Sinh Hoạt Bình Thường Của Một Nhân Loại Bình Thường


**DỊCH: TIỂU THIÊN KIM**Bên này Hà Tứ Hải tán gẫu cùng Lưu Vãn Chiếu.

Bên cạnh Lâm Hóa Long cũng đang bắt chuyện với bé gái mặc áo len.

Cũng không biết Lâm Hóa Long từ nơi nào chui ra.

Nhìn thấy bé gái thì rất sửng sốt.

Trên thực tế, thế giới này không có nhiều quỷ, người bình thường sau khi chết đi sẽ tới một thế giới khác.

Chỉ có những ai tâm nguyện chưa thành, có chấp niệm sâu, mới ở lại nhân gian.

Thời gian chết của Lâm Hóa Long đã khá dài nhưng cũng không gặp nhiều quỷ.

Trẻ con thì lại càng ít, bởi vì chấp niệm của trẻ con bình thường không sâu, chẳng mấy chốc sẽ rời thế giới, rất ít khi lưu lại nhân gian.

“Em tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi?” Lâm Hóa Long hỏi.

Bé gái rất cảnh giác, trốn sau lưng Lưu Vãn Chiếu.

“Anh không phải người! quỷ xấu, anh và em giống nhau mà.

”Lâm Hóa Long giơ cánh tay lên chọc xuyên qua quầy hàng.

Thế nhưng bé gái vẫn một mặt cảnh giác, trốn sau lưng Lưu Vãn Chiếu nhìn lén hắn.

“Không nói thì thôi, anh tên Lâm Hóa Long, em chết như thế nào? Anh thì bị chết đuối! ”Bé gái nghe đến đó liền lộ ra vẻ kinh ngạc và mừng rỡ.

“Sao thế? Em cũng bị chết đuối sao? Vậy em có tâm nguyện gì chưa xong? Cô ấy là gì của em! ”Lâm Hóa Long chỉ chỉ Lưu Vãn Chiếu ngồi ở quầy hàng, hỏi.

Tuy rằng bé gái không trả lời hắn, nhưng Lâm Hóa Long vẫn luôn mồm lầm bầm lầu bầu.

Hắn chết lâu rồi, không có ai để nói chuyện cùng.

Nên dù đối phương chỉ là một cô bé, hắn cũng có thể nói không ngừng.

“Ngươi đang nhìn cái gì?”Lưu Vãn Chiếu theo ánh mắt của Hà Tứ Hải quay đầu nhìn phía sau mình, cái gì cũng không có.

“Không có gì, ta! ”“Baba.

” Đào Tử bỗng nhiên kêu.

“Sao vậy?” Hà Tứ Hải lập tức quay qua hỏi.


Đào Tử đang ngồi chồm hổm trên đất chơi ếch nhỏ đại chiến gà béo, ngẩng đầu lên đáng thương nói: “Con đói.

”“Ôi xem óc heo của ta này.

”Hà Tứ Hải vỗ đầu mình, hắn say mê bán hàng quên luôn việc mua cơm tối cho Đào Tử rồi.

Hắn buổi trưa ăn nhiều, đến hiện tại cũng không cảm thấy đói, nên quên mất bữa tối.

“Xin lỗi Đào Tử.

”Hà Tứ Hải vội vàng ôm lấy bé, liên tục xin lỗi.

“Baba đâu có làm gì sai, tại sao lại xin lỗi?” Đào Tử mờ mịt hỏi.

“Baba đã làm sai mà, baba quên cho Đào Tử ăn tối rồi.

” Hà Tứ Hải tràn đầy áy náy nói.

“Không sao, Đào Tử có thể chịu đói mà, không ăn cũng không sao, sáng mai ăn cũng được, con có phải rất lợi hại không.

” Đào Tử đắc ý nói.

Hà Tứ Hải trong lòng đầy chua sót, Đào Tử hẳn là thường chịu đói, quen với việc đói bụng rồi nên mới nói như vậy.

“Đói bụng không phải là việc đáng để cao hứng, lần sau nếu con đói bụng phải đúng lúc nói với baba, baba sẽ chuẩn bị cho con ăn, đi nào, giờ baba dẫn con đi ăn món ngon.

”“Vâng.

” Đào Tử vui sướng gật gật đầu.

“Lưu lão sư, phiền cô giúp ta trông quầy hàng, ta phải dẫn Đào Tử đi ăn tối.

” Hà Tứ Hải quay đầu nói với Lưu Vãn Chiếu.

So với bà dì Tề mới quen thì Hà Tứ Hải càng tín nhiệm Lưu Vãn Chiếu hơn.

“Bây giờ còn chưa ăn tối sao?” Lưu Vãn Chiếu ngạc nhiên, sau đó gật gật đầu.

Chợ đêm bán rất nhiều đồ ăn, các loại hương vị hòa lẫn vào nhau khiến bụng Đào Tử đói cồn cào, phát ra tiếng kêu ùng ục ùng ục.

Hà Tứ Hải trong lòng càng oán giận chính mình không xứng làm cha.

“Con muốn ăn gì? Baba mua cho con.

”“Hưm.

.

con muốn ăn cái kia.

” Đào Tử chỉ vào một hàng bán xiên thịt nướng.

Hiện giờ bé cái gì cũng muốn ăn, chỉ vào thịt nướng là do mùi vị quá thơm.

“Được, nhưng thịt xâu không thể coi như cơm, chúng ta mua một xâu nếm thử thôi.

”Hà Tứ Hải đi tới, mua cho bé một xiên thịt heo, không mua thịt dê, giá đắt, còn không biết là thịt thật hay giả.

“A ô.

” Đào Tử không thể chờ được cắn một miếng.

“Chậm chút, coi chừng nóng.

” Hà Tứ Hải vội vàng dặn dò.

Nhưng Đào Tử đói bụng cực kỳ, nào có kiên nhẫn.

Ngửi mùi hương từ xâu thịt, Hà Tứ Hải cũng cảm thấy có chút đói bụng.

“Baba ăn.

” Sau khi cắn một miếng, Đào Tử nhớ tới Hà Tứ Hải, đưa xâu thịt lên bên mép hắn.

“Baba không thích ăn, con tự ăn đi.

” Hà Tứ Hải nói.


“Hừ, tại sao lại kiêng ăn cơ chứ? Thật không nghe lời, không phải trẻ ngoan.

” Đào Tử tức giận.

Nhìn bé thở phì phò tức giận, Hà Tứ Hải vui vẻ, véo nhẹ mũi bé, sau đó nói: “Được rồi, baba sẽ ăn.

”Đưa miệng cắn một miếng nhỏ trên xâu thịt.

Đào Tử lúc này mới hài lòng gật đầu.

“Đi thôi, chúng ta xem thử còn món gì khác để ăn không.

” Hà Tứ Hải ôm bé đi về phía trước.

Hà Tứ Hải và Đào Tử đi dạo một vòng chợ đêm.

Hà Tứ Hải mua một phần rau trộn, một phần bánh cá hầm và một bánh cuốn hoa màu.

Đây chính là cơm tối của hai người.

“Ngươi buổi tối lại cho Đào Tử ăn những thứ này?” Lưu Vãn Chiếu kinh ngạc hỏi Hà Tứ Hải.

“Sao thế, không ăn cái này thì ăn cái gì?” Hà Tứ Hải kỳ quái hỏi lại.

“Dì Lưu, ăn rất ngon, dì có muốn ăn không?” Đào Tử cao hứng nói.

bé đã rất lâu không được ăn những món ngon như vậy rồi.

Lưu Vãn Chiếu lắc đầu, cười nói: “Con tự ăn đi.

”Sau đó thở dài nói với Hà Tứ Hải: “Ai, ngươi cũng bán sách, về tìm mấy cuốn sách nuôi trẻ con xem đi.

”“Được được.

”Hà Tứ Hải nhớ tới khi hắn còn bé, Lưu Tiểu Quyên rất ít khi mua đồ ăn ngoài cho hắn ăn, muốn ăn cái gì thì về nhà làm.

Lưu Tiểu Quyên nói đồ ăn bên ngoài không vệ sinh, không dinh dưỡng, hắn vẫn cho rằng Lưu Tiểu Quyên keo kiệt lời giải thích mà thôi.

Nuôi trẻ con, hắn thực sự là không có kinh nghiệm.

Hắn quyết định sau này đi tới trạm thu hồi tìm hai cuốn sách nuôi trẻ con xem thử.

Bày sạp đến chín giờ rưỡi, Hà Tứ Hải liền dọn dẹp chở Đào Tử về nhà.

Vì Đào Tử đã bắt đầu buồn ngủ rồi.

Trên thực tế lúc này là thời gian mua bán đông đúc nhất.

Nhưng trời đất bao la, Đào Tử là nhất, Hà Tứ Hải lập tức thu dọn đồ đạc về nhà.

“Này, chờ chút.

”Đúng lúc này, Lưu Vãn Chiếu gọi hắn lại.


“Sao vậy?” Hà Tứ Hải có chút kỳ quái hỏi.

“Bức thư pháp kia, ta muốn, bảy trăm rưỡi đúng không?”Lưu Vãn Chiếu lấy điện thoại ra, chuẩn bị chuyển khoản.

Hà Tứ Hải nghe vậy sửng sốt.

Sau đó có chút bừng tỉnh, mỉm cười nhìn Đào Tử đang ôm cổ tựa trên vai hắn mơ màng.

“Cảm ơn, Lưu lão sư, nhưng ta không bán nữa.

”Nói xong vác đồ lên, xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng hai cha con đi xa, Lưu Vãn Chiếu thở dài, cất điện thoại rồi tiếp tục cúi đầu may vá.

Rất nhanh không biết nhớ tới gì đó, khóe miệng khẽ nhếch lên cười cười.

Cô bé quỷ ngồi xổm bên cạnh thấy bé nở nụ cười thì cũng vui vẻ.

Về đến nhà, Hà Tứ Hải sắp xếp chỗ ngủ cho Đào Tử.

Sau đó ngồi đếm tiền hôm nay kiếm được.

Bức thư pháp 800.

Tài liệu phụ đạo 120.

Đèn dầu 80.

Đồng hồ báo thức 50.

Ống đựng bút 30!.

Hà Tứ Hải tính toán, một buổi tối vậy mà lời tận 1350 đồng.

Còn tiền vốn, có thể bỏ qua không tính.

Thực sự là một ngày làm ăn phát đạt.

Nếu mỗi ngày đều có thu nhập như vậy thì hắn cần gì phải đi làm công nữa?Bày sạp cả ngày là được, còn có nhiều thời gian chăm sóc Đào Tử.

Hà Tứ Hải bò lên giường, chuẩn bị tiến vào mộng đẹp.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận