Quyển 2 Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện - Nguyên Lão Tam Triều FULL


Nghị Chánh và Tiểu Tường đi theo Hương Nhi đến Vô Định Hà.

-Đằng kia kìa!
Hương Nhi vừa nói vừa chỉ bên kia bờ sông.

Nghị Chánh và Tiểu Tường nhìn theo tay chỉ của Hương Nhi, thấy bên kia sông dưới cội liễu già có một thằng nhỏ khoảng chừng mười hai mười ba tuổi da rám nắng đang bị bốn tên thanh niên vây chặt.

Xung quanh thằng bé lúc này có người nhưng chỉ đứng nhìn, ai cũng sợ bọn thanh niên không dám can thiệp.

Thằng bé ngồi dưới đất, nước mắt nước mũi sì sụp.

Bên cạnh nó là một chiếc xe đẩy, cái sạp đã bị lật ngược, và vô số lồng đèn lấm lem đất cát.

Tên mặt rỗ đứng khoanh tay nhìn xuống thằng bé, kế bên là tên lùn và béo như con heo ục.

Tên cao kều khác không ngừng tung chân đá bem bép vô mông thằng bé làm tên lùn béo ngoác miệng cười hềnh hệch.

Còn thêm một tên răng hô thân hình cục mịch nữa, cũng cười ha hả ra chiều khoái trá.

Tiểu Tường, Nghị Chánh thấy bốn người này vận quần bó dài, áo ngắn sát nách, lưng thắt đai đen to bản.

Lối ăn mặc chắc nịch như thế khiến họ trông đã to đùng lại càng khỏe, người nào cũng lộ vẻ hung hăng trên mặt.

Tiểu Tường, Nghị Chánh nghĩ ngay đến hai tên Thốc, Cương, chắc đây là đàn em của tên du đãng họ Cương?
Tiểu Tường, Nghị Chánh chạy băng băng lên cầu, nhưng còn chưa qua sông thì bên kia bờ sông đã có người can thiệp rồi.

Một cô gái vận y phục màu hồng tiến lại phía sau tên cao kều, hắng giọng:
- Để nó đi đi!
Tên cao kều đang hăm hở bắt nạt thằng bé, nghe nói quay đầu lại nhìn.

Đồng bọn hắn phát giác có người can thiệp, cũng bực bội quắc mắt nhìn cô gái áo hồng.
Cô gái áo hồng chính là Lộ Phi Yến.

Mặt mày Phi Yến câng câng, khoanh tay trước ngực nheo mắt nhìn tên cao kều, như nhìn một con cừu non, thỉnh thoảng khẽ nhúc nhích môi vẻ khinh thị, chừng muốn nói: “Thằng tẩu cẩu này mày ốm như ngọn tre sào! Chỉ cần tao đưa hai ngón tay ra bóp mày một cái là bẹp dúm liền!”
Nhân dịp bọn du côn lo nhìn Phi Yến không để ý, thằng bé lấm lét đưa mắt liếc sang hai bên trái phải rồi đứng dậy nhón chân lẻn đi.
Nhưng nó vừa đi được dăm bước, tên cao kều đã giơ tay kéo bím tóc nó lại.

Thằng bé bật tiếng kêu “á,” mắt nhìn Phi Yến cầu cứu.
Phi Yến nhếch môi:
- Một đám thanh niên trai tráng lại xúm xít nhau ăn hiếp một mình nó, không thấy nhục nhã lắm sao hả?
- Há há!
Nàng dứt lời, tên béo bật cười lanh lảnh, đoạn hắn quay sang tên cao kều, nói:
-Con nhỏ này khẩu khí dữ thiệt! Người vừa đẹp vừa khí phách như nó, Cương lão đại rất thích! Để tao bắt nó về cho lão! Tụi mày cũng biết rồi, lão kêu tụi mình đi lấy tiền, tụi mình không thể nào về tay không!
-Ha ha!
Phi Yến cũng cười lớn nói:
-Thằng cẩu trệ mày võ công bao nhiêu mà muốn chạm vào bổn cô nương? Chỉ cần một tay, tao cũng đủ sức làm gỏi bốn đứa tụi bây, nói gì mình mày muốn bắt tao, dám thử không? Ha ha, ha ha ha!
Tên béo nghe giọng điệu hống hách của Phi Yến, hét lên:
- Mẹ kiếp! Con khốn mày vừa nói ai cẩu trệ? Có ngon nói lại lần nữa coi?

-Không ăn được đâu mà ngon - Phi Yến nói – Bốn đứa tụi bây đói à? Tiếc quá, mới nãy bổn cô nương có làm món gà rút xương nhưng vì rời phòng trọ gấp gáp nên không kịp mang xương theo, bằng không có thể bố thí cho bốn con chó ghẻ tụi bây, ha ha, ha ha ha!
Gương mặt bốn tên du côn đỏ chót, tên cao kều tru tréo:
-Xú nha đầu! Mày biết bọn tao là ai không?
Hắn nói đến đây không nói nữa, cốt để Phi Yến sốt ruột.
- Tất nhiên tao biết!
Phi Yến nghiêm mặt nói, sau đó nàng cũng bắt chước ngừng một chút rồi cười gằn tiếp:
– Tụi bây là nội tôn tao, gọi tao là nội tổ mẫu đấy! Ha ha, ha ha ha!
Nàng nói xong đứng chống nạnh cười ha hả.
- Mày...!
Tên mặt rỗ tức khí nhìn Phi Yến, quát:
– Ở chân cầu này không ai dám coi thường bọn ông!
Phi Yến hừ mũi:
- Chẳng những hôm nay nội tổ mẫu coi thường bốn con chó ghẻ tụi bây còn thu thập chúng bây nữa!
Nàng nói rồi nhấc bàn tay phải của nàng lên, phóng một chưởng nhắm vào tên răng hô.

Tên răng hô cũng vung cánh tay phải hữu chưởng đánh ra.
Vù!
Chưởng pháp Phi Yến nhanh hơn tên răng hô.
Bốp!
Hự!
Tên răng hô bật tiếng kêu lớn trước khi nhổ một búng máu, quỳ sụp xuống đất.
Chỉ bằng một chiêu, Phi Yến đã thừa sức áp đảo tên răng hô.

Ngoài chưởng pháp đã xuất ra cực nhanh, lúc nàng nhảy lên cao lộn mèo một vòng tránh chưởng pháp của đối phương cũng nhanh không kém.
- Trời đất quỷ thần thiên địa ơi! – Phi Yến ôm đầu la lên - Tao chỉ nói chơi thôi chứ có phải nội tổ mẫu mày thật đâu mà hành lễ dữ vậy?
Trước thế công cực kỳ ảo diệu của Phi Yến, Hương Nhi đứng trên cầu nắm tay Tiểu Tường và Nghị Chánh, há hốc miệng nhìn.

Tên cao kều cũng hết dám khinh suất, mồ hôi trên đầu và trán hắn lăn dài xuống má, cũng buông bím tóc thằng bé ra.

Thằng bé không chạy đi, đứng chôn chân nhìn Phi Yến như thể hai chân nó thình lình mọc rễ vào lòng đất vậy.

Tên mập thì lại khác tên cao kều, tự phụ bấy lâu võ công rất ổn, vội cung hai tay lên quát nói:
-À! Thì ra mày cũng võ vẽ một tí…
Tên mập chưa kịp nói tiếng “nghề,” cú đấm của Phi Yến đã cắt ngang lời gã.

Nhưng tên mập chẳng phải tay mơ, lạng mình sang trái né đòn quyền, miệng rối rít gọi tên mặt rỗ và cao kều:
-Hai đứa tụi bây còn đứng đó, mau tới phụ tao một…
Lần thứ hai, Phi Yến chặn họng hắn bằng một cú đá cực mạnh nhằm ngay ống quyển khiến hắn phải co giò nhảy tránh.
Tên mặt rỗ nghe kêu vội nhún chân một cái, lấy đà tung bổng thân hình lên cao một trượng, rồi từ trên cao ép một quyền xuống đầu Phi Yến.

Tên cao kều cũng hướng vào bụng nàng tung một cú đá sấm sét.
Hương Nhi lắc lắc tay Tiểu Tường và Nghị Chánh.
-Tiểu Tường tỷ tỷ, Nghị Chánh ca ca – Hương Nhi nói - Chúng ta mau qua bên đó giúp tỷ ấy đi!
-Ầy! –Nghị Chánh lắc đầu.
Tiểu Tường cũng cười hô hố nói:
- Chỉ từng đó người chẳng đủ nhét kẽ răng tỷ đó đâu! Có tỷ ấy ra mặt, ca ca của muội sẽ không sao, xem kìa!
Hương Nhi ngoảnh phắt lại, và miệng nó lập tức há hốc, nó phải đưa tay dụi mắt hai ba cái để thật sự tin rằng bốn cái đứa đang ngồi phệt dưới đất kia là bốn thằng du côn có tiếng của chân cầu Vô Định Hà.
Hương Nhi không tin vào mắt nó cũng phải, tên cao kều võ nghệ đâu phải hạng xoàng, thế mà hai bên giao đấu chưa tới ba phút đã bị một cô gái cho bò ra đất rồi.


Thậm chí, nó chỉ quay đi một cái đã không kịp nhìn thấy cô gái áo hồng ra đòn hạ đo ván tên cao kều như thế nào.
-Cút đi! - Phi Yến quát.
Bọn du côn mặt mày sưng húp, lật đật bò ra xa, trong chớp mắt đã thành bốn chấm nhỏ ở cuối đường.
- Anh hùng sa huyết bất sa lệ.

Phi Yến bước lại gần thằng bé nghiêm mặt nói, đoạn nàng tươi cười:
- Tỷ là Lộ Phi Yến, tiểu đệ đệ tên họ là gì? Tại sao lúc nãy bọn nó đánh đệ?
Thằng bé đưa tay lau nước mắt, diện mạo của nó khá khôi ngô, vầng trán rộng, đôi mắt hai mí to đen, dưới hai hàng lông mày đậm, mũi cao, chóp mũi tròn trịa, phần cánh mũi thon, lỗ mũi nhỏ kín và bờ môi đầy đặn.

Thằng bé nói:
-Đa tạ Phi Yến tỷ tỷ, đệ tên Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo kể chuyện tụi du côn muốn tiền bảo kê cho Phi Yến nghe.

Khi này Nghị Chánh, Tiểu Tường và Hương Nhi từ trên cầu chạy xuống gặp Tiểu Bảo và Phi Yến.

Tiểu Tường vỗ tay hoan hô:
-Phi Yến, muội đánh giỏi lắm!
Nghị Chánh cũng bật ngón cái lên.
Hương Nhi chạy đến sờ mặt thằng bé, kêu:
-Tiểu Bảo ca ca, huynh có sao không?
-Huynh không sao, muội có sao không?
Hương Nhi lắc đầu, đoạn nó thấy Tiểu Bảo nhìn Nghị Chánh và Tiểu Tường, bèn giới thiệu hai người này với Tiểu Bảo.
Nghị Chánh nói:
-Cô nhi viện của hai em ở đâu? Để bọn huynh giúp hai em đem lồng đèn về.
Trong khi Tiểu Bảo trả lời Nghị Chánh, Nghị Chánh cúi xuống bưng cái sạp đặt lên chiếc xe đẩy.

Phi Yến, Tiểu Tường cũng thu gom mớ lồng đèn chất lên xe.
Rồi Nghị Chánh, Tiểu Tường, Phi Yến lại thu dọn nốt các mảnh giấy rơi vương vãi.

Nghị Chánh hỏi Phi Yến:
-Phi Nhi đâu rồi?
-Tỷ ấy đi tiếp cận tên đầu não trời đánh thánh vật rồi.
Phi Yến nói.

Tiểu Tường đứng cạnh giật mình đánh rơi xấp giấy trong tay.
-Muội khuyên tỷ ấy đừng đi nhưng tỷ ấy không nghe lời muội, lại sợ hai người không đồng ý sẽ tìm cách cản trở nên nhân lúc hai người đi vắng đã đi tìm hắn.

Khinh công Phi Thiềm Tẩu Bích của tỷ ấy cao hơn muội nên muội rượt đến đây thì đã mất tăm dấu vết.
Phi Yến dứt lời thấy mặt Nghị Chánh, Tiểu Tường dàu dàu, Phi Yến hạ giọng:
- Không sao đâu Nghị Chánh ca và nhị tỷ, Phi Nhi tỷ ấy thông minh như vậy, chắc sẽ không hề gì đâu.

Nếu tỷ ấy có thể trà trộn được vào trong phủ bảo Nữ Thần Y dùng y thuật của mình chữa bệnh cho tiểu hoàng đế để đổi lấy mạng của Thiên Văn thì đúng là thượng sách!
Hai đứa trẻ dẫn bọn Nghị Chánh đi dọc bờ Vô Định Hà.

Sáng nay mặt sông yên bình, phẳng lặng in dấu cả bầu trời trong xanh với những đám mây trắng hồng.


Bấy giờ là cuối đông nên những hàng liễu mọc hai bên bờ vẫn còn là những cành trơ xương, nếu mùa hè hẳn cành lá sẽ xõa nhánh dài xuống mặt sông giống như có rất nhiều nàng thiếu nữ đang ngồi bên sông chải đầu.

Phi Yến, Tiểu Tường và Hương Nhi đi phía trước.

Nghị Chánh cùng Tiểu Bảo đẩy chiếc xe theo sau.
Phi Yến vừa đi vừa hỏi Hương Nhi:
-Ở cô nhi viện có bao nhiêu trẻ em? Lộc lão mất rồi bây giờ do ai trông nom và săn sóc?
Hương Nhi nghe nhắc Lộc lão, rơm rớm nước mắt, đáp:
-Cô nhi viện có tổng cộng hai mươi hai trẻ em, bây giờ do Tiểu Bảo ca ca coi sóc.
Phi Yến quay lại nhìn Tiểu Bảo, nó chỉ mới mười hai tuổi thôi!
Tiểu Bảo nghe nhắc Lộc lão, hai mắt nó cũng rơm rớm lệ nói với Nghị Chánh:
-Lộc lão bị bệnh tim lâu rồi, không có tiền chạy thuốc, khổ lắm! Mới hôm kia đệ còn nói chuyện với ông ấy, vậy mà đi rồi!
Nghị Chánh nghe vậy nghĩ đến cha chàng Lữ Lưu Lương, nhìn Tiểu Bảo một cách đồng cảm, nói:
-Người chết đã chết, đệ đừng quá đau buồn, Lộc lão có linh thiêng cũng không muốn thấy đệ đau buồn.
Tiểu Bảo gật đầu:
-Huynh nói đúng, đệ sẽ cố gắng không buồn nữa, vì có buồn cũng có gặp lại Lộc lão được đâu!
Nghị Chánh nói chuyện với Tiểu Bảo thêm vài câu thì cô nhi viện hiện ra trước mắt.

Nói là “viện” chứ thật ra chỉ có một dãy ba căn nhà cũ nát vỏn vẹn mấy bức tường và mái ngói, một khoảnh sân lớn, nơi mà mỗi sớm nắng sẽ lấp ló sau những tán thông, làm những chiếc lá bé xíu trở nên trong suốt và sáng bừng lên.

Trên bức tường gạch đỏ xù xì loang lổ, Nghị Chánh thấy đầy các hình vẽ nguệch ngoạc, các chữ viết không thẳng hàng.

Tiểu Bảo dẫn bọn Nghị Chánh vào căn nhà trông tươm tất nhất.

Tuy vậy căn này cũng chỉ có một phòng duy nhất mà thôi.

Ngoài mấy cái giường, bộ bàn ghế đặt ở giữa nhà và một cái tủ ra Nghị Chánh thấy một xó bếp khiêm tốn náu mình, chắc chỉ lộ diện và ấm áp vào mỗi cuối ngày.
Khi Tiểu Bảo vào nhà bọn trẻ chạy đến vây quanh nó than đói bụng.

Tiểu Bảo nói bọn trẻ chờ một chút nó sẽ nhóm bếp nấu cơm.

Tiểu Bảo vừa nổi lửa lên vừa kể với bọn trẻ về chuyện nó được Phi Yến giải cứu ra sao.
Nghị Chánh thấy chỉ mình Tiểu Bảo nấu cơm bèn đến giúp nó vo gạo.

Tiểu Tường và Hương Nhi lặt rau.

Phi Yến đi lại đằng tủ lấy một xấp chén đũa dọn lên bàn.

Phi Yến đang xếp mấy đôi đũa lên bàn chợt nghe tiếng ho sặc sụa vang lên từ căn nhà bên cạnh.

Nàng chạy qua xem, thấy một đứa bé gái khoảng năm sáu tuổi đang ngồi trên giường ho sù sụ, tiếng ho kéo dài làm nó phải gập mình.

Tiếng ho không ngừng làm cho da mặt nó trắng xanh vì khí trời lạnh lẽo đã phải đỏ dần.

Nó ho đến nỗi cả gân cổ cũng nổi lên.

Nghị Chánh, Tiểu Tường, Tiểu Bảo, Hương Nhi và bọn trẻ cũng chạy sang.

Tiểu Tường đến bên giường vuốt lưng cho đứa bé gái, Nghị Chánh đặt tay lên trán bé gái nói bằng giọng xót xa:
-Muội ấy đang sốt.
Phi Yến nhìn Hương Nhi, nói:
-Tỷ không quen đường sá ở đây, muội hãy dẫn tỷ đi tìm tiệm thuốc hốt thuốc cho muội ấy đi.
Phi Yến và Hương Nhi đi rồi, Tiểu Tường vẫn ngồi vuốt lưng cho đứa bé gái.

Tiểu Tường thấy vẻ mặt của nó trông thảm hại vì cơn bạo bệnh, đưa tay vuốt nhẹ gương mặt bé bỏng rồi kéo nó vào lòng.


Nghị Chánh và Tiểu Bảo trở về căn nhà có cái bếp tiếp tục nấu cơm.

Nghị Chánh vừa thái rau vừa nhìn Tiểu Bảo, tự nhiên chàng nhớ Hiểu Lạc, nhủ bụng cũng may Hiểu Lạc đã cùng với Trần Tôn và các cống sinh thành công thoát khỏi Đồng Sơn, hiện đang ở trong thơ cục của Nghiêm Hồng Đạt chứ bằng không, chắc Hiểu Lạc và các cống sinh của Hắc Viện cũng cùng chung số mạng với những học trò Bắc Tự Đường mà thôi.
Trưa hôm đó ba người bọn Nghị Chánh ở lại cô nhi viện sắc thuốc nấu cơm cho bọn trẻ.

Tuy bọn trẻ mới gặp nhưng rất mến bọn Nghị Chánh.

Ba người đút cơm cho tụi nhỏ ăn, đứa nào cũng vui vẻ nên ăn cơm rất ngon, còn ba người lớn thì trái lại, lòng sầu một bụng, người nào cũng ăn thật ít.
Sau khi ăn trưa bọn Nghị Chánh lại tiếp tục mang mớ nồi niêu chén bát ra bờ Vô Định Hà ngồi rửa, khi trở vào nhà thấy bọn trẻ đang ngồi dưới sàn nhà làm lồng đèn.

Một cô bé khoảng bảy tám tuổi tóc thắt hai bím thả qua vai và có nốt ruồi to cỡ bằng đầu đũa ở trên chóp mũi cầm một lồng đèn vừa mới làm xong giơ lên khoe với Tiểu Tường.

Cô bé nói:
-Tiểu Tường tỷ tỷ, muội làm lồng đèn này có đẹp hay không?
Tiểu Tường nói:
-Lồng đèn của em rất đẹp, nhưng nếu có thêm nét vẽ của Nghị Chánh ca ca vào trên thân đèn thì sẽ bán chạy hơn.
Tiểu Bảo và Hương Nhi nghe Tiểu Tường nói vậy chạy lại đằng tủ tìm kiếm một lát sau một đứa cầm nghiên mực, đứa kia cầm bút lông nhờ Nghị Chánh vẽ hình lên lồng đèn.

Nghị Chánh ngồi xuống múa bút vài đường đã vẽ xong một đôi tiên hạc đậu trên một nhánh đào, lại ghi hai câu thơ lên lồng đèn.

Bọn nhỏ vỗ tay reo mừng.
Tiểu Bảo nói:
-Huynh thật tài, ước gì bọn đệ rành chữ nghĩa như huynh!
Tiểu Tường nghe nói chạnh lòng, nàng nhìn bọn trẻ, tụi nó đa phần quê nhà có biến cố, phải tha phương lưu lạc đến kinh thành.

Tiểu Tường nghĩ đến đứa bé bị bệnh đang ngủ trong căn nhà bên cạnh, đã nói với nàng rằng nó đến từ Tế Nam, mấy năm trước quê nhà lũ lụt lại thêm dịch bệnh hoành hành nên không còn nhà cửa hay người thân gì nữa.

Tiểu Tường lại nhìn Hương Nhi, nó người Lan Châu, nửa năm trước cùng mẹ trốn dịch đến kinh thành.

Trước khi rời Lan Châu, mẹ nó đã bán hết nhà cửa ruộng đất lấy tiền làm lộ phí định là mở một tiệm nhỏ bán bánh nếp gạo không quay về quê nữa nhưng hai người vừa đến kinh thành, mẹ nó phát hiện mình cũng mắc bệnh, chỉ hai tháng đã qua đời.

Tiểu Tường nhìn sang Tiểu Bảo, Tiểu Bảo nói với nàng đến mặt mày cha mẹ ra làm sao nó còn không biết, sống đời trôi dạt ngay từ khi vừa mới chào đời.

Tiểu Tường nghĩ đến đây mắt rơm rớm lệ, vội quay đi lau, sau đó nàng khều Phi Yến đi ra sân.
- Hay là chúng ta dọn tới đây giúp Tiểu Bảo chăm sóc bọn trẻ? – Tiểu Tường nói - Còn Nghị Chánh thì mang chữ nghĩa đến với các em, muội nghĩ sao?
Phi Yến cũng rất mến tụi con nít ở đây, không nỡ rời đi, gật đầu:
-Nghị Chánh cũng có thể trang trí lồng đèn, giúp các em đem bán trang trải cuộc sống ở cô nhi viện này.

Hai cô gái đồng lòng, vào lại nhà đem suy nghĩ này khẳng khái nói với Nghị Chánh.
Đương nhiên Nghị Chánh đồng ý, hồi trước chàng là người của Thiên Địa Hội, tôn chỉ của bang hội ngoài phản Thanh phục Minh ra, còn có giúp đỡ người nghèo khổ không có cuộc sống no ấm, thì làm sao chàng có thể đứng yên nhìn bọn trẻ trong cô nhi viện không ai coi sóc được?
Thế là trong khi tìm cách đưa Cửu Dương ra khỏi đại lao, bọn Nghị Chánh dọn đến cô nhi viện phụ Tiểu Bảo chăm sóc bọn trẻ.

Buổi tối hôm đầu tiên ba người ở cô nhi viện, chỉ có Nghị Chánh ngủ được.

Phi Yến và Tiểu Tường không ngủ được, ra đứng ngoài sân.

Hai cô gái đứng tựa vai vào nhau, nghĩ tới những chuyện xảy ra với Thiên Địa Hội hai người lại khóc.

Ánh trăng sáng vằng vặc càng làm cho căn nhà đổ nát thêm vẻ lạnh lùng, hoang phế đầy vẻ âm u.

Đối với hai cô gái mọi chuyện xảy ra quá nhanh, mới đó mà họ đã trở thành những kẻ lưu vong.

Cảnh vật như mông lung, như trong mộng, nhưng tất cả đều là thực.

Từ khung cửa sổ, bậc thềm nhà, từng viên gạch vụn đều rõ mồn một dưới bóng trăng..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận