Siêu Sao Trở Lại

Mọi người còn đang nghĩ xem Cố An Kỳ sẽ làm gì tiếp theo thì cô quay người lại, rời khỏi nơi đấy.

Không giải thích gì, cũng chẳng làm gì, chỉ lẳng lặng bỏ đi.

Giống như sau khi xem xong một màn kịch vui, thì tự nhiên mà bước đi như vậy. Điều này làm cho tất cả mọi người choáng váng, trong khoảng thời gian
ngắn ngược lại là không biết nên làm chút cái gì.

“Cố An Kỳ, sao chị không làm rõ chuyện với bọn họ? Như vậy chị sẽ bị hiểu nhầm đấy…”

“Làm rõ chuyện? Có thể sao?” Cố An Kỳ cười nhẹ, không nói nhiều, cứ như vậy
tự mình sẵp xếp dọn dẹp lại bối cảnh và tấm bảng nội dung theo trật tự.

Cô làm việc quang minh lỗi lạc, nói chưa làm tức là không có làm, người
khác tin hay không thì tùy. Muốn dùng những lời đồn đó làm cô tổn thương ư? Đúnglà quá ngây thơ. Từ lúc trước, khi vẫn còn là Lâm Huyên Di thời
bắt đầu sống ở cô nhi viện, cô đang tự nhủ thầm với mình chỉ có một
người được phép làm tổn thương cô.

Người khác đối với cô như thế
nào, cô cũng không để ý, cũng không khó chịu. Bọn họ khi sinh ra miệng
đã ở trên người, thích nói cái gì thì là chuyện của họ. Cô sẽ không cùng đám người nhàm chán kia chơi trò chơi tẻ nhạt đó.

Liêu Nhã Hân
và Tạ Vũ Phỉ nhìn Cố An Kỳ với vẻ mặt hờ hững, dáng vẻ không thèm để ý,

chỉ biết thở dài trong lòng. Người bị hại không lên tiếng thì bọn họ còn nói gì được chứ? Nhưng mà Cố An Kỳ nói cũng đúng, Thái Nhược Lâm đối
với mọi người rất tốt, cho dù bọn họ nói thật thì cũng không ai tin, có
khi lại làm lớn chuyện hơn.

Con người mà, luôn luôn muốn mình làm sứ giả chính nghĩa, không phân biệt tốt xấu, đầu tiên thì bảo vệ “kẻ
yếu” để được mọi người xem là người bảo vệ “kẻ yếu”, cho dù sau đó mơ hồ phát hiện ra bản thân đã sai lầm thì vẫn sẽ thuyết phục đối phương tin
rằng là họ sai, còn bản thân mình mới là đúng, cứ gân cổ lên cãi.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Thời gian nghỉ sắp hết, thầy Thái trở về. Khi
bước vào phòng học thì thấy Thái Nhược Lâm ngồi khóc, không khỏi nhíu
mày, giọng điệu khó chịu một chút

“Cô An Kỳ bắt nạt Nhược Lâm, còn uy hiếp và chửi bới cô ấy.”

“Cố An Kỳ tát Nhược Lâm một cái.”

“Cố An Kỳ còn mắng Thái Nhược Lâm là kĩ thuật biểu diễn rất tệ.”

Ai ai cũng nói, giống như chính bản thân mình đã nhìn thấy tận mắt. Ngay
lập tức, Cố An Kỳ bị bọn họ nói thành một người bạo lực, không biết đạo
lí, trong ngoài không giống nhau. Tạ Vũ Phỉ cùng Liêu Nhã hân thật sự bị bọn họ làm cho tức giận đến gần chết, có ai lại nói xấu người khác như
vậy?

Thầy Thái khó chịu, không nhìn Cố An Kỳ, quay qua hỏi Thái Nhược Lâm “ Đã xảy ra chuyện gì?”

“Ưm…” Thái Nhược Lâm lúc này đã khóc đến nỗi thở không ra hơi, không thể nói
rõ được chuyện gì. (Anna: shit, cái con này chỉ đc cái giả tạo, muốn đạp *Qin: bình tĩnh :wipe, loại người như thế còn gặp nhiều =)))

“Thầy, thầy đừng nghe bọn họ nói bậy, An Kỳ không hề làm những chuyện ấy.” Tạ
Vũ Phỉ không nhịn được mở miệng bao biện cho Cố An Kỳ.

“Vậy ý em
là Nhược Lâm vô cớ ngồi khóc?” Tống Lộ Lộ trừng mắt liếc nhìn Tạ Vũ Phỉ, chỉ một câu nói khiến cho Tạ Vũ Phỉ không nói được gì.

“Được rồi” Thầy Thái nói “ Cố An Kỳ, cô tới đây, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?”

“Thầy, nếu tôi nói tôi chưa làm cái gì, thầy có tin tôi không?” Thấy thầy nhìn mình với ánh mắt không tin tưởng, cô thản nhiên cười, trong đó có chút ý châm biếm.

“Cố An Kỳ cô…” Thầy Thái bị cô cười thì tức giận “Cô phải xin lỗi Nhược Lâm, nếu không đừng nghĩ tới chuyện muốn học ở đây.”


“Tôi không làm, thì sao phải xin lỗi?” Cố An Kỳ thản nhiên nói.

“Cô!”

“Thầy Thái, thầy là vị nhiếp ảnh gia nổi tiếng. Tôi rất thích ảnh thầy chụp.
Tôi tin tưởng khả năng chụp ảnh của thầy, muốn chụp được một tấm ảnh đẹp thì cần cảm nhận tốt cũng như phải để tâm, thế nên cho dù mới vừa rồi
thầy đuổi tôi ra khỏi phòng học, tôi cũng chỉ cho là thầy thấy tôi không đủ sức lực. Vì thế sau đó, tôi cũng đã cố gắng đuổi kịp tiết tấu của
thầy. Nhưng xem ra là sai lầm rồi…” Cố An Kỳ buông tấm phản quang trong
tay xuống, “Rõ ràng là có rất nhiều sơ hở, thế mà thầy lại không nhìn
ra, còn nói gì đến để tâm mà chụp hình?”

Lắc đầu thất vọng, Cố An Kỳ không nói nhiều, “Không cần thầy đuổi, tôi cũng đi. Tạm biệt.”

Cố An Kỳ cũng không phải là người mạnh mẽ, chỉ vì để đạt được mục đích, cô có thể chịu thiệt, cố gắng tìm ra người chỉ đường. Bị thầy Thái dùng
lời lẽ châm chọc cùng khiêu khích cô có thể nhịn, là để chờ đến ngày
xuất hiện. Nhưng lần này, cô thật sự không thể cúi đầu nhận sai.

Bởi vì có cúi hay không, cô chỉ có đường bị đuổi khỏi nơi này.

Trong khoảng thời gian làm trợ lí cho ông ta, cô cũng không phải chỉ là làm
không vậy thôi, cũng có theo đến hậu kì để sắp xếp, sao chép ảnh tất cả
là công việc của cô. Vốn tâm tư cô tinh tế, làm sao không thể nhận ra
mối quan hệ thân thiết của thầy và Thái Nhược Lâm.

Thầy Thái luôn che giấu khuyết điểm, cái này rất giống cô Diệp. Chẳng qua thầy không
để lộ mà làm trong âm thầm. Cố An Kỳ không chỉ một lần nhìn thấy ông ta

cho Thái Nhược Lâm chụp ảnh nhiều hơn, đến màn chiếu cũng là loại cao
cấp hơn. Tuy rằng hai người không nhiều khi nói chuyện, nhưng Cố An Kỳ
cảm thấy hai người này, thầy Thái và Thái Nhược Lâm có quan hệ máu mủ.
*Qin: Ngay cái họ cx thấy giống ;p..oh yeah incest đi, luyến đồng đi
;p;p =))*

Trò hề ần này đã chứng minh điều cô đoán là thật. Thầy
Thái với Thái Nhược Lâm có quan hệ thân thích, hơn nữa ông còn rất tin
tưởng cô ấy. Thái Nhược Lâm xảy ra chuyện, ông ta đương nhiên sẽ bao che cho Thái Nhược Lâm, thế nên đâu tới lượt cô được ông ta để ý?

Cô không biết lí do Thái Nhược Lâm muốn hại cô, nhưng cô cũng hiểu được
thầy Thái sẽ luôn bao che cho Thái Nhược Lâm, cũng là để đuổi cô ra khỏi lớp.

Cô có biện giải thế nào cũng là nói dối, đứng ra xin lỗi chính là tự nhận mình kém, như thế nào cũng không có đường lui.

Bất kể làm thế nào cô cũng phải đi khỏi, thế sao không bỏ đi một cách tự nhiên dễ chịu?

Aiz, lại bị đuổi khỏi phòng học nữa rồi… Cố An Kỳ ôm đầu, nằm thẳng trên giường có tấm ván gỗ kiểu cũ, bất giác thở dài.

Nhưng mà cố gắng của cô trong nửa tháng đó cũng không phải uống phí…

Cố An Kỳ nhếch môi, cứ chờ đi, xem cô xử lí chuyện này như thế nào…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận