Sau Đó Thế Thân Thụ Giả Chết


Cuối tháng, Hạ Dương trở về nhà cũ.
Kỳ Kỳ vẫn ở trong sân chạy chơi khắp nơi, vừa nhìn thấy xe Hạ Dương đến liền như cũ theo thói quen chạy tới vòng quanh một vòng.
Hạ Dương băng qua Kỳ Kỳ, đi đến phòng nghỉ.

Ba Hạ ngồi trên xe lăn, một mình chơi cờ vây, thấy Hạ Dương vào liền hỏi: "A Nguyễn đâu?"
Không đợi Hạ Dương trả lời, ba Hạ phụ chợt nhớ ra, nỉ non nói: "Nhớ rồi, bà ấy đã đi rồi."
Hạ Dương đi tới ngồi xuống ở đối diện, tay trái cầm lấy một quân cờ màu đen đáp xuống mặt bàn cờ.

Ba Hạ chú ý tới nhẫn trên tay Hạ Dương, có chút tò mò nói: "Con kết hôn khi nào?"
Hạ Dương nhỏ giọng nói: "Không có."
"Vậy đã đính hôn rồi à?" Ký ức ba Hạ có chút hỗn loạn, cố gắng nhớ lại hỏi: "Là đứa bé giáo viên dạy đàn dương cầm lần trước con mang về sao?"
Hạ Dương không trả lời, bàn tay lại hạ xuống thêm một quân cờ nữa, coi như là ngầm xác nhận.
"Thật tốt." Ba Hạ cười: "Con sắp kết hôn, A Nguyễn cũng khẳng định rất hạnh phúc."
"Lần sau lại đem thằng bé đến đây, ta muốn xem thật kỹ." Ba Hạ mỉm cười thật tươi, khóe mắt hiện lên những nếp nhăn của năm tháng, đã hoàn toàn không nhớ rõ chuyện Hứa Thừa Yến qua đời.
Mà Hạ Dương lại cũng đồng ý: "Vâng!"
Hạ Dương bồi ba Hạ chơi cờ trong phòng nghỉ, đến tối mới đứng dậy rời đi.

Quản gia ở bên ngoài chờ, thấy hắn đi ra liền gọi: "Hạ thiếu."
Hạ Dương đi trên hành lang, đột nhiên lên tiếng nói: "Tôi muốn đổi phòng khác."
Quản gia thoáng có chút kinh ngạc.
Hạ Dương: "Phòng ở tầng hai không ở nữa."
Quản gia vội vàng phản ứng lại, gật đầu: "Được."
Quản gia an bài người giúp việc sắp xếp thu dọn lại một căn phòng trên tầng năm, đồng thời chuyển một số đồ dùng cần thiết hàng ngày của Hạ Dương từ tầng hai lên tầng trên.

Cuối cùng, trong căn phòng trên tầng hai chỉ còn lại đồ của Hứa Thừa Yến.

Sau khi đã thu dọn xong tất cả, quản gia dựa theo lời Hạ Dương yêu cầu, đem phòng ở tầng hai khóa lại.

Về sau, căn phòng này cũng là một cấm kỵ mà Hạ gia không thể động vào.
Lão quản gia cho người đem hết đồ dùng của Hạ Dương tất cả đều đưa đến tầng năm, dọn dẹp và sắp xếp phòng xong, khi lơ đãng ngẩng đầu liền nhìn thấy Hạ Dương đứng trầm ngâm bên cửa sổ, trên mặt đất đã có vài mẩu tàn thuốc lá rơi xuống.
Từ sau khi Hứa Thừa Yến qua đời, Hạ Dương cũng trở nên giống lão gia, luôn thích ngắm phong cảnh ở bên cửa sổ, có đôi khi thậm chí còn xem cả ngày.

Lão quản gia thu hồi tầm mắt, không tiến lên quấy rầy.
Trong sân, những chiếc lá xanh thẫm trên cây đã dần ngả sang màu vàng, cho đến khi cả sân bị nhuộm một sắc đỏ vàng rực rỡ...!
Mùa thu lại tới rồi.
Thời gian thực sự có thể chữa lành mọi thứ.

Hạ Dương đã rất ít đi đến phòng khám tâm lý, thỉnh thoảng say trong quán bar cũng không nhắc đến hai chữ "Yến Yến" nữa.
Cho dù có người vô tình nhắc tới Hứa Thừa Yến, Hạ Dương cũng không có phản ứng gì đặc biệt.

Mọi thứ đều đang dần trở nên tốt đẹp hơn.

Chỉ là Hạ Dương vẫn đeo chiếc nhẫn kia trên tay, từ đó đến giờ chưa từng tháo ra.
Nhưng Viên Liệt lại chú ý tới, thừa dịp Hạ Dương tới phòng khám để tư vấn liền hỏi: "Hạ tiên sinh, ngài vẫn còn muốn mang chiếc nhẫn này sao?"
"Ừm."
Viên Liệt lại hỏi: "Vậy ngài muốn mang nó đến bao giờ?"
Hạ Dương dựa mình vào lưng ghế, đầu ngón tay nhẹ nhàng cọ xát chiếc nhẫn, chậm rãi nói: "Không biết."
Bác sĩ Viên liền thay đổi đề tài, hỏi: "Gần đây ngài có còn xuất hiện ảo giác không?"
"Thỉnh thoảng." Thái độ của Hạ Dương đã bình tĩnh hơn, có thể bình thường trò chuyện cùng Viên Liệt về chuyện liên quan đến Hứa Thừa Yến.

Bác sĩ Viên đề nghị: "Hạ tiên sinh, nếu ảo giác vẫn còn, ngài có muốn đi làm kiểm tra một chút không?"
Hạ Dương đáp: "Không cần."

Ảo giác đã là một phần trong cuộc sống của Hạ Dương, hắn đã quen với điều đó.

Khi tất cả những cảm xúc tiêu cực từ từ bình tĩnh lại, cuối cùng chỉ còn lại sự tưởng niệm.
Thật lâu đến nỗi khắc sâu nỗi nhớ.

"Viên Liệt." Hạ Dương ngẩng đầu, đột nhiên nói: "Về sau tôi sẽ không đến đây nữa."
"Hôm nay là lần cuối cùng."
"Vậy chúc mừng ngài, Hạ tiên sinh." Viên Liệt hiểu ý tứ của Hạ Dương, hắn đã buông xuống.
Viên Liệt cười nói: "Chúc ngài có một cuộc sống mới thật hạnh phúc trong tương lai."
Hạ Dương thanh toán xong phí trị liệu liền đứng dậy rời đi.
Trở lại chung cư, Hạ Dương đi ra ban công tưới nước cho bồn hoa.

Mà hơi thở thuộc về một chủ nhân khác trong căn hộ cũng đã hoàn toàn biến mất, tất cả những vật dụng cần thiết hàng ngày đều được cất đi.
Nhưng cho dù là như vậy, thỉnh thoảng Hạ Dương vẫn cảm thấy chỉ cần mình quay đầu lại là có thể nhìn thấy thân ảnh Hứa Thừa Yến đứng đó.

Hạ Dương ngồi một mình trên ghế tựa, lặng lẽ nhìn cảnh sông nước ngoài cửa sổ.
Thời gian còn rất dài, thống khổ cùng hối hận có lẽ sẽ biến mất...!
Nhưng nỗi nhớ sẽ lại còn mãi.
Thời gian hai năm rưỡi, có thể hàn gắn lại rất nhiều chuyện.

Hạ Dương lại trở về nguyên bản đại thiếu gia Hạ gia cao cao tại thượng, mà Giang Lâm cũng quay về bộ dáng vô âu vô lo trước kia, hai người bọn họ thoạt nhìn tựa hồ là đều đã hoàn toàn thoát ra khỏi bóng ma tâm lý.
Hôm nay, Giang Lâm lại chạy đến đoàn phim Tần Chu thăm ban.
"Anh Chu, anh Chu!" Giang Lâm đi tới trước mặt Tần Chu, vui vẻ đưa điện thoại di động qua: "Anh lên hot search rồi!"
Tần Chu đặt kịch bản xuống, cầm lấy điện thoại, nhìn thoáng qua bình luận của các fan.

【# vì sao lại không ở bên nam phụ# Nam phụ còn đẹp trai và giàu có hơn nhiều so với nam chính não tàn, không hiểu vì sao nữ chính lại không chọn nam phụ ôn nhu mà một hai phải ở bên một nam chính bệnh tâm thần? 】
【# vì sao lại không ở bên nam phụ # Tôi nói thẳng, giá đồng hồ trên tay nam phụ ít nhất phải bảy chữ số trở lên, xe là phiên bản giới hạn, chỉ có kẻ ngốc mới chọn nam chính, ai mà lại không thích một phú nhị đại giàu có vừa ôn nhu vừa đẹp trai cơ chứ? 】
【# vì sao lại không ở bên nam phụ# Tôi thực sự nghi ngờ liệu biên kịch có phải thiên vị nam phụ quá không, nam phụ rõ ràng còn giống tổng tài bá đạo hơn nam chính đấy!】
【# vì sao lại không ở bên nam phụ # Cầu xin nữ chính đá nam chính đi, cùng nam phụ ở bên nhau có được không! 】
Tần Chu lướt xem bình luận, mỉm cười: "Hình như là phát hỏa rồi."
Bộ phim web drama thần tượng Mary Sue của cậu cùng Tô Đường diễn đã được phát sóng hơn một nửa, bất quá cậu diễn vai nam phụ nhân khí cao hơn một chút, nhân duyên với người xem cũng thực tốt.

Hơn nữa lúc ấy Giang Lâm còn đem siêu xe, đồng hồ đắt tiền cho cậu mượn quay phim, nên dẫn đến việc trong một đoàn phim cực kỳ nghèo, cậu là người duy nhất ăn mặc đẹp nhất, trên người tất cả đều là hàng xa xỉ.
Hot search lần này vừa vặn là có một số cư dân mạng tìm được giá của những chiếc đồng hồ trên tay cậu và giá xe thể thao nổi tiếng, nên mới lập tức đột nhiên phát hỏa.

Tuy rằng vị trí hot search không cao lắm nhưng ít nhất cũng được nằm trên hot search.
"Anh Chu! Sau khi trở về em nhất định sẽ edit video cho anh!" Gương mặt Giang Lâm tràn đầy hưng phấn.
Bây giờ Giang Lâm đã thành thạo các chức năng edit video, và hắn cũng là fan hâm mộ lớn nhất của Tần Chu!
Tô Đường ở một bên đi tới, cố ý trêu chọc: "Em trai nhỏ a, cậu không phải là cùng tuổi với Chu Chu sao? Sao cứ gọi cậu ấy là anh Chu, Chu Chu của chúng ta nhìn già lắm à?"
"Không phải không phải!" Giang Lâm vội vàng xua tay sợ Tần Chu tức giận, có chút vụng về nhìn Tần Chu giải thích: "Không phải già mà là do tôi gọi quen rồi...!"
Giang Lâm cũng không biết nên giải thích như thế nào, hắn cùng Tần Chu đều cùng năm sinh, nhưng Tần Chu cho hắn cảm giác rất ấm áp, giống như là anh trai vậy, nên hắn liền nhịn không được muốn kêu một tiếng "Anh Chu", xem như một chút tâm tư nhỏ của bản thân.
Tần Chu không ngại, cậu xoa xoa đầu Giang Lâm trấn an: "Không sao đâu."
Giang Lâm thấy Tần Chu chủ động tới gần mình liền ngoan ngoãn cúi người, trộm vươn tay ôm lấy Tần Chu.

Nhưng mà, Giang Lâm cũng không dám ôm quá lâu, rất nhanh liền buông ra.
Giang Lâm có chút giận dỗi nhìn Tô Đường nói: "Chị Tô Tô, hôm nay em sẽ không edit ảnh cho chị nữa, chỉ cho anh Chu thôi."
"Được được được." Tô Đường bị Giang Lâm chọc cười: "Ai lại không biết cậu là fan lớn nhất của Chu Chu cơ chứ."
"Đúng vậy! "Giang Lâm hãnh diện gật đầu thừa nhận: "Em là fan lớn nhất của anh Chu."
Hắn là fan lớn nhất của Tần Chu! Sau khi truy tình trở về từ phim trường, Giang Lâm liền vội vàng đến phòng khám tâm lý tìm Viên Diệt.
"Viên bác sĩ, tôi đã trở về! "Giang Lâm hưng phấn nói: "Tôi còn mua rất nhiều đồ lưu niệm!"
Giang Lâm từ trong túi xách lấy ra một hộp quà, đưa qua: "Tặng cho bác sĩ Viên!"
Viên Diệt nhận món quà, chẳng qua vẻ mặt lại hơi trầm xuống, thoạt nhìn tựa hồ là tâm tình không tốt lắm.
Giang Lâm chú ý tới, vội vàng hỏi:" Bác sĩ Viên làm sao vậy? "
"Giang tiên sinh, rất tiếc phải nói cho ngài một tin tức." Viên Diệt thở dài một tiếng: "Tôi sẽ nghỉ hưu sớm và không thể làm bác sĩ nữa."
"Hả?" Giang Lâm sửng sốt.

"Phòng khám không mở được nữa, sắp đóng cửa rồi." Biểu tình trên mặt Viên Diệt rất trầm trọng: "Gần đây công việc làm ăn càng ngày càng tệ, Hạ tiên sinh cũng không đến phòng khám của tôi nữa."
Trước kia Hạ Dương thường xuyên tới phòng khám, ngồi ở đây cả ngày, thanh toán phí tư vấn cũng rất hào phóng, buổi tối phí cố vấn còn nhân đôi.

Nhưng hiện tại Hạ Dương không tới phòng khám nữa, doanh thu phòng khám tức khắc giảm mạnh.
Viên Diệt buồn rầu nói: "Tôi không thể trả tiền thuê nhà, ngay cả tiền lương nhân viên cũng không trả nổi nữa."
"Vậy thì làm sao bây giờ...!"Giang Lâm nhíu mày, ngập ngừng nói:" Nếu không tôi đầu tư một chút được không? Tôi còn có một ít tiền tiêu vặt...!"
"Không cần." Viên Diệt lắc đầu: "Bác sĩ tư nhân không dễ làm, về sau tôi sẽ không làm bác sĩ nữa."
Giang Lâm vừa định an ủi vài câu, còn chưa kịp mở miệng, liền nghe được câu tiếp theo của Viên Diệt...!
"Tôi chuẩn bị trở về kế thừa gia nghiệp."
Giang Lâm ngây ngẩn cả người, những lời an ủi đều mắc kẹt trong cổ họng, một chữ cũng không nói ra được.
"Sắp đến sinh nhật của ba tôi rồi.

Đây là thư mời cho bữa tiệc sinh nhật." Viên Diệt lấy ra một tấm thư mời đưa qua: "Đến lúc đó, ông ấy sẽ chính thức tuyên bố chuyện này trong bữa tiệc và đem công ty giao cho tôi."
"Ồ...!"Giang Lâm còn có chút ngây ngốc, tiếp nhận thư mời nhìn thấy mặt trên viết tên của mình.

Giang Lâm mở thư mời ra, thấy thời gian tiệc sinh nhật là tháng ba.
Giang Lâm lại hỏi:" Còn có người nào sẽ đến vậy? "
"Rất nhiều người." Viên Diệt nói: "Dù sao cũng là công ty giải trí, đến lúc đó sẽ có rất nhiều minh tinh và đạo diễn lớn đến đây."
Viên Diệt nói tiếp: "Nếu cậu muốn mời thêm minh tinh nào có thể nói với tôi một tiếng, tôi đi mời."
Giang Lâm nghe được có đạo diễn cũng sẽ đến đó, đột nhiên liền nghĩ tới Tần Chu.

Tần Chu kỹ thuật diễn không kém, nhưng tài nguyên lại quá kém, những kịch bản nhận được luôn là phim thần tượng Mary Sue kinh phí thấp.
Nếu có cơ hội bắt chuyện với đạo diễn lớn, sẽ tốt hơn cho sự phát triển sau này của Tần Chu.
Vì vậy, Giang Lâm hỏi: "Tần Chu cũng có thể đến được không?"
"Được." Viên Diệt gật đầu, lấy ra một tấm thư mời khác: "Tôi biết cậu thích Tần Chu, nên tôi đặc biệt để lại một tờ cho anh ấy."
---------------------------------------------------------
- # vì sao lại không ở bên nam hai#: đây là tiêu đề hot search
- phát hỏa: trở nên nổi tiếng 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận