Shock Tình

CHAP 108: SỰ BÁM ĐUỔI CỦA QUỶ...(PHẦN 1)
.
Con đường dài, hun hút gió, người đi đường không bao nhiêu, nhưng vật cản trên đường không phải ít. Dù Devil có là một tay lái cừ khôi đi chăng nữa thì với tốc độ như thế này, với tâm trạng bất ổn như thế này, và với hoàn cảnh mưa gió như thế này, việc trật bánh lái và đâm sầm vào một thứ gì đó là hoàn toàn có thể xảy ra.
.
Nim nín thở, thu hết mọi sức lực còn lại nghiêng người lấy tay giữ chặt vô lăng. Mọi chuyện xảy ra bất ngờ khiến Devil giật mình vội vàng níu lại. Chiếc xe chao đảo, mất phương hướng trong vài giây rồi đột ngột tấp nhanh vào lề, bánh xe trước cạ sát vào thành vỉa hè tạo nên tiếng “kẹt” kéo dài trước khi dừng hẳn.
.
Phải mất vài phút cả hai người mới định thần lại được. Devil cứ như vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng. Còn Nim thì cảm thấy mình vừa thoát khỏi cổng Âm Phủ. Mọi thứ méo mó, mù mờ đi trong tâm trí mỗi người.
.
Và rồi như một hệ quả của sự sợ hãi quá lớn, Nim bật khóc nức nở. Những giọt nước mắt thay nhau chảy dài trên gò má đã lạnh đi vì gió, đôi môi đỏ ửng lên cố giữ lấy những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô bé khóc mà không nề hà, khóc như mưa như gió. Hai tay Nim bấu chặt vào thành cửa xe, nước mưa thi nhau bắn tung tóe trên làn da mỏng manh ấy.
.
Và đó là lần đầu tiên trong cuộc đời Devil thấy bản thân thật sự quá tồi tệ...
.
Cậu nhóc ngỡ ngàng trước việc cô bé khóc. Devil nhìn gương mặt đầy nước mắt của Nim, nghe những tiếng nấc nghẹn ngào chốc chốc lại xen vào những con ho sặc sụa của Nim, chứng kiến cả thân hình ướt sủng vì mưa của cô bạn gái đáng thương của mình bằng một sự bất động. Đầu óc cậu nhóc quay cuồng, đôi mắt mở to, môi cứ run lên từng đợt như muốn nói cái gì đó nhưng không thể cất lời. Từ nãy đến giờ hình như cậu đã thả mất mình, mặc cho bản thân trôi đi trong nỗi tức giận và niềm ghen tuông đầy ích kỉ. Đến bây giờ, khi mọi giác quan và sự tỉnh táo đã trở về, Devil mới nhận ra rằng... Mình đã quá nhẫn tâm....
.
Xa em một phút đầy hờn dỗi
Mặc cho sóng tình vội vã níu chân nhau...
Xa em một phút trong nỗi đau...
Để rồi cả đời sau chính ta phải buồn lòng muôn lối….(KW)
.
Nim vẫn khóc. Khóc cho thỏa mọi bức bối bị kìm nén từ nãy đến giờ. Khóc cho cõi lòng tan ra để không phải gồng mình chịu nỗi đau hành hạ. Devil tàn nhẫn quá, lạnh lùng quá…….
.
Nim đưa tay lên gạt nước mắt, đôi tay trắng bệch đi vì lạnh. Devil thấy tim mình vụn vỡ thật sự. Lần đầu tiên cậu nhóc biết rằng: Có những nỗi đau lớn đến mức không thể định hình…Có những nỗi đau tàn bạo đến mức mà ngay cả súng đạn cũng không thể làm đau hơn được nữa……..
.
Và khi tất cả đã chạm đến bờ vực của sự chịu đựng thì nổ tung chính là điều tất yếu………
.
- Không được khóc một mình! Bạn phải khóc trên vai tôi! – Devil vội vã ôm chặt Nim vào lòng, đôi tay siết nhẹ trên bờ vai nhỏ bé ấy. Còn Nim không phản kháng gì, chỉ nhắm mắt thả cho những giọt nước đáng ghét đang trào ra từ mắt mình chảy mạnh xuống áo Devil.
.
- Tôi…ghét…bạn….! Đồ…xấu…xa…! Hức…hức….– Nim vừa khóc vừa nghẹn ngào nói trong đứt quãng. Những lời trách móc chắp nối tạo nên chuỗi giai điệu ngộ nghĩnh của tình yêu. Bây giờ Nim chẳng khác nào một đứa trẻ lên ba bị ba đánh, khóc một cách tự nhiên và “mãnh liệt”.
.
- Tôi phát điên vì bạn mất thôi! – Devil nói trong cay đắng rồi cúi đầu để khuôn mặt mình chạm vào mái tóc đã ướt nhèm đi vì mưa của Nim, sau đó vội vã đặt một nụ hôn lên cổ và môi cô bé như thể những lời xin lỗi rụt rè của một chàng trai mới lớn lỡ may làm bạn gái buồn lòng.
.
Mưa tan cho nỗi đau vụn vỡ…
Mưa tan cho nước mắt tràn bờ...
Mưa tan cho tình yêu lầm lỡ...
Mưa tan cho bỡ ngỡ vu vơ.............(KW)
..............................................................
.
- Chúng ta đang đi đâu thế này ???? Hắc xì ! Hix... – Nim vừa hắc xì vừa ngước mắt hỏi Devil.
.
- Không biết ! – Cậu nhóc nhún vai.
.
- Hắc xì ! Bạn nói cái gì thế ??? Hắc xì ! Không biết là thế nào ????
.
- Thì không biết chứ sao nữa ! Lúc nãy phóng xe đi tôi có nhìn đường đâu ! – Devil thoáng nhăn nhó, mắt chăm chú nhìn về phía trước.
.
- Ơ ! Thế bây giờ chúng ta đang bị lạc hả ???? Hắc xì ! – Nim chưa hỏi dứt câu đã ho sụ sụ.

.
- Có thể nói là vậy ! – Devil ngậm ngùi xác nhận cái sự thật phũ phàng đang diễn ra rồi quay mặt sang nhìn Nim đang cúi người với cơn ho. - Ốm thật rồi ! – Cậu nhóc chậc lưỡi.
.
Nim không nói được gì nữa, người mệt nhoài ngả lưng tựa vào thành ghế. Devil ngước nhìn rồi thở dài. Đều do cậu nhóc mà ra...
.
Đang chập chờn với giấc ngủ quên, Nim giật mình khi thấy Devil đạp thắng xe. Đưa đôi mắt nhìn phía trước, cô bé ngạc nhiên....
.
- Sao lại là....khách sạn thế này ?????????? – Nim lắp bắp.
.
Devil không trả lời. Chỉ mở cửa xe bước ra rồi chạy sang phía Nim đang ngồi, mở chốt cửa.
.
- Bước ra đi ! Trời tối lắm rồi ! Chúng ta lại lạc đường, không vào đây thì vào đâu !
.
Nim luống cuống nghiêng người đặt chân xuống đất, cúi đầu bước ra.
.
- Ui da !!!!!!!
.
- Sao thế ???? – Devil ngạc nhiên trước tiếng rên rỉ thất thanh của Nim.
.
Cô bé ngậm ngùi nhìn xuống chân mình. Cái chân bị vấp cục đá hồi chiều bây giờ đã sưng tấy đỏ ửng lên.
.
Vội vã nhìn theo, Devil giật mình rồi ngồi gập người xuống.
.
- Cái gì thế này ? – Cậu nhóc cầm chân Nim lên hỏi lớn.
.
- Tại bạn hết đó ! – Nim phụng mặt xuống.
.
- Đừng có nhõng nhẽo lúc này ! Nói đi ! Vì sao chân lại bị như vậy ?
.
- Đúng là cái đồ xấu xa ! – Nim nhăn nhó – Hồi chiều tới nhà bạn, lúc đi về bị vấp cục đá nên chân bị trật khớp, cả buổi lại phải ngồi dưới mưa chờ bạn nên tình trạng càng lúc càng thê thảm...
.
- Con nhỏ khờ này ! Sao giờ mới nói hả ???? – Devil bực mình.
.
- Hơ ! Bạn giận dỗi khủng khiếp kiểu đó thì ai mà nói cho được ! – Nim xoe tròn mắt trước cái câu hỏi ngớ ngẩn của ác quỷ.
.
- Đúng là....- Cậu nhóc chậc lưỡi rồi không nói không rằng bế xốc Nim ra khỏi xe rồi đi thẳng vào đại sảnh của khách sạn.
.
Cô bé giật bắn mình một hai đòi Devil thả xuống nhưng tất cả lời nói đều vô hiệu lực lúc này. Ông nhân viên phụ trách đón khách của khách sạn lúc tới nhận cất xe cho Devil cũng phải bụm miệng cười trước cái hành động “made by Devil” của cậu nhóc.
.
Lúc vào đến quầy tiếp tân, mọi ánh mắt đều tập trung đổ dồn vào hai con người “kì dị” này. Mấy cô tiếp tân đang buôn dưa lê bán dưa chuột cũng phải ngừng mọi câu chuyện chỉ để nhìn vào hai vị khách đặc biệt đang tiến về phía mình.
.
- Hơ hơ ! – Cô tiếp tân trong bộ đồng phục màu đỏ đứng ngây người ra.
.
- Đây là thái độ phục vụ khách tới đặt phòng của khách sạn mấy người đấy à ???? – Devil bực bội khi thấy cô ta cứ đứng trơ như phỗng nhìn chằm chằm vào mình và Nim.
.
- Hơ ! Xin lỗi quý khách ! Quý khách đặt mấy phòng ạ ? – Cô tiếp tân giật mình vội vàng nói, mắt vẫn dán chặt vào cái khuôn mặt cực đỉnh của Devil, không quên nhìn xuống phía Nim đang cúi đầu áp mặt vào ngực cậu nhóc, mắt nhắm nghiền lại, mặt đỏ ửng lên.

.
- Một ! Phòng Vip ! Thu xếp nhanh đi ! – Devil càu nhàu.
.
- Ờ vâng ! Phiền quý khách cho chúng tôi xem giấy tờ ! – Cô tiếp tân có vẻ hơi khó chịu khi nhận được câu trả lời là « Một » của cậu nhóc.
.
Devil hơi nhíu mày. Vài giây sau cúi xuống nhìn Nim. Cô bé vẫn đang trong tình trạng xấu hổ tột độ, tay quàng cổ cậu nhóc, mặt úp vào phía trong để tránh sự dòm ngó của mọi người xung quanh.
.
- Đưa tay vào bọc áo trái phía trong áo khoác lấy cái ví ra cho tôi !
.
Nim vội vã ngẩng đầu lên nhìn cậu nhóc. Ánh mắt chớp chớp tỏ vẻ không hiểu.
.
- Bạn nghĩ là tôi còn đủ tay để lấy nó hả ? – Devil làm ràm.
.
- Hơ ! – Lại một lần nữa Nim thấy xấu hổ vô cùng. Cô bé quên mất là cậu nhóc đang bế mình, còn tay nào nữa để mà lấy ví. Thế là Nim rụt rè đưa tay vào bọc áo trái phía trong lấy vội cái ví ra, ngượng ngùng đưa cho cô tiếp tân.
.
Mọi người lại được thể nhìn chăm chú hơn vào hai người. Riêng cô tiếp tân thì cứ như người trên mây, đưa đôi mắt hình trái nho nhìn chằm chằm vào Nim.
.
- Thật bực mình ! Mấy người làm ăn kiểu gì thế hả ???? Thủ tục thuê phòng mà tiêu tốn của người ta hàng chục phút thế này sao ??? – Devil bực bội nói thẳng vào mặt cô tiếp tân khiến cô ta hoảng hồn xin lỗi ríu rít.
.
- Mong quý khách tha lỗi ! Tại…
.
- Không nói nhiều! Làm thủ tục nhanh đi! – Devil lạnh lùng, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ.
.
Sau một hồi luống cuống, một phần vì sợ, một phần vì ngạc nhiên, cuối cùng cô tiếp tân lắm chuyện cũng đưa chìa khóa phòng cho Devil kèm theo những lời xin lỗi.
.
- Đây là phòng của quý khách! Mong quý khách bỏ qua cho sai sót của chúng tôi!
.
- Cầm đi! – Devil nhìn Nim nói, cô bé vội vã chìa tay ra nhận lấy chùm chìa khóa phòng.
.
Sau khi hoàn tất xong mọi thủ tục, Devil bế Nim quay lưng đi về phía cầu thang máy. Nhưng chợt nhớ ra chuyện gì đó, cậu nhóc quay lại:
.
- Phiền cô cử người đi mua dùm tôi vài bộ áo quần cho nam và nữ cỡ người của tôi và của cô ấy rồi đem lên phòng cho tôi, tất cả cứ trừ vào chi phí sau khi chúng tôi trả phòng!
.
- Ờ vâng! – cô ta gật đầu như người máy.
.
- Còn mấy người kia! Bạn gái tôi bị đau chân, tôi bế cô ấy cũng là chuyện lạ đến mức khiến mấy người phải nhìn theo kiểu đó hả? – Devil bực bội nói lớn khiến mọi người xung quanh nhanh chóng quay mặt đi hướng khác. Đáng lẽ cậu nhóc định bỏ qua nhưng mấy người này cứng đầu quá, mà tính Devil thì cực ghét ánh nhìn tò mò của những người không có phận sự.
.
Khi cậu nhóc đã đi khuất, mấy cô tiếp tân mới được dịp “bày tỏ cảm xúc”:
.
- Ôi trời ơi! Lịch sử đời tôi chưa bao giờ gặp một anh chàng nào menly như thế này!
.
- Cao quá! Nhìn anh ấy cứ sừng sững!!!!!!!
.

- Lại còn lạnh lùng đúng chất nữa chứ! Má ơi!
.
- Mấy người im miệng đi! Có nói gì thì người ta cũng đã là hoàng tử có chủ rồi! – Cô tiếp tân ban nãy bực bội nói lớn rồi bỏ đi.
.
- Hơ! Con nhỏ này! Hình như nó ghen thì phải! Ha ha!!!!!!!!! – Mấy người còn lại nhìn theo dáng cô ta rồi bật cười.
.
Phải! Cô ta bực! Cô ta khó chịu ! Và biết đâu được...vì điều đó....lại châm ngòi...cho một cái gì đó...đáng sợ xảy ra..................
.
...............................................
.
- Hồi nãy bạn làm tôi ngượng quá đi ! – Nim ngồi trên giường càu nhàu trong khi Devil đang cởi chiếc áo khoác ướt sủng nước của mình.
.
- Đúng là đồ con gái ! Cái gì cũng xấu hổ ! – Cậu nhóc lắc đầu rồi đi vào nhà tắm đóng cửa lại.
.
Còn lại mình Nim trong phòng, cô bé cũng cởi chiếc áo ấm mỏng đã co lại vì nước rồi nhìn xuống đôi chân đang sưng tấy của mình. Nhưng đột ngột cô bé giật mình.....
.
- Nhưng...tại sao....chỉ đặt một phòng thôi ??????? – Nim nhăn nhó phát hiện ra cái sự thật đau lòng này, ban nãy vì quá xấu hổ nên cô bé không để ý, bây giờ mới nhận ra.
.
Đang mãi suy nghĩ vẩn vơ, Nim không để ý là Devil đang đứng lù lù trước mặt mình từ lúc nào...
.
- Làm gì mà sửng sờ ra thế ?????????
.
- Ôi ! Bạn làm tôi giật mình ! – Nim sợ hãi.
.
- Đúng là đồ khờ !
.
- Mà này ! Tại...tại...sao...lại đặt có một phòng thôi ???????? – Nim nuốt nước bọt hỏi lắp bắp, tránh ánh nhìn của Devil.
.
- Hóa ra từ nãy đến giờ đang lo nghĩ cái đó hả ? – Devil hứng thú nhận ra nguyên nhân của sự ngơ ngác nãy giờ của Nim, thoáng chốc gương mặt cậu nhóc mỉm cười.
.
- Thì...thì...tất nhiên phải ...lo nghĩ rồi ! Bạn với tôi....có phải...có phải...là...vợ chồng đâu ! – Nim cố gắng bình tĩnh nhưng tình hình vẫn không cải thiện.
.
- Chưa phải nhưng rồi sẽ phải ! Chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi ! – Devil nở nụ cười đầy ẩn ý.
.
- Này...này ! Tôi...tôi....- Nim đã bắt đầu thấy sợ cái thái độ của cậu bạn trai kì quặc.
.
Devil bật cười, nhanh như chớp đặt một cái kiss chấm dứt sự cà lăm của cô bé rồi ngẩng dậy nói :
.
- Ngồi yên trong phòng ! Tôi đi ra ngoài một lát!
.
Nói rồi cậu nhóc đứng hẳn dậy đi ra khỏi phòng. Nim ngơ ngơ nhìn theo rồi lắc đầu cười nhẹ. Chẳng bao giờ cô bé hiểu được những gì cậu nhóc muốn làm. Nhưng dù sao đi chăng nữa, Nim luôn tin rằng, sẽ chẳng bao giờ, Devil làm việc gì quá đáng khi cô bé không đồng ý!
.
Nhưng những sự đáng sợ, những mối nguy hiểm kinh khủng nhất luôn xuất hiện trong những thời điểm mà ta không thể ngờ tới….
.
Và trong trường hợp này…
.
Mặt nạ quỷ đang đứng ngoài cửa phòng, đưa đôi mắt đầy bóng tối nhìn vào phía trong…nơi Nim đang ngồi…CHAP 109: TIẾNG ĐỘNG CỦA...QUỶ...
.
Đang loay hoay cởi chiếc áo khoác ướt nhẹp vì nước mưa, Nim nghe tiếng gõ cửa. Cô bé khựng lại, suy nghĩ hồi lâu rồi cũng đứng dậy, chậm rãi đi ra vì cái chân đau không cho phép Nim đi nhanh…
.
Cầm cái nắm cửa, Nim ấn nhẹ rồi kéo ra….
.
Gió luồn vào người nghe lạnh buốt….

.
Nhưng trước mặt Nim chỉ là một khoảng không…
.
Cô bé ngơ ngẩn ló đầu nhìn ra, nghiêng sang hai bên. Nhưng hành lang không có ai cả. Vậy thì ai gõ cửa????
.
Nim lắc đầu, nhún vai tỏ vẻ khó hiểu rồi đóng cửa lại bước vào trong, lòng chắc mẩm có lẽ tai mình bị ù đi vì gió…
.
Nhưng chỉ mới bước được vài bước, thứ âm thanh ấy lại xuất hiện. Lần này Nim cố gắng căng tai để nghe cho thật rõ, và rõ ràng đó chính là tiếng gõ cửa phòng…Cô bé quay người lại, tiến ra phía cửa……
.
Cái nắm cửa lại được vặn nhẹ, Nim đẩy cửa phòng ra thật nhanh…Nhưng đáp trả cô bé vẫn là khoảng không trống vắng, cánh cửa phòng đối diện vẫn đóng kín…im lặng….
.
Nim bắt đầu thấy lo lo. Rõ ràng là tiếng gõ cửa, nhưng khi mở ra thì chẳng có ai…..
.
Quay về giường, đôi mắt cô bé vẫn đầy nỗi lo lắng hướng về cánh cửa. Liệu rằng….âm thanh đó có xuất hiện lần nữa??????
.
Đang cố trấn an mình để thoát khỏi những lo lắng vô cớ, bỗng Nim giật mình đứng bật dậy khi từ bên ngoài cửa phòng ra vào, âm thanh của bàn tay gõ dồn dập vào mặt cửa gỗ lại xuất hiện. Nim tím mặt, bần thần… Chẳng lẽ có ma????
.
Nhìn qua cửa sổ, mưa vẫn không ngớt rơi, từng giọt nước bắn tung tóe trên mặt kính sáng bóng. Nim run rẩy đứng chôn chân. Cô bé không dám bước ra đó lần nữa….
.
Nhưng cái thứ âm thanh “cốc cốc “ ấy cứ như muốn trêu ngươi cô bé, nó càng lúc càng mạnh dần, dồn dập dần, cứ như muốn khoét thủng một lỗ qua cánh cửa gỗ dày cộm. Nim đưa đôi mắt đầy sợ hãi nhìn ra….
.
Mọi chuyện chỉ có thể kết thúc khi có tiếng nói cất lên:
.
- Nim! Bạn làm gì trong đó thế???? Ra mở cửa cho tôi!
.
Mặt Nim sáng lên, cô bé thở phào nhẹ nhõm tiến ra mở cửa phòng. Là Devil….
.
Sau khi cả hai đã đóng cửa vào trong, Devil đưa khuôn mặt ướt sủng vì nước mưa nhìn Nim trách móc:
.
- Làm gì mà lâu thế? Tôi gõ cửa muốn nát tay!
.
Lúc này cô bé mới hoàn hồn, nở nụ cười vui vẻ mà không để ý gì đến thái độ vừa ngơ ngác vừa pha chút giận dỗi của cậu bạn trai.
.
- Lại thế! Tại sao bạn cứ hay có những thái độ kì cục không thể hiểu được thế nhỉ????
.
Nim bật cười ôm chầm cậu nhóc. Càng lúc cô bé càng nhận ra bản thân không thể sống thiếu Devil. Chỉ cần vắng cậu ấy một vài phút thôi cũng khiến Nim thấy bất an trong lòng.
.
- Tránh ra! Áo tôi ướt thế này mà còn xấn vào ôm! – Devil hơi khựng lại trước cái ôm bất ngờ của Nim, tuy miệng nói “tránh ra” nhưng mặt vẫn lộ vẻ vui tươi thấy rõ ( Khổ tâm! _ )
.
Nim không đả động gì đến chuyện nghe thấy tiếng gõ cửa kì lạ vừa rồi. Cô bé không muốn Devil lại thêm nỗi lo lắng. Nhưng bao giờ cũng vậy. Khi ta hạnh phúc thì đâu đó có kẻ không vui…Sau lớp cửa gỗ dày đặc…Một bóng đen vẫn đứng lặng im…mỉm cười chua chát….(Bóng đen ấy Nim hoàn toàn có thể thấy được nếu như nhìn qua lỗ nhỏ của cánh cửa lúc ra mở cửa phòng, nhưng vì chưa bao giờ ở khách sạn nên Nim không biết được điều này…..)
.
………………………………………..
.
Từ nhà tắm bước ra, Nim co ro bước từng bước tiến tới chỗ Devil. Không phải vì cô bé lạnh mà vì Nim thấy ngượng… Vấn đề ở đây là bộ áo quần mà bà chị tiếp tân mua dùm cho Nim quá khổ so với thân hình cô bé nên khi Nim mặc vào cứ như mặc…bao bố! Nhìn rộng lùng thùng….
.
Devil đang loay hoay làm cái gì đó nghe tiếng bước chân của Nim thì quay đầu lại và suýt nữa ngã người thì trông thấy bộ dạng “mới” của cô bạn gái….
.
- Cái gì thế này?????
.
- Hix! Tôi có biết đâu! Họ đưa thế nào thì mặc thế ấy! – Nim phụng phịu.
.
- Cái bà tiếp tân này…Đúng là không muốn yên thân mà! – Devil bực bội đứng dậy định bước ra cửa đi kiếm bà chị tiếp tân khó ưa xử tội vì dám mua cái thứ vớ vẩn này cho Nim mặc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận