Quyển 2 Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện - Nguyên Lão Tam Triều FULL


Bấy giờ chỉ mới đầu giờ Thìn nên hai cánh cửa chạm trổ long lân triều phụng của điện Thái Hòa vẫn còn đóng kín, vậy mà phần đông các quan đã tới đứng trên hành lang trước điện, người người cầm sớ tâu, tiếng nghị luận vang lên sôi nổi.
Theo thường lệ, khi Tế Độ hầu triều đều mặc quan phục màu xanh nước biển, chân đi giày đen, đầu đội nón đỏ gắn đuôi công màu lục.

Bộ quan phục này do thợ lành nghề nhất ở thượng cung may cho Tế Độ, thiết kế tỉ mỉ từ kỹ năng xe chỉ, quắn sợi, cho đến những mũi thêu hết sức phức tạp.

Đặc trưng của bộ quan phục này là dùng kim sa mạ vàng để thêu lên áo hình ngũ long cầu kì.

Nổi bật là con rồng ở giữa ngực Tế Độ, trong miệng ngậm một viên trân châu, quanh đầu rồng thêu bốn chữ “thiên mệnh anh hùng.” Hai bên vai và vạt áo cũng thêu hình rồng.

Sáng nay, bộ râu ria mọc rậm rì trên mặt Tế Độ đã được Hiểu Quân dọn dẹp sạch sẽ rồi, chàng chậm rãi bước lên cầu thang dẫn lên hành lang trước điện.

Một tốp quan thấy Tế Độ đến, đang nói chuyện đồng loạt hướng mặt về phía Tế Độ, khom mình hành lễ.

Một trung niên diện quan phục màu đen đầu đội mũ ô sa trắng phủ tua đỏ kêu lên:
- Định Viễn đại tướng quân đã đến!
Trung niên này tên Ngạch Đức, gia tộc Đông Giai thị Mãn Châu Tương Hoàng kỳ.

Ngạch Đức là một trong bốn lý sự vụ đại thần, dáng người cao gầy, tác phong đĩnh đạc, đôi mắt đen láy dưới đôi mày chữ bát.
Tế Độ đặt chân lên hành lang, cũng cười vui vẻ, ôm quyền đáp lễ Ngạch Đức và các quan:
-Lâu ngày không gặp, Tế Độ xin chào các vị đại nhân, các vị tới sớm quá.
Một viên quan khác tên Đồ Ngạn Đột nói:
- Lần này Định Viễn đại tướng quân Nam hạ, chẳng những thắng trận khải hoàn mà còn mời được danh y trở về kinh thành, vậy là bệnh tình của hoàng thượng sắp có khởi sắc rồi.

Đồ Ngạn Đột cũng là lý sự vụ đại thần, tuổi tác khoảng ngũ tuần, dáng người to khỏe, da mặt trắng hồng, khuôn mặt tròn trịa phúc hậu.
Tế Độ giữ nguyên nét cười, thật sự bệnh tình của Khang Hi có được khởi sắc hay không chàng còn chưa có cách thuyết phục Nữ Thần Y.

Tế Độ còn đang nghĩ ngợi, Đông Quốc Duy nói:
-Đúng là Định Viễn đại tướng quân anh hùng xuất thiếu niên, tuy còn trẻ mà bản lĩnh bằng trời, khiến mấy nắm xương già như đám người chúng tôi cảm thấy khâm phục vô cùng.
Ngạch Đức gật đầu:
-Chẳng những đám người chúng tôi khâm phục mà nghe nói dân chúng còn đốt pháo mừng ngài ở Triều Dương.
-Lão phu cũng nghe tiếng pháo nổ rân trời ở Triều Dương, bèn sai thuộc hạ ra coi thì đúng là họ đang tung hô tướng quân.
Người tên Trương Anh nói, họ Trương sáu mươi bốn tuổi, giữ chức Hàn Lâm viện chưởng viện học sĩ.

Sáng nay Trương Anh đội mũ ô sa trắng phủ tua đen, thân khoác quan phục đen, chân đi đôi ủng đen, ở sau lưng phấp phới một sợi dây buộc bím tóc đuôi sam cũng màu đen nốt.

Toàn thân Trương Anh toát lộ một dáng vẻ tinh nhanh, tháo vát.
Những người khác mỗi người xúm lại khen Tế Độ một câu.

Tế Độ liên tục ôm quyền bái tạ các quan, nói:

-Đa tạ lời khen của các vị đại nhân, tất cả cũng nhờ hồng phúc hoàng thượng ban cho và tinh thần quả cảm của đoàn quân Chính Bạch Kỳ mà thôi.
Tế Độ nói tới đây Nhạc Thăng Long bước lên hành lang.

Nhạc Thăng Long tiến lại đứng cạnh Tế Độ.

Sau khi Nhạc Thăng Long chào hỏi Tế Độ và các quan rồi, Nhạc Thăng Long nhỏ tiếng bảo Tế Độ:
-Những gì tướng quân cần, hạ quan đã chuẩn bị xong cả rồi, nhưng Trương phó tướng hãy còn chưa về.
Tế Độ khẽ chau mày, định nói gì đó với Nhạc Thăng Long thì bỗng Ngạch Đức gập mình hô:
- Bái kiến cung thân vương, Sách đại nhân!
Mọi người nghe tiếng hô của Ngạch Đức cũng làm theo Ngạch Đức, kính cẩn bái chào Não Đại và Sách Ni.
Tế Độ cũng quay mình ra sau, nhưng chỉ vừa khom mình, chưa kịp hành lễ chào, thì Não Đại đã bước nhanh tới, đỡ lấy tay Tế Độ, nói:
- Định Viễn đại tướng quân không cần đa lễ.
Sáng nay khuôn mặt Não Đại rạng hồng.

Não Đại là em cùng cha khác mẹ với Tế Nhĩ Cáp Lãng.

Tế Độ gọi Não Đại bằng thúc phụ.

Năm nay Não Đại đã sáu mươi mấy bảy mươi tuổi rồi, vậy mà thân thể hãy còn tráng kiện, tràn trề sinh lực.

Diện mạo Não Đại khi nhìn nghiêng trông rất giống Tế Nhĩ Cáp Lãng, đặc biệt là ở đôi mắt tinh anh, cặp chân mày rậm hình chữ nhất.

Khi lên triều Não Đại vận y phục nâu, cổ đeo một xâu chuỗi phỉ thúy trong suốt như sương.

Người bên cạnh Não Đại là trụ tứ đại thần Sách Ni, cha Sách Ngạch Đồ.

Sách Ni cùng tuổi Não Đại, thần thái lúc nào cũng rất nghiêm nghị, lạnh lùng, nên người chốn kinh sư gọi ông là Lãnh Diện Vương.
-Đã lâu không gặp Định Viễn đại tướng quân rồi – Não Đại nhìn Tế Độ, cười nói – Bổn vương gia có rất nhiều chuyện muốn nói với tướng quân, cũng muốn nghe chuyện giang hồ đại đạo miền Nam.

Tối nay ta và cha con Sách đại nhân ghé sang phủ Định Viễn, được không?
Tế Độ nói:
-Vương gia cùng Sách đại nhân, Ngạch Đồ, tới phủ hạ quan lúc nào chẳng được, nhưng hạ quan nghe khâm thiên giám nói tối nay có tuyết, chi bằng hạ quan tới Cung Vương phủ và Sách gia phủ thăm viếng từng người?
- Tướng quân vừa mới đánh trận trở về, không nên đi lại nhiều - Não Đại lắc đầu, nói - Một chút tuyết có ăn nhằm gì? Nhớ năm xưa, cha ngài đã cùng Sách đại nhân và ta cầm quân đánh Cát Nhĩ Đan, có nỗi khổ gì ba người chúng tôi chưa từng kinh qua? Một chút bão tuyết, không sao đâu.
Tế Độ nghe Não Đại nhắc đến cha mình, cười nói:
-Vậy hạ quan sẽ chuẩn bị rượu nóng, và các món cay để khử hàn, chờ ba vị tối nay đại giá quang lâm.

Sách Ni nói:
-Rượu thì đương nhiên phải có nhưng đồ nhắm tướng quân không phải chuẩn bị làm gì.

Hôm qua lão phu và Ngạch Đồ có đi săn nai ở Mộc Lan vi trường, thành quả kiếm được khá nhiều, chi bằng lão phu và Ngạch Đồ mang tới một mâm thịt nai sống, mượn lò than của tướng quân, bốn người chúng ta vừa nướng thịt nai vừa uống rượu, hàn huyên tâm sự, chẳng phải thâm tình hơn sơn hào hải vị hay sao?

Não Đại nghe Sách Ni nói đi săn ở Mộc Lan vi trường mà không rủ mình đi cùng, quay sang Sách Ni, trợn mắt:
-Sách đại nhân đi săn mà quên rủ người bạn già này cùng đi à?
Sách Ni cười, bá vai Não Đại, nói:
-Cứ quyết định theo ý kiến lão phu đi, ba người chúng ta đến phủ Định Viễn, có lẽ là nửa đêm, trời đông khuya khoắt không nên làm phiền bọn a hoàn thức dậy nhóm bếp nấu ăn.
Tế Độ gật đầu:
-Vậy Tế Độ xin tuân lệnh, theo ý hai vị mà làm.

Não Đại vẫn còn trợn mắt nhìn Sách Ni.

Sách Ni nói:
- Vương gia còn nhớ không? Lúc cha của Định Viễn đại tướng quân còn sống đã cùng hai đứa tụi mình cầm quân đánh Cát Nhĩ Đan.

Ở chiến trường Đông Bắc mỗi người một lều, nhưng hằng đêm tôi và ngài đều tới ngủ trong lều của ngài ấy, có đêm, vào giữa khuya, ba người chúng ta không ngủ được bèn ra ngồi bên bếp lửa, vừa nướng thịt nai vừa luận chuyện thiên hạ.

Não Đại nghe Sách Ni nhắc Tế Nhĩ Cáp Lãng, cũng hoài niệm chuyện cũ:
-Làm sao mà quên cho được!
Não Đại nói một câu cảm khái xong Sách Ngạch Đồ cùng với Mã Tề và một trung niên mặc quan phục màu đen trên áo có thêu hình bạch nhàn đặt chân lên hành lang đại điện.

Ba người bọn Sách Ngạch Đồ, Mã Tề và trung niên đó gia nhập đám người Tế Độ, cùng gập mình hô:
-Xin chào vương gia, tướng quân, các vị đại nhân.
Sách Ngạch Đồ hành lễ xong bước lại vỗ vai Tế Độ.

Tế Độ cũng đặt tay lên vai Sách Ngạch Đồ, cả hai người nhìn nhau tươi cười.

Sách Ngạch Đồ đứng thấp hơn Tế Độ nửa cái đầu, thể hiện vóc người được trưởng thành trong tu dưỡng.

Sách Ngạch Đồ có khuôn mặt trắng trẻo, mày kiếm, mắt to và đen không thấy đáy.

Ngoài võ công rất tốt, Sách Ngạch Đồ còn nổi tiếng là người điềm tĩnh, nhã nhặn, từng lời lẽ cử động không có một chút dung tục.

Sách Ngạch Đồ hầu triều trong bổ phục thêu bát mãng ngũ trảo, đầu đội mũ trắng phủ tua hồng, chiếc đuôi sam bóng nhẫy thõng xuống sau lưng Sách Ngạch Đồ.
- Đây phải là Định Viễn đại tướng quân nức tiếng kinh thành rồi!
Trung niên vận áo đen có thêu hình bạch nhàn lên tiếng.

Tế Độ thu tay về, nhìn người có gương mặt dài với xương gò má và xương cằm gồ lên rõ rệt, đôi mắt tam bạch, nằm bên dưới cặp lông mày quặp xuống và phần đuôi lông mày lộn xộn.

Tế Độ lại nghe:
-Cuối cùng hạ quan cũng gặp được tướng quân rồi! Hạ quan xin tự giới thiệu, hạ quan họ Mộc, tên Khả Hỷ.


May mắn được hoàng thượng thăng hàm quan tam phẩm, điều hạ quan từ Thẩm Dương tới kinh sư.

Bấy lâu hạ quan nghe danh tướng quân, là một đại anh hùng đảm lược xuất chúng, nay được gặp, hy vọng tướng quân chỉ dạy tận tình?
-Ra là ngài! - Tế Độ nói - Nghe danh đã lâu, nay mới được dịp gặp gỡ, hân hạnh, rất hân hạnh!
Thực sự đây chỉ là lần thứ hai Tế Độ nghe danh Mộc Khả Hỷ, lần thứ nhất nghe từ miệng Lôi Kiến Minh, song Tế Độ vẫn tươi cười, chào nói như đã quen lâu lắm rồi.
Não Đại biết Tế Độ từ khi Tế Độ còn là một đứa bé ẵm ngửa, rất hiểu trong đầu Tế Độ nghĩ gì.

Não Đại nói:
- Mộc Khả Hỷ là một kẻ rất nghĩa khí.

Để bản vương gia nói tướng quân nghe, tuy rằng chức vị của hắn chưa cao nhưng với tài trí của hắn mai này danh lợi tất đạt được một cách dễ dàng.

Thế mà, tướng quân biết không, đã tới hai lần Ngao Bái mời hắn về phủ, đem ngân lượng ra tặng, hắn vẫn một mực không nhận.

-Ầy, vương gia đừng nói hạ quan cao thượng như vậy - Mộc Khả Hỷ nói - Hạ quan làm sao khí khái được như lời ngài?
- Từ xưa tới giờ bản vương gia không biết thêu dệt chuyện bao giờ.
Não Đại nói.
Rồi quay sang Tế Độ, Não Đại tiếp:
- Khả Hỷ hắn có lá gan bằng trời.

Chả là tuần trước Ngao Bái sai quản gia tới mời hắn sang Ngao phủ dùng tiệc, tướng quân biết hắn trả lời sao không?
Tế Độ lắc đầu.

Não Đại nói:
- Hắn mời quản gia dùng trà, vừa thong thả uống trà với quản gia vừa kể một câu chuyện cho nghe, sau đó sai hạ nhân tiễn khách ra cửa.
-Không biết câu chuyện đó là câu chuyện gì?
Họ Mộc này, rốt cuộc đã khơi dậy trong Tế Độ sự tò mò.

Não Đại nghe Tế Độ hỏi thấy Tế Độ bắt đầu có hứng thú với Mộc Khả Hỷ.

Não Đại cười ha hả ra chiều khoái trá, nói:
- Hay là để Khả Hỷ hắn chính miệng kể lại câu chuyện mà hắn đã nói với quản gia cho tướng quân nghe nhé?
Tế Độ quay qua Mộc Khả Hỷ.

Họ Mộc vâng lời Não Đại, nói:
-Cũng không phải chuyện gì mới mẻ cho lắm, đó chỉ là câu chuyện kể về Trang Tử câu cá trên sông Bộc thôi.

Hạ quan kể với quản gia rằng lúc bấy giờ, Sở Vương sai hai quan Đại Phu đem lễ vật mời họ Trang lâm triều làm quan.

Trang Tử cầm cần câu không nhúc nhích, cũng không thèm nhìn hai vị khách quý mà điềm tĩnh nói: “Ta nghe vua Sở có con thần Quy, chết đã ba nghìn năm.

Vua Sở quý nó lắm nên cất trong miếu đường.

Thế mới hay đến loài súc sanh như con Quy ấy, còn biết thà chịu chết để lưu lại bộ xương cho người đời sau quý trọng, vẫn hơn được sống mà kéo lê cái đuôi của mình dưới vũng bùn.”
- Ha ha ha!

Não Đại nghe đến đoạn này cười khoan khoái.

Mã Tề, Sách Ni, Sách Ngạch Đồ, Ngạch Đức, Đông Quốc Duy, Nhạc Thăng Long, Đồ Ngạn Đột và Trương Anh cũng bật cười ha hả.

Tế Độ cũng không nhịn được nhưng mà cười rồi, không tự chủ nhủ bụng: “Tên họ Mộc này không rõ có bao nhiêu thực tài, nhưng miệng mồm cũng thật lợi hại lắm.

Liệu phải chăng…”
Tế Độ còn đang đa nghi Tào Tháo, tiếng Não Đại vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Tế Độ.

Não Đại nói:
- Rồi sau đó tướng quân biết quản gia đáp sao không? Tên quản gia đó theo lời Ngao Bái nói với Khả Hỷ: “Thời buổi đang loạn lạc, chỉ những người làm người khác sợ thì mới sống tốt.” Gã quản gia còn nói nhanh rằng nếu Khả Hỷ đồng ý theo Ngao Bái, Ngao Bái sẽ giao một số lính cho Khả Hỷ quản, để Khả Hỷ phô trương lực lượng, tự biến bản thân thành đối tượng khiến người khác sợ, để không kẻ nào dám lấn lên đầu rùa được, là “đầu rùa” ấy! Ha ha, ha ha ha!
Não Đại càng nói càng lớn tiếng.

Các quan nghe quản gia của Ngao Bái nói quá nhanh thành ra nói nhầm hai chữ “đầu mình” thành “đầu rùa” cũng cười nghiêng ngả.
Chỉ có Sách Ngạch Đồ là không cười cợt nữa.

Tế Độ lia mắt sang Sách Ngạch Đồ, thấy Sách Ngạch Đồ đang nhìn Não Đại, trong mắt lộ tia không vui.

Tế Độ biết từ đó đến giờ Sách Ngạch Đồ là người nghiêm khắc, không có bản tánh thích nói hay nghe những lời cợt nhả.
Mà thật sự từ lâu, ở trong triều Não Đại nổi tiếng là một trọng thần chính trực, nghĩ sao nói vậy, không biết e ngại bất cứ điều gì.

Sách Ngạch Đồ đương nhiên biết điểm này.

Bất quá, Tế Độ cũng hiểu nỗi lo xa của Sách Ngạch Đồ, cứ hễ mỗi lần Não Đại nhắc đến Ngao Bái là mở miệng thản nhiên chỉ trích, chẳng chút kiêng nể, Não Đại chẳng hề giữ lại một chút thể diện cho Mãn Châu đệ nhất dũng sĩ kiêm Khai Quốc công thần!
Tế Độ còn đang nhìn Sách Ngạch Đồ, Não Đại nói tiếp:
- Bởi vậy cho nên có rất nhiều quan viên trong triều khiếp sợ Ngao Bái, chẳng hạn mới đây, gã họ Ngao thu được Trát Bố Tố, Vương Đăng Liên, Tô Nạp Hải vào trướng của gã rồi đó.
Tế Độ lại thấy Sách Ngạch Đồ chau mày, mắt nhìn về một nơi.

Tế Độ quay người nhìn theo ánh mắt Sách Ngạch Đồ, thì thấy Vương Đăng Liên, Tô Nạp Hải, và Trát Bố Tố đang đứng dưới một cây cột có hình rồng cuộn.

Tế Độ biết Vương Đăng Liên và Tô Nạp Hải ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng hai người đó sóng ngầm cuồn cuộn.

Còn Trát Bố Tố thì, Tế Độ thấy dường như máu trong người họ Trát đã bị hút cạn, sắc mặt vừa xanh, vừa xám, trông chẳng khác gì tro.
Tế Độ còn đang nhìn hai bàn tay run run như đang tức giận của Trát Bố Tố, Mộc Khả Hỷ nói:
- Thật sự thì trong gia đình hạ quan đã có người khuyên hạ quan làm rùa dưới bùn để tránh sự áp bức của tam mệnh đại thần nhưng tâm nguyện hạ quan chỉ quyết làm rùa trong miếu!
Mộc Khả Hỷ nói câu này lại trúng ý Não Đại.
- Hay! - Não Đại vỗ vai Mộc Khả Hỷ, nói – Chúng ta thà làm linh Quy trong miếu, còn hơn suốt ngày bám gót liếm giày người khác để sống!
Tiếng Não Đại vang lên sang sảng.

Nhưng lần này, sau khi Não Đại nói rồi, Tế Độ không còn nghe những tiếng cười nói phụ họa nữa.

Các quan đang nói chuyện rôm rả trên hành lang đã ngưng bặt từ khi nào, lại nữa, Tế Độ thấy mấy chục đôi mắt đang cùng nhìn về hướng cầu thang.

Mặc dù Tế Độ đứng quay lưng về phía cầu thang nhưng trông phản ứng mọi người như thế, không cần có mắt đằng sau gáy cũng biết những người đang tới là những nhân vật nào..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận