Shock Tình

CHAP 88: QUỶ NỮ VÀ THIÊN THẦN...
.
Nim giật bắn mình suýt nữa quơ tay đụng mặt Devil. Còn cậu nhóc thì vẫn nằm im, gối hai tay lên đầu, đưa ánh mắt thản nhiên nhìn cô dì ghẻ “đáng yêu” của mình.
.
Nếu có thể ví tình trạng Nhã Trúc bây giờ với hình ảnh một con vật nào đó thì tác giả gợi ý mọi người nên tưởng tượng đến một con lợn đang bị…chọc tiết! Sự thật là : Hai mắt cô dì ghẻ trợn tròn lên, long sòng sọc, cái môi mím chặt tưởng như có thể bật ra máu. Hai bàn tay nắm chặt lại run dữ dội ( cứ như bị động đất!). Khuôn mặt biến thiên từ đỏ, vàng, da cam đến lục, lam, chàm, tím và cuối cùng trắng bệch.
.
-Hai…hai…hai….hai…hai…..
.
Khổ thân! Cái cụm từ “hai người” mà cô ta cũng không nói ra được, cứ lắp bắp mãi. Giận đến mức đó là cùng!
.
-Bây giờ là 10h sáng! Tôi nhớ là cô không có việc gì để tới đây vào giờ này! – Devil ôn tồn.
.
-Cậu…cậu…cậu….
.
-Tốt nhất là biến khỏi mắt tôi trước khi khiến tôi bực mình với sự cà lăm của cô! – Devil nhăn nhăn mặt.
.
-Thái Trình Kha! Cậu muốn tôi đứt mạch máu mà chết hả???????
.
-Nếu cô muốn chết thì tôi không cản!
.
-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!
.
Nhã Trúc hét toáng lên với cường độ mạnh đến mức có thể làm tất cả lớp kính trong phòng phải rung rinh. Nim nhăn nhó nhìn Devil rồi nhìn sang cô dì ghẻ đang mất dần sự bĩnh tĩnh.
.

-Hình như có ai vừa bị tấn công phải không???? Tôi đi từ đằng xa đã nghe tiếng la thất thanh! – Angle lo lắng vừa mở cửa phòng vứa hỏi khiến cả Nim và Devil bật cười.
.
-Cậu mới nói cái gì đó! – Nhã Trúc đưa đôi mắt hình quả “đại bác” nhìn Angle. Cậu nhóc biết mình đụng phải ổ kiến lửa đành mỉm cười lấy cảm tình rồi cùng bác Lan đi nhanh về phía giường bệnh.
.
-Cô kia! Tại vì sao cô lại nằm chung giường với con của tôi? – cái từ “con của tôi” phát ra từ miệng Nhã Trúc khiến cho tất cả mọi người trong phòng sởn cả gai ốc, Devil cũng không ngoại lệ.
.
( Ơ! Cô cứ bình tĩnh! Đây là sự bất đắc dĩ mà thôi! Vì giường bệnh đã hết nên tạm thời tôi phải nằm ở đây!) – Nim huơ tay giải thích.
.
Nhưng cô bé quên mất rằng, Nhã Trúc không giống như Devil có thể hiểu những lời nói từ mấy cái đưa tay đưa chân của Nim.
.
-Nim bảo cô im đi! Đừng khiến bạn ấy bực mình vì sự ồn ào do cô gây ra! – Devil dịch lại.
.
Cả Nim lẫn Nhã Trúc trợn tròn mắt. Nim bực bội nhìn cậu nhóc ý trách móc khi lần nào Devil cũng dịch sai hoàn toàn so với bản gốc.
.
-Cô…cô…càng lúc gan cô càng to rồi đấy! Cô muốn chết phải không???????- Nhã Trúc tru tréo, đôi mắt được đánh kẻ sắc nét càng trợn ngược lên, nhìn vô cùng đáng sợ.
.
-Thôi đi Trúc! Đây là bệnh viện, cháu đừng có làm ồn như thế! Lúc này cháu đang mất bình tĩnh, nên về nhà đi. Chiều trở vào cũng được! – bác Lan từ nãy đến giờ im lặng cũng không chịu nỗi cái giọng sắt như dao của Nhã Trúc nên đành lên tiếng.
.
-Mấy người…mấy người được lắm! – cô dì ghẻ bực bội xách cái túi lên vai rồi bỏ đi ra ngoài. Nếu người ta đặt ra câu hỏi là hãy cho biết điểm chung giữa Devil và Nhã Trúc là gì thì đáp án sẽ là : cả hai đều có máu Hoạn Thư! Nhưng hình như cô dì ghẻ nặng hơn!
.
Nhã Trúc bỏ đi, để lại sự im ắng cho căn phòng. Devil vẫn gối hai tay lên đầu không nói không rằng. Angle thì chốc chốc vẫn lén nhìn Nim bằng một ánh mắt kì lạ, nở một nụ cười mỉm...Riêng cô bé vẫn còn mãi đuổi theo những suy nghĩ về cuộc nói chuyện hồi nãy giữa mình và Devil….
.
Nhưng cả hai không ngờ rằng, chẳng bao lâu nữa……nguy hiểm sẽ cận kề………
…………………………………………………

.
Chiều…
.
Nim hiện tại đã khỏe mạnh hoàn toàn. Cô bé cũng thoát được cái kiếp nạn phải nằm chung giường với Devil và bị cậu nhóc càm ràm chuyện đêm qua.
.
-Tôi muốn đi ra ngoài! – Devil cầm chặt tay Nim ra lệnh.
.
( Nhưng bác sĩ …)
.
-Tôi bảo đi là phải đi! – Devil nói lớn.
.
Như đã trình bày, chả bao giờ Nim thắng được cậu nhóc. Vậy là cô bé đành bấm bụng dẫn Devil ra ngoài sân sau bệnh viện. Ít ra ở đó không khí khá trong lành, yên tĩnh và có nhiều hoa….
.
Thế là hai cô cậu đi ra phía sân sau, hai người đi song song nhưng cậu nhóc vẫn nắm chặt tay cô bé không chịu buông. Hình như mỗi lần hai người đi chung Devil vẫn luôn làm như thế, cứ như là cậu nhóc sợ mình để tuột mất Nim vậy…
.
( Bạn cầm tay tôi hoài như thế không thấy mỏi sao??? ) – Nim thắc mắc quay lui hỏi.
.
-Không hỏi! Đi đi!
.
Nim xụ mặt lại bước tiếp. Miệng thầm nguyền rủa cậu bạn trai càng lúc càng khó ưa của mình.
.
Dừng lại ở một chiếc ghế đá cạnh mấy bồn hoa. Nim thích thú khi phát hiện ra không gian ở đây cũng khá giống sân sau ở trường mình. Đột nhiên như nhớ ra điều gì, Nim nhìn Devil vừa cười vừa hỏi:

.
( Này! Hôm bữa vào phòng bạn…tôi đã thấy bức tranh treo phía trên giường….)
.
Devil thoáng ngạc nhiên trước những gì Nim nói. Cậu nhóc bối rồi vài giây rồi lấy lại bình tĩnh…
.
-Bạn đã đi quá giới hạn rồi đó! Ai cho phép bạn đụng chạm vào đồ đạc trong phòng tôi hả????
.
Bỗng dưng Nim thấy cơn tự ái ùa vào người. Chính cậu nhóc nhờ vả Nim về nhà lấy đồ, bây giờ lại còn lên giọng trách móc. Nim còn chưa hỏi tội cậu ta dám chụp lén ảnh mình, thế mà bây giờ… Cô bé vùng vằng giật tay mình ra ngồi xuống ghế đá. Khuôn mặt đầy vẻ giận dỗi….
.
Devil cũng bình thản ngồi xuống bên cạnh. Mắt ngước nhìn trời xanh…cảm giác khi có người ngồi bên cạnh mới tuyệt vời làm sao, không còn cô đơn, không còn lẻ loi, không còn lạnh giá…………
.
5 phút…
.
10 phút…….
.
Cả hai vẫn im lặng. Đúng hơn là Nim vẫn còn giận nên không thèm đả động gì cậu nhóc. Hai tay cô bé vòng ra trước ngực, dựa vào thành ghế rồi nhìn thẳng về phía mấy chậu hoa, trong lòng đầy oán trách kẻ ngồi bên cạnh. Nhiều khi cô bé không hiểu từ lúc nào mình có thói dễ hờn dỗi và giận dai như thế, lúc trước Nim rất ít khi nổi giận với ai, lúc nào cũng cố nhường nhịn cho qua. Nhưng từ khi quen Devil cô bé phát hiện ra càng lúc mình càng thay đổi, ít ra là mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn…
.
-Đưa di động đây! – cuối cùng Devil cũng phải cất tiếng trước.
.
Nim nhìn sang cậu nhóc, nhíu mày lại rồi cũng lôi trong bọc quần cái điện thoại rồi đưa cho Devil, mặt vẫn tỏ ý giận dỗi khiến Devil phải bụm miệng cười….
.
Dù ra vẻ không để ý nhưng chốc chốc Nim vẫn liếc mắt sang nhìn Devil, cô bé đang cố gắng để hiểu những việc mà Devil đang làm với cái di động của mình….
.
Một lát sau…
.
-Xích qua đây! Nhanh! – Devil lại ra lệnh.
.
Lần này thì Nim thật sự nổi khùng, tai đã bắt đầu có mấy làn khói thoát ra. Tuy rất giận nhưng không hiểu sao Nim vẫn làm theo lời cậu nhóc là ngồi xích lại. Chắc có lẽ là do bị Devil áp đặt trong thời gian lâu quá nên bây giờ dù nhận thức đã tỉnh nhưng ý thức vẫn còn khá mơ hồ chưa thể điều khiển được hành động….

.
Sau khi hoàn thành xong “chỉ thị” của Devil. Nim dự định sẽ quay sang phía cậu nhóc để mắng một trận tơi tả vì cái tội cứ hay bắt nạt mình…
.
Nhưng có nằm mơ Nim cũng không ngờ được những chuyện gì sẽ xảy ra sau đó……
.
Một cái kiss vào má ngay khi Nim vừa quay mặt sang phía Devil…
.
Tệ hại hơn là trọn cảnh nụ hôn đã được Devil thu hết vào di động của Nim bằng một thao tác chụp ảnh rất nhanh chóng. Có vẻ cậu nhóc đoán được Nim sẽ làm gì nên mới…nhân cơ hội! _
.
Trong khi cô bé vẫn còn ngơ ngác và mất tinh thần vì sự tấn công trực diện chớp nhoáng của Devil thì ác quỷ đã kịp thời save tấm ảnh rồi cất di động vào túi áo.
.
-Đó là sự trừng phạt cho sự giận dỗi con nít của bạn! – Devil đứng dậy nói đều đều nhưng mặt vẫn không giấu được nụ cười.
.
Bây giờ Nim mới tá hỏa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc vừa xảy ra. Định níu tay Devil để đòi lại cái di động nhưng cậu nhóc đã đi về phía trước, cách Nim một khoảng khá xa. Cô bé vội vàng chạy theo, lòng thầm nguyền rủa cái tính hay tin người của mình.
.
Chỉ còn vài mét nữa là Nim đuổi kịp cậu bạn trai tinh quái của mình, không hiểu sao Devil đang bị thương mà đi nhanh quá. Chắc là vì cậu ta cao nên chân dài hơn, suy ra bước xa hơn!
.
“Sắp đuổi kịp rồi”! – Nim vừa nghĩ như thế vừa hí hửng chạy theo…
.
Nhưng một cú tấn công bất ngờ phía sau lưng khiến Nim thấy trời đất như tối sầm lại……vô hình…………trong mơ hồ cô bé nhìn thấy Devil…đang một mình…phía trước….
.
Người bước đi để tôi lại một mình…
Tháng ngày hạnh phúc chợt buồn tênh…
Ngỡ rằng tình sẽ không xa cách…
Ngoảnh mặt, quay lưng – giấc mộng lành…..
(Kawi).


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận