Quốc Sắc Phương Hoa

Tác giả: Ý Thiên Trọng

Edit: Rin

Nếu chính hai vợ chồng Lưu gia đánh Lưu Sướng thì sẽ không có cảm giác gì nhưng nhìn thấy người khác đánh tâm can bảo bối của mình thì lại là cảm nhận

khác. Thích phu nhân nhào lên ôm lấy Lưu Sướng, vừa lấy khăn lau vết máu bên khóe miệng hắn, vừa trợn mắt nhìn Lưu Thừa Khải: "Lão gia, ngài cứ để tùy ý một tên đầu đường xó chợ thô bỉ bắt nạt người Lưu gia chúng ta sao? Dân đánh quan là sẽ phải chịu ăn gậy!"

Hà Chí Trung mở miệng quát lớn Hà Đại Lang: "Có chuyện thì từ từ nói, ba mươi mấy tuổi đầu rồi còn dễ dàng xúc động như thế à? Để người ta cười ngươi

thô bỉ, không biết lễ kia kìa."

Lưu Thừa Khải đau lòng vô cùng nhưng vẫn còn chút lí trí. Ông ta dậm chân nói: "Hắn làm ra được chuyện hoang đường còn đánh thê tử thì nên nếm thử cảm giác bị người ta đánh! Để hắn ngã một lần khôn hơn một chút, xem về sau hắn còn dám làm xằng làm bậy không! Hai mươi mấy tuổi đầu còn không biết chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ! Bộ mặt của Lưu gia bị hắn ném đi hết rồi!"

Hà Đại Lang nhéo ngón tay, nhìn Lưu Sướng đang dùng đôi mắt đỏ như máu hung tợn trừng mình thì cười lạnh: "Không phục? Không phục thì đứng lên đánh một trận. Gặp quan thì gặp quan, sợ gì chứ? Dù có phải nhận mấy chục gậy thì ta cũng muốn trút nỗi hận này! Nếu lên công đường, ta cũng muốn nói cho người khác nghe chuyện gièm pha của đôi gian phu dâm phụ các ngươi, còn dám tới cửa diễu võ dương oai, trên đời này không ngờ lại có người không biết xấu hổ như vậy! Ngạch cửa Hà gia ta còn phải chém đi đốt rồi thay đổi cái mới, để tránh làm ô uế phong thuỷ nhà ta! Phi! Không biết là cái thứ gì nữa!"

Lưu Sướng còn không biết Thanh Hoa quận chúa đến Hà gia nên nhìn về phía Thích phu nhân, Thích phu nhân mắng: "Tự nhiên đi trêu chọc người kia làm gì? Hôm qua sau khi từ nhà chúng ta rời đi còn đến Hà gia khoe khoang đấy."

Lưu Sướng đột nhiên đẩy Thích phu nhân ra, phun ra một ngụm nước bọt có lẫn máu, cổ cứng ngắc trừng mắt Hà Đại Lang: "Ta không sợ ngươi, chỉ là......" Hắn hung hăng trừng mắt Mẫu Đơn, chỉ là hắn còn chưa muốn hòa ly. Thấy Mẫu Đơn vô cảm nhìn hắn, hắn không nói rõ cảm giác trong lòng, chỉ sợ nàng còn ước gì hắn ch.ết đi? Vết thương trên cánh tay lại đau âm ỉ, hắn lạnh lùng cười: "Đánh cũng đánh rồi, giận cũng đã trút xong, có thể nói chuyện đàng hoàng được không?"


Hà Chí Trung liếc nhìn vợ và con gái nhưng thấy vẻ mặt Sầm phu nhân kiên quyết, Mẫu Đơn thì đầy mặt thờ ơ, tuy không biết tình hình chi tiết nhưng ông tin tưởng quyết định của Sầm phu nhân không phải do xúc động nhất thời. Ông thở dài một hơi, vẫy tay gọi Mẫu Đơn qua: "Đan Nương, chuyện đã tới nước này rồi, con muốn làm như thế nào thì chính con chọn đi."

Mẫu Đơn nghe lời đi qua, trước khi nàng mở miệng, Lưu Thừa Khải nhỏ nhẹ dỗ nói: "Đan Nương, con ngoan, lần này con chịu ủy khuất nhưng con yên tâm, về sau chuyện như thế sẽ không bao giờ xảy ra nữa." Lại nhìn sang Thích phu nhân, ý bảo bà ta cũng nói vài lời hay ý đẹp.

Lúc này Thích phu nhân đã hận Mẫu Đơn thấu xương, mặt cứng đờ, không nói. Lưu Thừa Khải bất đắc dĩ, lại mắng Lưu Sướng: "Nghịch chướng! Còn không mau xin lỗi vợ ngươi đi?"

Lưu Sướng cũng không nói lời nào, chỉ hung hăng trừng mắt Mẫu Đơn, nàng dám nói nàng muốn rời đi, nàng dám! Mẫu Đơn nhìn hắn cười bình đạm, hướng về phía Lưu Thừa Khải hành lễ: "Đại nhân cần gì phải làm khó người khác? Dưa hái xanh không ngọt, buông tha cho ta cũng là buông tha cho hắn. Đan Nương không muốn làm kẻ ác cũng còn muốn giữ lại mạng sống nhỏ bé này để hiếu kính cha mẹ."

Mẫu Đơn nói xong thì nhìn Hà Chí Trung, nói rõ ràng: "Cha, sau này dù con gái có bị bệnh ch.ế.t cũng không muốn làm con dâu Lưu gia! Ta cùng hắn, sống không cùng giường, ch.ế.t không cùng huyệt! Tốt nhất vĩnh viễn không gặp lại."

Hà Chí Trung thở dài, cầm đầu vai Mẫu Đơn: "Đã vậy thì đi thôi!"

"Hà Mẫu Đơn!" Lưu Sướng một bước lao tới, hắn định vươn tay ôm lấy Mẫu Đơn, hắn còn chưa hưu nàng, nàng lại dám không cần hắn trước mặt nhiều người như thế? Hắn không cho phép! Hắn không cho phép! Dù có chia tay cũng phải là hắn không cần nàng mới đúng. Nhưng cuối cùng hắn còn chưa động đến một góc áo của Mẫu Đơn đã bị Hà Đại Lang đẩy ra.

"Tên nhóc con Lưu gia này còn muốn ăn đánh à?" Gì Đại Lang cười lạnh nói: "Trước mặt chúng ta còn dám ngang tàng như vậy, sau lưng không biết còn tệ đến

mức nào!"

"Làm càn!" Hà Chí Trung giả bộ quát Hà Đại Lang sau đó nhìn Lưu Thừa Khải gật đầu: "Ý của ta là hợp được thì cũng tan được, không biết ý của Lưu đại nhân như thế nào?"


Hợp được thì cũng tan được? Không biết điều kiện của hợp được tan được là cái gì? Giây lát, trong đầu Lưu Thừa Khải lướt qua mấy chục suy nghĩ, rồi nhanh chóng quyết định. Nếu đã đến nước này rồi thì đúng là dưa hái xanh không ngọt, vậy thì ông ta phải tranh thủ thêm chút lợi ích cho Lưu gia mới được. Ông ta còn chưa kịp mở miệng thì Lưu Sướng nhìn Mẫu Đơn với ánh mắt khiêu khích, lớn tiếng nói: "Nằm mơ! Nữ nhân của ta thì ta làm chủ! Ta không đồng ý! Ta sẽ không viết thư hòa ly!"

Tính cách của hắn đúng là như vậy, chỉ có hắn bỏ rơi người khác như giày rách chứ tuyệt đối không để người khác nói không cần hắn. Mẫu Đơn nhìn hắn cười mỉa mai: "Thì ra ngươi luyến tiếc của hồi môn của ta và tiền của nhà ta."

Khuôn mặt Lưu Sướng lập tức thay đổi màu sắc sặc sỡ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi......" Bây giờ hắn cũng không thiếu mấy đồng tiền dơ bẩn kia!

Mẫu Đơn nghiêm túc nói lời chân thành: "Không thì ngươi muốn như thế nào? Hay là ngươi vẫn nhớ rõ sỉ nhục lúc trước nên mới nhất quyết giữ ta lại để hành hạ, tra tấn ta đến ch.ế.t? Ngươi hận ta đoạt nhân duyên của ngươi, ta dùng ba năm thanh xuân trả lại ngươi, chúng ta đã không còn nợ nần gì nhau. Nếu ngươi là một người nam nhân thì đừng có đau khổ, dây dưa nữa, cũng giữ lại chút thể diện cho

nhà ngươi đi, đừng để người khác coi khinh ngươi. Là nam nhân nên dành ít thời gian cho những việc này thôi, lòng dạ rộng lượng hơn đi cũng sẽ làm người khác

tôn trọng."

Lời của Mẫu Đơn làm ngay đến Lưu Thừa Thải cũng nghe không nổi nữa, lạnh giọng quát: "Không cần nói nữa! Không được cản nàng!"

Sầm phu nhân mở miệng nói: "Mấy người chúng ta về nhà trước, lão gia cùng Đại Lang ở lại để từ từ thương lượng với Lưu đại nhân." Lại đưa danh sách của hồi môn cho Hà Đại Lang: "Ý của ta là đồ đạc cồng kềnh thì khó cầm đi nhưng những thứ này thì phải mang về, cửa hàng nhà chúng ta cách đây không xa, chỉ cần gọi mấy người đến mang những thứ vụn vặt về là được."

Thật sự là khinh người quá đáng! Thích phu nhân đã sớm quên lúc trước nhà bà ta cầu xin Hà gia như thế nào, tức giận nói: "Đây là Lưu gia, không phải Hà gia, các ngươi muốn làm như thế nào thì làm à? Trong mắt các ngươi có còn vương pháp nữa không?"


Sầm phu nhân cười như không cười nói: "Theo đúng luật thì nhà gái sẽ lấy lại của hồi môn. Chẳng lẽ thực tế của hồi môn của Đan Nương bị thiếu? Nếu thật như thế thì bà cũng đừng ngại, cứ nói ra đi, nhà chúng ta chịu thiệt thòi một chút cũng được, không sao. Nhà của chúng ta cũng không thiếu mấy đồng tiền đó, cũng hiểu đạo lý phải cho người khác đường lui."

Thích phu nhân tức giận đến run rẩy: "Ai hiếm lạ của hồi môn của nàng?"

Sầm phu nhân nói: "Vậy thì đúng rồi! Phu nhân cứ cản trở chúng ta như vậy, chúng ta thì biết là bà luyến tiếc Đan Nương nhưng người khác lại không biết, sẽ nghĩ như thế nào chứ." Hôm nay nếu bà không mang Mẫu Đơn và những đồ đáng giá của Mẫu Đơn về nhà thì coi như chuyến đi này vô nghĩa. Về phần còn lại thì lại nói sau.

Huyệt thái dương của Lưu Thừa Khải đập thình thịch, không kiên nhẫn nói: "Để bọn họ dọn đi đi." Cứ cãi nhau mãi như vậy cũng không giải quyết được gì, thôi thì cứ đi một bước tính một bước, phải giải quyết nguy cơ trước mắt mới là đúng đắn. Với thân phận địa vị như bây giờ của ông ta thì không chấp nhận thêm một chút lời đồn đại nào nữa.

Hà Chí Trung ôm quyền hướng về phía Lưu Thừa Khải, cũng không nói nhiều, ngồi xuống giữa sân viện, chờ người trong nhà tới nâng đồ vật. Dù đã đến tình trạng này rồi, không đến đường cùng, ông cũng không muốn hoàn toàn xé rách mặt với Lưu Thừa Khải, rốt cuộc đối phương là quan mà ông chỉ là dân thường.

Mẫu Đơn tiến lên cầm cái giá của Súy Súy, không yên tâm dặn dò Hà Đại Lang: "Ca ca, cẩn thận hoa của muội."

Hà Đại Lang gật đầu: "Ta biết rồi, muội cứ về nhà đi."

Súy Súy biết muốn ra cửa, hưng phấn quên hết tất cả, không nhịn được cười lên quái dị: "Ha, ha!"

Hai tay Lưu Sướng nắm thật chặt, trơ mắt nhìn Mẫu Đơn thoải mái bước đi, không hề lưu luyến được người Hà gia vây xung quanh đi ra khỏi sân viện. Cảm giác xấu hổ, phẫn nộ, không cam lòng làm hắn gần như muốn phát điên, vài lần muốn tiến lên kéo nàng nhưng lại cảm thấy thực sự mất mặt, đột nhiên hắn hét lên: "Đợi đã, ta có chuyện muốn nói với nàng!"

Mẫu Đơn nhìn đôi mắt hung ác đỏ như máu của hắn thì trong lòng vẫn có chút sợ hãi nhưng nàng vẫn thẳng lưng nói: "Ngươi muốn nói cái gì?"

Lưu Sướng nhìn thấy nàng giả bộ mạnh mẽ thì cười lạnh: "Ngươi cứ về nhà chơi một thời gian, mấy ngày sau ta sẽ đi dón ngươi." Mẫu Đơn chưa quay đầu lại, hắn lại nói khẽ: "Ngươi có tin hay không, ta sẽ không buông tha cho ngươi."

Mẫu Đơn sửng sốt, nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt cũng nói khẽ: "Để xem ai không buông tha cho ai." Nàng đợi được, hắn trì hoãn được nhưng Thanh Hoa quận chúa thì không chờ được. Hơn nữa, quan trọng nhất là nàng đã rời khỏi Lưu gia, còn lại cũng không quan trọng.


Ra khỏi cửa chính Lưu gia, Mẫu Đơn nâng mắt nhìn mặt trời rực rỡ trên bầu trời, nàng cảm thấy bầu trời sao lại xanh, mây sao lại trắng, không khí sao lại tươi mát như vậy, ngay cả âm thanh ồn ào, nhốn nháo trên đường, đám người đi tới đi lui cũng làm nàng cảm thấy đáng yêu một cách lạ thường.

Hà gia đi ra ngoài, bất kể là nam hay nữ cũng đều cưỡi ngựa, chỉ có Sầm phu nhân lớn tuổi lại sợ trong xe ngựa oi bức nên ngồi trên kiệu. Tiết thị đội chiếc mũ có rèm lên đầu Mẫu Đơn, cười nói: "Nếu sớm biết thế này thì chúng ta nên ngồi xe ngựa tới. Đan Nương còn bị bệnh, chỉ sợ cũng không cưỡi ngựa được. Hay là chờ một lát, ta sai người đi thuê xe ngựa đã."

Sầm phu nhân nhìn Mẫu Đơn, nói: "Nàng gầy yếu như thế, hay là ngồi cùng kiệu với ta đi, đi chậm một chút cũng không sao." Nói xong thì cùng Mẫu Đơn ngồi lên chiếc kiệu màu trắng, hai mẹ con dựa sát vào nhau, mỗi người miên man suy nghĩ bước lên đường về nhà.

Tiết thị thầm thở dài một hơi, đội lên mũ có rèm, thuần thục xoay người lên ngựa, dẫn đầu một đám người chậm rãi đi theo cỗ kiệu, tâm tình không đến nỗi nặng nề nhưng cũng không tránh khỏi có chút phiền muộn, nàng ta phải sắp xếp chỗ ở cho Mẫu Đơn như thế nào đây?

Cỗ kiệu mà Sầm phu nhân ngồi này không giống cỗ kiệu bình thường, nóc kiệu có một lớp vải lụa dày che nắng, bốn phía xung quanh treo lụa mỏng, vừa mát mẻ lại có thể ngắm nhìn cảnh vật bên đường.

Vì Mẫu Đơn ít được ra ngoài nên nhìn cái gì cũng cảm thấy mới mẻ. Hồ cơ xinh đẹp bán rượu bên đường, các nam nhân cưỡi ngựa đeo kiếm dài bên hông, phong lưu thích ý, các nữ nhân hoặc là mặc nam trang hoặc là mặc hồ phục (trang phục người Hồ), hoặc là mặc váy dài màu sắc sặc sỡ, đội mũ có rèm lộ mặt đi với nhau tốp năm tốp ba hoặc cưỡi ngựa hoặc đi bộ, vừa nói vừa cười, vô cùng nhộn nhịp.

Đây mới là cuộc sống mà nàng muốn. Mẫu Đơn quay đầu lại nhìn lần cuối cánh cổng tượng trưng cho thân phận địa vị nhà họ Lưu, nàng kiên quyết quay đầu đi, dựa vào trên vai Sầm phu nhân, nhẹ nhàng nói: "Nương, cuối cùng con gái vẫn gây phiền toái cho hai người."

Sầm phu nhân từ ái vuốt ve tay nàng: "Con nói cái này làm gì? Chúng ta là người một nhà."

Mẫu Đơn thở dài: "Chỉ sợ hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho con. Còn có số tiền kia......"

Sầm phu nhân kiên quyết nói: "Sợ cái gì? Con cứ thanh thản mà sống, muốn ăn gì thì ăn, muốn chơi gì thì chơi, chuyện khác cứ để cha và các ca ca của con lo." Nói như thế nhưng trong lòng hai mẹ con đều biết giải quyết chuyện này không đơn giản như vậy.

Sở dĩ bọn họ có thể thẳng lưng ở Lưu gia như vậy là bởi vì trong tay họ có nhược điểm của Lưu gia nhưng đồng thời Lưu gia vì nhược điểm này cũng sẽ không dễ dàng buông tha Mẫu Đơn. Hôm nay cũng chỉ là một trận thắng nho nhỏ mà thôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận