Sai Vị Trò Chơi

Từ Tử Việt đi theo sau đám người chơi, quyết định không chạy lên nói chuyện.

Anh biết rằng vì có Tôn Mặc đi cùng nên có một số việc không tiện bàn bạc.

Thư viện của trường trung học không lớn lắm – nó chỉ vừa đủ diện tích bằng hai phòng học – nhưng lại cTừ rất nhiều sách bên trong.

Vừa bước vào, mọi người tản ra và bắt đầu xem xét các kệ và lật sách. Những người chơi tụ tập thành từng nhóm nhỏ khoảng hai hoặc ba người, bất cứ khi nào thấy điều gì đó hữu ích, họ bắt đầu thì thầm và thảo luận sôi nổi.

Tôn Mặc nhìn Từ Tử Việt đang lật qua những cuốn sách ngẫu nhiên và trông như thể anh chỉ góp vui, nhận thấy sự tương phản rõ rệt trong hành vi khi so sánh với những người khác. Những người chơi khác cũng quan sát hành động của Từ Tử Việt, trong mắt tràn đầy khinh thường.

Từ Tử Việt nhét một viên kẹo thỏ trắng vào miệng, sau đó lại mở một cái khác ra vẫy vẫy trước mặt Tôn Mặc. "Ăn kẹo không?" Anh đã chuẩn bị tinh thần chắc canh Tôn Mặc sẽ từ chối.

Tuy nhiên, anh chợt nhìn thấy Tôn Mặc cúi đầu, dùng miệng ngậm đầu kia của viên kẹo.

Từ Tử Việt mặt đỏ bừng, vội vàng quay đầu đi, tìm một cuốn sách ngẫu nhiên mà vùi mặt vào. Răng của Tôn Mặc rất trắng, rất thẳng, lưỡi lại đỏ, nếu anh có thể hôn cậu thì... Từ Tử Việt sẽ biến thành chim cút. (T/N: chắc canh rằng anh đã trở thành một con chim nhỏ nhút nhát.)

Tuy rằng trong lòng anh rất táo bạo, nhưng tất cả đều chỉ là kiến thức lý thuyết, mặc dù anh rất chủ động trong hành động,nhưng nếu liên quan đến hành động thân mật hơn... anh không khỏi ngượng ngùng.

Từ 'Trải nghiệm thực tế về số 0' Tử Việt, chỉ vì Tôn Mặc cắn một miếng kẹo trên tay mà không hề có bất kỳ sự tiếp xúc cơ thể nào, nên cả hai tai đều đỏ bừng vì suy nghĩ và hình ảnh trong đầu của chính mình.

Khi vị ngọt như sữa lan tỏa khắp miệng, Tôn Mặc nhìn người vừa rời xa mình, giơ tay nhéo nhéo một bên tai đã đỏ bừng như sắp cháy.

Thân thể Từ Tử Việt run rẩy. "Cậu, cậu đang làm gì vậy?" Anh giật mình, lại sợ người khác chú ý đến mình hành động như vậy giữa thanh thiên bạch nhật nên cố ý hạ giọng, âm thanh phát ra từ cổ họng run run. Anh bịt tai lại – không để ý rằng mặt mình cũng đỏ bừng – và lắp bắp nói: "Tai... cậu không thể chạm vào." Hơn nữa, tay Tôn Mặc lạnh như băng, nhiệt độ chênh lệch rõ rệt so với tai. Kích thích quá đi ah....


"Cậu – và họ – đang tìm kiếm điều gì?" Tôn Mộ véo dái tai Từ Tử Việt, hù dọa anh xong mới buông ra. Tuy nhiên, câu hỏi cậu hỏi chẳng liên quan gì đến tai cả.

Bị kéo vào thư viện, nhìn một đám đông học sinh lục lọi tìm đồ, lại là người duy nhất không biết chuyện gì đang xảy ra, câu hỏi của Tôn Mặc cũng không có gì lạ.

"Họ đang tìm kiếm lý do khiến Giảng đường cũ bị bỏ hoang vài năm trước." Từ Tử Việt lén lút sờ ngực trái, chuyện này căn bản là không bình tĩnh được. nó đang đập bang bang. Nó không ngừng nói với Từ Tử Việt rằng sự phản kháng trước cái đẹp yếu đến mức nào?

Tôn Mặc hỏi: "Tại sao các cậu lại tìm kiếm thứ đó?"

Nhiệt độ trên mặt Từ Tử Việt dần dần tiêu tan, "Tôi không biết. Họ đều rất thần bí." Từ Tử Việt nhún vai. "Bọn họ cũng hung dữ lắm, sau này nhớ tránh xa họ ra nhé." Nếu không, anh sẽ làm gì nếu một trong số họ bị vẻ đẹp trai của Tôn Mặc hớp hồn? Anh thậm chí sẽ không biết đi đâu để khóc.

Đột nhiên, một cậu cùng lớp hét lên: "Tôi tìm thấy một tờ báo cũ!"

Một nhóm lớn người tụ tập lại nơi học sinh vừa hét lên.

Từ Tử Việt cũng đi theo sau. Phần lớn sự chú ý của người chơi đều đổ dồn vào tờ báo cũ nên họ tạm thời không để ý nhiều đến những người xung quanh.

"Thành phố Thượng Dương, trường trung học Thượng Dương, một chiếc quạt trần rơi xuống đập vào một học sinh...?" Những người ở gần mặt trận nhất đọc báo xong trước.

Từ Tử Việt nhanh chóng đọc lướt qua bài báo, đại khái nắm được ý chính là chiếc quạt trần của trường đã cũ rồi rơi xuống, khiến một học sinh hiện đang ở trong trường tử vong. Chỉ là khi sự việc xảy ra thì đã là 11 giờ đêm. Chỉ đến ngày hôm sau khi học sinh quay lại lớp thì cảnh tượng mới được phát hiện. Về việc tại sao học sinh đó vẫn còn ở trong lớp lúc 11 giờ đêm, đó cũng là một vấn đề khó hiểu.

Tờ báo đã rất cũ và ố vàng. Từ Tử Việt không biết trong game hiện tại là năm nào, cho nên mặc dù trên báo có ghi ngày tháng, nhưng anh vẫn không thể suy đoán được sự việc đó đã xảy ra bao lâu.


"Vậy là lớp học đằng kia đã bị phong tỏa do có người chết à?"

"Nếu chỉ là một lớp học thì khó có khả năng toàn bộ tòa nhà bị chia cắt. Chắc hẳn đã có chuyện gì khác xảy ra."

"Hiện tại, các lớp học đều được trang bị máy điều hòa, kể cả lớp học của chúng ta à..."

"Không, tôi nhớ trong lớp chúng ta có một cái quạt trần treo phía trên, và..."

"Cái quạt trần đó rất lạc quẻ trong lớp học mới, trông nó cũ kỹ và phát ra tiếng kêu cót két khi quay."

"Nhưng tôi không nhớ có ai bật quạt cả!"

"Có lẽ là....do máy điều hòa thổi?"

Nếu đây là thế giới bình thường thì luồng gió của điều hòa có thể đã khiến quạt quay một chút. Nhưng trên thế giới này... Có nhiều sự trùng hợp đến vậy, không ai thực sự tin rằng đó thực sự chỉ là sự trùng hợp.

"Ah!!!!!" Một cô gái đột nhiên cúi xuống, vùi đầu vào cánh tay cô, khóc: "Em không muốn chơi nữa, em không muốn chết nữa, ô ô ô..."

Ai đó đã cố gắng kéo cô ấy lên nhưng có vẻ như cô ấy đã hoàn toàn hóa đá. Cả người cô co rúm lại, run rẩy, nghẹn ngào và khóc. Những người khác càng kéo cô, cô càng khóc và la hét.


"Có thứ đó trong lớp thì làm sao chúng ta có thể ngồi yên được nữa... Chiếc quạt trần có thể rơi ra bất cứ lúc nào và giết chết chúng ta, hoặc cắt chúng ta thành... từng mảnh."

Từ Tử Việt thậm chí còn quên mất trong miệng mình có một viên kẹo, chứ đừng nói đến việc hút hết nước bọt ngọt ngào đọng lại. Khi nghe nhóm người chơi này thảo luận, anh cảm thấy họ ngày càng trở nên thái quá. Tại sao họ lại nghĩ mình sẽ chết chỉ vì nhìn thấy một tờ báo cũ?? Suy đoán của bọn họ khiến Từ Tử Việt ở một bên nghe có chút sợ hãi... Đến mức anh ấy nghĩ rằng họ thậm chí có thể nói sự thật.

Nhưng cũng không phải là không thể.... Từ Tử Việt nhớ lại hiện trường án mạng kinh hoàng mà anh đã chứng kiến ​​trước đó.

Từ Tử Việt đột nhiên muốn đi thẩm vấn hệ thống, đây thật sự là trò chơi tình yêu mô phỏng hẹn hò sao? Sao có cảm giác như mọi thứ hoàn toàn khác vậy nhỉ!!

Trương Kinh trở nên khó chịu kêu lên. "Cậu đang khóc cái gì vậy! khóc cũng có ích gì đâu? Nếu không muốn chết thì hãy tìm cách giết chết con quỷ đi! Tiếp tục tìm! Tối nay chúng ta sẽ quay lại ký túc xá sớm hơn một chút – chúng ta vẫn chưa tìm kiếm manh mối ở đó. Sau đó chúng ta sẽ quay lại nhà vệ sinh nữ đó xem có manh mối nào còn sót lại không. Không thể nào họ lại chết một cách tùy tiện được – hai người đó chắc chắn đã phát hiện ra hoặc đã gây ra chuyện gì đó." Trương Kinh nghiến răng nghiến lợi. "Nếu không thì có lẽ họ đã hết vận may rồi."

Từ Tử Việt rất không hiểu tình huống hiện tại. Anh nhìn cô gái đang khóc dần dần được an ủi rồi tiếp tục xem sách trong khi kìm nén cảm giác muốn khóc. Những người chơi khác cũng tiếp tục tìm kiếm những thứ khác có liên quan.

Từ Tử Việt kéo Tôn Mặc sang một bên, "Đừng nghe bọn họ, đầu óc bọn họ hình như hơi chậm chạp, hoặc có lẽ trí tưởng tượng của họ quá phong phú." Mặc dù giác quan thứ sáu của Từ Tử Việt bắt đầu có dự cảm không tốt nhưng cũng không cần thiết phải cho Tôn Mặc biết.

"Được rồi."

Vẻ mặt của Tôn Mặc không thể hiện được anh đang nghĩ gì.

Từ Tử Việt càng chăm chú lật qua các loại sách, sau đó anh nhìn thấy một đống báo cũ. Tờ báo vừa chia sẻ đã được tìm thấy từ đống giấy tờ cũ này. Anh cúi xuống và bắt đầu đọc từng tiêu đề tin tức. với cuộc trò chuyện vừa rồi giữa những người chơi đó, lần này anh trở nên nghiêm túc hơn.

Từ Tử Việt xem qua rất nhiều tin tức, nhưng phần lớn đều là về sinh kế của người dân, hoặc chuyện gì đã xảy ra ở địa điểm x, hoặc đội thể thao địa phương đã nhận được huy chương nào, v.v. Anh ấy cũng tìm thấy thêm một số tin tức liên quan đến thành phố Thượng Dương, trong đó có câu chuyện thảo luận về đường dây buôn bán thanh thiếu niên đã bị phanh phui hơn 10 năm trước, nhưng nhiều trẻ em bị bắt đi không thể tìm thấy hoặc đã bị giết thậm chí có một số không tìm thấy xác. Ngoài ra, một người đàn ông ở Thượng Dương đã phạm tội giết người, giết một tên lưu manh ở địa phương và bị kết án tử hình.

Từ Tử Việt không biết những thông tin này có hữu ích hay không, nhưng anh vẫn nhặt chúng ra và đặt sang một bên.

Tôn Mặc đưa tay cầm lấy tờ báo viết về người đàn ông đã thực hiện vụ giết người. Bài báo có hình ảnh rõ ràng về kẻ sát nhân, anh nhìn nó rất chăm chú.


Tò mò, Từ Tử Việt thò đầu qua hỏi: "Sao vậy?"

Tôn Mặc có xu hướng phớt lờ những câu hỏi của Từ Tử Việt. "Tối nay cậu có về ký túc xá muộn không?"

Từ Tử Việt cũng có xu hướng dễ lạc đề. "Ừ, có lẽ tôi sẽ quay lại." Tuy nhiên, anh thực sự vẫn chưa biết phòng mình ở tầng nào trong ký túc xá. Nhưng, xét theo cách họ thì..... Anh cũng nên có một phòng ở đâu đó, phải không?

"Ký túc xá của tôi là phòng bốn người, nhưng tôi là người duy nhất ở trong đó. Thay vào đó cậu có muốn qua ngủ ở ký túc xá của tôi không?"

"Ah? Tôi, tôi.... Được, tôi muốn!"

Tựa như Từ Tử Việt bị một bất ngờ thú vị đánh vào đầu. Nửa choáng váng, anh thậm chí không nghĩ liền đồng ý.

"Nhưng buổi tối tôi phải ra ngoài, nếu tôi ở cùng bọn họ...có quấy rầy anh không?" Từ Tử Việt nghĩ đến những gì Trương Kinh vừa nói về việc khám xét ký túc xá, cũng như xem lại hiện trường vụ án mạng trong nhà vệ sinh nữ....

Tôn Mặc trả lời: "Nếu vậy.... Tôi sẽ đi cùng cậu. Nếu cậu quay lại ký túc xá một mình.cậu sẽ cảm thấy sợ hãi. Cậu nói rằng cậu sẽ sợ ".

Sợ? Anh nói anh sợ điều gì? Từ Tử Việt không thể hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Tôn Mặc. Ngoài ra, anh không hề đi một mình – vẫn còn Trương Kinh và những người khác, họ sẽ đi cùng nhau. Nhưng nếu Tôn Mặc đề nghị đi cùng anh.... Được rồi. Nếu Tôn Mặc nói anh sợ thì anh sẽ sợ!

Vì vậy Từ Tử Việt vội vàng gật đầu thật mạnh, sợ Tôn Mặc nhất thời đổi ý.

___________

Tác giả có lời muốn nói: Hãy sưu tầm, bình luận, cập nhật liên tục đừng để bị lừa nhé~

  Cảm ơn tình yêu của bạn, cô bé dễ thương


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận