Ràng Buộc Chi Gông Xiềng (Gông Xiềng Ràng Buộc)

Ngoài cửa sổ, mưa không ngừng rơi, không khí mang theo nhàn nhạt hương thơm. Trong phòng, bạch sắc sa mạn theo gió chập chờn.

Không khí thật rất an tĩnh, mùi hương của cây phật thủ phiêu tán nơi nơi trấn an những tâm tình bất tĩnh, Trữ Hoài Xa một thân hồng sắc trường bào đi qua đi lại, mái tóc đen dài theo từng bước đi mà trở nên phập phồng.

Hắn cả người thập phần nôn nóng, nhãn thần chăm chú nhìn vào người phía sau sa mạn, vì cách một tầng lụa mỏng nên gương mặt trông như trắng bệch, duy độc đôi môi đỏ bừng như máu.

Nhìn người kia an tĩnh nằm trên giường lớn, khuôn mặt Trữ Hoài Xa không có biện pháp bỏ qua sợ hãi, loại sợ hãi này nhượng hắn nhớ tới nhiều năm trước đây khi thấy một mảnh phế tích tại Thiều An thành.

Một canh giờ trước hắn đi vào tiểu viện của Trữ Giác Phi, vừa bước vào sân liền thấy vị tứ ca mình tối coi trọng mang theo một loại hủy diệt mà ngã vào liên trì, bọt nước bắn lên tung tóe rồi nặng nề rớt xuống.


Hắn vội vã lao đến nhưng có một người nhanh hơn nhảy xuống, chỉ biết đó là một thân bạch y, người kia tận lực bồi tiếp… Loại tâm tình lúc ấy gần như làm chết tâm hắn.

Một thời gian ngắn nhưng tựa như rất lâu trôi qua, Trữ Giác Phi ôm Trữ Hoài Tĩnh từ liên trì bước lên, Trữ Hoài Xa chỉ có thể lăng lăng đứng đó, thậm chí có chút ngốc mà đứng nhìn, trong mắt chỉ còn lại hai thân ảnh bạch sắc đang lay động, băng vải trên cổ tay của Trữ Hoài Tĩnh cũng đều sũng nước, nhất thời huyết sắc nhiễm đỏ một tầng.

“Đi gọi đại phu.” Bên tai vang lên một đạo âm thanh lãnh đạm của Trữ Giác Phi, Trữ Hoài Xa lúc này mới tỉnh giấc mộng mà cuống quít chạy đi.

Kinh qua mấy người đại phu luân phiên chuẩn trị, họ cho ra kết luận: thân thể suy nhược nghiêm trọng, khí huyết bất thông, mệt nhọc quá độ, cần tĩnh dưỡng.

Nghe được lời chuẩn trị, Trữ Hoài Xa rốt cuộc thở dài một hơi, còn Trữ Giác Phi chỉ là nhàn nhạt liếc mắt rồi xoay người ly khai, không mang theo một tia luyến tiếc, phảng phất như một màng vừa rồi chỉ là ảo giác.

Bên ngoài mưa trọn cả một buổi chiều, thẳng đến khi trời đã tối mới chậm rãi ngừng lại, trong phòng nhiên trứ bạch chúc, tia sáng có chút hôn ám, Trữ Hoài Xa ngồi ở bên cạnh, tỉ mỉ giúp Trữ Hoài Tĩnh lau đi mồ hôi lạnh.

Rốt cuộc là có chuyện gì đả kích mà nhượng tứ ca phải nhảy vào hồ, trước nay hắn vẫn nghĩ tứ ca là người rất kiên định, nhưng hiện giờ, tứ ca kỳ thực cũng rất yếu đuối.


Thế nhưng làm hắn nghi hoặc chính là những lời tứ ca nói trong lúc mê man, cái gì là “Phụ tử… bất phải ly khai…” Nhưng hắn cũng chỉ cho rằng đó là lời nói mơ màng của Trữ Hoài Tĩnh mà thôi.

Khi Trữ Hoài Tĩnh tỉnh lại đã là trưa của ngày hôm sau, ngoài cửa sổ dương quang có chút chói mắt, chúng xuyên thấu qua lớp sa mạn mà bao phủ lấy hắn, một cảm giác ấm áp làm cho người ta không nhịn được mà muốn hãm sâu, quyến luyến không thôi.

Hắn mở mắt, nhìn quanh bốn phía lạ lẫm, ngay tại nhuyễn tháp là một Trữ Hoài Xa đang ngủ say. Đôi mắt nhìn chằm chằm vào cửa sổ, bên ngoài là một gốc liễu thật to, hôm nay trời không có gió, cành liễu chỉ là thật dài buông thả trên đất, miễn cưỡng che đi một ít ánh dương.

Hắn tinh tế mà nghĩ chính mình vì sao lại ở chỗ này, hình như sau khi trải qua tranh chấp cùng Trữ Giác Phi hắn liền đến bên liên trì để mà giải sầu, thế nhưng trước mắt đột nhiên tôi sầm, thân thể không chống trụ được mà ngã xuống dưới, trong ấn tượng, chính mình rất sâu rất sâu chìm vào hắc ám, hơn nữa thân thể tựa hồ đã bị một người rất quen thuộc ôm lấy, là ai ni?

“Tứ ca, ngươi tỉnh?” Trữ Hoài Xa rất nhanh chạy đến bên Trữ Hoài Tĩnh mà hỏi: “Ngươi như thế nào lại tuyệt vọng như vậy, tái như thế nào cũng không được nhảy vào liên trì, làm ta sợ muốn chết.”


Trữ Hoài Tĩnh có chút không giải thích được mà nhìn vào Trữ Hoài Xa “Nhảy vào liên trì?”

“Đúng vậy!”

“Ta chỉ cảm thấy choáng váng, không cẩn thận trượt chân mà thôi.” Trữ Hoài Tĩnh không nghĩ tới Trữ Hoài Xa lại cho rằng hắn muốn tự sát? Hắn sống lâu như vậy, tự sát cũng không phải chưa làm qua, chỉ là hiện tại hắn sẽ không tái làm điều ngu xuẩn như vậy, nói vậy thì người cứu hắn chính là Hoài Xa? Na, cảm giác quen thuộc đó là Hoài Xa sao?!

Vì sao có chút mất mát ni? Biết rõ là người nọ không có khả năng sẽ cứu hắn!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận