Sau Đó Thế Thân Thụ Giả Chết


Nhưng lần này Hạ Dương không có ý định dừng lại, tựa hồ rất có chấp niệm đối với việc hôn môi, tiếp tục cúi người xuống.

"Yến Yến...."
Tần Chu nghe thanh âm bên tai có chút không thể hiểu được.
Rõ ràng trước đây mỗi khi thân mật cậu đều đòi hôn môi rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị Hạ Dương cự tuyệt.

Bây giờ cậu không cần nữa thì Hạ Dương lại cố chấp muốn hôn.
Thật là số phận trêu ngươi.

Tâm trí Tần Chu rối loạn lung tung suy nghĩ rất nhiều, nhưng rất mau liền không còn khí lực để nghĩ đến chuyện khác nữa, cơ thể hoàn toàn bị du͙ƈ vọиɠ chi phối.

Đây không phải là lần đầu tiên hai người bọn họ thân mật, vậy nên đã rất quen thuộc cơ thể của nhau, lên giường cũng thực hòa hợp.

Sau khi kết thúc, Tần Chu từ từ bình tĩnh lại chậm rãi hô hấp, nhiệt độ trong cơ thể cũng dần dần hạ xuống.
Tác dụng của thuốc đã giảm bớt, vì thế mà mệt mỏi và buồn ngủ lập tức kéo đến.

Dưới người có cảm giác nhớp nháp khó chịu nhưng Tần Chu cũng lười đi rửa sạch, chỉ muốn ngủ một giấc thôi nên liền trở mình quay lưng về phía Hạ Dương.

Ngay khi Tần Chu nhắm mắt chuẩn bị ngủ thiếp đi thì đột nhiên cảm giác được thân thể bị người khác ôm lên.

Hạ Dương ôm cơ thể nhỏ bé trong lòng ngực đi về phía phòng tắm rồi đặt cậu vào bồn tắm.

Hạ Dương từ sau lưng ôm lấy Tần Chu, tách hai chân cậu ra rồi từ từ rửa sạch.

Bất quá đây cũng là lần đầu tiên Hạ Dương làm việc này nên động tác có chút vụng về, còn rất cẩn thận lau chùi nhẹ nhàng.
Hạ Dương nhìn xuống thiếu niên trong tay, thấp giọng hỏi: "Ai hạ thuốc em?"
Cơ thể Tần Chu chỗ nào cũng mệt rã rời, nên tùy ý đáp: "Người đại diện."
Hạ Dương nghe vậy khẽ nhíu mày, nhưng cũng không hỏi thêm gì nữa.

Trong lúc Hạ Dương tiếp tục rửa sạch chỗ đó cho Tần Chu thì tầm mắt lơ đãng rơi vào trên bắp chân trái của cậu, liền phát hiện vết sẹo chói mắt đập thẳng vào mắt hắn.

Hạ Dương cúi đầu định dò hỏi chuyện này thì thấy thiếu niên trong lòng ngực đã thiếp đi từ lúc nào.

Khi Tần Chu tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau.


Sau lưng còn dán vào một lồng ngực ấm áp, trên eo cũng nhiều thêm một cánh tay.
Tần Chu hơi nhíu mày, dời tay trên eo ra rồi ngồi dậy.

Tần Chu vươn tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường tới, vừa mở khóa màn hình đã thấy hiện ra rất nhiều cuộc gọi nhỡ.
Ngoài cuộc gọi từ người đại diện thì còn có cả Giang Lâm và Tô Đường.

Tần Chu lên WeChat trước, nhìn thấy Tô Đường gửi đến không ít tin nhắn thúc giục cậu mau lên để đuổi kịp máy bay.

Vốn dĩ cậu và Tô Đường dự định chiều nay sẽ trở về, nhưng hiện tại thời gian đã không còn kịp rồi.

Tần Chu gọi lại cho Tô Đường để giải thích: "Chị Tô Tô, tôi không đến sân bay kịp rồi, hôm nay không quay về nữa, ở lại mấy hôm rồi trở về cũng được."
Tô Đường hỏi: "Vậy thì cậu không sao chứ? Ngày hôm qua không thấy cậu trở về, Giang Lâm còn chạy tới chỗ tôi tìm cậu..."
"Ngày hôm qua uống say quá nên tôi ngủ lại trong khách sạn, bây giờ mới vừa tỉnh lại." Tần Chu vừa đáp thì liếc mắt thấy áo sơ mi của mình bị vứt trên sàn nhà vì thế cúi người xuống nhặt áo lên.
Tô Đường ở trong điện thoại lại hỏi thêm vài câu, xác nhận Tần Chu thật sự không xảy ra chuyện gì mới cúp điện thoại.
Tần Chu lại tiếp tục gọi cho Giang Lâm.
Ngay khi cuộc gọi được kết nối, Giang Lâm đã gấp gáp hỏi: "Anh Chu anh Chu! Anh sao rồi?!"
Tần Chu: "Anh không sao hết."
Giang Lâm lại cẩn thận hỏi: "Bây giờ anh Chu còn ở khách sạn sao? Ở cùng với anh của em ạ?"
Tần Chu đang định trả lời thì đột nhiên nhận thấy phía sau có người tiến lại gần, hơi thở ấm áp phả vào gáy cậu.

Tần Chu nghiêng đầu tránh sự đụng chạm của Hạ Dương, rồi trả lời: "Ừm."
Giang Lâm hỏi: "Vậy em tới đó đón anh nha?"
"Được." Tần Chu nhặt quần áo trên mặt đất lên, nói tiếp: "Bất quá lát nữa anh phải đến bệnh viện một chuyến để làm kiểm tra."
"Được ạ! Em lập tức tới đón anh ngay!"
Tần Chu cúp máy rồi để điện thoại sang một bên, cầm áo sơ mi chuẩn bị thay.
Hạ Dương ở ngay bên cạnh lên tiếng: "Anh cùng em đến bệnh viện."
"Không cần phiền toái Hạ tổng." Tần Chu đáp cho có lệ rồi tiếp tục mặc quần áo.
Thay quần áo xong, Tần Chu cầm lấy áo khoác bên cạnh chuẩn bị rời đi.

Nhưng Tần Chu còn chưa kịp đi xa thì cổ tay đột nhiên bị nắm lại.
Tần Chu quay đầu nhìn người đàn ông phía sau: "Hạ tổng?"
Hạ Dương gắt gao nắm chặt cổ tay cậu, nghẹn ngào nói: "Cùng anh trở về đi, có được không?"
Khuôn mặt Tần Chu lại lộ ra vẻ vừa xa cách vừa lịch sự nở nụ cười, kiên nhẫn nói: "Hạ tổng, chúng ta không thân."

Nhưng Hạ Dương nghe thấy lời này bàn tay lại càng bất tri bất giác dùng sức nắm chặt hơn, thoáng tiến lại gần rồi vươn tay nhẹ nhàng chạm vào sườn mặt cậu: "Yến Yến, không cần giả vờ không quen biết."
Giọng nói Hạ Dương có chút thống khổ.

Rõ ràng bọn họ đã quen biết nhau từ lâu, cũng đã từng rất thân mật.

Nhưng trong chớp mắt, người bên gối lại không chịu nhận ra hắn.
"Cùng anh trở về..." Hạ Dương cúi người lại gần tựa hồ muốn hôn môi.
Tần Chu vội vàng lui về phía sau một bước tránh đi.

Tần Chu không nói gì, cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt cổ tay mình, sau đó chậm rãi rút tay ra.
Cậu ở bên Hạ Dương 5 năm, hai người thân mật ở chung lâu như vậy.

Có một số việc, không phải ngoài miệng phủ nhận liền có thể thật sự phủ nhận.

Nhưng cậu vẫn không muốn nhận ra hắn, cũng không cần thiết phải nhận ra.
Hiện tại cuộc sống của cậu rất tốt, không muốn bị ai quấy rầy.

Cậu có Giang Lâm, có bà nội.

Còn quen biết được rất nhiều bạn mới, mọi chuyện đều đang rất tốt đẹp.

"Hạ tổng." Tần Chu ngẩng đầu, không trực tiếp trả lời câu hỏi của Hạ Dương mà chỉ nói: "Tối hôm qua chỉ là một sự cố ngoài ý muốn."
"Đều là người trưởng thành rồi, giải quyết nhu cầu sinh lý bình thường thôi."
"Anh tình tôi nguyện lên giường một lần không đại biểu cho cái gì cả."
Cùng lắm cũng chỉ là quan hệ tình một đêm.
"Hạ tổng, tôi còn có việc, tôi đi trước."
Nói xong, Tần Chu liền xoay người vội vàng rời đi, không hề quay đầu lại.

Rời khỏi phòng nghỉ, Tần Chu đi vào thang máy xuống lầu một, ở đại sảnh đợi một lúc liền nhìn thấy Giang Lâm tới.

"Anh Chu!" Giang Lâm vẫy vẫy tay.
Tần Chu cũng đứng dậy đi qua chỗ Giang Lâm.


Giang Lâm nhìn bốn phía xung quanh, không thấy bóng dáng Hạ Dương ở đây liền thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Giang Lâm lại nhịn không được nhìn về phía người bên cạnh mình, kết quả từ góc độ của hắn liếc mắt một cái liền thấy được dấu hôn trên cổ Tần Chu, tức khắc tâm tình có chút rối rắm.
Sau khi hai người lên xe, Giang Lâm nhanh chóng nhắc nhở: "Chu ca, cúc áo của anh...!chưa cài chặt."
Tần Chu nhìn xuống, phát hiện cúc áo trên cùng của mình không có cài chặt, còn có thể nhìn thấy dấu hôn rõ ràng trên cổ, vì thế đưa tay lên bình tĩnh cài chặt lại.
Giang Lâm ngồi ở bên cạnh, do dự một hồi bèn hỏi: "Anh Chu, tối hôm qua anh không sao chứ?"
"Không sao." Tần Chu lắc đầu, phản ứng rất bình thường.
Giang Lâm nghĩ đến dấu hôn trên cổ Tần Chu mà hắn nhìn thấy, lại hỏi: "Có phải là anh của em cưỡng ép anh không?"
Tần Chu giải thích: "Không phải cưỡng ép, chỉ là tình một đêm mà thôi."
Bọn cậu đều là người trưởng thành rồi, lên giường hay gì đó cũng rất bình thường, anh tình tôi nguyện thôi.

Hơn nữa tình huống tối hôm qua còn tương đối đặc thù, cậu bị hạ thuốc cho nên trực tiếp tìm một người nào đó làʍ ŧìиɦ là biện pháp thuận tiện nhất.
Vừa vặn lúc ấy Hạ Dương đưa cậu tới phòng nghỉ, vì thế cậu liền dứt khoát ngủ với Hạ Dương cho đỡ phiền toái.

Dù sao bọn họ lại không phải lần đầu tiên lên giường, không cần ra vẻ làm gì, chẳng qua đơn giản chỉ là giải quyết nhu cầu sinh lý thôi.
Ít nhất với cậu mà nói, Hạ Dương cũng xác thật là một đối tượng rất thích hợp để lăn giường.
Cậu cũng không lỗ.
"Như vậy sao..." Giang Lâm gật gật đầu, còn nói thêm: "Anh trai em đôi khi rất kỳ quái, anh Chu đừng để ý đến anh ấy."
Giang Lâm vừa lải nhải vừa lái xe về hướng bệnh viện.

Sau khi đến bệnh viện, Tần Chu đi đăng ký trước, chuẩn bị rút máu xét nghiệm.

Rút máu xong, Tần Chu liền ngồi xuống ghế nghỉ chân bên ngoài chờ kết quả.
Giang Lâm ngồi cùng cậu hỏi: "Anh Chu, ngày hôm qua là ai hạ thuốc anh vậy?"
"Là người đại diện của anh." Tần Chu cau mày: "Anh ta muốn đem anh đi bồi ngủ một ông chủ nhỏ nào đó."
"Người đại diện còn hạ thuốc?!" Giang Lâm kinh ngạc, vội vàng hỏi: "Vậy bây giờ phải làm sao? Có thể đổi người đại diện không?"
"Anh sẽ thu thập chứng cứ, xem có thể báo cáo anh ta không." Tần Chu nói: "Anh ta vô lý khấu trừ thù lao đóng phim của anh, anh sẽ phản ánh chuyện này với công ty trước."
Trịnh Hồng Khải xem như là một người đại diện kỳ cựu trong công ty của cậu, bất quá nhân phẩm lại không tốt lắm, thường xuyên tìm đủ các loại lý do khác nhau để khấu trừ thù lao đóng phim của nghệ sĩ, cậu cùng Tô Đường đều là nạn nhân từng bị trừ lương.
Ngoài việc trừ lương, Trịnh Hồng Khải còn thích dẫn mối, đem mấy nghệ sĩ trong tay lên giường sếp lớn.

Bất quá loại chuyện bồi ngủ này nhìn chung phần lớn đều là tự nguyện, còn liên quan đến các sếp lớn trong giới thượng lưu, nếu nói trực tiếp ra sẽ dễ đắc tội với người ta.
Nhưng tối hôm qua là cậu bị Trịnh Hồng Khải ép buộc phải bồi ngủ, còn bị hạ thuốc, nói không chừng Trịnh Hồng Khải trước kia cũng từng cưỡng ép mấy nghệ sĩ khác.

"Anh cũng sẽ đi hỏi những người khác xem thử có sẵn sàng báo cáo anh ta cùng với anh không."
"Trước tiên cứ báo cáo lên cấp trên công ty đã, nếu công ty mặc kệ chuyện này thì anh sẽ dùng weibo official của mình đăng bài vạch trần chuyện này ra ánh sáng."
Tần Chu đem ý nghĩ của mình nói cho Giang Lâm nghe, cậu cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất.
Giang Lâm choáng váng, không nhịn được nói: "Vậy thì thật phiền phức a..."
"Thật sự sẽ hơi phiền phức." Tần Chu gật đầu.
Suy cho cùng cậu cũng chỉ là một diễn viên tuyến mười tám trong công ty mà thôi, muốn duy quyền là rất khó.
Tần Chu suy nghĩ một chút, sau đó nói thêm: "Kỳ thật có báo cáo cũng không hẳn sẽ hữu dụng, công ty có khả năng sẽ bảo vệ anh ta."
Giang Lâm hỏi lại: "Tại sao công ty lại bảo vệ anh ta?"

"Anh ta có hậu đài, còn có liên hệ với rất nhiều tầng quản lý." Cụ thể ra sao Tần Chu cũng không rõ lắm, cũng chỉ biết được hậu trường của Trịnh Hồng Khải rất lớn, nên gã ta mới dám trực tiếp khấu trừ thù lao đóng phim của nghệ sĩ.
Giang Lâm cảm thấy Tần Chu thật vòng vo, vì thế trực tiếp hỏi: "Hậu đài của anh ta lớn vậy sao, có lớn bằng Viên Liệt không?"
Tần Chu sửng sốt một chút, trả lời: "Không..."
Giang Lâm vừa nghe, tức khắc nói: "Vậy em sẽ trực tiếp đi tìm Viên Liệt!"
"Không cần lo sợ! Anh Chu, anh cũng có hậu đài!" Giang Lâm lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Viên Liệt: "Em chính hậu đài của anh!"
Giang Lâm gửi tin nhắn xong, lại nghiêng người qua ôm lấy Tần Chu, nhỏ giọng nói: "Nếu về sau còn có chuyện gì xảy ra, anh Chu cứ trực tiếp nói với em, em nhất định sẽ giúp anh."
Tần Chu xoa xoa đầu Giang Lâm đầu: "Không tốt lắm, rất làm phiền em."
"Không phiền toái a." Giang Lâm lắc đầu.
Người nhà với nhau thì không có gì phiền toái cả.
Tần Chu nở nụ cười, ôm lại Giang Lâm nghiêm túc nói: "Cảm ơn em."
Giang Lâm ôm Tần Chu một lúc, sau đó có chút ngượng ngùng ngồi trở lại chỗ mình, lại cúi đầu nhìn thoáng qua màn hình.

Rất nhanh, bên Viên Liệt đã trả lời tin nhắn.
Bất quá nhìn đến hồi đáp của Viên Liệt, Giang Lâm có chút kinh ngạc: "Anh Chu, xem ra không cần chúng ta tốn sức nữa, người đại diện kia đã bị giải quyết rồi."
Giang Lâm đưa điện thoại tới trước mặt Tần Chu.
Tần Chu cầm lấy điện thoại, thấy trên màn hình là tài liệu thông báo xử lý Trịnh Hồng Khải.
-----------------------------------------------------
Lời tác giả:
Vì tránh cho dư luận tranh cãi, tôi đành nói thẳng đi:
Mãi cho đến khi chính văn kết thúc, Hạ Dương đều chỉ là một cái lốp xe dự phòng không có danh phận + bạn giường (chính văn truy thê không thành công, phiên ngoại mới có thể truy thê thành công + yêu đương), Yến Yến chuyên tâm xây dựng sự nghiệp không yêu đương, đi lên đỉnh cao sự nghiệp, độc thân tiêu sái (không yêu đương cùng tìm bạn giường không mâu thuẫn, người trưởng thành sẽ có nhu cầu sinh lý, cho nên Hạ Dương là bạn giường)
Sau khi kết thúc sẽ tiếp tục viết phiên ngoại truy thê, truy thê thành công, lốp xe dự phòng Hạ Dương thành công thượng vị, truyền thống HE (thượng vị sẽ không dễ dàng như vậy, cho nên phiên ngoại cũng sẽ dài hơn một chút, gần cuối phiên ngoại sẽ rất ngọt)
Các vị đại gia cứ tự do lựa chọn, không muốn xem lốp xe dự phòng Hạ Dương thượng vị thì chỉ cần đọc đến kết thúc chính văn là được rồi.

Trong chính văn, Yến Yến không yêu đương, phiên ngoại sẽ luyến ái + động tâm.
Đối với cốt truyện mà tôi không viết, các vị đại gia không cần tự não bổ mà bịa ra những thứ khác, nếu cốt truyện tôi viết không khớp với những gì tôi đã nói thì lúc đó lại mắng cũng chưa muộn.
Cách viết hỏa táng tràng truyền thống là đem truy thê + yêu đương + phát đường đều đặt vào chính văn.

Trình tự cốt truyện của tôi cũng như vậy: truy thê + yêu đương, nhưng tôi chia ra thành hai hình thức chính văn cùng phiên ngoại, đem truy thê đặt ở chính văn, còn yêu đương + phát đường đặt ở phiên ngoại, kỳ thật đều không sai biệt lắm _(:з" ∠)_
Chính văn đặc việt dành cho sự nghiệp, và phần phiên ngoại là đặc biệt dành cho yêu đương ~
-------------------------------------------------
- duy quyền: bảo vệ quyền lợi của mình.

Ai đu idol Trung sẽ hiểu từ này????
- truy thê hỏa táng tràng: lãng tử hối hận quay đầu điên cuồng truy thê, không màng tôn nghiêm, không từ thủ đoạn, lì lợm la liếm cầu xin người yêu cũ tha thứ cùng tiếp tục yêu đương.(cái này mò đại, không biết có đúng không nữa)
Chính văn SE, phiên ngoại mới HE.

SE là Yến Yến không tha thứ cho anh công thôi chứ không phải kết buồn kiểu 1 người chết, 1 người còn lại đâu nhá, thấy nhiều bạn nghĩ như vậy nên nhắc trước luôn????
Tác giả cũng nói rồi đấy, ai không thích HE thì đọc đến chính văn thôi nên đừng chửi nhân vật quá nha.^^


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận