Sát Thủ Tim Anh

Những giọt sương long lanh cuối cùng vươn trên những cành cây xanh cũng tan gần hết, ánh nắng sớm dịu dàng hơn bất kì khoảnh khắc nào trong ngày. Nó mở ra một cánh cửa mới cho mỗi cuộc sống của chúng ta, là khoảnh khắc bắt đầu từ một kết thúc.

Reng Reng!!!

Sau một đêm hoan ái nồng nhiệt Kì Băng mệt rã rút vào lòng Dương Thạc, đêm qua cô phải năn nỉ lắm anh mới dừng “ trận đấu” ở “hiệp thứ 2“. Gặp ra sáng nay tên khốn nào cứ gọi cô liên tục mấy cú điện thoại, cô nghe thấy tiếng chuông như muốn đập banh điện thoại cho xong.

Cô kéo chăn trùm kín đầu dí sát vào người Dương Thạc, anh thấy cô không muốn nghe đành quơ quơ tay lấy “ của nợ” ấn phím nghe.

- Con nhỏ này ta gọi mi từ nãy đến giờ....

- Tôi Dương Thạc

- Hơ..hơ xin lỗi. Kì Băng đâu rồi?


- Cô ấy vừa ra ngoài rồi để quên điện thoại ở nhà

- Con nhỏ này! Ha ha cảm ơn anh

Anh ném điện thoại qua một bên qua sang ôm con sâu trong kén, con sâu chui đầu ra dựa vào lòng ngực anh.

Anh rất thích điệu bộ này của Kì Băng, rất giống con nít, rất dễ thương a! Chỉ khi dựa vào anh cô mới có những cử chỉ thế này, đáng yêu chết được. Anh không quên tặng một nụ hôn chào buổi sáng cho con sâu đáng yêu! ( Hai cái người này dễ thương chết được! Các bạn xem mà hưởng thụ đi vì sau này rất nhiều biến cố đau thương)

- Sao anh nói thế? Nhỏ mà biết nhỏ sẽ làm ầm lên đấy!

- Không thì em sẽ rắc rối đấy!

- Tối nay em mới thực hiện nhiệm vụ! Nhỏ gọi để báo cáo cho em thôi!

- Vậy mau thức dậy đi ngày hôm nay em chỉ dành cho anh có một nữa thôi đấy!

- Không! Mệt chết được còn sớm mà em muốn ngủ thêm chút nữa.

- Thế thì....

Kì Băng bây giờ mới định thần được là cô đang không có mảnh vải che thân cứ thế mà dì sát vào người anh. Bị tay anh men theo bờ vai xuống gần đến khuôn ngực cô mở to mắt dụi dụi vài cái rồi cuốn chăn phóng vào phòng tắm.

Dương Thạc ngoài này mặc sức mà cười một tràn cười sảng khoái vào buồi sáng. Hôm nay hai người họ không định ở nhà giải trí vào cuối tuần.


Dương Thạc hôm nay trông rất bảnh a! Tóc vuốt cao, kính mát. Thân hình cực chuẩn được bọc bởi chiếc áo sơ mi màu đen, tay áo xăn lên một nữa. Quần jean xanh đậm xuông theo đôi chân dài. Nhìn qua cô gái nào mà không ngất chứ, mặc dù mặc màu tối nhưng những cơ bắp và từng múi bụng rắn chắc vẫn lộ rõ.

Kì Băng dường như sắp làm cô vợ nhỏ nên nương theo phong cách có chút năng động và dịu dàng chết người. Mái tóc đỏ xỏa dài với vài đường bấm nhẹ rất xinh, kết hợp với chiếc nón cói nơ đen trông rất nữ tính. Vẫn chiếc đầm maxi không qua đầu gối, màu trắng chấm bi đen, để suyệt tông với Dương Thạc cô chọn chiếc áo len màu đen khoác ngoài. Cuối cùng là đôi giày sandal màu xanh ngọc bích.

Giờ này chỉ chạm mốc 7h, Dương Thạc lái chiếc Audi trắng chở Kì Băng đến một nhà hàng quen. Vì bình thường họ chỉ ăn qua loa cho no rồi bắt tay vào việc của mình, nhân hôm nay cuối tuần anh muốn đưa cô đến những nơi gia đình anh thường cùng nhau đi để cô tận hưởng được cảm giác được quan tâm nhiều hơn.

Đây là nhà hàng lớn, màu kem là chủ đạo. Đèn trần màu vàng dịu, bàn màu trắng, ghế màu kem xem ra rất ấm cúng a! Cứ mãi mê với cách trang trí Kì Băng không hề biết từ lúc bước vào mình và Dương Thạc đã là tâm điểm. Đến lúc chạm thấy những ánh mắt của mọi người cô bất giác đỏ mặt, đây là lần đầu tiên trong đời cô thấy ngượng ngùng( ngoài việc ở trên giường với Dương Thạc). Nhận thấy vẻ mặt của cô Dương Thạc nắm lấy bàn tay nhỏ của cô kéo cô đến một chiếc bàn lớn.

Kì Băng rất ngạc nhiên với sự có mặt của gia đình Dương Thạc họ có mặt đầy đủ trước cả họ, ông bà Dương, Dương Phong và Bạch Thủy họ đều nhìn hai người rồi cười một cách vui vẻ. Dương Thạc kéo ghế cho cô, cô chào họ lễ phép rồi ngồi xuống.

- Hôm nay ta sẽ đưa cả nhà đế những địa điểm thú vị.

Ông Dương tuyên bố bằng giọng cự kì vui vẻ, bà Dương ngồi cạnh cũng vui lây bảo Dương Thạc gọi người đưa thức ăn lên.

- Em thích nhất đi đâu hả Kì Băng?

- Dạ em không biết chỉ cần vui là được!


Bạch Thủy hỏi cô bằng giọng rất nhẹ nhàng, có thể thấy nụ cười của một người mẹ đang nở trên môi cô. Cứ chốc cô lại xoa xoa cái bụng nhô cao của mình, họ đã có con nên đành quảng lại đám cưới nhưng hẳn tin này vẫn là tin vui hơi cả cái đám cưới!

Nghe được tin sắp có cháu bà Thảo Di rất vui, chăm sóc cho Bạch Thủy không chừa đường cho Dương Phong. Chưa chi mà Dương Phong đã làm hẳn một thẻ VIP trong siêu thị quần áo và vật dụng cho trẻ em ở một siêu thị lớn. Có những lúc Dương Thạc đưa cô sang nhà chính (biệt thự của ông bà Dương) là thấy bàn ăn đầy những món bỗ dưỡng mà nét mặt Bạch Thủy tỏ hẳn vẻ chán chường. Cũng không hẳn vui nhỉ?

- Đi cùng anh hai chắc em cũng biết được nhiều chổ vui hả?

- Anh ấy thì đến được chỗ nào thú vị chứ!?

- Ha ha chị dâu tương lai bán đứng anh rồi!

- Thằng nhãi này!

Dương Phong nhân cơ hội chọc tức Dương Thạc, ngoài mặt Dương Phong là người trầm lặng ít nói, vì hầu hết thời gian đều dành cho công việc. Nhưng hẳn ai không biết sẽ không thấy được tính cách hai anh em họ giống nhau mức nào. Chỉ tại chưa “vào hệ” thôi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận