Sau Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương


Nhiệt độ mùa hè ở Viên Hương cao đến dọa người, buổi sáng chưa đến mười giờ, nhiệt độ đã lên ba mươi lăm độ.

Nắng gắt chiếu trên người, cảm giác như đang bị lửa nóng thiêu đốt, nóng bỏng đến đau rát.

Lạc Chân đứng tại chỗ, một đôi mắt đẹp lạnh lùng mở to, đáy mắt vô cùng bình tĩnh không gợn sóng.

Cô cảm nhận được cánh tay cùng lưng eo truyền đến từng trận đâm nhói, nhưng không hề rời đi, trong mắt hàn ý hỗn loạn như có như không, như cũ nhìn chằm chằm tiểu nữ hài trên bậc thang.

Ninh Bảo Bảo mặc chiếc váy màu vàng chấm bi nhỏ, trong lòng ngực ôm bình nước, đầu nhỏ hơi ngẩng lên, hai bím tóc trên đầu theo gió thổi nhẹ nhàng đong đưa, sợi tóc nhỏ màu vàng nhạt, nhìn qua rất mềm, làm người khác đặc biệt yêu thích.

Khóe miệng nàng ngậm lấy một nụ cười hồn nhiên e lệ yếu ớt, cách đoàn người xa xa đối diện với Lạc Chân.

Rõ ràng là lần đầu gặp mặt, rõ ràng là chán ghét đứa nhỏ này——
Vì cái gì giờ phút này nhìn lại có cảm giác nụ cười ấy ngoan ngọt nhẹ nhàng lại xinh đẹp như vậy, một chút đều không cảm thấy phản cảm?
Là bởi vì đứa nhỏ này có gương mặt giống Ninh Nhu đến chín phần sao?
Nhưng tại sao lại có thể giống đến như thế?
Hài tử là của Ninh Nhu cùng nam nhân khác kia mà.

Lạc Chân mím chặt đôi môi, lạnh lẽo trong nháy mắt cơ hồ sắp tràn ra.

Hài tử bốn tuổi, đã có thể phân rõ cái gì thích, cái gì chán ghét.

Huống chi, từ nhỏ hài tử này đã có tính cách mẫn cảm.

Ninh Bảo Bảo nhìn nữ nhân xinh đẹp ngoài cửa, biểu tình trên mặt có chút kinh ngạc, lại có chút ủy khuất.

Nàng cắn cắn môi, đôi mắt ướt đầm đìa tròn xoe hướng bốn phía nhìn nhìn, phát hiện trái phải không có tiểu bằng hữu khác, lúc này mới phát hiện ánh mắt tràn đầy chán ghét kia là đang nhìn mình.

Nàng làm sai cái gì sao?
Nàng không nghĩ ra, mặt dâng lên một chút mất mát, chớp chớp mắt rồi thu hồi nụ cười, bước chân nhỏ xoay người trốn vào phòng, rốt cuộc không dám ra.

Lạc Chân đem một màn thu vào tầm mắt, trái tim không có nguyên do thắt chặt, ánh mắt tràn đầy hàn ý lướt qua khoảng sân nhìn vào tận phòng học, nhưng lại không nhìn thấy khuôn mắt bé nhỏ non nớt đơn thuần kia.

Nhất thời thất thần, lại qua đi mười phút.

Nữ nhân xa lạ bên ngoài cửa sắt chưa từng thấy qua, hơn nữa đã đứng đó hơn nửa giờ chưa có rời đi, việc này rất nhanh khiến cho lão sư nhà trẻ chú ý.

Lạc Chân chuẩn bị rời đi, một vị lão sư hơn hai mươi tuổi từ văn phòng đi ra.

Trong nháy mắt liền đến bên song sắt cửa phụ.

Nhà trẻ có hàng trăm hài tử, các lão sư không thể nhớ hết được các gia trưởng, huống chi, trong đó không thiếu một bộ phận là hài tử có gia đình đơn thân.


Thấy Lạc Chân đứng ngoài cửa lâu như vậy, lão sư theo bản năng cho rằng cô là mụ mụ của hài tử nhà mình ly hôn.

"Xin hỏi cô là gia trưởng của tiểu bằng hữu nào sao?"
Lạc Chân nghe tiếng hô hấp liền ngưng trệ, trong cổ họng lại khổ lại sáp, nửa khắc qua đi, mới lắc lắc đầu, thấp giọng đáp một câu.

"Không phải, ta là bằng hữu Ninh Nhu."
"Nguyên lai là gia trưởng của bằng hữu Bảo Bảo a."
Lão sư gật gật đầu, trên mặt mang theo ý cười ôn hòa, xem ra, Ninh Bảo Bảo thực sự được các lão sư yêu thích, thế cho nên bọn họ liền nhớ kỹ tên như vậy.

Bảo Bảo —— hài tử kia kêu là Bảo Bảo sao?
Nên có bao nhiêu để ý nữ nhi kia, mới có thể đặt tên là Bảo Bảo?
Lạc Chân rũ rũ mắt, vô cớ rơi lệ khi nghĩ tới bộ dáng Ninh Nhu đáng thương, ngực tức khắc trào ra một tia đau đớn.

Cô nhịn không được cảm thấy ảo não, rồi lại không biết chính mình rốt cuộc vì cái gì mà bực, chỉ là cặp môi mỏng không tự giác mím càng chặt hơn.

Khí trời nóng như thế, cũng không thể đứng ở cửa nói chuyện.

Lạc Chân vẫn chưa phản ứng lại, lão sư đã đem chìa khoá cửa lấy ra, nhiệt tình mời cô vào ngồi.

"Là đến xem Bảo Bảo sao?"
"Mặt trời nóng như vậy, trước tiên vào trong đi."
Lạc Chân giật giật môi, trên trán tràn ra mấy giọt mò hôi nho nhỏ, lòng bàn tay cũng ẩm ướt mồ hôi.

Xác thực rất nóng, cho nên toàn thân cô bắt đầu phát đau.

Nhưng cô vẫn lắc đầu một cái, từ chối lời mời này.

"Cảm ơn."
"Tôi đã nhìn thấy nàng, sẽ không vào."
"Phiền lão sư không cần nói cho Ninh Nhu, hôm nay tôi có ghé qua."
"Giữa tôi và cô ấy, đang có chút hiểu lầm."
Vừa dứt lời, Lạc Chân liền mím mím môi, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ.

Hốc mắt cô có chút đỏ, tóc quăn dài đen nhánh tùy ý buông xuống sau lưng, nhưng không có vẻ rối loạn.

Một cơn gió thổi qua, tóc quăn nhẹ nhàng đung đưa, dưới ánh nắng chiếu rọi, càng thêm nhu thuận.

Màu tóc hoàn toàn bất đồng với Ninh Bảo Bảo.

.

Truyện Truyện Teen
Có lẽ, chính cô cũng đã quên, tóc cô vốn dĩ không phải màu đen.


***
Từ sau khi gặp Hứa Nhất Nặc, Lạc Phồn Tinh đối với Chử Ninh nói lời chia tay, tối hôm qua hai người ở tiệm rượu cãi nhau, cũng vì chuyện này.

Đối với Chử Ninh, nàng một chút động lòng cũng không có, chớ đừng nói chi là yêu thích.

Lần này sở dĩ đến Viên Hương, hoàn toàn là vì bị bạn tốt Lục Tiểu Vũ khích tướng.

Tuy nói Chử Ninh cùng Hứa Nhất Nặc scandal ám muội chỉ là cái ô long, nhưng lần này làm sao cũng không tính đến.

Chí ít, nàng nhìn thấy biến mất Ninh Nhu năm năm, còn hòa hoãn quan hệ cứng nhắc với Lạc Chân.

Đại học Thiên Hải, một trong ba trường đại học lớn nhất cả cả nước, cũng là trường học cũ của Lạc Chân.

Làm tiểu fangirl của Lạc Chân, Lạc Phồn Tinh vẫn luôn đem kế hoạch vào trường đại học là mục tiêu lớn nhất.

Hải thị Nhất Cao trọng văn, Nhị Cao trùng lý, Lạc Chân học khoa học tự nhiên, là Nhị Cao lên cao trung.

Nàng lúc đó cũng muốn đến trường Nhị Cao, kết quả Lạc Chấn Đình nói nữ hài tử đọc khoa học xã hội tốt hơn, cưỡng chế sửa lại nguyện vọng của nàng đưa đi Nhất Cao, cho nên hai năm qua lúc nào nàng cũng trốn học không chịu đọc sách.

Nói muốn học tập, Lạc Phồn Tinh tự nhiên không có cách nào mới mười sáu tuổi đã học đại học, mười chín tuổi liền học xong mà tốt nghiệp như Lạc Chân, nhưng so với phần lớn bạn bè cùng lứa tuổi, chung quy nàng vẫn mạnh hơn một chút, nỗ lực tiến lên, vẫn có hi vọng tiến vào Hải đại.

Hôm nay Lạc Chân ra ngoài rất sớm, nàng cũng không có nhàn rỗi, ăn sáng xong liền đi nhà sách trong huyện, ròng rã một ngày mới mua đủ bộ tư liệu ôn tập văn học.

Trên đường về khách sạn, xe bus vừa vặn đi qua đường Đông Huy.

Cửa hàng Ninh Nhu làm, liền ở gần đây.

Lòng hiếu kỳ của Lạc Phồn Tinh nổi lên, lặng lẽ xuống xe, trong ngực ôm một túi sách từ đầu đường hướng xuống cuối đường, rốt cuộc ở bên trong cửa hàng tạp hóa Lão Nhai, tìm tới tiệm trà hương.

Ở Viên Hương gần một tuần, đây vẫn là lần đầu tiên nàng tới đây.

Có thể là lo lắng Lạc Chân phát hiện, nàng đứng bên đường vài phút cũng chưa dám đi qua.

Thẳng đến khi nhà ăn xuất hiện một thân ảnh gầy yếu quen thuộc, mới dám bước lên phía trước.

Thật hiển nhiên, Lạc Chân không có ở chỗ này.

Trong tiệm, khách nhân không nhiều lắm, chỉ có một hai người già đang xem báo uống trà.

Trên người Ninh Nhu mặc một áo khoác màu đỏ cũ kỹ, ống tay áo đã ố vàng, bên ngoài buộc một cái tạp dề xám nhạt, hẳn là đồng phục phòng ăn, làm, vẫn là quét rác, thu mâm, lau bàn, những công việc chân tay đơn giản nhất.


Trong phòng ăn có mở điều hòa, cũng không tính là nóng, nhưng mùa hè ăn mặc quần dài áo dài làm việc, liền ra không ít mồ hôi.

Lạc Phồn Tinh đứng ở ngoài cửa, cách cửa kính nhìn thấy trán cùng cổ Ninh Nhu toát ra mồ hôi.

Sau đêm đó, đây là lần thứ hai nàng thấy Ninh Nhu.

Năm năm trôi qua, Ninh Nhu giống như không có gì thay đổi.

Làn da nàng như cũ rất trắng, vẫn là khí chất chất phác an tĩnh bị tạp dề nặng nề bao bọc.

Điều duy nhất có thể thay đổi, chính là quá gầy, vóc dáng 1m65, phỏng chừng tám mươi cân cũng chưa đến, dưới ống tay áo lộ ra một cánh tay, hầu như chỉ có da và xương.

Lạc Chân không để Ninh Nhu thôi việc sao?
Lạc Phồn Tinh hút vào một ngụm khí lạnh, đưa tay gõ nhẹ nhàng lên cửa.

Thanh âm không lớn, hai lão gia tử trong cửa hàng cũng nghe thấy, nàng cùng Ninh Nhu chỉ cách nhau một cánh cửa, nhưng Ninh Nhu không có chút phản ứng nào, vẫn rất trì độn, như trước kia, làm chuyện gì cũng phản ứng chậm------------
Lạc Phồn Tinh thả sách xuống, khe khẽ thở dài.

Nàng đẩy cửa, mở ra một khe hở, trầm thấp đến gần kêu một tiếng.

"Tẩu tử~~"
Ninh Nhu như cũng không có phản ứng.

Không nghe thấy sao?
Lạc Phồn Tinh hết cách, chỉ có thể đem sách để vào góc tối bên cửa, rồi trực tiếp tiến vào cửa tiệm.

Tiếng động mở cửa qua lớn, rốt cuộc Ninh Nhu mới chịu thả chổi xuống, eo lưng thẳng tắp sau đó quay người sang.

Tổng cộng số lần nàng cùng Lạc Phồn Tinh gặp nhau không được mấy lần, thời điểm rời đi Hải thị, Lạc Phồn Tinh mới mười hai tuổi, năm năm trôi qua, nữ hài tử tóc ngắn trước mắt, dĩ nhiên nàng hoàn toàn không có nhận ra đối phương là ai.

"Yêu cầu điểm tâm sao? Ta đi lấy thực đơn cho ngài"
Phi thường mềm mại, tiếng nói nhẹ nhàng ôn nhu, nháy mắt làm Lạc Phồn Tinh khó xử tại chỗ.

Nàng không nghĩ tới, Ninh Nhu thật sự đem chính mình là khách nhân đối đãi.

Nhìn gương mặt nhẹ nhàng thanh tú dịu dàng tươi cười, trong nháy mắt làm kinh sợ, nửa khắc qua đi, mới ậm ừ báo ra tên của bản thân---
"Tẩu tử, ta là Phồn Tinh."
Tẩu tử, thật lâu rồi không nghe qua danh từ này.

Ninh Nhu mở to trợn tròn mắt, trong đầu hiện lên một gương mặt tươi cười xinh đẹp, nháy mắt liền nhớ tới người trước mắt là ai.

"Phồn Tinh?"
Có lẽ trong tiềm thức tiếp nhận việc Lạc Chân đến Viên Hương, lúc này lại nhìn đến Lạc Phồn Tinh, một chút kinh ngạc nàng cũng không có.

Cùng Lạc Chân kết hôn, cũng không được Lạc Phồn Tinh đồng ý, nhưng mỗi lần về Lạc gia, Lạc Phồn Tinh luôn đối xử nhiệt tình với nàng.

Nhìn đến tiểu hài tử năm đó mười hai tuổi mà hiện tại đã cao hơn mình, theo bản năng cong cong môi, nhẹ nhàng cười cười.

"Ngươi trưởng thành rất nhiều, ta đều không có nhận ra."

Ở trong tiệm nói chuyện, không phải là tiện.

Ninh nhu cẩn thận đem chổi cất đi, lại đem trà của hai lão gia tử rót đầy, lúc này mới cở tạp dề bẩn trên người ra, mang theo Lạc Phồn Tinh ra ngoài.

Hai người quá lâu không nhìn thấy nhau, vào lúc này đối diện với đối phương, trái lại không biết nên nói gì.

Ninh Nhu dù sao cũng là trưởng bối, chủ động lên tiếng đánh vỡ lúng túng.

"Đồng thời cùng A Lạc đến sao?"
Sự tồn tại của Ninh Bảo Bảo đã bị phát hiện, nhắc lại tên Lạc Chân, tâm nàng bình tĩnh hơn rất nhiều.

Trong mắt Lạc Phồn Tinh tràn ra một khó dễ, do dự nửa ngày, lương tâm không cách nào che giấu nói ra.

"Là em thông báo Lạc Chân tới nơi này, em nhìn thấy tẩu tử trong quá bar."
Ninh Nhu nghe tiếng thì rũ rũ mắt, trầm mặc rất lâu cũng chưa lên tiếng.

Lạc Phồn Tinh có chút hốt hoảng không tên, đáy mắt bốc lên sự hổ thẹn, lẩm bẩm xin lỗi một tiếng.

"Tẩu tử, xin lỗi, Lạc Chân tìm chị đã lâu, em vừa nhìn thấy chị liền, em liền..."
"Trước tiên nên nói với chị một tiếng."
Lời xin lỗi tràn đầy tự trách, nghe vào rất chân thành bất quá...!
Ninh Nhu nghe tiếng liền lắc đầu, khóe miệng nhẹ nhàng nhấp nhấp, lộ ra mụ cười ôn nhu nhàn nhạt, ngữ khí mềm mại như lúc ban đầu, nhưng lời nói ra, lại không chút lưu tình.

"Không quan hệ, ta không có tức giận."
"Ta cùng A Lạc đã ly hôn, về sau không thể kêu ta là tẩu tử, biết không?"
Hai người chỉ lo nói chuyện, hoàn toàn không chú ý tới chiếc xe hơi màu đen đang ngừng bên đường.

Bởi vì cửa sổ xe chưa đóng hoàn toàn, nữ nhân trong xe nghe được nội dung nói chuyện rõ rõ ràng ràng ——
Ninh Nhu có thể bình tĩnh mà nói ra sự thật mình cùng Lạc Chân ly hôn, bao gồm việc lạnh lùng từ chối Lạc Phồn Tinh gọi mình là tẩu tử.

Ngũ khí như vậy, quá bình tĩnh.

Thật giống như, nàng đã sớm kết luận việc hôm qua Lạc Chân tìm đến mình chưa bao giờ xảy ra.

Đúng vậy, có ai lại luôn tìm kiếm nữ nhân đã phản bội mình đây?
Chỉ có Lạc Chân.

Trong xe, không khí bất tri bất giác đã âm hàn đến cực điểm.

Nữ nhân ngồi ghế sau, gương mặt thanh diễm vô song lại phủ kín hàn ý, hai tay đặt trên đầu gối nắm chặt, móng tay mỏng mà trong suốt, cắm sâu vào lòng bàn tay, đầu ngón tay trắng bệch.

Nghĩ đến những lời nói vừa nghe thấy, cô liền cảm thấy hô hấp khó khăn, ngực cũng không ngừng phập phồng.

Gió lạnh từ điều hòa không ngừng phun ra ngoài, rất nhanh một chút huyết sắc trên mặt cô cũng biến mất không thấy.

Thẳng đến khi trong không khí vang lên một âm thanh nam nhân hồn hậu, vẫn không bỏ được đem tầm mắt thu hồi.

"Lạc tiểu thư, nữ nhân mặc đồng phục tiệm trà hương, chính là đối tượng ngài muốn tôi điều tra—Ninh Nhu tiểu thư sao?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận