Siêu Quậy Trường K.w


_k phải chứ? _Kyu Min và Mika nhìn Leo để xác thực, trong lòng 2 đứa đều mong điều Koon Ham và Ren nói là k phải
Bon kia k nói gì, chỉ gật đầu cái “rụp”
_Nhưng chẳng phải có mấy cậu sao?Leo đã từng nói rằng Tứ Quỷ được tạo ra là để khống chế Sandy mà, mấy cậu làm gì đi chứ? !!!!!_Kyu Min h cũng k khỏi lo lắng, sợ hãi lay lay cánh tay Sandy
_Chị ấy đã mất bĩnh tĩnh rồi thì cả Tứ Quỷ cũng k cản lại được, k chừng xẽ giết luôn cả Tứ Quỷ đấy chứ? !!!!......_Leo nói, khuôn mặt giất rõ sự sợ hãi
_Vậy h vào cản luôn _Mika bước đi
_k được, vào bây h nhỏ ta càng nổi điên lên hơn nếu mấy con kia động vào cậu đó, tụi mình can dự vào cô ta càng cáu
_Kevin giũ tay Mika lại
_Xin lỗi, nhưng chị Sandy đã ra lệnh cho tụi em k được cho chị can thiệp vào rồi_Tứ Quỷ đứng chắn trước mặt Mika với Kyu Min

_vậy h phải làm sao chứ, chẳng nhẽ lại đứng trống mắt ra thế à?Sandy là bạn của tụi mình cơ mà…..tui k muỗn thấy Sandy gặp nguy hiểm hay tự hại thân xác của mình thêm 1 lần nào nữa đâu_Mika nõi, nước mắt lăn dài tren 2 gò má nóng hổi
_Ren hứa xẽ k để Sandy bị vậy đâu. Mika bình tĩnh đi_Ren nhẹ nhàng ôm Mika vào lòng
_Được rồi, mọi người bình tĩnh đi, Mika và Kyu Min cứ yên tâm. Nếu thực sự Sandy đánh tụi nó thì tui xẽ vào _Kevin hướng mắt ra phía Sandy vẫn đang đứng im đó
_Thật Kevin làm được chứ?_Kyu Min dụi dụi mắt
_Dù Sandy có là như thế thì xét về mọi mặt tui vẫn hơn Sandy 1 bậc mà, Cứ tin tui đi _Kevin cười, nhưng nụ cười đó dường như ẩn chứa 1 cái gì đó cho sự đợi chờ
_vậy sao h Kevin k vào can Sandy luôn đi chứ? Soa phải chờ Sandy_Kyu Min nhìn Kevin, đôi mắt vẫn còn dơm dớm nước mắt
_vì chưa biết chắc chắn. Để Sandy thực sự k kiểm soát được mình đã, chứ tui e h mà vào thì xẽ có máu đổ, mà lúc đấy khống chế được Sandy nhất định phải làm Sandy bị thương à_Kevin ánh mắt đăm chiếu nhìn ra xa, hướng về phía Sandy
K giãn bỗng dưng im lặng hẳn, trùng xuống, chẳng ai nói thêm câu nào chỉ tập chung quan sát nhất cử nhất động của Sandy thôi… tiếng những con nhỏ kia vẫn lao xao **** rủa Sandy 1 cách k thương tiếc…..
_Tụi bây ngậm mồm vào cho tao _Sandy quát lớn

Cả lũ đấy bỗng dưng im mặt, nụ cười dở dang trên miệng cũng tắt ngấm luôn…..
_Tụi mày muốn gì, nói lẹ đi. Đừng có ở đấy mà tự ca tụng nhau nữa _Sandy gắt lên, hất mặt ; ánh mắt đã dần mất đi sự long lanh vốn có , h chỉ còn lại 1 đôi mắt vô hồn sâu thăm thẳm khiến người ta k thể đoán biết được nó đang nghĩ cái gì trong đầu nữa…..
_Ha, đơn giản thui ý mà. Dạy cho cô em 1 trận để đời để cái mặt kia k thể vênh váo nữa _Nhỏ tóc đỏ, mắc kẻ đen xì, má bôi hồng quá mức cần thiết hất mặt nói, bẻ tay răng rắc
_Nếu được thì xin mời _Sandy nở 1 nụ cười nửa miệng, nụ cười duy nhất từ nãy tới h nhưng nụ cười này lại tanh 1 mùi máu ……..
Rồi cả lũ chúng nó lao vào đánh Sandy. Sandy nhìn bao quát tụi nó 1 lượt, cười nhạt rồi bắt đầu lách thân mình di chuyển….và chẳng mất mấy phút sau Sandy đã ra khỏi vàng vây của chúng…..tóm 1 con nhỏ tóc nhuộm vàng hoe, ăn mặc nhìn rất là ********* khi mặc 1 cái áo len mỏng tím hở vai mà ngực thì thằng đuột đi cùng với quần bó xanh tét, nhìn cực kì đồng bóng; Sandy túm tóc nhỏ giật mạnh về phía mình thụi 1 phát vào bụng k thương tiếc , đập mặt nó thẳng vào đầu gối mình…Chưa hết, mặc cho nhỏ la oai oái, máu bắt đầu thi nhau ra Sandy vẫn tiếp tục đánh nhỏ đồng thời né mấy nhỏ kia 1 cách nhanh nhẹn….Sandy đập đầu nhỏ xuống đất, chân đeo giầy cao gót thẳng chân đạp vào lưng nhỏ kêu tới “rắc” 1 tiếng đầy đau đớn, nhỏ hét lên khiến bọn kia cũng phải khiếp sợ nhưng Sandy còn tặng cho nhỏ đó 1 cái đạp làm nhỏ lăn vòng vòng mấy lần liền ra sau thì mới hướng mắt tìm 1 nhỏ khác tiếp tục…..Trên tay và cổ tay Sandy đã lấm đầy máu của con nhỏ vừa bị Sandy đánh, máu chảy nhỏ cả xuống sàn bê tông lạnh ngắt báo hiệu 1 biển máu chuẩn bị sảy ra….Ánh mắt Sandy dại đi, người ta dường như thấy 1 màu đỏ đục trong ánh mắt vô hồn kia….màu đỏ của địa ngục………
Mọi truyện bắt đầu k ổn khi nhỏ bị Sandy đánh cho k thể ừ hứ hay nhục nhích gì được luôn, khuôn mặt thì h chỉ còn loang lổ 1 màu máu đỏ thẫm….Kevin thấy vậy nên định cùng Koon Ham và Ren lên để chặn gần 600 trăm đứa con gái kia lại với Sandy….Nhưng tất cả chưa kịp sảy ra theo đúng tính toán như vậy thì bất chợt 1 tiếng gầm vang lên rơn người, lạnh sống lưng tất cả khiến cho mọi hành động của tụi kia đều dừng lại….1 tiếng gầm mang đầy sự chết chóc……
“GRAO…O…OOOO………………….”
1 bóng đen to lớn lướt qua, chỉ cần 1 bước nhún chân của nó đã giúp nó đưa cả thân mình nhảy qua hàng rào của đám con gái vây quanh Sandy kia 1 cách dễ dàng và đáp xuống ngay phía trước Sandy và cất tiếng gầm lên 1 lần nữa….

“GRAO…………..OOOOO……..”
“Á…A…….Á…….A………..AAAAAA..”
Lũ con gái đấy chết sững người, sợ tới nỗi k thể chạy được, hồn vía bay tứ tung; còn bọn bên ngoài thì chạy toán loạn, sô đẩy nhau mà chạy như kiểu có sóng thần đang tới vậy…nhưng có lẽ thứ này có phần nào đó còn khủng khiếp hơn cả sóng thần à….
Đúng vậy, chắn ngay trước mặt Sandy là 1 con bạch hổ….1 chú hổ to gấp đôi người bình thường với bộ lông mày trắng muốt mượt mà và những vằn đen đầy oai phong, giữ tợn đang dơ nanh múa vuốt đe dọa những đứa con gái đang có ý định đánh Sandy kia. CHú mèo Wild k hiểu sao lại đứng trên lưng bạch hổ từ lúc nào h lại nhảy phốc lên vai Sandy, dụi dụi cái đầu nhỏ màu đen vào mặt Sandy lúc này đang chết sững, ánh mắt vô hồn đã có nét rung động xao xuyến nhìn bạch hổ đang đi vòng quanh Sandy, cái đuôi dài phe phẩy quấn cong quanh người Sandy như muốn bảo vệ cho nó vậy…..
Chú bạch hổ kia khi đã cảm thấy mọi thứ đã an toàn với người đằng sau mình, thấy k ai dám de dọa nữa thì mới thu nanh , thu vuốt lại dụi dụi đầu vào chân Sandy, cái lưỡi to màu hồng liếm liếm nhè nhẹ lên bàn tay đang buông thõng ,lạnh toát và vương máu kia 1 cách đầy âu yếm….Dường như đấy là 1 cách thể hiện tình yêu thương , niềm nhứ nhung ,lo lắng mà con bạch hổ thể hiện với Sandy….1 tình cảm rất đặc biệt, kì lạ của 1 loài động vật……
_Chị Sandy _SanSan từ ngoài cổng chạy lại, khuôn mặt rạng ngời đầy tươi tắn chạy vào.SanSan hôm nay điệu hơn mọi ngày chứ k còn quần jean và áo phông nữa: cô bé bận 1 chiếc váy lệch vai có cài 1 bông hoa hồng bằng lụa màu trắng to, chiếc váy vẫn theo phong cách đơn giản chứ k có họa tiết hoa văn gì quá rườm rà ngoại trừ bông hoa điểm trước vai; váy ôm lấy khuôn hình mảnh mai của SanSan từ ngực cho tới hông ,dài tời ngang đùi và hơi sẻ ở 2 bên trông rất đep,sang trọng và quý phái đúng chất 1 tiểu thư đài các luôn
Sandy lúc này vẫn bất động,SanSan biết cô chị mình làm sao nên đành chạy lại, chạy qua trỗ Kevin SanSan cúi chào mọi người và k quên mỉm cười hiền với 1 ai đấy rồi chạy tới bên Sandy kéo tay, lay lay Sandy để nó trở về hiện tại chứ k lơ lửng trên mây với các kí ức mãi nữa. SanSan thì thầm cái gì đấy vào tai Sandy rồi lại cười thật tươi kéo tay cô chị mình quay qua khí cổng rồi chỉ tay về phía cổng nới có 1 người thanh niên mặc 1 bộ vest trắng, mái tóc màu nâu hơi dài , khuôn mặt thanh tú đang đứng tựa người vào chiếc xe mui trần màu trắng mỉm cười…..
Cái khuôn mặt đó,khuôn mặt mà Sandy k bao h quên, cái khuôn mặt mà Sandy vãn luôn mong ngóng, nhớ nhung gần 4 năm trời đang đang hiện hữu trước mặt cô, chẳng đổi khác 1 chút nào….Vẫn là cái dáng người cao dong dỏng đấy,vẫn là cái phong thái hết sức kiên nghĩ nhưng đầy lãng tử đấy đã giết chết con tim bao nhiêu cô gái, vẫn nụ cười nhẹ nhưng chứa đựng đầy ẩn ý đấy,….k hề thay đồi, vẫn vậy…..Khiến cho trái tim nhỏ bé của Lee Sandy rung động và cái tính cách ngỗ ngược, ngông cuồng của nó hoàn toàn bị con người này đàn áp, lép vế hoàn toàn…..H đây, Sandy, nó chết sững khi nhìn thấy con người này toàn bộ sao 4 năm xa cách, nó như k tin vào mắt mình nữa……
Ngước lên thấy nó đang đứng bất động,ánh mắt nhìn anh chằm chằm, anh khẽ mỉm cười nhẹ, dỏa bước chân tiến tới trỗ nó đứng …..Từng bước chân của người đấy là từng giọt nước mắt trong veo,nóng hổi của nó lăn đều trên hai gò xinh xinh kia và ánh mắt vô hồn mới mấy phút trước của nó đang dần trở lại có hồn hơn, long lanh hơn những nó cũng chứa ẩn 1 nỗi niềm k thể tả được……vui có, hạnh phúc đó, buồn có, đau sót có,…..nhưng có lẽ cía niềm vui sướng đang dần dần lấn áp con tim nhỏ bé kai của nó mất rồi….
Anh dừng lại, cách nó 1 đoạn ngắn thôi, ngắm nhìn nó kĩ hơn như muốn xem sau 4 năm xa nha, 4 năm k có anh nó có thay đổi gì k rồi anh lại nở nụ cười dịu dàng _Nụ cười mà anh vẫn luôn dành cho chỉ riêng 1 mình nó trong suốt bao năm trước, dang rộng cánh tay to khỏe và chắc chắn ra, anh nói:

_này, em đón anh sau 4 năm như vậy hả?
_Em….._Sandy miệng lắp bắp, nước mắt k ngừng tuôn rơi
_Đừng nói gì cả, lại đây bên anh nào _Anh cười hiền nhìn khuôn mặt ngốc của Sandy
Đứng từ trỗ nó, bật chân 1 cái nó nhảy lên và ôm chầm lấy anh, anh đỡ nó ôm siết vào lòng, cười, xoa xoa mái tóc bồng mềnh mượt xoăn xoăm của nó, anh khẽ nói khi nó ôm chặt lấy anh khóc ầm ỹ trên bờ vai vững trãi kia 1 cách ngòn lành:
_Anh đã về rồi đây, Sandy ngoan, đừng khóc nữa
_Em ghét anh ………_Sandy vãn nức nở
_Ghét anh hả?Vậy anh đi nhé _Anh cười,xoa nhẹ đôi vai đang run lên của Sandy
_xx,k…em ghét anh….ghét lắm ý….ghét nhưng em đã nhớ anh nhiều lắm_Sandy siết chặt vòng tay k để cho người con trai trước mặt nó biến mất, 1 lần nữa
_Anh xin lỗi _giọng anh trầm lại, đượm buồn và có chút gì đó sót xa
Sandy và người đấy cứ đứng om nhau giữa sân trường, trước hàng nghìn con mắt của lũ sinh viên cũng như mấy nhỏ lúc nãy tới đánh Sandy nhưng k ai giám tiến lại gần Sandy vì con bạch hổ đang quấn quanh 2 người vẫn chừng mắt nhìn mấy nhỏ đó đầy cảnh giác và cũng vì người con trai kia tuy cười và nói truyện với Sandy rất hiền nhưng ánh mắt đôi lúc liếc qua tụi nó và từ ánh mắt đó tỏa ra 1 hàn khí rất đáng sợ, khiến bất cứ ai nhìn anh cũng đều phải trùm chân run sợ; chú mèo Wild bé nhỏ đã nhảy từ vai Sandy qua vai người đó dứng rất nghiệm nhiên…….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận