Sinh Ra Là Để Yêu Em

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Anh tên Carlos, mười tuổi rồi.”

Có lẽ vì thời gian vận động quá lâu nên giọng nói của cậu có hơi khô khan.

Tô Thanh Gia có cảm giác kích động giống như mấy nàng dâu chịu đựng lâu ngày mới có thể trở thành mẹ chồng. Mợ nó, cuối cùng cậu cũng nói chuyện rồi. Tuy rằng giọng khô khan nhưng nghe có vẻ rất êm tai đó nha, nói ra thật là xúc động quá mà, nên làm người con gái thùy mị hay là rụt rè đây, Tô Thanh Gia hít một hơi thật sâu và nói: “Anh tin lời em nói ạ?”

Carlos cúi đầu, chuyển quả bóng qua lại trên người mình: “Ừ, có một huấn luyện viên dạy bóng đá ở trường học từng nói như vậy, nhưng anh nghe không hiểu.”

Đầu cậu cúi xuống, Tô Thanh Gia chỉ có thể nhìn thấy sau gáy cậu.

“Kỹ thuật chơi bóng của anh tốt lắm, rất có tài năng trời phú, sao huấn luyện viên không dẫn anh đến trường học vậy?” Mấy trường dạy đá bóng hay chọn học sinh có tài năng trời phú, Carlos cực kỳ phù hợp.

“Đây là lần đầu tiên anh thực sự chạm chân vào bóng đấy, trước kia, anh chỉ dùng bịch xốp rồi quấn lại làm bóng thôi.” Giọng nói của Carlos khá nhỏ nhưng Tô Thanh Gia lại nghe rõ.

Bóng tự chế và bóng theo tiêu chuẩn có độ khác biệt rất lớn, không thể thay thế độ mạnh yếu và những góc độ khác cho nhau được.

Giống như việc bạn luôn dùng bút máy viết chữ, lúc thi tuyển sinh đại học – cao đẳng, người ta bảo bạn dùng bút lông giải đề vậy.

Tuy rằng đều là bút.

Trường học dạy bóng đá sẽ đo xem thân thể bạn có đạt tiêu chuẩn hay không, bạn có biết hợp tác đồng đội hay không, có kỹ năng chơi bóng hay không, có năng lực “cầu thương”* hay không.

* Cầu thương: trong tình huống áp lực cấp bách vẫn có thể tìm được thời cơ chuyền bóng, cũng có thể chuyền bóng đến nơi nó cần phải đến, đây là khả năng giống như có con mắt thứ ba vậy.

Ba cái đầu tiên là chỉ tiêu cứng nhắc, cái thứ tư có chút huyền bí. Đây là một kiểu cảm giác nói không nên lời, nhưng năng lực “cầu thương” tốt mới xứng đáng là tiêu chuẩn của một siêu sao. Phải, giống như gái đẹp cần phải có ngực ấy.

Tô Thanh Gia nhìn nhìn cậu con trai này, trông qua thì cậu hơi gầy, chẳng phải mạnh mẽ cường tráng gì, nhưng cậu còn nhỏ, chỉ cần ăn uống khỏe mạnh là có thể cải tiến. Tuy bây giờ, thoạt nhìn cậu không có dáng vẻ cao ráo phổ biến như một cậu bé Tây Ban Nha mười tuổi, nhưng chân cẳng của cậu rất dài, sau này trưởng thành sẽ cao lắm --

Bởi vì không phải cậu bé mắc bệnh lùn nào cũng có thể gặp Danny Bernini*, không phải lần nào Câu lạc bộ cũng đồng ý chi trả 900 đô la trị bệnh mỗi tháng để giành lấy một cậu bé hoàn toàn không rõ tương lai, càng không phải vận động viên nào chạy trên sân cỏ cũng có thể trở thành Messi**.


*Danny Bernini: Một ngôi sao nổi tiếng Hollywood với các công việc từ thiện và công ích xã hội đã được khán giả quen mặt.

*Messi: Lionel Andrés “Leo” Messi, thường biết tới với tên gọi Lionel Messi, là một cầu thủ bóng đá người Argentina hiện đang chơi ở vị trí tiền đạo cho câu lạc bộ Barcelona và đội tuyển bóng đá quốc gia Argentina.

Biết hợp tác đồng đội ư? Trông Carlos có vẻ lầm lì...

Mà giảng cho một đứa con nít nghe về “cầu thương”, việc này phức tạp lắm.

Kỹ năng chơi bóng – thậm chí trước kia cậu cũng chưa từng chạm vào quả bóng.

Tô Thanh Gia đột nhiên cảm thấy đau lòng vì cậu, cậu sinh ra ở một đất nước cường thịnh bóng đá, những giọt mò hôi tưới lên sân cỏ và tiếng hò hét lại cứ nhất định không thuộc về cậu.

Nhìn cái lon ngừng lăn ở bên kia, Tô Thanh Gia cố kìm nước mắt rồi nói: “Em có thể giải thích, anh muốn nghe không?”

Carlos ngẩng đầu, nhìn cô một cái thật sâu, có kích động, có vui sướng lẫn cảm tạ. Cậu nói: “Cảm ơn em.”

“Trước tiên anh uống chút nước đã ạ, anh đã mất khá nhiều nước và muối trong cơ thể.” Tô Thanh Gia đau lòng thay cho cậu bé chịu khó này.

“Nói một cách đơn giản, anh sẽ thực hiện các động tác tiến lên, sút bóng vào khung thành, nhảy lên, san bóng* (mời xem hình bên dưới, anh áo đỏ á nha) hoặc là cướp bóng, đúng không?” Thấy cậu gật đầu, Tô Thanh Gia nói tiếp.

“Mấy động tác có thể tóm tắt là hoạt động kỵ khí (thiếu Oxy) ở cường độ cao.” Cô tìm một cành cây, vẽ cây vạch đường trên nền cát: “Bây giờ em vẽ ATP, đó là tên viết tắt của Adenosine Triphosphate, anh không hiểu cũng không sao ạ, nói chúng nó có nghĩa là năng lượng. Đồng thời, acid lactic cũng được sinh ra cùng lúc.” Tô Thanh Gia viết mấy chữ ATP và Acid lactic trên mắt đất và hỏi tiếp:

“Có phải anh vận động xong là sẽ cảm thấy cơ bắp nhức mỏi không?”

Carlos gật đầu.

“Đó là do tác dụng của Acid lactic, nó làm anh cảm thấy mệt mỏi.” Tô Thanh Gia bổ sung thêm.

“Lúc thực hiện các động tác kỵ khí ở cường độ cao, cơ thể của anh phải tiêu hao ATP, sử dụng đường glucose cung cấp cho cơ bắp để tiến hành làm việc. Sau đó, khi anh đang ở giai đoạn vận động cường độ thấp, ví dụ như đi bộ, chạy chậm, đứng thẳng, cơ thể anh sẽ bắt đầu tiến hành hồi phục, như vậy thì ATP mới được bổ sung, đồng thời Acid lactic bị phân giải.”

“Acid lactic sẽ phản ứng trong suốt các hoạt động hiếu khí (giàu khí Oxy) đó.” Cô nhìn cậu một cách nghiêm túc: “Đó là lý do vì sao khi anh giảm tốc độ vận động mạnh hoặc dừng lại thì hô hấp lại tăng nhanh, bởi vì anh phải hít thở để cung cấp khí oxy cho các hoạt động hiếu khí. Ừm... em nói vậy, anh nghe có hiểu không ạ?”


Carlos mấp máy môi, gật đầu nói: “Vậy là sau khi vận động mạnh cần phải nghỉ ngơi để cơ thể được hồi phục, đúng không?”

“Bingo! Anh rất thông minh.” Tô Thanh Gia nhìn khắp bốn phía một lát. “Chúng ta qua bên kia ngồi nghỉ một tí được không anh?”

Carlos không trả lời, nhưng cậu đã chống tay đứng dậy.

Tô Thanh Gia tìm chỗ mát mẻ, coi như sạch sẽ. Hai người ngồi xuống, cô tiếp tục giảng bài.

“Do đó, khoảng thời gian mà một cầu thủ quay lại vận động với cường độ cao được quyết định bởi tốc độ bổ sung ATP trong cơ thể, tốc độ thay thế Acid lactic, kèm theo một vài quá trình khác, mà em vừa mới nói đến hô hấp lấy khí Oxy, đó là quá trình hồi phục. Tốc độ hồi phục càng nhanh thì càng chạy với vận tốc cao nhất được nhiều lần.”

“Vì vậy, nếu tiến hành trận đấu với một trạng thái tốt nhất mà không cảm thấy mệt mỏi, thời gian sẽ kéo dài hơn*, do đó trong hoạt động đá bóng, thể năng (năng lực thân thể) mà chúng ta nói cũng không đơn giản là năng lực chạy băng băng trong thời gian dài đâu, ấy là năng lực hồi phục nhanh chóng của anh cơ.”

*Ý nói chơi không biết mệt, thời gian lấy lại sức cũng lâu hơn.

“Hoạt động đá bóng không phải chạy đua marathon, anh không cần phải chạy liên tục trong một khoảng thời gian dài như vậy. Anh rèn luyện như thế, ngược lại sẽ tạo thành những hoạt động kỵ khí trong cơ thể, ặc, hoạt động kỵ khí không tốt đâu. Nếu cơ thể anh không thể hồi phục lại sau một loạt vận động tạo phản ứng kỵ khí, vậy thì anh khó mà kiên trì trong một trận đấu lắm, anh cũng dễ cảm thấy mệt mỏi hơn.”

“Nếu cơ thể anh không thể hồi phục sau một loạt vận động tạo phản ứng kỵ khí, vậy thì anh khó mà kiên trì trong một trận đấu lắm, anh cũng dễ cảm thấy mệt mỏi hơn. Cho nên, anh phải biết là mình rèn luyện như vậy cũng không tăng thể năng được, bởi vì kiểu rèn luyện đó không giúp anh đạt được mục đích hồi phục mức năng lượng trong cơ thể.”

“Em nói vậy, anh nghe hiểu không ạ?” Tô Thanh Gia nói một hơi một tràng, tất cả đều là bí mật về đá bóng mà các nhà khoa học phát hiện về sau, được rất nhiều Câu lạc bộ tán thành, rất tốt để kích thích năng lực tiềm ẩn của các cầu thủ.

“Cảm ơn. Anh không hiểu lắm nhưng khá rõ ràng.” Carlos co khóe miệng lại một tí, vẻ mặt có hơi kỳ lạ, cậu thử nhiều lần nhưng không thành công.

Sửng sốt một hồi lâu, Tô Thanh Gia mới nhận ra cậu bé này muốn cười với cô.

Cô cười, vươn tay ra, Carlos lùi về sau một bước.

“Anh đừng cử động, em dạy cho anh.” Tô Thanh Gia không để ý, cô lại gần cậu bé Tây Ban Nha xinh đẹp, dùng ngón trỏ đẩy môi trên lên giúp cậu: “Giống em nè, hướng lên phía trên, lộ cả răng.”

Thử vài lần, cuối cùng cô cũng thấy cậu bé cười ngại ngùng, nụ cười ấy tựa như ánh nắng Địa Trung Hải, bên má trái của cậu còn có một lúm đồng tiền.


Làn da được đấy.

Tô Thanh Gia không nhịn được mà tiến lên ôm cậu.

Dường như hai người cao ngang nhau, cậu bé trong lòng cô cứng đờ cả người một hồi lâu, lâu đến khi cô buông ra, cậu mới cảm thấy mình được thả lỏng - -

Carlos ôm lại cô.

“Tô Thanh Gia - - “

“Tô Thanh Gia - -” Là tiếng của Lưu Mộng Nhã.

Cô ở trong này, không biết là đã lâu như vậy, bày ra vẻ mặt tiếc nuối: “Xin lỗi nha Carlos, bạn em tới tìm, em phải đi đây, lần sau gặp ạ.”

Carlos buông tay, trông cậu có vẻ hụt hẫng.

“Mộng Nhã, mình tới đây - -” Tô Thanh Gia kêu lên, quay lại nhìn rồi nhíu mày, soái ca nhỏ có vẻ không vui: “Carlos, anh mau chạy đến xem quà được đưa tới vào hôm nay đi, nhất định sẽ có thứ anh thích.”

Carlos nhặt bóng dưới đất lên, bước ra đường ngoài, chỉnh lại cái lon lệch vị trí rồi bắt đầu luyện bóng.

“Tô Thanh Gia, sao cậu lại ra đây một mình vậy? Mình muốn tìm bạn để chơi mà chẳng thấy cậu đâu.” Lưu Mộng Nhã có tính trẻ con, oán trách.

Trong thế giới của mấy đứa nhỏ, bạn bè phải có phúc cùng hưởng có họa cùng chia. Về điểm này, thế giới người lớn phức tạp lắm.

Carlos đi xa rồi, Tô Thanh Gia mới thu ánh mắt lại, lấy lòng bằng cách xin lỗi “cô bạn nhỏ” mới quen biết này: “Thật ngại quá, nhưng mình cũng không biết vì sao lại lạc tới đây nữa. Ôi trời, trời ạ, ôi ôi, tụi mình chơi búp bê Barbie mới mua của cậu đi.”

“Được được, mình nói cho cậu biết, Barbie của mình cực kỳ xinh đẹp, đó là quà do ba mang về từ Anh quốc cho mình đó.” Cô bé tám tuổi đương nhiên không biết thế giới hay dùng chiêu này để dời sự chú ý sang cái khác.

Ngôn ngữ khó hiểu (tiếng Trung) truyền đến một cách mơ hồ khiến Carlos hiểu rõ: Bọn họ không phải là người ở cùng một thế giới.

Cô có mái tóc đen xinh đẹp giống như búp bê mà cậu từng nhìn thấy trên Đại lộ Brent, cậu muốn mua một cô búp bê để nói chuyện với mình, nhưng cậu không có tiền.

Cô mặc chiếc váy màu trắng rất đẹp, thắt lưng màu xanh của sân cỏ - sắc màu mà cậu luôn hướng đến.

Làn da cô giống như Bạch Tuyết, giống như bánh kem mà cậu từng ăn trong một lần sinh nhật bạn mình. Đều thơm ngọt cả.


Ánh mắt cô sáng ngời, tựa như những cô gái đến nhận nuôi trẻ mồ côi và cầm báu vật trong tay.

Tóc của cô như tơ lụa màu đen, rất mềm mại, còn tóc cậu thì rối bù.

Cô đội mũ đẹp và cầm túi nhỏ xinh xắn, còn cậu chỉ có một chai nước bị vỡ và một quả bóng đá đến mức sắp hư.

Lúc cô nói chuyện với cậu, giọng cô hệt như chim sẻ sáng sớm đang chỉ dạy cho cậu vậy.

Kiến thức của cô rất phong phú, những gì cô nói cũng là lần đầu cậu nghe thấy.

Khi cô ôm lấy cậu, trên người cậu đầy mồ hôi và bụi bặm, cậu sợ làm bẩn váy cô.

Lúc cô rời đi, cậu không dám nói sẽ gặp lại.

Sơ Rosa nói, con người phải có hy vọng.

Cậu cảm thấy về điểm này, sơ Rosa hiền lành nói không đúng chút nào.

Khác với những cậu bé cường tráng được ăn thịt bò, uống sữa lớn lên, cậu ăn khoai tây và cà rốt để lớn, nhấm nháp những món canh không có vị rồi tập đá bóng.

Thế nhưng cho tới bây giờ, cậu chưa từng nói với ai rằng ngay cả đi tuyển chọn tham gia đá bóng, cậu cũng phải lén khỏi trường học để tham gia.

Nhưng lúc nhận lấy bóng, cậu đã hiểu được... mình rớt rồi.

Đất nước này có không ít cậu bé có tài năng trời phú, nhưng ngay cả việc sút vào khung thành, cậu cũng không làm được.

Áo chơi bóng trên người cậu và cả quả bóng trên tay, ấy là năm đó đội Barcelona đạt được giải quán quân nên cho miễn phí, cậu giành được áo rồi ôm bóng chạy đến sân huấn luyện Barcelona, kêu lớn tiếng: “Một ngày nào đó, mình sẽ luyện đá bóng ở chỗ này!” Sau đó, cậu bị một đám nhóc khác chạy tới giành đồ, đánh tới mức đi đường không nổi.

Bọn nó đánh xong rồi bỏ đi vui vẻ, bóng lưng lẩn khuất vào trong đám người chúc mừng nhiệt liệt.

Carlos không nghĩ thêm nữa, tiếp tục đá bóng.

Quả bóng này đã được dùng hai năm, có người tốt bụng giúp cậu sửa mấy lần.

Cậu dự định rửa chén cho nhà hàng của bác bụng béo ở đầu đường để kiếm ít tiền, nhưng việc mà cậu làm được không nhiều lắm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận