Quy Lai Trở Về FULL


Edit: An Puung
Beta: Ami
Chuyện xảy ra ở công ty, Triệu Ngu không chủ động nói cho Tiết Tử Ngang biết.

Trong lòng cô rõ ràng, anh thực nhanh sẽ biết được từ nhiều nguồn khác nhau.

Quả nhiên, sau khi cô tan tầm không bao lâu, Tiết Tử Ngang liền tới chung cư cô, vừa vào cửa đã kéo tay cô và nhìn nhìn như cũ rồi hỏi: “Đau không?”
Triệu Ngu lắc đầu: “Kỳ thật là chỉ trầy da một chút.


“Chỉ trầy da? Tôi đã xem camera theo dõi, cả tay bị mảnh vụn đâm, còn chảy nhiều máu như vậy.

” Tiết Tử Ngang nhíu mi lại, sắc mặt không quá tốt: “Có vết khâu nào hay không?”
Triệu Ngu tiếp tục lắc đầu: “Mảnh sứ của tách cà phê không sắc bén như vậy, miệng vết thương cũng không sâu nên không cần khâu, rửa vết thương rồi thoa thuốc là xong.


“Sao cứ không làm cho tôi bớt lo a? Tôi mới rời đi một buổi chiều liền biến bản thân thành như vậy?”
Nghe là lời trách cứ, nhưng trong giọng nói lại tràn đầy cưng chiều.

Triệu Ngu thuận thế ôm lấy anh, tựa đầu ở trên vai anh an tĩnh mà dựa vào.

Tiết Tử Ngang duỗi tay ôm lấy cô, sau đó vỗ vỗ ở trên vai cô: “Ăn cơm chưa? Tôi kêu người ship cơm tới đây.


Bữa tối anh đặt vô cùng phong phú, nói là muốn bồi bổ thật tốt cho Triệu Ngu, tay phải của cô bị băng bó, không cầm được chiếc đũa, anh liền tự mình đút cho cô từ ngụm này đến ngụm khác.


Triệu Ngu vừa ăn vừa cúi đầu né tránh tầm mắt anh, trộm nhấp miệng cười, anh nhìn thấy, cũng nhịn không được mà cười theo: “Cười cái gì? Vui vẻ như vậy?”
“Không có a.

” Triệu Ngu nghiêm trang ngồi thẳng thân mình, ngoan ngoãn chờ anh đút cơm, nhưng không bao lâu, khóe miệng lại lặng lẽ nhếch lên.

Anh cười khẽ lắc đầu: “Chú tôi đã cho em nghỉ ngơi một tháng, ở nhà dưỡng vết thương.


Triệu Ngu có chút kinh ngạc: “Em thật sự bị thương không nghiêm trọng, không cần thiết phải nghỉ lâu như vậy đâu.


Cô bị thương ở lòng bàn tay, ngón tay vẫn có thể hoạt động, cho dù không nghỉ mà tiếp tục đi làm cũng không thành vấn đề, không nghĩ tới Tiết Trạm cư nhiên lại chủ động cho cô nghỉ lâu như vậy.

Chẳng lẽ là bởi vì cô bị thương ít nhiều cũng có liên quan đến Tiết Trạm?
“Cho em nghỉ có lương không tốt sao? Để em nghỉ một tháng thì em cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.


Tiết Tử Ngang đút cho cô muỗng canh: “Chú tôi là cố ý, cố ý khuếch đại thương tích của em, để chuyện này lan truyền khắp trong công ty, còn thêm mắm dặm muối ở trước mặt ông nội tôi, nói chuyện kia thực nghiêm trọng, lại còn nói tay em suýt chút nữa bị phế đi, nói vị đại tiểu thư kia điêu ngoa tùy hứng, chạy tới công ty càn quấy, quấy rầy công việc, còn xem nhân viên không ra gì.

Ông nội tôi vừa nghe xong thì cảm thấy đứa con dâu ông coi trọng này không tốt như trong tưởng tượng, thế cho nên liền không ép chú tôi qua lại với đại tiểu thư đó nữa.


Triệu Ngu cười gượng, vị phó chủ tịch Tiết kia thật đúng là biết lợi dụng cơ hội.

Tiết Tử Ngang cười nói: “Chú tôi trước kia không sợ trời không sợ đất, ông nội nói chú một câu cũng không nghe, những cô gái đến tìm chú đều bị chú vô tình đuổi ra ngoài.


Nhưng hiện tại, ông nội tôi phải làm phẫu thuật ghép tim, hở chút liền dọa chú, chú chính là nửa điểm cũng không dám đối nghịch với ông nội.


“Thế cho nên em chỉ có thể ở nhà dưỡng thương trong một tháng thật tốt, phối hợp diễn cho xong với phó chủ tịch Tiết?” Triệu Ngu như suy tư gì đó mà nhìn Tiết Tử Ngang: “Vậy chủ tịch không ép anh xem mặt cô nào đó rồi kết hôn sao?”
“Tôi mới bao lớn a, kết hôn cái gì? ” Tiết Tử Ngang đắc ý mà nhướng mày với cô: “Đối phó với ông nội, tôi có diệu kế.


“Diệu kế gì?”
“Ôm ảnh chụp ba tôi rồi khóc lạy, chiêu này tôi đều dùng 15 năm, trăm lần được cả trăm, mặc kệ tôi muốn làm gì, ông nội cũng đều sẽ đáp ứng.


Triệu Ngu có chút đau lòng mà nhìn anh: “Năm anh mới 10 tuổi, ba anh liền qua đời?”
Tiết Tử Ngang gật gật đầu, vẻ mặt không sao cả: “Sớm không nhớ rõ ông ấy trông như thế nào, dù sao thì cũng đã nhìn ảnh chụp, không đẹp trai bằng anh.


Dừng một chút, anh lại hỏi Triệu Ngu: “Ba em thì sao? Chỉ nghe em kể qua mẹ mình chứ chưa nghe em nhắc tới người thân nào khác.


Triệu Ngu cũng không nói gì mà cười cười: “Không biết, kể từ khi em sinh ra liền chưa thấy qua ba, mẹ em thường bị ông ta đánh đập.

Khi mang thai em, mẹ đã rời khỏi quê hương, một thân một mình nuôi em khôn lớn, dù sao bọn họ lúc trước cũng vẫn chưa kết hôn, cứ coi như là… Không có một người như vậy đi.


Cơm nước xong, cả 2 khó được có một ngày không giống như ngày thường chỉ biết làm tình, mà là ngồi chung tâm sự, nói những chuyện thú vị, chờ khi hai người đều mệt nhọc lại cầm tay đi rửa mặt rồi chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.


Tay của Triệu Ngu bị thương nên không thể chạm vào nước, vẫn là Tiết Tử Ngang giúp cô tắm rửa, chỉ có điều chung quy là không nhịn xuống được, anh đè cô ở bồn rửa mặt hung hăng làm một lần, sau đó mới cảm thấy mỹ mãn mà một lần nữa tắm rửa lại cho cô sạch sẽ.

Thấy anh cầm lấy nội y cô vừa thay xong định ném vào thùng rác, Triệu Ngu vội vàng ngăn cản: “Anh làm gì a? Đây là em mới mua, chỉ mới mặc lần đầu tiên.


“Em không thể đụng vào nước, giặt không được thì giữ làm gì? Ném đi, tôi mua cho em cái mới.


“Mua mới chẳng phải cũng cần giặt mới có thể mặc hay sao? Đừng vứt, hai ngày sau em giặt.


Tiết Tử Ngang tay cầm nội y, cẩn thận quan sát: “Thứ này có thể sử dụng máy giặt để giặt sao?”
Triệu Ngu lắc đầu: “Khẳng định không được, em sẽ mua cái chuyên dụng cho nội y đi.


Nói xong cô liền mở di động lên mạng tìm tòi, chờ chốt đơn xong ngẩng đầu lên mới phát hiện, Tiết Tử Ngang cư nhiên đã giúp cô dùng tay giặt nội y, chỉ là động tác thật sự vụng về đến nỗi không nỡ nhìn thẳng, phỏng chừng vị đại thiếu gia này từ nhỏ đến lớn liền chưa từng giặt quần áo.

Cô chạy nhanh đến ngăn cản: “Không cần anh giặt giúp em, ngày mai máy giặt có thể được đưa đến.


Tiết Tử Ngang liếc cô một cái: “Đứng xa chút, đừng cản trở tôi.


Lùi đến bên cạnh ngơ ngác mà nhìn anh một lúc lâu, Triệu Ngu đột nhiên đi lên trước, từ sau lưng ôm lấy anh.

Tiết Tử Ngang dừng động tác, cũng không đẩy ra, liền như vậy lẳng lặng mà đứng.

Triệu Ngu dán mặt ở trên phần lưng trần trụi của anh rồi nhẹ nhàng cọ: “Tiết Tử Ngang, cảm ơn.



Anh trầm mặc một lát, bỗng nhiên cười cười, lưu manh nói: “nhũ hoa quá lớn, đem tôi cọ cứng rồi.


Triệu Ngu duỗi tay đi đấm anh lại bị anh bắt lấy, ôm ném lên trên giường trong phòng ngủ: “Làm xong giặt tiếp.


Tiết Tử Ngang mua không ít thuốc quí hiếm, còn tìm bác sĩ tới xem qua miệng vết thương của Triệu Ngu, không sai biệt lắm chỉ dưỡng một tuần, vết thương liền không còn gì đáng ngại.

Nhưng nếu Tiết Trạm đã cho nghỉ, cô cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời, mỗi ngày ở nhà đọc sách.

Vài ngày sau, Tiết Tử Ngang đi công tác ở nơi khác, Triệu Ngu trang điểm thật đẹp rồi đi đến quán bar.

Tóc giả, váy đỏ, môi đỏ, móng tay hồng, hơn nữa động tác hút thuốc thuần thục, người trong gương, khác xa hình tượng trước kia của cô một trời một vực.

Chậm rãi phun ra vòng khói, cô mới vừa lấy son môi ra chuẩn bị tô lên thì người đàn ông thân hình thon dài ở phía sau liền đi tới.

“Triệu tiểu thư thật đúng là, mỗi lần đều làm người khác ngạc nhiên a.


Triệu Ngu sửng sốt: “Lại là anh?”
Hứa Thừa Ngôn mặc một bộ đồ giản dị thích hợp với quầy bar, mang theo một ly cocktail màu xanh trong tay, cả người trông nhìn qua vẫn lịch sự văn nhã như cũ, chỉ là ánh mắt nghiền ngẫm nhìn cô không quá phù hợp với khí chất nho nhã của anh.

Triệu Ngu không thèm quan tâm hình tượng mà trợn trắng mắt: “Hứa tổng, lần này tôi không trêu chọc anh.


Ánh mắt Hứa Thừa Ngôn rơi xuống tay phải quấn băng của cô, nhìn vết sẹo trong lòng bàn tay còn chưa khỏi hẳn, anh cười cười: “Hai ngày trước đi Hoa Xán, ngẫu nhiên nghe qua hành động vinh quang của Triệu tiểu thư, một đóa hoa bạch liên nhỏ nhu nhược đáng thương bị người khi dễ, chậc, thật đúng là nhìn thấy mà thương, chỉ có điều bộ dạng hiện tại của Triệu tiểu thư hình như là có chút hủy hình tượng.


Triệu Ngu cười với anh rồi phun điếu thuốc ra: “Hứa tổng đây là ngẫu nhiên nghe được hay là cố ý hỏi thăm? Chả nhẽ là anh…Đối với tôi nhớ mãi không quên đi?”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận