Shock Tình

CHAP 120: SỰ BIẾN MẤT KÌ LẠ.
.
Nim run rẩy làm rơi luôn di động xuống đất . Nhưng lúc này không phải là thời điểm để hoảng sợ. Điều cần thiết nhất bây giờ là phải kiếm đường chạy trốn. Cô bé xốc nhóc Banh lên bế thẳng ra lối cửa sau nhà hàng….
.
Nhưng ngay lúc Nim mở cửa sau, hàng loạt chiếc ô tô lạ mặt đi ra từ bóng tối mịt mù trước mặt chạy đồng loạt về phía cô bé đang đứng. Nim điếng hồn chôn chân tại chỗ, mồ hôi ướt đẫm áo, nhóc Banh có lẽ vì quá sợ hãi nên khóc um lên, điều này càng gây sự chú ý cho lũ người của Chấn Song….
.
Trong đầu Nim đinh ninh rằng thế là đã hết. Không còn đường nào để lui được nữa. Cô bé nhìn xuống gương mặt nhóc Banh, cu cậu vẫn khóc nức nở, hai má đỏ ửng, nước mắt nước mũi giàn giụa. Một nỗi hoảng sợ dâng lên, Nim không lo lắng cho bản thân mà lo cho thằng nhỏ, nó còn quá bé….
.
Từ trong mấy chiếc ô tô con, hàng chục kẻ lạ mặt mở cửa bước ra. Không cần đoán cũng biết chúng đang tiến về phía Nim và nhóc Banh. Cô bé lùi từng bước một, mắt nhìn liên tục hai bên. Devil đã chậm chân hơn lũ người này, Nim giật mình mím môi ôm chặt thằng nhỏ trong tay, cương quyết không để nhóc Banh rơi vào tay của chúng….
.
Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, đột ngột một thứ ánh sáng lóe mạnh hắt ngang tầm mắt làm tất cả choáng ngợp. Có nằm mơ Nim cũng không nghĩ được tới điều này. Đó là không biết từ đâu có thêm mấy chiếc xe mô tô phân khối lớn rú ga xông thẳng vào lũ người lạ mặt khiến bọn này bấn loạn chạy nháo nhào như ong vở tổ. Chưa kịp định hình mọi chuyện thì một bàn tay nào đó lôi mạnh Nim đi, đến lúc ngồi hẳn vào trong một chiếc xe ô tô lạ hoắc, Nim hoảng sợ ngẩng mặt lên nhìn…..
.
-Số em còn đỏ lắm đấy! – Lap vừa cười vừa nhăn nhó nhìn Nim, trong khi cô bé đưa đôi mắt to đến mức tối đa nhìn cậu ta.
.
-Anh…Anh….
.
-Khoan nói gì cả! Ngồi yên đi!
.
Vừa dứt lời, Lap đạp mạnh chân ga đưa chiếc xe ô tô phóng vụt đi với tốc độ cực kì khủng khiếp…
.
Vậy là đã thoát!
.

…………………………………………….
.
-Sao anh biết em đang ở đây mà tới cứu thế???? – sau một hồi lấy lại bình tĩnh, Nim mới nhớ ra điêu thắc mắc của mình.
.
-Thì tôi đã nói với em là tôi luôn ở bên em đó sao! 24/24! – Lap vừa lái xe vừa quay sang, kết thúc câu nói với một cái nháy mắt tinh nghịch.
.
-Là sao cơ???? – Nim nhíu mày.
.
-Em sắp biết được mọi chuyện rồi ! Nhưng không phải là bây giờ ! – Lap nhún vai rồi nhìn thẳng về phía trước.
.
Nim biết ý nên cũng thôi không hỏi nữa, cô bé nhìn xuống tay mình, nhóc Banh đã ngủ từ lâu. Nhìn gương mặt bầu bĩnh đáng yêu như thiên thần của nó, lòng Nim cứ thắt lại. Thằng nhỏ không đáng để phải hứng chịu tất cả những nỗi bất hạnh này....
.
Đột ngột nhớ ra điều gì, Nim lấy tay thọc vào túi áo khoát, chiếc điện thoại đã không còn ở đó. Nim thần người ra....
.
-Anh ơi ! Cho em mượn di động một chút ! – Nim nói với vẻ hối hả.
.
Lap hơi ngạc nhiên nhìn sang nhưng ngay sau đó cũng lấy từ túi áo chiếc Iphone đưa cho Nim.
.
Cô bé vội vã cầm lấy và bấm số Devil......
.
Nhưng tín hiệu đáp lại chỉ là những chiếc tút tút thông báo sự mất kết nối. Nim tắt máy, ngồi nghĩ ngợi. Sao lại không liên lạc được ????? Cô bé vội lắc đầu để xua đi cái ý nghĩ đáng sợ trong đầu...

.
-Đừng lo ! Thằng nhóc đó không bao giờ để ai bắt nạt mình đâu ! – Lap vừa lái xe vừa nói, Nim nhìn sang, trong lòng cô bé cũng mong là như vậy........
.
............................................
.
Hôm nay đã là ngày thứ hai kể từ cái đêm kinh khủng ở quán cà phê Sana. Và càng lúc Nim càng sống trong lo lắng và sợ hãi....Không phải vì sợ người của Chấn Song truy lùng thằng nhỏ mà là lo cho Devil, từ hôm đó đến giờ, cậu nhóc như bốc hơi hoàn toàn khỏi thế giới này....
.
( Ta đã cho người lùng sục khắp cả tỉnh này rồi, cũng liên lạc với người của ta ở Mỹ nhưng vẫn không tìm được chút thông tin gì về Trình Kha ! Cuối cùng thì nó đã gặp phải chuyện gì rồi cơ chứ ?????) – Bác Mỹ chống tay lên bàn lo lắng.
.
-Bác bình tĩnh đi ạ ! Cậu ấy sẽ không sao đâu ! – Nim cố gắng an ủi nhưng trong lòng thì lại nóng hơn lửa đốt.
.
Mọi chuyện bỗng dưng rối tung cả lên, càng lúc sự việc càng diễn biến theo hướng phức tạp khiến Nim thấy không thể thích ứng kịp. Cùng một thời điểm mà biết bao chuyện xảy ra và đều khiến Nim rơi vào thế bị động. Sự mất tích đầy bí ẩn của Devil lại càng làm tăng sức ép tinh thần cho cô bé. Người Nim gầy hẳn đi, đôi mắt luôn đầy sự lo lắng sợ hãi....
.
Tiếng người gọi từ phía cổng làm cả hai bác cháu giật mình. Nim nhanh chóng chạy ra....
.
Càng tiến tới gần Nim càng thấy bước chân mình như khớp dần. Khuôn mặt này đập vào mắt cô bé những ám ảnh không tài nào quên được…..
.
-Cô…cô tới đây….làm gì?????? – giọng nói của Nim run run, những kí ức đen tối lại trở về vây ***.
.
Khi Nim đã đứng trước mặt mình, người đó mới ngẩng hẳn mặt lên nhìn. Nim thoáng choáng váng. Đây đúng là cô ta…nhưng vết sẹo thì….
.

-Nhìn tôi thế này chắc cô vui lắm nhỉ? – câu nói cất lên khiến Nim bối rối.
.
-Cô tới đây làm gì?
.
-Vốn dĩ tôi rất ghét cô, căm thù cô vì chính cô là nguyên nhân của mọi nỗi đau mà tôi phải hứng chịu ngày hôm nay! Nhưng nhờ cái sẹo này mà tôi đã tỉnh ngộ. Một cái giá quá đắt nhưng cuối cùng tôi cũng đành chấp nhận. Tình yêu mù quáng đúng là con dao sắc nhất chém chết con người. Tôi tới đây chỉ để nói với cô rằng, người cô yêu đang gặp nguy hiểm, cô phải tới đưa cậu ta thoát khỏi tay hắn ngay lập tức! Khu nhà hoang phía sau nhà máy Khai Nguyên! Hãy tới đó!...Tôi đi đây!
.
Nim bất động đứng nhìn cô ta biến mất trước mặt mình. Những lời mà cô ta nói làm Nim hoảng loạn. Cô bé không biết cô ta đang muốn nói cái gì…..Nhưng những lời sau cùng của cô ta lại vang lên đưa Nim trở về ngay với thực tại. Devil đang ở đó…Khu nhà hoang phía sau nhà máy Khai Nguyên!
…………………………………………………………..CHAP 121: SỰ THẬT
.
Tại khu nhà hoang…
.
-Tao biết rằng sẽ có ngày mày sẽ thanh toán tất cả với tao….Nhưng tao không ngờ lại nhanh đến vậy…. – Devil thều thào, hướng đôi mắt đầy mệt mỏi nhìn về phía kẻ đối diện, toàn thân dường như đã không còn chút năng lượng.
.
-Tao cũng biết rằng sẽ có ngày tao mất đi một thứ quan trọng từ tay mày. Nhưng tao không ngờ điều đó lại đến vào thời điểm này. Khi mà tao từng tưởng rằng mình đã có thể bỏ qua tất cả cho mày! – kẻ đối diện ngồi trên ghế, nói nửa miệng.
.
-Nhưng tao không nghĩ rằng mày lại dùng đến cách này. Tính cách mày không phải vậy…
.
-Đúng! Tao không hề thích cái trò mất tư cách này, nhưng chính mày đã khiến tao phải dùng đến thủ đoạn này. Biết bao nhiêu lần tao cảnh cáo gián tiếp mà mày vẫn không hề hoảng sợ. Chính mày ép tao….
.
-Đúng như tao dự đoán, mọi nguy hiểm tao và Nim phải đối mặt từ trước đến giờ đều là trò do mày bày ra. Nhưng tại sao cứ phải lôi Nim vào cơ chứ???? Người mày căm thù là tao cơ mà! Không phải là cô ấy!
.
-Vậy mày tưởng tao sung sướng khi khiến cho cô ấy đau khổ lắm à???? Nỗi ân hận lớn nhất trong cuộc đời tao chính là khiến cho Nim khóc và sợ hãi. Nhưng làm sao có thể khác đi được khi cô ấy đã chọn mày mà không chọn tao???????????????????????????? – hắn hét lên đầy day dứt.
.
-Mày sẽ giết tao???? – Devil buông một câu hỏi làm phép thử tâm lý.
.

-Giết ư???? Tao đang suy nghĩ về điều đó… - hắn ta đứng lên, một tay bỏ vào bọc quần, một tay cầm chiếc mặt nạ quỷ, khuôn mặt thiên thần đã in sâu vào tâm thức của biết bao nữ sinh trường Linh Nam bây giờ chỉ toàn một sắc thái tàn nhẫn và độc ác. – Mày có thấy cái gì đây không????? – Nhật Phụng chỉ tay về phía bàn chân phải của mình – 9 là một con số đẹp chứ nhỉ???? Tao phải cảm ơn lão cha già quý hóa của mình đã “tặng” cho đó!
.
Devil thở dài. Chính cậu nhóc cũng luôn day dứt về chuyện này. Vào cái ngày đen tối hơn 5 năm về trước, lúc Thái Chấn Song thả con dao sắc cắm xuống bàn chân của đứa bé tội nghiệp – đứa bé đã trở về từ bóng tối trong tư cách là cậu ấm của tập đoàn IST hôm nay thì Devil cũng có mặt, nhưng là sự có mặt trong bí mật và yên lặng, từ một lỗ nhỏ của cánh cửa nhôm đã cũ đi vì thời gian, một Thái Trình Kha 13 tuổi đã cắn răng chứng kiến cha mình hành hạ thằng bạn thân nhất của mình mà không thể làm gì được. Mãi đến sau này, mỗi khi nhìn thấy Nhật Phụng là cảm giác tội lỗi lại ùa về trong Devil mặc dù cậu hoàn toàn vô can trong vụ việc đó….
.
-Mày có biết rằng tao đã phải khổ sở lắm mới có thể thoát được nỗi ám ảnh về cái ngày tồi tệ ghê tởm đó không hả???? Tao phải qua Úc 3 năm trời để quên đi quá khứ, một đứa trẻ 13 tuổi với một bàn chân thiếu mất một ngón! Mày có hiểu được tâm trạng đó của tao không hả????? – Nhật Phụng dường như mất hết bình tĩnh.
.
-Ông già đã ra tay tàn độc với mày, chính tao cũng thấy ghê tởm ông ta mày hiểu không????? Chẳng lẽ mày không thấy tao với ông ấy chưa bao giờ là cha con đúng nghĩa hả???????
.
-Suốt 5 năm nay chưa bao giờ tao dám để trần đôi bàn chân của mình, ngay cả khi đi ngủ tao cũng phải mang tất. Cứ mỗi lần nhìn thấy bàn chân bị thiếu mất một ngón của mình là tao lại không thể chịu đựng nỗi. Làm sao cha mày và mày trả lại được những điều đó cho tao cơ chứ????????????????? Ngay từ khi quen mày, thân với mày thì tao đã linh cảm rằng cuối cùng tao cũng sẽ phải mất mát thứ gì đó vì mày. Và cuối cùng thì thân thể của tao, tình yêu của tao cũng đều vì mày mà thương tổn. Vì sao???? Vì sao????????
.
-Tao biết rằng bây giờ có nói gì thì đối với mày cũng không còn ý nghĩa. Nói gì thì lão ta cũng là cha tao, cha làm thì con phải trả…..
.
-Mày im đi! Đừng có làm bộ cao thượng trước mặt tao! Thật ngu khi tao đã từng nghĩ sẽ bỏ qua cho cha con mày, sẽ vẫn làm bạn thân với mày. Tất cả cuối cùng cũng chỉ là gian dối, cũng chỉ là phản bội. Khó khăn lắm tao mới yêu được một người con gái, khó khăn lắm tao mới đủ quyết tâm từ bỏ chiếc mặt nạ quỷ của chính bản thân để sống tốt đẹp bên cô ấy. Vậy mà một lần nữa tao lại mất Nim trong tay mày. Vì sao người chịu đau khổ luôn phải là Nhật Phụng này cơ chứ?????????????????? – đôi mắt Nhật Phụng rung lên toát lên toàn bộ sự căm hận.
.
Nim run rẩy bấu chặt vào thành phên sắt ở ngoài mà không hay tay mình đã túa máu từ hồi nào. Cuộc trò chuyện giữa hai người con trai thân thiết nhất với cô bé khiến bầu trời trong mắt Nim sụp đổ hoàn toàn.
.
Sợi dây chuyền mặt trời…
Bàn chân thiếu mất một ngón…
Mặt nạ quỷ….
.
Tất cả giờ đã có câu trả lời………….
.
Biết được sự thật là một hạnh phúc…Nhưng đây là một sự thật quá thật…Thật đến mức trần trụi…………………


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận