Quy Lai Trở Về FULL


Edit: Eirlys
Beta: Hazjk + Ami
Môi bị mυ"t̼ có chút tê dại, Triệu Ngu ỡm ờ đáp lại anh, tò mò không biết anh sẽ làm đến mức nào.
Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, họ hôm nay cái gì cũng không thể làm.
Không chỉ vì miệng vết thương còn đang chảy máu trêи người Tiết Trạm mà còn vì trêи người cô có dấu vết mà sáng nay Thương Lục để lại, thêm cả Kỷ Tùy lúc nào cũng có thể xông vào.
Cô đang muốn đẩy anh ra, ai ngờ anh lại nhanh hơn cô một bước, buông môi cô ra rồi không nhìn cô mà chỉ thấp giọng nói: “Nếu em muốn thì đi xem Tiết Tử Ngang đi.”
Anh cố tỏ vẻ bình thản nhưng lại có chút mất bình tĩnh thở dốc.
Triệu Ngu nhìn cánh tay anh: “Vết thương của anh…”
“Tài xế vẫn ở dưới lầu.”
Anh đứng dậy, không kiểm soát được mà có chút đứng không vững, bước chân cũng loạng choạng, không biết có phải là do chảy máu quá nhiều hay không.
Triệu Ngu nhanh chóng đỡ anh: “Để tôi đưa anh xuống.”
Tiết Trạm đỗ xe ở chỗ đậu xe bên ngoài tiểu khu, xe Kỷ Tùy rất có thể cũng ở đó.


Lúc Triệu Ngu đỡ Tiết Trạm xuống lầu rất cẩn thận, ngoài mặt rất lo lắng đụng tới vết thương của anh, cẩn thận nâng tay anh, siết chặt băng gạc đã bị cô cởi ra một nửa.
Thực ra cô vẫn duy trì khoảng cách với Tiết Trạm, cũng để Kỷ Tùy chỉ cần liếc mắt một cái là có thể thấy Tiết Trạm bị thương.
Quả nhiên hai người vừa đi ra khỏi cửa tiểu khu, Triệu Ngu liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấy xe của Kỷ Tùy.
Với cái vị trí đó thì dù xe của Tiết Tử Ngang đỗ ở tầng hầm hay trước cửa tiểu khu thì khi rời đi anh đều có thể nhìn rõ.
Xe của Tiết Trạm ở sau Kỷ Tùy.

Lúc Triệu Ngu đỡ Tiết Trạm đi qua xe của Kỷ Tùy, làm bộ vô tình mà nhìn thoáng qua, đúng lúc bốn mắt nhìn nhau.
Cô cái gì cũng không thể nói, thậm chí cũng không dám lộ ra biểu tình gì, chỉ có thể im lặng dùng ánh mắt nói cho Ky Tùy tình cảnh hiện tại của cô.
Đến lúc Tiết Trạm lên xe, tài xế lái xe rời đi, Triệu Ngu mới bình tĩnh quay về tiểu khu.
Lúc này Kỷ Tùy cũng xuống xe đi theo sau lưng cô.
Một trước một sau vào thang máy, cô rốt cuộc cũng quay đầu nhìn Kỷ Tùy, giải thích: “Vừa rồi phó chủ tịch Tiết…”
Không chờ cô nói xong, Kỷ Tùy đã nắm chặt hai vai cô rồi hôn lên môi cô.
Cũng giống với Tiết Trạm, sức lực rất lớn, cực kì vội vã, thậm chí có hơi thô lỗ, đến mức cô có thể nghe rõ tiếng thở dốc cùng tiếng tim đập của anh.
Một Kỷ Tùy vội vàng lại mạnh bạo như vậy, vẫn là lần đầu tiên Triệu Ngu nhìn thấy.
Sau lưng bị anh đẩy chạm vào vách thang máy, không thể động đậy thân mình, cô chỉ có thể bám vào hai vai anh, ngoan ngoãn mà dịu dàng đáp lại nụ hôn của anh.
Vẫn chưa tới thời gian tan làm, tiểu khu vắng người, thang máy cũng thuận lợi mà đi từ lầu một lên, Kỷ Tùy cũng cứ thế mà hôn, dùng sức ɭϊếʍ mυ"t̼ môi cô, không phút nào buông lơi.
Chờ cửa thang máy mở ra, anh mới thở hổn hển mà nhìn cô, không nói một lời.
Triệu Ngu kéo anh ra khỏi thang máy, mới vừa vào phòng anh lại nhào tới, đè cô trêи cánh cửa, hung hăng hôn cô, vội vàng cởi quần áo cô.
Trêи người vẫn còn dấu vết của Thương Lục, hiện tại trời cũng chưa tối, anh chắc chắn là nhìn thấy được.
Triệu Ngu chỉ có thể ra sức đẩy anh: “Anh…anh đừng như vậy, em… em sợ…”
Kỷ Tùy thở dốc chưa dứt, ngực vẫn phập phồng kịch liệt như cũ.

Nghe cô nói lời này lại nhớ tới Tiết Tử Ngang từng đối xử thô lỗ với cô, anh lại ảo não không thôi, một lần nữa dịu dàng kéo cô vào lòng.
“Xin lỗi em, xin lỗi, anh…”

Triệu Ngu vòng tay ôm lấy anh, vỗ nhè nhẹ trêи lưng anh: “Em hiểu mà.”
Kỷ Tùy càng ôm chặt hơn: “Triệu Ngu, anh sợ.”
Triệu Ngu không nói gì, chỉ yên lặng tựa đầu trêи vai anh.
Kỷ Tùy nói: “Anh không muốn tiếp tục như vậy nữa, cảm giác mối quan hệ của chúng ta như là không thể đưa ra ánh sáng vậy, kể cả bạn trai cũ của em cũng có thể quang minh chính đại đến gặp em, mà anh lại chỉ có thể đợi ở dưới… Em có biết lúc nãy anh sợ hãi đến mức nào? Sợ Tiết Tử Ngang làm em tổn thương, sợ em mềm lòng, sợ cậu ta làm em đau, sợ em cùng với cậu ta…”
“Em sẽ không làm vậy.

Em với anh ta đã kết thúc rồi, anh không tin em sao?”
“Anh tin, nhưng anh…”
Kỷ Tùy nới lỏng tay, ôm vai cô rồi nhìn cô chăm chú: “Anh chỉ là không thấy an tâm, giống như… giống như anh chưa từng có được em, chỉ cần anh quay lại, em sẽ biến mất, anh không muốn tiếp tục như vậy nữa.

Triệu Ngu, anh quyết định rồi, anh sẽ từ chức ở Lan Tỉ.

Chỉ cần anh rời Lan Tỉ, chúng ta sẽ không cần lại phải lén lút như bây giờ.

Anh có thể nói cho mọi người biết, cũng có thể nói với Tiết Tử Ngang, em là người yêu của anh, bọn họ không thể cướp em đi.”
Triệu Ngu kinh ngạc nhìn anh: “Anh…Anh nghĩ kỹ rồi?”
Kỷ Tùy kiên định gật đầu: “Ở lại Hoa Xán đối với em rất quan trọng, nhưng với anh mà nói, ở lại Lan Tỉ không quan trọng bằng được ở bên em, anh có thể từ chức, đổi một công ty không có quan hệ cạnh tranh với Hoa Xán, nếu thân phận cổ đông của anh vẫn ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta, anh cũng có thể không cần cổ phần.”

Triệu Ngu càng thêm khϊế͙p͙ sợ, lại càng sốt ruột: “Anh nói bậy cái gì vậy? Anh có biết có bao nhiêu người hâm mộ anh nắm trong tay nhiều cổ phần của Lan Tỉ như vậy hay không, sao có thể nói không cần là không cần?”
“Mấy thứ đó vốn không thuộc về anh, chẳng qua là do di chúc của ông, anh mới phải…”
Kỷ Tùy cười tự giễu: “Vì sự tồn tại của những thứ đó, có đôi khi anh ngược lại không phân biệt được, ai mới thật sự tốt với anh, ai tiếp cận anh chỉ vì quyền cổ phần trong tay anh.”
Triệu Ngu cười cười: “Vậy anh cứ như vậy khẳng định, em không phải tiếp cận anh vì quyền cổ phần? Anh không sợ nếu không có đống cổ phần kia, em sẽ đá anh sao?”
Kỷ Tùy cười nhéo mặt cô: “Không sợ.”
Nhìn nụ cười tự tin lại đơn thuần của anh, Triệu Ngu bỗng nhiên có chút ngây ngẩn.
Mối thù của cô là vì những người khác tổn thương cô, cô vì báo thù mà làm tất cả, tựa hồ là điều đương nhiên.
Nhưng còn người bị cô làm tổn thương thì sao?
Hiện tại Triệu Ngu ích kỷ, vô tình vô nghĩa này cũng là loại người mà Đường Hi thống hận nhất.
Lại ôm Kỷ Tùy, chậm rãi dựa vào lồng ngực anh, Triệu Ngu khẽ thấp giọng nói: “Cảm ơn.”
Cảm ơn anh đã tin tưởng tôi, nhưng cũng thực xin lỗi, từ lúc bắt đầu anh đã nhìn lầm người rồi.
Chỉ là câu thực xin lỗi này, chờ sau này lúc tôi xuống địa ngục hẵng nói với anh đi..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận