mang theo những cái bao đi việt dã, hắn mới hiểu được, đây là sự thật.

Một trăm ký, dùng lưc lượng Tề Nhạc khẳng
định không mang nói, bởi vậy, hắn mượn phong vân lực trợ giúp. Dưới trợ
giúp của phong vân lực, ngày đầu tiên, hắn còn cảm thấy nhẹ nhom, nhưng
cũng chỉ là thời gian ngắn mà thôi, phong vân lực của hắn chưa đạt tới
sơ vân, năng lượng có hạn, khi đi được ba câu số, vân lực cũng bị khối
lượng và trọng lực nghiền ép tới cạn sạch.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận