Sau Khi Kết Hôn Với Luật Sư Mạnh

Mạnh Đình Xuyên không trả lời, cũng không lùi bước nữa. Anh không nhúc nhích, Trần Ngộ cũng không di chuyển, sau một hồi đưa qua đẩy lại, cuối cùng Mạnh Đình Xuyên khẽ thở dài: “A Ngộ à, em không cần phải gượng ép như vậy.”

“Bọn mình có thời gian để xây dựng sự thân thiết mà không cần ép buộc.”

Một lúc sau, Trần Ngộ đáp: “Dạ.”

Luật sư Mạnh sờ đầu anh và cười khẽ: “Bé ngoan.”

Trần Ngộ buông ra, Mạnh Đình Xuyên nắm tay anh đi ra ngoài rồi hỏi: “Em muốn kể anh nghe không?”

“Dạ có.”

Trong phòng có một chiếc sô pha nhưng Mạnh Đình Xuyên lướt thẳng qua nó và dẫn Trần Ngộ đến bên giường. Hai người ngồi xếp bằng trên giường đối diện nhau, Trần Ngộ nhìn anh và vô thức dùng tay vẽ vòng tròn trên ga giường. Mạnh Đình Xuyên đi thẳng vào vấn đề: “Kể anh nghe chuyện của em ở trại cai nghiện được không?”

Trong mắt Mạnh Đình Xuyên, biểu hiện của Trần Ngộ có hơi mâu thuẫn, vì vậy anh cho rằng nguyên nhân phải bắt nguồn từ trải nghiệm đặc thù.

“Làm sao anh biết em đã từng vào trại cai nghiện?”

Trần Ngộ nghĩ đến Ninh Thiên Kim nhưng ông chủ Ninh biết rất rõ nên và không nên chia sẻ chuyện gì nên chắc chắn không phải anh ta. Trần Ngộ không biết lúc này trong ánh mắt anh có vẻ hơi đề phòng.

Luật sư Mạnh nói: “Tư liệu trên mạng có ghi chép lần em thắng kiện”.

Trần Ngộ sững sờ một lúc vì câu trả lời nằm ngoài dự liệu của anh. Anh không biết trên mạng có một trang thông tin như vậy, có lẽ nó nằm trong hồ sơ kiện tụng của anh.

“Vậy anh… Anh biết từ lúc nào?”

“Trước khi anh cầu hôn em.”

Trần Ngộ khó nói nên lời: “Lúc đó anh thương hại em à?”

“Anh không cưới vì thương hại.” Mạnh Đình Xuyên rất thẳng thắn, nói: “Anh không hi sinh hôn nhân của mình để cứu rỗi người khác vì nó quá nực cười, bản thân em cũng không cần.”


“Anh đã nói rất nhiều lần nhưng anh không ngại nhắc lại, Trần Ngộ à, anh cưới em vì anh thích em, anh biết em phù hợp.”

“Đây là vì lợi ích cá nhân anh thôi.”

Lời này có hơi khó chịu nhưng Trần Ngộ lại thấy thật êm tai. Anh thả lỏng, suy nghĩ một chút và bắt đầu kể từ chiến tích thắng kiện luật sư Mạnh vừa nhắc đến: “Lúc đó em thuê một luật sư giỏi lắm. Chị ấy nói nếu em làm theo lời chị thì em có thể thắng kiện nhưng đầu vào và đầu ra có thể chênh lệch kha khá. Tất nhiên, em lỗ to.”

Mạnh Đình Xuyên lúc ấy không có bấm vào xem kỹ, giọng điệu của Trần Ngộ cũng không quá nghiêm trọng nên anh hỏi như đang tán gẫu: “Luật sư họ Kỳ hả?”

Trần Ngộ gật đầu, họ này cũng hiếm gặp. Anh hỏi: “Anh quen chị ấy ạ?”

“Không, nhưng anh nghe nói người ta đâm đơn kiện nhiều lắm, chi phí hình như cũng không rẻ nhỉ?”

“Cao lắm.” Trần Ngộ bỏ tiền tiết kiệm trong hai năm ròng cũng không đủ, anh nói tiếp: “Nhưng chị cho em thời hạn ba năm để trả hết.”

“Hình như em có ấn tượng tốt với cô ấy.”

“Dạ, chị ấy là luật sư đầu tiên mà em qua lại.” Trần Ngộ nhìn Mạnh Đình Xuyên: “Cho nên em nghĩ luật sư nào cũng là người tốt.”

Mạnh Đình Xuyên cười khổ lắc đầu: “A Ngộ à, không phải luật sư nào cũng tốt.”

Ông chủ Trần sống hơn ba mươi năm, cho dù hồi đó có nhận thức một chiều thì bây giờ cũng đã khác, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến ấn tượng tốt đẹp của anh với nghề luật sư.

“Anh thì sao? Anh cũng không phải người tốt hả?”

Luật sư Mạnh cười: “Anh không phải người hoàn toàn tốt đâu.”

“Đúng là có đôi khi anh hư thật.” Sắp lạc đề nên Trần Ngộ quay trở lại câu hỏi ban đầu của luật sư Mạnh.

“Anh cũng thấy em khó mà kiện cáo được. Trừ bỏ lúc em mới tới đó thì trên người em hầu như không có vết thương nào chứ đừng nói là có sẹo.”

“Bọn nó dùng liệu pháp ác cảm, mà phương pháp này cũng được cha em cho phép.”


“Bọn nó bắt bọn em tụ tập xem chung…” Trần Ngộ không khỏi nhớ lại những hình ảnh đó, cảm giác buồn nôn mơ hồ lại ập đến nên anh không nói tiếp được. Mạnh Đình Xuyên gọi anh: “A Ngộ ơi.”

“Dạ?” Trần Ngộ hoàn hồn.

“Nhìn anh này.”

Trần Ngộ nhìn anh. Cho dù Trần Ngộ không nói rõ nhưng Mạnh Đình Xuyên cũng có thể suy ra liệu pháp ác cảm là gì từ hành vi và phản ứng vừa rồi của anh. Luật sư Mạnh lập tức hỏi: “Em bài xích tình dục sao?”

“Em không biết.” Trần Ngộ lắc đầu, cúi đầu nắm lấy ga trải giường, sau đó lại vuốt phẳng phiu rồi nói thêm: “Em không bài xích anh.”

Mạnh Đình Xuyên không muốn tìm hiểu quá khứ của Trần Ngộ mà chỉ muốn biết điều gì đang hành hạ anh, vì vậy chỉ cần hỏi rõ là được chứ không cần đào bới sâu hơn. Anh chủ động kết thúc cuộc nói chuyện: “Anh biết rồi, ngủ thôi em.”

Vì đã ngủ trước bữa tối nên Trần Ngộ cũng không buồn ngủ lắm, nhưng anh vẫn nằm. Cú sốc từ video vừa rồi khá mạnh nên anh phải tập trung đếm cừu trong lòng để không suy nghĩ lung tung.

Khi Mạnh Đình Xuyên hỏi anh có ngủ được không, anh lại vô tình nói ra suy nghĩ trong đầu: “Ba trăm lẻ hai…”

“Cái gì?”

“Em có thể ngủ thiếp đi đó.”

“Em muốn bật đèn không?”

“Em đang đếm cừu.”

Ông nói gà, bà nói vịt khiến Mạnh Đình Xuyên bật cười, Trần Ngộ cũng thấy hơi buồn cười nhưng anh lại lo luật sư Mạnh sẽ đặt phòng đơn và ngủ một mình.

Ông chủ Trần hạ quyết tâm đêm nay dù có mở mắt tới sáng thì cũng phải nằm với luật sư Mạnh. Anh thò tay ra từ trong chăn và túm lấy quần áo Mạnh Đình Xuyên: “Em có mang chai xịt gối đó.”

“Không phải tinh dầu à?”


Trần Ngộ ngơ ngác và nhớ lại lúc anh bày ra lời nói dối này. Anh hơi xấu hổ: “Sao anh biết?”

“Em nói dối trông dễ thương đấy.” Luật sư Mạnh nắm lấy tay anh dưới chăn: “Còn nữa, A Ngộ à, em đang nắm quần của anh.”

Bộ đồ ngủ luật sư Mạnh đang mặc là Trần Ngộ mua cho. Anh muốn rút tay về thì lại được Mạnh Đình Xuyên nắm chặt lòng bàn tay: “Em bỏ trong va li hả?”

“Dạ.”

“Bỏ hồi tối qua sao?”

“Dạ…” Trần Ngộ không hiểu tại sao chỉ nắm tay thôi mà luật sư Mạnh cũng có thể nắm tốt như vậy… Anh không biết miêu tả thế nào nhưng tóm lại là có hơi mờ ám. Anh muốn chạy thoát nên vội rút tay ngồi dậy: “Em đi lấy cho.”

Mạnh Đình Xuyên cũng đứng dậy, đặt một tay lên vai anh rồi nói: “Không cần.”

“Có dụng cụ hỗ trợ giấc ngủ tốt hơn đó.”

Anh đặt tay còn lại đặt lên eo Trần Ngộ. Nhiệt độ cơ thể không thuộc về mình bao bọc lấy Trần Ngộ từ phía sau, giọng nói trầm ấm của luật sư Mạnh vang lên bên tai anh: “Đêm nay anh hỗ trợ giấc ngủ cho em, thử không?”

Trần Ngộ có linh cảm gì đó, yết hầu anh hơi trượt xuống. Anh gật đầu: “Dạ được.”

Bàn tay đặt trên eo anh giống như đang đánh đàn, như đang nhắc nhở anh chú ý đến vị trí này, giọng luật sư Mạnh có chút tùy ý: “Em chấp nhận mức độ tiếp xúc thế này không?”

“Được ạ.”

Một nụ hôn nhẹ đáp xuống một bên cổ anh: “Vậy thì phải làm sao?”

Trần Ngộ có chút ngứa ngáy hơi nghiêng đầu. Bọn họ đã hôn rất nhiều và không chỉ dừng lại ở hôn môi. Luật sư Mạnh đều đã chạm qua tất cả những vị trí không được quần áo che đậy trên người Trần Ngộ, kể cả những vị trí ‘bị’ quần áo ngăn cản thì anh cũng đã chạm không ít lần.

Trần Ngộ nói anh không bài xích Mạnh Đình Xuyên cũng không phải nói suông, không biết luật sư Mạnh còn hỏi làm gì.

Không nghe thấy câu trả lời, luật sư Mạnh cắn nhẹ vào dái tai anh và thúc giục: “A Ngộ à.”

Hơi thở Trần Ngộ có chút không ổn định: “Dạ.”

“Thế này thì sao?” Bàn tay Mạnh Đình Xuyên nóng như lửa không chút ngăn trở lướt qua nửa người trên của Trần Ngộ khiến anh có cảm giác mình sắp bốc cháy. Giọng anh run rẩy: “Không sao…”


Chiếc áo ngủ rộng lớn tuột khỏi vai, nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống, Trần Ngộ hơi nhích người và khẽ rên một tiếng. Hơi nóng dồn xuống dưới, bàn tay luật sư Mạnh cũng hướng xuống dưới.

Trần Ngộ đè tay Mạnh Đình Xuyên nhưng anh không buông ra, nói: “A Ngộ, em tin anh không?”

“Dạ có…”

“Giao cho anh nhé?” Giọng luật sư Mạnh mang hơi nước như đêm mưa mùa hè đầy cám dỗ: “Em sẽ thấy thoải mái thôi.”

Trần Ngộ chậm rãi buông tay ra, luật sư Mạnh tháo bỏ hàng rào cuối cùng sang một bên, sờ má anh rồi nói: “Ngoan lắm.”

Trần Ngộ mềm eo tựa vào vai hắn. Luật sư Mạnh không chỉ giỏi hôn mà còn giỏi một số kĩ năng khác nữa. Đầu óc ông chủ Trần mê muội, miệng hơi hé mở, hơi thở ngắn và gấp gáp thỉnh thoảng còn mang theo giọng mũi nhỏ xíu.

Anh không biết chuyện này kéo dài bao lâu, hình như rất lâu, lại hình như chỉ trong chốc lát, cơ bắp toàn thân anh siết lại, hai tay buông thõng rồi lại nắm lấy chân, tâm hồn anh như chợt thoát khỏi bùn nhão rồi lại trở nên nhẹ bẫng.

Mạnh Đình Xuyên lấy ra một tờ giấy để lau tay, giọng nói trầm thấp êm dịu lộ rõ vẻ đắc ý: “Kết thúc liệu trình hỗ trợ giấc ngủ, ông chủ Trần có hài lòng không?”

Ông chủ Trần nhắm mắt lại nói gì đó mà chính anh không hiểu, Mạnh Đình Xuyên cũng không hiểu, hỏi: “Em buồn ngủ hả?”

Anh mỉm cười đỡ Trần Ngộ nằm xuống, đắp chăn lại cho người yêu rồi bước vào phòng tắm.

Trần Ngộ đúng là buồn ngủ. Anh mơ màng nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi, một lúc sau bị tiếng nước chảy lờ mờ đánh thức. Mạnh Đình Xuyên giúp anh thì đúng ra anh cũng phải ‘đáp lễ’ chứ?

Thế nhưng anh thực sự buồn ngủ quá, đây không chỉ là cơn mệt mỏi mà còn là sự thư thái về thể chất và tinh thần.

Trần Ngộ vùng vẫy trong cơn buồn ngủ hồi lâu, cửa phòng tắm rốt cuộc cũng mở ra. Mạnh Đình Xuyên đi ra, anh hơi dựa lưng ra sau và bước đi có chút uể oải, trên tay anh còn cầm chiếc điện thoại Trần Ngộ để trong phòng tắm.

Anh đi đến bên giường, dùng vân tay của Trần Ngộ mở khóa, sau đó xóa video đi và đặt điện thoại ở đầu giường để sạc pin.

Sau khi xong việc, Mạnh Đình Xuyên phát hiện Trần Ngộ đang trố mắt nhìn mình, nhưng anh hoàn toàn không áy náy khi bị người ta bắt gặp ‘động tay động chân’ với điện thoại. Mạnh Đình Xuyên nhéo nhẹ vành tai Trần Ngộ, biến bị động thành chủ động, hỏi: “Sao em dậy rồi? Anh giúp em vô ích ghê.”

Tay anh có chút lạnh, ông chủ Trần đỏ mặt hỏi: “Anh không… Không cần em giúp ạ?”

Luật sư Mạnh cười: “Chuyện như này mà cũng phải để ý có qua có lại hả?”

Mình có lời muốn nói: Sự đồng thuận (consent) vô cùng quan trọng trong tình cảm nói chung và tình dục nói riêng luôn ấy. Mình cực kì thích cách Mạnh Đình Xuyên làm gì cũng hỏi ý kiến Trần Ngộ và chỉ tiếp tục khi nhận được sự đồng ý của người yêu. Anh ấy 10 điểm không có ‘nhưng’!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận