Sau Khi Tỉnh Dậy Tôi Có Con FULL


Hàn Phi Nhứ mở cửa, nhìn thấy Diệp Minh Tâm cầm một khung ảnh đứng trước cửa, chị không nói lời nào, Hàn Phi Nhứ đành phải hỏi trước, "Có việc gì à?"
"Tôi vào được không?"
Sự nghi ngờ loé lên trong mắt Hàn Phi Nhứ, cô tránh người để Diệp Minh Tâm bước vào.

Trong phòng có một bộ sô pha bằng vải nỉ, có ghế tựa, có ghế đuôi giường, tóm lại là có rất nhiều nơi có thể ngồi, nhưng Diệp Minh Tâm cố tình chọn chiếc giường cách xa chị nhất.
Chị ngồi trên giường, nhìn xuống thứ đang cầm trên tay, Hàn Phi Nhứ bối rối đi tới, cô nhíu mày đánh giá chị một lúc, đang định mở miệng thì Diệp Minh Tâm đột ngột ngẩng đầu lên, đưa khung ảnh cho cô xem, "Tôi đổi khung ảnh mới rồi, đẹp không?"
Hàn Phi Nhứ gật đầu liên tục, "Đẹp." Tuy rằng cô không nhận ra khung ảnh này có chỗ nào khác biệt.
Ánh mắt của Diệp Minh Tâm càng thêm thâm trầm, chị đặt khung ảnh lên tủ đầu giường, "Tôi đã vứt khung ảnh cũ bị tôi ném vỡ rồi, lần sau gặp sư phụ(1) Sidney, tôi sẽ xin lỗi ông ấy."
Hàn Phi Nhứ nào biết sư phụ Sidney là ai, thậm chí còn không biết khung hình cũ đã bị vỡ, cô chỉ có thể tuân theo nguyên tắc nói nhiều sai nhiều, giả vờ bình tĩnh trả lời, "Ừm, em biết rồi."
Diệp Minh Tâm ngẩng đầu nhìn cô, bị đôi mắt trắng đen rõ ràng kia nhìn chằm chằm, Hàn Phi Nhứ có cảm giác cái đuôi hồ ly khổng lồ đang lặng lẽ lòi ra khỏi người mình.
......
"Em biết cái gì?"
Hàn Phi Nhứ chớp chớp mắt, không hiểu ý chị: "Hả?"
Diệp Minh Tâm đứng lên, tiến về phía cô một bước, "Khung ảnh không phải tôi ném vỡ mà chính là em."
Chết tiệt.
Diệp Minh Tâm bước thêm bước thứ hai về phía cô, "Vốn dĩ đó cũng không phải là tác phẩm của sư phụ Sidney, mà là của sư phụ Cleveland, còn Sidney thật, chính là con của Husky và Chihuahua nhà hàng xóm."
Ồ shit!
Con lai của Husky và Chihuahua, Chihuahua này phải bá đạo đến mức nào chứ!

Không đúng, cô lại chú ý sai trọng điểm, làm lại lần nữa ——.
Ôi mẹ ơi! Diệp Minh Tâm phát hiện, nhanh như vậy mà chị ấy đã phát hiện ra rồi!
......
Vẻ mặt Hàn Phi Nhứ dại ra, ánh mắt lấp loé, chính xác là bộ dạng bị bắt ngay tại trận.

Diệp Minh Tâm đi về phía cô bước thứ ba, lúc này đã đến trước mặt Hàn Phi Nhứ, bức Hàn Phi Nhứ phải lùi về sau một bước, nhưng sau lưng Hàn Phi Nhứ lại là ghế tựa, cô hết đường lùi, chỉ có thể ngồi thụp xuống.
Tư thế của hai người ngay lập tức bị đảo ngược, Hàn Phi Nhứ bi thảm nhận ra rằng dù ngồi hay đứng thì khí thế của cô đều lùn hơn hai mét so với Diệp Minh Tâm.
"Rốt cuộc sao lại thế này!"
Giọng điệu của Diệp Minh Tâm còn tệ hơn lúc cô vừa quay về, cô lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn, lập tức bị sự tức giận trên khuôn mặt chị doạ sợ chết khiếp, nhanh chóng cúi đầu, điên cuồng tự hỏi rốt cuộc nên trả lời thế nào.
Cô chỉ vừa liếc nhìn liền cúi đầu, nếu nhìn kỹ hơn thì có thể nhận ra sự lo lắng hiện rõ trên mặt Diệp Minh Tâm.
Mấy hôm trước vẫn còn ổn, đột nhiên lại biến thành thế này, có thể không lo lắng sao? Lo nhiều thì giận cũng nhiều, khi xảy ra chuyện, Hàn Phi Nhứ chẳng những không nói với chị, ngược lại còn ra sức gạt chị.

Rốt cuộc thì em xem tôi là gì, chẳng lẽ sợ rằng khi bản thân xảy ra chuyện tôi lại còn bỏ đá xuống giếng?
Nghĩ đến đây thôi Diệp Minh Tâm đã nổi trận lôi đình, cảm giác mình sắp tức đến hỏng mất rồi, chị ôm ngực thở dài một tiếng, sau đó áp chế cơn tức giận sắp bùng nổ, kiềm chế cảm xúc, lại lần nữa dò hỏi, "Hàn Phi Nhứ, rốt cuộc là em làm sao vậy?"
Nghe thấy giọng chị đã bình tĩnh hơn nhiều, Hàn Phi Nhứ vô tội ngẩng đầu, "Không làm sao hết, em còn muốn hỏi chị làm sao đó, tự nhiên nói mấy thứ kỳ kỳ quái quái, em còn tưởng đầu óc chị không tỉnh táo nên mới nói theo chị."
Diệp Minh Tâm: "......" Tốt lắm, vẫn là Hàn Phi Nhứ thích ăn miếng trả miếng.
"Em không nói phải không? Được," Diệp Minh Tâm gật đầu, "Tôi nhớ hôm qua em đến nhà Thẩm Tang Lạc, không bằng tôi đi hỏi Thẩm Tang Lạc, xem cô ấy có biết hay không?"
Càng là vào thời điểm nguy cấp thì Hàn Phi Nhứ càng lộ ra vẻ trấn định, "Được thôi, chị đi đi, gặp lại sau, em đi ngủ đây."
Thẩm Tang Lạc thông minh hơn cô, nhất định sẽ có cách ứng phó, dù sao thì một lúc nữa Diệp Minh Tâm mới gọi điện thoại cho Thẩm Tang Lạc, trong thời gian đó, chỉ cần cô nhanh chóng thông báo với Thẩm Tang Lạc, nói cô ấy không nhận điện thoại là được.

Hàn Phi Nhứ nghĩ xong xuôi, Diệp Minh Tâm cũng cất bước, cô tưởng rằng chị đi về phòng lấy di động, kết quả là chị rẽ vào một góc, tới nơi để áo khoác, lấy một chiếc áo khoác mỏng từ trong tủ ra, ném cho cô, "Mặc vào."
Hàn Phi Nhứ sửng sốt, "Em mặc cái này làm gì?"
Diệp Minh Tâm lộ ra nụ cười, "Tất nhiên là đi cùng tôi tìm Thẩm Tang Lạc, có một số việc, vẫn nên gặp mặt nói chuyện thì tốt hơn."
Nói xong, chị lại bước đến trước mặt Hàn Phi Nhứ, khoanh tay trước ngực, ra vẻ đang chờ cô mặc áo vào.
Hàn Phi Nhứ: "......" Mẹ ơi.
Dưới sức nặng của ánh mắt Diệp Minh Tâm, Hàn Phi Nhứ buộc phải mặc áo khoác và theo chị ra ngoài.

Khi sắp ra cửa, cô muốn tìm di động của mình, kết quả là xoay hai vòng trong phòng đều tìm không thấy.

Chờ cô nhìn lại, Diệp Minh Tâm đã lấy ra một chiếc điện thoại cực mỏng màu đen từ trong túi xách, sau đó mỉm cười với cô, "Tìm cái này sao?"
Giọng nói của Diệp Minh Tâm rất dịu dàng, "Em muốn gọi cho ai?"
......!Hiện tại, ai cô cũng không dám gọi.
Lại lần nữa ngồi lên chiếc SUV kia, Hàn Phi Nhứ quả thực đứng ngồi không yên, cô cảm thấy mình đã giấu không nổi nữa, nhưng nhớ lại lời dặn của Thẩm Tang Lạc, cô lại không biết mình có nên nói thật hay không.

Không đợi cô quyết định xong thì họ đã đến nhà Thẩm Tang Lạc.
Đứng ở cửa, Diệp Minh Tâm liếc nhìn camera trên đầu, bảo Hàn Phi Nhứ đứng phía bên kia.

Chị gõ cửa ba lần, có tiếng bước chân đi ra, nhưng khoảng hơn nửa phút sau khi tiếng bước chân biến mất thì cánh cửa mới mở ra.


Tuy là đã chuẩn bị tinh thần nhưng vẻ mặt Thẩm Tang Lạc không thể xem là bình tĩnh, "Diệp Minh Tâm, chị, sao chị lại tới đây?"
Hàn Phi Nhứ đứng sau cánh cửa: "......" Cậu có thể nhát gan hơn nữa được không, chỉ là Diệp Minh Tâm thôi mà, cũng không phải tới để đòi nợ.
Diệp Minh Tâm không nhiều lời vô nghĩa, chị nói thẳng, "Hàn Phi Nhứ có chuyện gì, rốt cuộc là hai người giấu tôi cái gì?"
Thẩm Tang Lạc sửng sốt, cô duy trì biểu cảm này trong suốt hai giây, sau đó đột nhiên cười phá lên, "Chị nói gì đó, tôi nghe không hiểu, tôi giấu chị gì chứ.

Tôi không có, không phải, chị đừng nói bậy."
......
Thẩm Tang Lạc có một tật xấu, khi nói dối sẽ nhịn không được muốn moi móc thứ gì đó, cô đứng bên trong cửa, cánh cửa là thứ gần cô nhất, cô cào lên thiết bị chống trộm trên đó, tạo nên một loại tạp âm bén nhọn.

Hàn Phi Nhứ nghe thấy rõ nhất, biết Thẩm Tang Lạc lại phát tác thói quen mỗi khi nói dối, chỉ muốn đập đầu vào tường.
Mười năm qua rồi, thế mà cái tật này của cậu ấy vẫn không chịu sửa, vậy thì cũng không cần hỏi nữa, kỹ thuật nói dối chắc chắn vẫn không thay đổi!
Diệp Minh Tâm khẽ cười một tiếng, Hàn Phi Nhứ đứng sau cửa và Thẩm Tang Lạc đứng trong cửa đều không thể hiểu ý tứ trong nụ cười của chị.

Diệp Minh Tâm nhìn về phía Hàn Phi Nhứ đang đứng khuất sau cánh cửa, đó cũng là góc chết của camera giám sát, "Nếu cô ấy cũng không nói, vậy chúng ta tìm người tiếp theo, Lương Trữ.

Hôm nay tôi gọi điện thoại cho chị ấy, nghe nói buổi sáng hai người vừa gặp mặt, chúng ta đi hỏi chị ấy thử xem, thế nào?"
Thẩm Tang Lạc không biết chị nói chuyện với ai, cô tò mò nhìn thử, thấy Hàn Phi Nhứ bước ra khỏi cánh cửa, trên mặt là nụ cười lấy lòng, "Đừng, trễ rồi đừng đi, không chừng người ta đã ngủ rồi."
Diệp Minh Tâm tiếp tục mỉm cười, "Không trễ, mới có mười giờ thôi."
Nói xong, chị lại nhìn về phía Thẩm Tang Lạc đang ở trạng thái xuất hồn, "Trưởng phòng Thẩm cũng cùng đi chứ?"
Tuy rằng không nghe rõ hai người đang nói gì, nhưng dựa vào bản năng tìm lợi tránh hại, Thẩm Tang Lạc cũng nhanh chóng từ chối, "Không không không không tôi không đi đâu, tôi còn phải chuẩn bị tư liệu cho ngày mai."
Nụ cười trên mặt Diệp Minh Tâm vẫn không thay đổi, nhưng trong mắt đã kết băng, "Đi cho tôi."

Thẩm Tang Lạc: "Được."
Hàn Phi Nhứ: "......"
Phía trước là Hàn Phi Nhứ ngồi ở trên ghế phụ nơm nớp lo sợ, phía sau là Thẩm Tang Lạc ngồi trên ghế sau nơm nớp lo sợ, cô rất muốn hỏi Hàn Phi Nhứ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tại sao lại bị phát hiện nhanh như vậy, hơn nữa, đã bị phát hiện còn không chịu trực tiếp giải thích.
Cô đâu biết Hàn Phi Nhứ bận rối rắm vì những lời nói của cô, mà dù lúc này Hàn Phi Nhứ có muốn giải thích rõ ràng thì Diệp Minh Tâm cũng không muốn nghe, Thẩm Tang Lạc biết, Lương Trữ rất có thể cũng biết, chỉ có chị là không hay không biết gì.
Đến nhà Lương Trữ, Lương Trữ cũng ở trong một căn hộ diện tích không lớn, tiểu khu này đã được xây dựng khá lâu, cửa là loại kiểu cũ, không có lỗ mắt mèo lẫn camera giám sát.
Nghe thấy có người tới, Lương Trữ chạy ra, vẫn còn đang gặm chiếc bánh hamburger, trên đầu chị ta còn đang đeo nơ buộc tóc hình chú thỏ màu hồng, mở cửa, phát hiện là Diệp Minh Tâm, Lương Trữ kinh ngạc lùi về sau một bước, sau đó nhanh chóng làm dấu chữ thập trước ngực.
Diệp Minh Tâm: "......"
Hàn Phi Nhứ: "......"
Chỉ có Thẩm Tang Lạc rất là đồng tình nhìn chị ta, đều là những người bị Diệp Minh Tâm tra tấn quá mức, cô vô cùng cảm thông với vẻ mặt chỉ hận không kịp dán một lá bùa trừ tà ngoài cửa của chị.
Mọi người biết chuyện đã tề tựu đông đủ, ba người cùng nhau ngồi trên ghế sô pha của Lương Trữ, chỉ duy nhất Diệp Minh Tâm là ngồi trên chiếc ghế mát xa bằng da thật duy nhất trong nhà, giống như thẩm phán đang thẩm vấn tội phạm.

Ba kẻ phạm tội bên dưới trao nhau một ánh mắt xác nhận, sau đó khai hết sạch sành sanh.
Khi đã gần như nói hết mọi chuyện, Thẩm Tang Lạc đi trước, quả thật cô cần phải chuẩn bị tư liệu, trước khi đi, cô gửi trao đến Hàn Phi Nhứ ánh mắt "cố gắng tự cầu phúc đi".

Tuy rằng trước kia đã dặn đi dặn lại Hàn Phi Nhứ phải tuyệt đối không được bại lộ, nhưng bây giờ mọi chuyện vỡ lỡ, cô cũng đã tận tình tận nghĩa, con đường sau này, Hàn Phi Nhứ chỉ có thể tự bước đi.
Bộ dạng rời đi của Thẩm Tang Lạc giống như bỏ chạy khỏi "Trấn Tuyệt mệnh", Hàn Phi Nhứ mặt không cảm xúc nhìn cô, trong lòng thầm nghĩ, trên mạng nói quá đúng, đây đều là tình bạn thân thân ai nấy lo!
......
Nhà Lương Trữ hơi loạn, toàn bộ phòng khách bị lấp đầy bởi đủ loại hộp chuyển phát nhanh khác nhau, Diệp Minh Tâm cảm thấy đây không phải nơi thuận tiện để nói chuyện, liền hỏi Lương Trữ có thể đến phòng làm việc của chị ta hay không, Lương Trữ nhìn Diệp Minh Tâm, lại nhìn sang Hàn Phi Nhứ, sau đó liên tục gật đầu, "Đi đi, chị còn chuẩn bị mấy đơn hàng chuyển phát nhanh cấp tốc nữa, hai người cứ nói chuyện, không cần để ý đến chị."
Chị ta hoàn toàn phớt lờ tín hiệu cầu cứu của Hàn Phi Nhứ, mãi cho đến khi Diệp Minh Tâm và Hàn Phi Nhứ cùng nhau bước vào phòng làm việc, chị ta mới rón rén tiến đến, bắt đầu quang minh chính đại đứng ở góc tường nghe lén.
———————————–
(1) Cách gọi một bậc thầy trong một lĩnh vực nào đó..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận