Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Hứa Gia Trì ghé tiệm hoa lấy bó hồng vàng đã đặt trước, lái xe đến Tịnh Viên.

Mai là ngày giỗ của Tiểu Khiết, bảy năm nay anh đều đến viếng cô trước một ngày. Có lẽ là sợ gặp người quen, có lẽ là hối hận, có lẽ là trốn tránh…

Hồng vàng là loài hoa Tiểu Khiết yêu thích nhất lúc còn sống, cho dù sinh nhật hay những dịp lễ khác Hứa Gia Trì cũng luôn tặng cô một bó, như vậy có thể khiến cô vui lòng. Nhưng hoa hồng vàng đối với tình bạn thì là lời chúc phúc tốt đẹp và thuần khiết, nhưng đối với tình yêu lại là vật không may mắn. Nó đại diện cho tình yêu đã qua đi, thậm chí còn là biểu đạt cho sự ghen tức hận thù. Hoặc chính vì thế mà tình yêu của họ mới tàn lụi nhanh như vậy.

Hứa Gia Trì dừng xe, gió hơi lớn, anh kéo lại cổ áo.

Không phải thời điểm nhiều người đi tảo mộ như thiết Thanh mình hay Đông chí, trong khu mộ gần như không thấy ai khác.

Hứa Gia Trì chân bước nặng nề, lòng đầy ắp đau buồn. Chỉ có lúc này và ở đây, anh mới có thể hoàn toàn giải phòng cảm xúc của mình, mặc nỗi đau lên ngôi. Còn lúc về thì bắt buộc phải buôn bỏ hết, tiếp tục làm tròn vai trò người chồng tốt.

Anh rải hoa khắp xung quanh bia mộ, lại lấy từ trong túi mấy hộp pocky đủ vị mà Tiểu Khiết thích ăn nhất ra, lẩm bẩm: “Tiểu Khiết, anh đến thăm em đây.”

Hứa Gia Trì thẫn thờ ngắm bức ảnh trên bia mộ, đã từng là cô gái xinh đẹp hoạt bát nhanh nhẹn, bây giờ lại âm dương cách trở. Sự thật này bảy năm nay anh luôn khó chấp nhận.

Nếu có thể, anh can tâm tình nguyện thay cô chịu đựng sự an bài của số mệnh.

Tình yêu dừng ngay lúc nồng thắm, càng như khắc sâu vào xương tủy.

Người đã khuất trong quãng thời gian đẹp nhất, càng khiến ta khó lòng lãng quên.

Khoảng cách cách trở nhất trên thế gian này không phải anh ở bên em mà em lại không biết anh yêu em, mà là hai người vốn không quen biết, khoảng cách rất xa, bỗng một ngày nọ quen nhau yêu nhau, khoảng cách trở nên gần gũi. Thế nhưng thế sự vô thường, rồi một ngày vô tình chia xa, không phải không còn yêu mà là sinh li tử biệt.

Người mất có lẽ rất hạnh phúc, vì mãi mãi được nhớ nhung.

Người còn lại một mình trên trần gian, suốt đời sống trong đau khổ nhớ nhung và hối hận.

Mắt Hứa Gia Trì cay cay.

Tiểu Khiết từng nói, hi vọng anh hạnh phúc.

Nên, anh nhất định sẽ hạnh phúc.

Dư Tịnh nhìn hai người ngồi đối diện, hơi ngớ người.

Cô gái là bạn thân nhất của cô, Hạ Sính Đình, còn anh chàng kia trông hơi quen, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu. Hạ Sính Đình dựa vào anh ta như con chim nhỏ , nụ cười rạng rỡ, thoạt nhìn đã biết là đang chìm đắm trong tình yêu mãnh liệt.

Dư Tịnh cầm thìa café chỉ vào Hạ Sính Đình: “Mau khai thật đi.”

“Hôm nay tớ gọi cậu ra chẳng phải là khai thật đó thôi?” Hạ Sính Đình đẩy Lăng Thiên Ý: “Tự giới thiệu đi anh.”

Lăng Thiên Ý cười, chớp mắt: “Cô Dư, chúng ta đã từng gặp nhau.”

“Này.” Hạ Sính Đình bất mãn: “Sao anh đối với ai cũng nói thế, có phải cứ nhìn thấy cô nào xinh đẹp là ngứa ngáy không yên không?”

Lăng Thiên Ý ấm ức: “Anh từng gặp cô ấy thật mà.”

Dư Tịnh cũng cảm thấy hình như gặp anh ở đâu nhưng không nhớ ra.

“tôi là bạn của Trình Lãng, lúc cậu ấy xuất huyết dạ dày tôi là người đưa cậu ấy vào bệnh viện.”

Dư Tịnh vỡ lẽ, rồi sắc mặt hơi thay đổi.

Hạ Sính Đình đấm anh một cái, nghi ngờ: “Anh là bạn Trình Lãng à? Sao anh chưa từng nói với em?”

“Em có hỏi anh đâu.” Lăng Thiên Ý cười: “Sao nào, em cũng quen Trình Lãng à?”

“Bọn em là bạn học.” Hạ Sính Đình lại bổ sung: “Bạn học trung học.”

“Hóa ra là thế.” Lăng Thiên Ý phản ứng rất nhanh: “Bạn học trung học?” Anh lẩm bẩm, một suy nghĩ nào đó thoáng qua trong dầu, không kịp nắm bắt.

“Vâng, nói xem hai anh quen nhau thế nào?” Hạ Sính Đình rất hứng thú.

“Anh và cậu ấy là bạn học đại học.”

“Hai người có cùng chuyên ngành đâu.” Hạ Sính Đình nhướng mày.

Lăng Thiên Ý thân mật nhéo mũi cô: “Điều tra hộ khẩu hả?”

Hạ Sính Đình chống nạnh: “Vậy anh có nói không nào?”

“Bọn anh hồi học đại học có tổ chức một ban nhạc, anh hát chính, cậu ấy chơi guitar bass.” Lăng Thiên Ý cười đắc ý.

Hạ Sính Đình hét lên: “Ôi trời ôi trời, anh còn là hát chính á, thật nhìn không ra.”

“Em không tin à, anh nói em biết nhé, con gái mê mẩn anh hồi đó nhiều lắm đấy.” Lăng Thiên Ý làm mặt hề: “Không tin lát nữa em hỏi Trình Lãng đi.”

“Anh ấy cũng tới à?” Dư Tịnh lại bắt đầu đứng ngồi không yên.

“Đương nhiên, Trình Lãng là bạn duy nhất của tôi ở Thượng Hải, tôi cũng phải đưa Hạ Sính Đình đến cho cậu ấy biết mặt chứ.” Lăng Thiên Ý xoa tay cười ha ha: “BIết sớm là mọi người quen nhau thì đâu cần vòng một vòng lớn thế này.”

Dư Tịnh vẫn đang nghĩ có nên viện cớ lui đi trước không thì Lăng Thiên Ý bỗng nói: “Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới đây này!”, anh ta vẫy tay.

Gương mặt Trình Lãng bị che khuất dưới ánh đèn, nhìn không rõ lắm, Dư Tịnh có một tích tắc thất thần.

“Ủa!” Anh nhìn thấy Dư Tịnh và Hạ Sính Đình thì tỏ ra ngẩn ngơ: “Sao mọi người cũng ở đây? Chẳng lẽ là….”

Lăng Thiên Ý vỗ vai anh : “Người anh em, cậu đoán đúng đấy.” Anh ta ôm hờ Hạ Sính Đình: “Không ngờ chứ gì, tôi cũng mới biết đây thôi.”

“Trùng hợp vậy.” Trình Lãng thuận thế ngồi xuống chỗ trống duy nhất còn lại bên cạnh Dư Tịnh.

Dư Tịnh vô thức ngồi nhích vào trong.

Lâu không gặp, anh gầy đi, nhưng vẫn rất phong độ, đôi mắt sáng rực.

Hạ Sính Đình lúc này cũng thấy hơi kì cục, tâm ý Trình Lãng dành cho Dư Tịnh, cô không phải không hiểu, nhưng hiện giờ cũng bó tay.

“Dạo này có khỏe không?” Trình Lãng cố bình tĩnh hỏi.

“vẫn khỏe.” Dư Tịnh khẽ đáp: “Còn anh?”

Ánh mắt Trình Lãng thoáng xao động: “Hơi bận.”

Chẳng trách gầy đi, Dư Tịnh không nói ra, cô cắn môi: “Có nghe lời dặn bác sĩ ăn ba bữa đúng giờ không?”

“Yên tâm dạ dày anh không sao.” Trình Lãng nhướng môi.

“Thế thì tốt.” Ánh mắt Dư Tịnh long lanh.

Trình Lãng quay sang Hạ Sính Đình mỉm cười: “Nếu cậu ta dám bắt nạt câu, cứ nói tôi, tôi nhất định sẽ dạy dỗ cậu ta.”

Hạ Sính Đình khoanh tay đắc ý: “Cảm ơn trước nhé.”

Lăng Thiên Ý hậm hực: “Hai người bắt tay đối phó với tôi, tôi nào phải đối thủ.”

“Anh lừa Sính Đình cô nương ai gặp cũng yêu vào tay rồi, không bắt nạt anh thì bắt nạt ai?” Dư Tịnh cười đùa.

“Anh cũng không kém nhé.” Lăng Thiên Ý không phục.

“Năm đó ở trường anh cũng rất được mến mộ, A Lãng cậu nói xem phải không?”

Trình Lãng không hề nể mặt: “Cậu cũng nói là năm đó mà, hảo hán không nhắc tới hào quang trong quá khứ.”

Lăng Thiên Ý gãi đầu cười ngượng ngùng.

Dư Tịnh dùng cánh tay huých Hạ Sính Đình, lén hỏi: “Trước kia không nghe cậu nhắc tới anh ấy, sao tự dung lại yêu nhau?”

Hạ Sính Đình nghĩ ngợi rồi nói: “Cho anh ấy một cơ hội, cũng là cho mình một cơ hội.”

“Là chuyện tốt.” Dư Tịnh chống cằm, cười nói.

Hạ Sính Đình hơi hất cằm: “Thực ra vẫn là bị anh ấy là động lòng, anh ấy biết rõ tớ chỉ lợi dụng, thế mà vẫn biểu diễn rất tốt trước mặt bố mẹ tớ”. cô thì thầm vào tai Dư Tịnh: “Anh ấy rất chân thành lại có phong độ, nên tớ muốn thử xem.”

“Cuối cùng cậu đã thông suốt.” Dư Tịnh cảm thán.

Hạ Sính Đình sờ cằm: “Con người rồi cũng sẽ trưởng thành chín chắn mà.”

Cuối cùng cô đã bước ra khỏi bóng đen thất tình, Dư Tịnh vô cùng vui mừng. NgƯỜi theo đuổi Hạ Sính Đình xưa nay không hiếm nhưng cô lại chưa từng cho bất kì ai cơ hội, một lòng hướng về Dương Dận, bây giờ cô đã buông được, Dư Tịnh cảm thấy mừng thay bạn. Cô nhận ra Lăng Thiên Ý rất thật lòng vơi sHạ Sính Đình, cô tin tình yêu của hai người nhất định sẽ khai hoa kết quả.


Trình Lãng vừa trò chuyện với Lăng Thiên Ý vừa len lén liếc nhìn Dư Tịnh. Cô trông có vẻ rất vui, đôi mắt cong cong nụ cượi, đẹp đến khó diễn tả.

Lăng Thiên Ý thấy hết, ngầm đá vào chân anh dưới gầm bàn, thấp giọng: “Này, chảy nước dãi rồi kìa.”

Trình Lãng trừng mắt, nhưng vẻ mặt lúng túng, cúp mắt xuống.

Lăng Thiên Ý cơ bản đã chắc chắn mối quan hệ của họ không bình thường, nhưng anh lại lờ mờ nhớ ban đầu lúc giới thiệu, Dư Tịnh là chị dâu họ của Trình Lãng, vậy họ… Anh bắt buộc phải ngăn cản họ tiếp tục. Anh nói: “Bây giờ tạm thời tha cho cậu, lát nữa cậu phải nói rõ cho tôi đấy nhé.”

Trình Lãng làm sao không biết suy nghĩ của bạn, nhưng anh thực sự không muốn giải thích nhiều, cười khổ: “Cậu không tin tôi à?”

“Đương nhiên tôi hiểu tính cách cậu, nhưng tình yêu có lúc giống như thiêu thân lao vào lửa, biết rõ là sai mà vẫn bất chấ tất cả đi tới.” Là bạn thân nhấ của anh, Lăng Thiên Ý tuyệt đối không muốn nhìn thấy anh bước vào ngõ cụt.

Trình Lãng chợt cười: “Tự dưng cậu trở nên văn vẻ thế này, tôi có chút không quen.”

“Đừng có đánh trống lảng”, Lăng Thiên Ý hơi cáu, gai mắt nhất là bộ dạng đùa giỡn đó.

“Được rồi được rồi. tôi sợ cậu quá.” Trình Lãng nhìn hai cô gái đang cười nói vui vẻ: “Lát bọn mình tìm chỗ nào rồi nói.”

Lăng Thiên Ý quá hiểu bạn mình, cậu ta cái gì cũng tốt, chỉ có mỗi chuyện quá cố chấp, bướng bỉnh, một khi lún vào rồi rất khó quay lại, Lăng Thiên Ý lo nhất điểm đó. Anh thầm mừng cũng may hôm nay hẹn nhau, nếu đã bị anh phát hiện, anh sẽ không để mặc Trình Lãng tiếp tục sai lầm.

Nhất thời không khí trở nên nặng nề.

Hạ Sính Đình lạ lùng hỏi: “Hai người sao vậy? Tự dưng im lặng thế?”

Lăng Thiên Ý cười nói: “Không có gì.”

Trình Lãng cũng nói: “Không có gì”, nhưng cứ có vẻ lơ đãng.

Dư Tịnh không nói gì, lặng lẽ uống trà.

Sính Đình cảm thấy rất kì lạ, nhưng kì lạ chỗ nào thì cô không nói được.

Bốn người đều mang tâm sự riêng, khó khăn lắm mới ăn xong bữa, Hạ Sính Đình nói: “Bọn mình đi xem phim, Dư Tịnh cậu có muốn đi chung không?”

“Không đi đâu, sáng mai tớ còn có việc.”

Hạ Sính Đình gật gù: “vậy Trình Lãng phiền cậu đưa cô ấy về nhé.”

Trình Lãng chưa nói gì thì Lăng Thiên Ý đã cuống lên, nói ngay: “Không được.”

“Tại sao?” Hạ Sính Đình vô cùng bất ngờ, Lăng Thiên Ý lại vì chuyện nhỏ này mà phản đối cô.

Lăng Thiên Ý không muốn cho Hạ Sính Đình biết bí mật này, nên tìm đại lí do để đáp cho xong chuyện.

Hạ Sính Đình không tin, thậm chí cô còn nghi ngờ Lăng Thiên Ý đã biết gì đó. Làm sao cô không rõ quá khứ của Trình Lãng và Dư Tịnh, nhưng chuyện đã qua lâu lắm rồi, Dư Tịnh cũng đã kết hôn, cô hiểu bạn mình, đã nói sẽ không có bất cứ vướng mắc gì với Trình Lãng thì chắc chắn sẽ không có. Mặt khác, Hứa Gia Trì còn là anh họ của Trình Lãng, Trình Lãng càng không làm chuyện sai trái được. Lăng Thiên Ý đang phiền não cái gì chứ.

Cô gần như buột miệng hỏi, Dư Tịnh kéo áo cô, tựa bàn đứng lên: “Mình gọi xe về cũng rất tiện.”

“Vậy cậu đi cẩn thận.” Hạ Sính Đình nói, nếu không vì Hứa Gia Trì vẫn đang làm thêm giờ thì cô đã thông báo cho anh tới đón Dư Tịnh rồi.

Dư Tịnh đi rồi, Hạ Sính Đình sa sầm mặt, tức tối trừng mắt nhìn Lăng Thiên Ý.

Lăng Thiên Ý khó xử mấp máy môi, không biết nên giải thích thế nào.

Trình Lãng nhún vai: “Đừng băn khoăn nữa, Sính Đình biết còn nhiều hơn cậu.”

“Hả?” Lăng Thiên Ý ngớ người.

“Tôi khai thật với cậu nhé, tôi và Dư Tịnh lúc học cấp ba đã yêu sớm, bị thầy cô và bố mẹ phản đối, bị họ ép chia tay, về sau chúng tôi mất liên lạc đến lúc không lâu trước đây mới biết cô ấy đã thành chị dâu họ của tôi.” Trình Lãng kể lại với giọng bình tĩnh, cố nén chịu cơn đau mãnh liệt, sâu đậm bất ngờ ập tới.

“Hóa ra là thế.” Lăng Thiên Ý chỉ tìm được một câu để hình dung tâm trạng lúc này của mình: tạo hóa trêu ngươi.

Trình Lãng lặng thinh rồi nói: “Sính Đình là bạn thân nhất của Dư Tịnh, cũng giúp chúng tôi rất nhiều.”

Hạ Sính Đình chen vào: “Tiếc rằng sau khi Dư Tịnh chuyển trường chuyển nhà rồi, em cũng không tìm thấy cô ấy, nếu không hai người cũng không ra nông nổi này.” Cô ngập ngừng: “Mình cũng mới liên lạc lại với cô ấy từ hai năm trước, lúc đó lại không có cách liên lạc với cậu, lại thêm mình cũng không biết cậu còn thương cô ấy, nên…”

Trình Lãng cắt ngang: “Không thể trách cậu, chắc là tôi và cô ấy có duyên vô phận”, anh không ngừng thở dài.

Lăng Thiên Ý sau khi tiêu hóa xong, bình tĩnh tìm ra trọng tâm: “Cậu không hề quên cô ấy, trong lòng luôn có cô ấy.”

Trình Lãng thẳng thắn thừa nhận: “phải.”

“Cô ấy đã kết hôn.”

“Phải”

“Còn là chị dâu họ của cậu!”

“Không sai.”

Lăng Thiên Ý tỏ vẻ hận thép không thành gang: “Thế mà cậu biết rõ còn cô ý phạm lỗi>”

“Thích một người có sai không?” Ánh mắt Trình Lãng hơi thay đổi, cau mày.

“Thích một người không sai, nhưng thích một người đã có chồng thì là đạo đức bại hoại.” Lăng Thiên Ý không kiêng nể gì, nhưng anh không hối hận, anh muốn nói nặng để thức tỉnh bạn mình.

“Lăng Thiên Ý đừng quá đáng.” Hạ Sính Đình nhắc anh.

Trình Lãng đập mạnh bàn, trước kia Thi Thi nói anh như thế, anh vẫn bình tĩnh đối phó, nhưng đổi lại là Lăng Thiên Ý thì anh không thể chấp nhận, bạn thân nhất, cái anh cần không phải là an ủi, không phải là mỉa mai châm biếm nhưng cũng không thể là sỉ nhục.

Âm thanh hơi lớn, bàn của bọn họ bỗng chốc biến thành tiêu điểm.

Hạ Sính Đình đưa ly nước cho anh: “Bình tĩnh.” Cô kéo Lăng Thiên Ý ngồi xuống: “Ngồi yên, im lặng.”

Trình Lãng uống cạn ly nước, nỗi ấm ức trong ngực dần giải tỏa. Lăng Thiên Ý tuy nói năng khó nghe nhưng cũng vì muốn tốt cho anh, anh không phải không biết. “Tôi và Dư Tịnh trong sáng, chỉ có tôi đơn phương yêu cô ấy, cô ấy chưa từng chấp nhận.”

Hạ Sính Đình vội nói: “Điểm này thì em có thể làm chứng.”

Vậy còn được, Lăng Thiên Ý chỉ sợ bạn mình không kìm được, lún sâu hơn thôi: “Rút lui khi còn sớm đi, người anh em.” Gặp đúng người vào sai thời điểm, chỉ có thể là một tiếng thở dài.

Chuyện đâu dễ như nói, nhưng Trình Lãng không muốn bạn mình thất vọng, vẫn gật đầu nhận lời: “Tôi sẽ cố gắng.”

Lăng Thiên Ý thở ra: “Người anh em, lúc nãy thật xin lỗi.”

Trình Lãng rộng lượng: “Không có gì.”

Hạ Sính Đình lúc này mới thở phào: “Em thật lo hai người sẽ đánh nhau.”

Lăng Thiên Ý chướng mày: “Có phải chưa từng đánh đâu.”

“Sao, còn muốn thử nắm đấm của tôi không?” Trình Lãng khiêu khích.

“Sao không?” Lăng Thiên Ý không chịu thua.

“Này này này, em đùa thôi, hai người đình làm thật à.” Hạ Sính Đình giữ chặt Lăng Thiên Ý trên ghế, chỉ sợ anh manh động.

Lăng Thiên Ý nheo mắt: “Yên chí, cậu ta không phải đối thủ của anh.”

Hàng lông mày của Trình Lãng nhếch lên: “Thế à?”

Hạ Sính Đình hào hứng: “Nói xem lúc đó sao hai anh lại đánh nhau.”

Lăng Thiên Ý bỗng trở nên kì lạ.

Trình Lãng cũng thiếu tự nhiên.

Nói đi”. Hạ Sính Đình nhíu mày, có gì mà che giấu chứ.

“Trình Lãng cậu nói đi.”

“Thôi cậu nói đi.”

Hai người đẩy qua đẩy lại, Hạ Sính Đình nghi ngờ: “Không phải vì theo đuổi cô nào đó chứ?”

“KHông phải không phải.” Để tránh hiểu lầm, Lăng Thiên Ý lập tức khai thật.

Chuyện là thế này.


Lúc đó Lăng Thiên Ý và Trình Lãng vừa vào năm nhất đại học, hai người không cùng chuyện ngành một ngày nọ đụng nhau ở nhà ăn. Vì đi hơi muộn nên trong nhà ăn chỉ còn lại một phần thịt bò kho, hai người quyết định sẽ ra sân thể tháo đánh nhau một trận, kẻ thắng sẽ được. Kết quả khi hai người mũi bầm mắt sưng quay về thì phần bò kho cuối cùng đó đã bị người ta mua mất rồi. Hai người nhìn nhau, rồi cùng lúc phá lên cười to, tuy không được ăn nhwung không đánh không quen, trở thành bạn thân.

Đây là câu chuyện hai kẻ tham ăn, đánh nhau vì bò kho, nên xấu hổ không dám nói.

Hạ Sính Đình ôm bựng cười lăn lộn, rồi hỏi vấn đề mà cô quan tâm nhất: “Ai đánh thắng?”

Lăng Thiên Ý: “Ưm…”

Trình Lãng không ói, khóe môi nhếch lên.

“Xem ra là Trình Lãng tắng.” Hạ Sính Đình nói, nhướng mày.

“Người anh em, tôi giữ thể diện cho cậu trước mặt bạn gái tôi đấy.” Lăng Thiên Ý lè lưỡi.

Trong mắt Trình Lãng thoáng nụ cười: “Là tôi thua.”

Lăng Thiên Ý vỗ vai anh: “Nghĩa khí lắm.”

Cuối cùng khi chia tay, Lăng Thiên Ý lại trịnh trọng dặn Trình Lãng: “Có lúc nhìn ở góc độ khác, cậu sẽ nhận ra trên thế gian này ngoài Dư Tịnh ra, có rất nhiều cô gái hợp với cậu.”

Trình Lãng che giấu nỗi chua xót, cười mắng: “Cậu bớt sến đi cho tôi nhờ.”

Hạ Sính Đình nheo mắt: “Trình Lãng…”

“KHông phải lại đến lượt cậu khuyên ngăn tôi đó chứ?” Trình Lãng phì cười.

“Mình chỉ muốn nói câu xin lỗi với cậu.” Vẻ mặt cô toát ra vẻ kì quái.

Trình Lãng nói gọn: “Tôi đã nói là không liên quan đến cậu.”

“Nhưng…” Hạ Sính Đình cắn môi, ngập ngừng.

“Đi đi, Thiên Ý đợi sốt ruột rồi kìa.” Trình Lãng lơ đãng khoát tay.

Muộn quá nên không kịp xem phim nữa, Lăng Thiên Ý lái xe đưa Hạ Sính Đình về thẳng nhà. Trên đường, anh nói: “Tiếc quá.”

Hạ Sính Đình đang ôm tâm sự, không nghe rõ:” Tiếc gì cơ?”

“Trình Lãng và Dư Tịnh trai tài gái sắc vô cùng xứng đôi, vậy mà không thể ở bên nhau, thật quá đáng tiếc.”

Hạ Sính Đình im lặng, tâm trạng vốn đã bình tĩnh của cô lại bị câu nói của Lăng Thiên Ý khuấy đảo. Cô là người khá vô tư, rất nhiều việc không để tâm nhiều, cho dù thất tình thì cũng chỉ giống như bệnh một trận rồi khỏe lại. Nhưng lúc nãy thấy Trình Lãng mỉm cười vui vẻ, cô rất đau lòng. Có một việc cô đã giấu trong lòng rất lâu, nếu không vì cô sơ suất vô tâm, Trình Lãng và Dư Tịnh sẽ không bỏ lỡ nhau, nhưng cô không dám nói ra, sợ Trình Lãng trách móc, Dư Tịnh oán thán, cô không muốn mất đi hai người bạn tốt.

“Em sao thế?” Lăng Thiên Ý thao thao bất tuyệt về suy nghĩ và cảm giác của mình, Hạ Sính Đình lại không phản ứng gì.

“Không sao, có lẽ là buồn ngủ.” Hạ Sính Đình cũng không dám nói anh nghe.

Lăng Thiên Ý vuốt mái tóc ngắn của cô: “Sắp đến nhà rồi, ngủ một giấc thật ngon nhé.”

Hạ Sính Đình khẽ vâng, rồi lại chìm vào suy tư.

Hôm nay Dư Tịnh dậy rất sớn. Hứa Gia Trì hỏi: “Sớm thế?”

“Dạ, hôm nay đi thăm mộ chị.”

“Ừ…” Hứa Gia Trì vỡ lẽ.

“Em biết anh bận rộn, nên không gọi anh đi cùng.” Dư Tịnh nói, đắp chăn lại cho anh: “Anh ngủ thêm đi.” Cô vốn làm ca ngày, nhưng để đi thăm mộ chị đúng ngày, cô đã đổi với Vương Lệ Quân.

Cô thu xếp xong rồi đi rất sớm nhưng Hứa Gia Trì làm sao có thể ngủ được nữa.

Ba người nhà Dư Tịnh thuê một chiếc xe đến Tịnh Viên, ong Dư thuận miệng hỏi: “Gia Trì đâu?”

“Anh ấy vừa đến công ty mới, không tiện nghỉ phép ạ.” Dư Tịnh nói.

Ông Dư gật gù, không để tâm lắm.

Chuyện đã qua bảy năm rồi, nhưng ông bà Dư khi nhìn thấy hình Dư Khiết trên bia mộ, thì vẫn không kìm được nước mắt.

Dư Khiết thông minh lanh lợi, lại ngoan ngoãn, từ nhỏ đã dược mọi người yêu mến, còn Dư Tịnh tinh quái hơn, lúc nhỏ hoạt bát hiếu động, một đứa lặng lẽ một đứa nghịch ngợm luôn mang lại niềm vui vô tận cho dù người nhà. Mất đi một, giống như cắt bỏ đi một mảnh trong tim vậy.

Dư Tịnh mỗi tay dìu một người, hít thở thật sâu: “Chị, em sẽ chăm sóc bố mẹ thật tốt, chị yên tâm.”

Bà Dư lau nước mắt:”Cũng may còn có một đứa con gái ngoan ở bên chúng ta.” Bà bày lần lượt đồ cúng ra, nhận ra hoa hồng và pocky trước mộ, nói như đã đoán trước: “Người này lại tới rồi.”

“Cậu ta biết Tiểu Khiết thích hoa hồng và ăn pocky nhất, có thể là bạn thân của nó.” Ông Dư nói.

Bà Dư lấy khăn giấy ra lau hình trên bia, bất ngờ phát hiện ra không có tí bụi nào: “Xem ra là một người có lòng.”

Dư Tịnh không phải năm nào đến ngày giỗ cũng có thời gian đi tảo mộ nên có vài việc biết được từ bố mẹ. Người mà họ nói, bảy năm nay đều đến thăm Dư Khiết trước ngày giỗ một ngày, mang đến hoa hồng vàng và đồ ăn vặt mà chị thích nhất, đồng thời lau chùi bia mộ rất sạch sẽ. Nhưng Dư Tịnh không hiểu, nếu đã là bạn thân thì không có lí do gì nhớ nhầm ngày giỗ của Dư Khiết. Cô ngẫm nghĩ rồi hỏi bố mẹ.

Ông bà Dư suy nghĩ hồi lâu cũng không nói rõ được.

Ánh mắt Dư Tịnh lóe lên phân tích: “Khả năng duy nhất là anh ta muốn tránh né chúng ta.”

“Tại sao?” Bà Dư không hiểu.

“Con cũng chỉ nói thế thôi.” Nhưng trực giác của phụ nữ mách bảo Dư Tịnh, suy đoán của cô rất đáng tin.

Nhưng cô không có ý muốn đi tìm sự thật, cho dù anh ta cố ý trốn tránh hay nhớ nhầm thời gian nếu đã đến thăm Dư Khiết thì cô vẫn phải cảm kích.

Dư Tịnh và Vương Lệ Quân đổi ca với nhau, tối đó Dư Tịnh trực ca đêm.

Khu bệnh khoa ngoại có ông Châu là bệnh nhân cũ, cuối cùng đã tìm được nguồn hiến gan, sắp xếp đêm đó tiến hành mổ ghép gan. Căn cứ vào thời gian trữ gan, và cả tính ổn định của điện áp tối đó, ca mổ sẽ bắt đầu lúc chín giờ.

Phẫu thuật ghép gan là phẫu thuật dạng phức tạp nhất, tình trạng của mỗi bệnh nhân lại khác nhau, sau khi phẫu thuật tiến hành được khoảng ba tiếng, bệnh nhân được đưa ICU quan sát. Nếu không có gì lạ thì sau khi hết thuốc mê sẽ tỉnh, sau đó qua mọt hai ngày nữa đợi phản ứng bài trừ, là có thể vào thuốc. Đây là một sự chờ đợi vất vả, bệnh nhân phải chịu đựng cơn đau hành hạ, đối với người nhà cũng là một sự dằn vặt. thƯờng thì sau bảy ngày người nhà sẽ được mặc quần áo và giày vô trùng v ào gặp người bệnh qua ô cửa đặc biệt trong thời gian quy định, tuy không thể nói chuyện nhưng có thể làm dấu tay hoặc viết lên thiệp nhờ y ta mang vào đọc cho người bệnh nghe để khuyến khích. Nếu phản ứng bài trừ bình thường, các chức năng của gan dần dần hồi phục thì sau đó vẫn phải luôn dùng thuốc kháng trừ, cứ hai tuần một lần phải đến khám lại.

Dư Tịnh nhìn ông Châu thường xuyên đấu tranh với bệnh gan, rất thương ông, cũng mong ca mổ này thành công, từ nay về sau sẽ đỡ vất vả hơn,

Không ngờ lúc Dư Tịnh sắp thay ca thì sảy ra sự cố. Ông Châu đột ngột hạ huyết áp, tim ngừng đập, bệnh viện vội triệu tập mọi người dến cấp cứ, sau một hồi vật lộn, cấp cứu vô hiệu, sinh mạng của ông mãi mãi dừng ở 7 giờ 35 phút sáng.

Dư Tịnh nghe tin dữ truyền đến, chưa kịp đau buồn thì văn phòng của bác sĩ của phòng bệnh khoa ngoại bị người ta vây kín. Vương Lệ Quân vừa vào ca thay quần áo xong bước ra bị tình huống đó làm cho giật nảy người: “Chuyện gì thế này?”

“Có thể là người nhà đòi phải giải thích.” Dư Tịnh từ xa đã thấy hai người con trai ông Châu, trán họ hằn gân xanh, giọng oang oanh vợ ông Châu thì cứ khóc lóc suốt.

“Thật tội nghiệp.” Vương Lệ Quân thở dài.

Giọng nói càng lúc càng to, ‘mùi thuốc súng’ càng lúc càng nồng nặc, còn có những bệnh nhân khác cũng hùa vào, Dư Tịnh nghĩ mình từng tiếp xúc với họ, muốn đến đó khuyên nhủ họ.

Vương Lệ Quân kéo cô lại:” Đừng tới đó, họ đang nổi khùng, ngừơi tân còn không nhận huống hồ là cậu.” Vương Lệ Quân sợ gặp phiền phức nên tuyệt đối không dám xuất đầu lộ diện, cô cũng không muốn Dư Tịnh tự dưng bị dính vào, nền càng kéo chặt bạn lại không buông.

Dư Tịnh nhíu mày: “Cứ thế này cũng không phải cách, hơn nữa bọn họ chỉ muốn nói cho rõ lí lẽ thôi.” Ai cũng biết phẫu thuật ghép gan là phẫu thuật cực kì nguy hiểm, bác sĩ cũng không phải thần thành, không thể đảm bảo mỗi ca mổ đều thành công. Nhưng người nhà bệnh nhân trước khi mỏ thì tỏ ra thấu hiểu, mà một khi ca mổ thất bại thì không ai chịu chấp nhập, đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân mỗi lúc một căng thẳng.

“Vậy cậu cũng bớt lo chuyện thiên hạ đi, có bao nhiêu bác sĩ và lãnh đạo bệnh viện ở đó, còn không thì đã có y tá trưởng cậu lo làm gì.”

Vương Lệ Quân nói cũng có lí, nhưng Dư Tịnh không nghĩ vậy. Trước kia cô và người nhà ông Châu hay trò chuyện, cảm thấy họ không phải người không biết lí lẽ, có thể là vì ông Châu đột ngột qua đời, họ nhất thời không chấp nhận được, chưa biết chừng sẽ nghe lời cô khuyên.

Cuối cùng Dư Tịnh giằng ra khỏi Vương Lệ Quân: “Mình đến đó nói vài câu rồi về.”

Vương Lệ Quân cuống quýt, súng bắn người đi đầu, người tra tránh né chuyện không liên quan mình còn không kịp cô nàng này thì hay quá, chủ động xông ra, thật ngốc chết được.

Dư Tịnh tách đám người ra, bình tĩnh nói: “Mọi người có thể nghe tôi nói mấy câu được không?”

Cô thật lòng đối đãi với mọi bệnh nhân, tuy vất vả hay bị oán thán gì cũng thế, uy tín trong bệnh nhân rất cao, con trai lớn Châu Nhất của ông CHâu nói ngay: “Y tá Dư, chuyện này không liên quan đến cô, cô đi đi, chúng tôi không muốn quậy phá, chỉ muốn giải thích cho rõ.”

Liên Siêu chặn Dư Tịnh ra sau lưng: “Tiểu Dư, ở đây để bọn anh xử lí, em đã tan ca rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”

Dư Tịnh lắc đầu: “Bác sĩ Liên, anh để em thử xem.”

“Tiểu Dư, đừng bướng bỉnh.” Liên Siêu lo lắng.

Dư Tịnh vỗ vỗ tay anh: “Yên tâm.” Cô quay sang Châu Nhất: “Mọi người muốn giải thích thế nào?”


Châu Nhất nhìn cô: “Y tá Dư, bố tôi vốn không muốn mổ là bệnh viện ra sức khuyến khích, lại bảo đảm tỉ lệ thành công là trên tám mươi phần trăm, chúng tôi mới đồng ý, bênh viện có trách nhiệm không chối bỏ được đâu.”

Vợ ông Châu họ Mã tên Xuân Hoa, là một phụ nữ nông thôn, vốn không có chủ kiến, xảy ra chuyện bà chỉ biết khóc, Dư Tịnh quyết định đến bên nói chuyện với bà trước tiến. Cô dịu dàng nhẹ giọng nói: “Bác Châu qua đời cháu cũng rất buồn, bác đừng quá đau khổ.”

Mã Xuân Hoa không nói gì, ra sức lau nước mắt.

Dư Tịnh đưa khăn giấy cho bà, rồi nói: “Bệnh bác Châu bác rõ mà, gan bị xơ hóa giai đoạn cuối, nếu giữ cách điều trị cũ thì có thể kéo dài một, hai năm nhưng bác ấy không muốn, cuộc sống hiện giờ của bác ấy rất khổ, ngày nào cũng nằm dưỡng bệnh, trong nhà chuyện gì cũng do bác xử lí, bác ấy rất thương bác, bác ấy mong qua phẫu thuật gan này sẽ hồi phục lại cuộc sống bình thường, nên mới quyết định thử một lần.”

Nước mắt Mã Xuân Hoa càng tuôn rơi, nhưng tiếng cã nhau ồn ào rõ ràng đã nhỏ hơn.

Dư Tịnh lại nói với hai người con trai của bà: “Bác Châu thường nói với tôi, chuyện bác ấy tiếc nuối nhất là không thể được nhìn thấy hai anh cưới vợ, nên bác ấy muốn làm phẫu thuật để kéo dài tuổi thọ, tốt nhất là có thể tự tay bế cháu nội.”

Con trai nhỏ Châu Nhị cắt ngang: “Bố tôi tại sao lại nói những chuyện này với người vô can là cô?”

Dư Tịnh không cần nghĩ nhiều, nói ngay: “Chuyện này các bệnh nhân khác cùng phòng bố anh đều biết, anh có thể đi hỏi.”

Châu Nhị lặng thinh.

“Nên mới nói, cái lập luận bố anh không đồng ý, bệnh viện khăng khăng éo bác ấy mổ là không tồn tại.” Dư Tịnh bình tĩnh nói: “Huống hồ bệnh viện phải có giấy đồng ý của người nhà kí mới được.”

CHâu Nhất không phục: “Thế thì tỉ lệ thành công mà bệnh viện đảm bảo thì sao?”

“Tỉ lệ điều trị trên 80% là không đúng.” Dư Tịnh thản nhiên. “Tôi dám đảm bảo đó tuyệt đối không phải bệnh viên nói những lời này với anh, tôi nghĩ là anh nghe nhầm rồi.” Dư Tịnh để lại chút sĩ diện cho anh ta, không cố ý vạch trần lời nói dối đó.

Trước kia còn nghe người ta thì thào bàn tán, lúc này không hẹn mà cùng im lặng hết.

Hai đứa con nhà họ Châu nghe cô nói mà nghẹn lời.

“Nơi đây là phòng bệnh đừng ảnh hưởng đến bệnh nhân khác nghỉ ngơi, nếu mọi người còn ý kiến gì khác thì văn phòng viện trưởng ở tầng sáu, từ của này đi ra rẽ trái lên thang máy rất tiện.” Dư Tịnh trầm giọng nói, hơi cau mày, bình thường cô đối phó với những bệnh nhân cứng đầu cũng với giọng điệu đó, vẻ mặt đó.

Tiếng khóc của Mã Xuân Hoa im bặt. Bà cũng nghe lời hai đứa con trai, tưởng lầm là bệnh viện vì muốn kiếm tiền mà xem mạng sống người ta như cỏ rác, bây giờ nhớ lại những lời ông Châu từng nói với bà, đúng như Dư Tịnh đã nói.

“Mọi người còn chuyện gì không? Nếu không thì về thôi.” Dư Tịnh quay lại, nới với bệnh nhân khác: “Xem đủ chưa nào? Còn không mau về phòng bệnh? Ai truyền dịch thì truyền, ai uống thuốc thì uống, giường 29 đã đo nhiệt độ chưa?”

Bệnh nhân giường 29 hơi tái mặt, lập tức chạy về phòng bệnh. Những người khác cũng đồng loạt rã đám.

Còn lại trừ y tá, bác sĩ ra, thì chỉ còn người thân của ông Châu đứng tại chỗ nhìn nhau.

“Còn vấn đề gì không ạ?” Dư Tịnh nói: “Muốn ngồi xuống nghỉ ngơi cũng được nhưng đừng làm ồn nhé.”

Gương mặt Mã Xuân Hoa vẫn còn ngấn nước mắt, bà do dự rồi nói: “Chúng ta đi thôi, lo hậu sự cho bố con quan trọng hơn.”

Không gian lại tĩnh lặng như tờ, Châu Nhất, Châu Nhị cuối cùng cun cút theo mẹ đi về.

Dư Tịnh thở phào một hơi, chân nhũn ra, suýt thì ngồi bệt xuống đất.

Liên Siêu vội dịu cô ra ghế: “Em cũng to gan thật đấy.”

“Thực ra em cũng hơi sợ.” Dư Tịnh lau mồ hôi, phải biết là người mất lí trí là không nghe lí lẽ, cũng may sự việc vẫn nằm trong vòng kiểm soát.

“Anh thực sự hơi lo là họ sẽ manh động động thủ.” Liên Siêu luôn đứng sau lưng Dư Tịnh bảo vệ, chú ý nhất cử nhất động của anh em nhà họ Châu.

Dư Tịnh thở hổn hển: “HỌ cũng là nhất thời không thể chấp nhận được thôi, có thể hiểu được.” Bất kì ai mất đi người thân sẽ tìm người hoặc chuyện để trút giận, như thế tâm lí sẽ nhẹ nhõm hơn.

Liên Siêu ngồi xuống cạnh cô, cười đùa: “Lúc nãy dáng vẻ em dạy dỗ người ta rất có khí thế nhé.”

Dư Tịnh ôm ngực: “Cũng may họ chịu nghe lời em.”

“ANh đi kiểm tra phòng bênh đây, em ngồi một lúc rồi về sớm nghỉ nhé.” Liên Siêu nói, hôm nay anh đã nhìn thấy một Dư Tịnh khác.

Dư Tịnh rót cho mình một ly nước: “Vâng.”

Liên Siêu đi rồi, Dư Tịnh vẫn cảm giác có một ánh mắt cứ nhìn cô chằm chằm, vừa ngước lên đã thấy Thi THi đang nhìn cô chăm chú, vẻ mặt ôn hòa dịu dàng, đó là biểu hiện hiếm khi xuất hiện ở cô nàng.

Dư Tịnh bất giác thấy kì lạ.

Thi THi hôm nay đến trực hơi muộn, vừa hay đúng lúc Dư Tịnh phát huy, cô không hề sợ hãi, thần thái tự nhiên, có lí có tình, trấn tĩnh nói chuyện, đúng là rất thu hút người khác. Thi THi trong tích tắc đã thay đổi thành kiến về cô, chuyển sang thích thú nhiều hơn.

Dư Tịnh khẽ ho rồi nói: “Tôi chiếm chỗ à? Cô ngồi đi, tôi đi đây.”

“Em đã biết vì sao Trình Lãng lại một lòng một dạ với chị.” Trong mắt Thi THi lóe lên một tia sáng, chị ấy thanh nhã cuốn hút, trông rất thục nữ yêu kiều, nhưng trong xương tủy thì cương nghị, dũng cảm, có một khí thế không hề sợ hãi. Cô đã từng nghĩ, nếu cô đối diện với chuyện hôm nay, có bước ra đối đầu không? Đáp án là không. Đối với chuyện thua Dư Tịnh, cô tâm phục khẩu phục.

Dư Tịnh hơi nhíu mày, sao cô nàng lại thế rồi, thật đau đầu.

“Chị đừng hiểu lầm, em không móc mỉa gì đầu, chỉ là rất thích chị, muốn làm bạn với chị.”

Dư Tịnh nhìn cô nàng vẻ cảnh giác.

Thi THi cười khổ: “Em cũng biết trong thời gian ngăn mà muốn chị tin em cũng không thể, nhưng em muốn chị thấy thành ý của em.”

Dư Tịnh mù mờ không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, phản ứng hôm nay của Thi THi có phần bất thường.

“Được rồi, không làm phiền chị nghỉ ngơi nữa, em phải đi làm đây.”

Thi THi sực nhớ hôm nay phải theo Liên Siêu đi kiểm tra phòng bệnh, bây giờ điều cô đau đầu là phải bịa lí do nào đó để qua mặt anh.

Dư Tịnh hoang mang quay đi, đi được vài bước lại quay đầu nhìn cô nàng.

Thi THi lại cười tự giễu, xem ra trước kia ấn tượng bản thân để lại cho chị ấy thực sự không tốt lắm.

Dư Tịnh vừa về nhà thì bà Dư đã gọi điện: “Tiểu Tịnh, công ty bảo hiểm gọi điện, nói phí bảo hiểm năm nay chưa nộp.”

Hứa Gia Trì đã đóng bảo hiểm tai nạn và y tế cho ông bà Dư, một năm nộp một lần, mỗi năm anh đều chuyển khoản qua ngân hàng sớm, xưa nay chưa hề để Dư Tịnh lo lắng, chắc quãng thời gian trước quá bận rộn, nên quên mất.

“Ừ, con làm được thì làm, đừng cái gì cũng phiền Gia Trì, nó cũng bận lắm.” Bà Dư thông cảm.

“Vâng ạ.” Dư Tịnh mỉm cười, mẹ có lúc còn thương Gia Trì hơn cả cô.

Cô buông di động, đi vào phòng khách, thường thì những giấy tờ như hợp đồng bảo hiểm, giấy tờ nhà, sách hướng dẫn đồ điện…Hứa Gia Trì đều đặt trong ngăn kéo bàn giấy. Cô lật tìm hai n găn tủ trên cùng đầu tiên, đều là hóa đơn, cô không thấy gì. Dư Tịnh kéo ngay ngăn cuối cùng ra, quả nhiên trông thấy hợp đồng bảo hiểm lặng lẽ nằm trên cùng, cô rút ra, liếc thấy phía trong cùng ngăn tủ là một chiếc hộp, cô tò mò kéo ra, bất ngờ phát hiện trên hộp có khóa số.

“Thứ gì mà bí ẩn thế.” Dư Tịnh bĩu môi, cô không xem điện thoại của Hứa Gia Trì, không mò túi quần anh, cũng không xem lén vào QQ, MSN…của anh, cô tôn trọng quyền riêng tư của anh nên chỉ chần chừ một lúc rồi nhét cái hộp vào chỗ cũ, lật xem hợp đồng rồi ra ngoài nộp tiền.

Lúc chờ người ta gọi đến số thứ tự của mình, cô buồn chán nhìn ngó xung quanh, nhìn màn hình số để giết thời gian.

Quản lí sảnh của ngân hàng bước tới, có phần không dám nhận cô, thử gọi: “Dư Tịnh?”

“Chị Úy Lam.” Dư Tịnh nhận ra ngay.

“Quả nhiên là em, lâu quá không gặp, chị thiếu chút không nhận ra em đấy.” Úy Lam cười khẽ.

Úy Lam là bạn học trung học và là bạn thân của Tiểu Khiết, sau khi tốt n ghiệp cấp ba thì ra nước ngoài du học, đi liền mấy năm trời, chẳng trách chị không chắc là Dư Tịnh.

“Chị Úy Lam, em nhớ chị quá.” Dư Tịnh nói thật, Úy Lam trước kia thường tới nhà họ chơi. Gia đình chị rất giàu nên rất thoải mái chuyện tiền bạc, lúc nào cũng mang nhiều đồ ăn, đồ chơi cho Tiểu Dư.

Vẻ mặt Úy Lam nặng nề: “Chị nghe nói Tiểu KHiết đã…”

Tâm trạng Dư Tịnh cũng trĩu nặng, cô gật đầu.

“Lúc đó chị ở nước ngoài không về dự tang lễ của nó được, có lỗi với nó quá.” Úy Lam nghẹn ngào, đã từng là bạn thân, gần như không gì không nói được, không ngờ còn trẻ như vậy đã ra đi,

Dư Tịnh khẽ nói: “Chị em biết tấm lòng của chị là được rồi.”

Hai người lại trò chuyện một lúc thì tới số của Dư Tịnh, đến quầy làm thủ tục chuyển khoản xong, thấy Úy Lam đang bận nên cô định chào rồi ra về.

“Tiểu Tinh, em đợi chị một lát, chị có chuyện muốn nói với em.”

Dư Tịnh đành ngồi xuống đợ, cũng may không lâu sau, Úy Lam đã làm xong việc kéo Dư Tịnh ra khỏi ngân hàng: “Chị Úy Lam chị định nói gì ạ?”

Dư Tịnh rất thắc mắc, có gì mà không thể nói trong ngân hàng.

“Là chuyện riêng của Tiểu Khiết trong ngân hàng đông người, tai vách mặt rừng, chị không muốn nói ở đó.”

“Dạ.”

Chân Dư Tịnh vô thức đá phải hòn đá vụn trên đường. “Em biết làm sao liên lạc với bạn trai Tiểu Khiết không?” Gió hơi mạnh thổi rối mái tóc Úy Lam, chị gạt mớ tóc ra sau tai.

“Bạn trai?” Dư Tịnh nghi ngại: “Chị em có bạn trai ạ?”

Úy Lam sửng sốt: “sao, em không biết à.”

Dư Tịnh hoang mang lắc đầu.

“Tiểu Khiết không nói với em à? Chị còn muốn tặng hết thư và quà lúc đó Tiểu Khiết gửi cho chị để anh ấy làm kỉ niệm nữa.” Úy Lam lắc đầu: “Em cũng không biết thì tìm anh ấy chắc khó hơn lên trời.”

Dư Tịnh thật sự không hiểu Dư Khiết có bạn trai, tình cảm chị em của họ sâu đậm mà chị lại giấu cô, Dư Tịnh cũng cảm thấy khó hiểu. Cô ngẫm nghĩ, bỗng sực nghĩ ra, lẽ nào hoa hồng vàng trước mộ Dư Khiết là anh ấy mang tới, cũng không phải là không thể.

“Haizzz thôi vậy, dù sao chị cũng không nỡ, Tiểu Khiết tặng chị thì chị cứ giữ lại vậy.” Úy Lam thấy Dư Tịnh buồn rầu thì an ủi.

“Chị Úy Lam, vậy chị có biết họ tên người đó không.” Dư Tịnh không bỏ cuộc, hỏi tới, không chừng hỏi được tên thì có thể tìm thấy manh mối.

“Trong thư Tiểu Khiết có nhắc tới, nhưng chị quên rồi.” Úy Lam cau mày ra sức nhớ lại: “Hình như là họ Hứa.”

Trên thế gian này cùng họ cùng tên có rất nhiều, chỉ họ thì chắc chắn không được, Dư Tịnh van nài: “Chị Úy Lam, chị nghĩ kĩ lại xem?”

Úy Lam nhăn mày, nhắm mắt trầm tư mãi lâu sau vẫn lắc đầu: “Không nhớ nổi.”

Dư Tịnh rất thất vọng.

“Thế này nhé, em cho chị số di động, chị về xem lại thư, tìm thấy rồi gọi cho em.” Dư Tịnh vội lưu lại số của mình vào điện thoại của Úy Lam.

“Ừ, vậy chị về làm việc đây, có tin gì sẽ báo cho em.” Úy Lam nắm tay cô.


Dư Tịnh gật đầu: “Chị Úy Lam, phiền chị quá.”

“Em khách sáo quá, chị cũng muốn làm gì đó cho Tiểu Khiết.”

Dư Tịnh bịn rịn chào từ biệt, đang định qua đường thì Úy Lam gọi lại sau lưng: “Tiểu Tịnh, chị nhớ ra rồi.” Chị ngập ngừng: “ANh ấy tên…Hứa Gia Trì.”

Ngón tay cầm điện thoại của Dư Tịnh bỗng siết chắc, đầu kêu ong ong khiến cô không thể tĩnh tâm suy nghĩ

Hứa Gia Trì! Lại là Hứa Gia Trì!

Úy Lam thấy vẻ mặt cô không ổn: “Em quen anh ấy à?”

“Không quen ạ.” Dư Tịnh vô thức phủ nhận. “Vậy chúng ta liên lạc sau nhé.”

Úy Lam vội vã rời đi.

Cơ thể Dư Tịnh lảo đảo, bây giờ phải làm sao, đầu cô hoàn toàn trống rỗng.

“Cô gái à, không sao chứ?” Người điều khiển giao thông trên đường, thấy cô lảo đảo muốn ngã, thì vội kéo cô vào khu vực an toàn.

“Hình như cô không khỏe, có cần tôi gọi xe cấp cứu không?”

Dư Tịnh biết sắc mặt mình hiện giờ rất kinh hãi, khoát tay: “Không cần.”

“Có phải say nắng không?” Đang giữa trưa, nhiệt độ mặt đường hắt lên nóng hơn bốn mươi độ, cô gái này không hề mặc quần áo chống nắng, rất có khả năng đã bị say nắng rồi.

Chỉ có Dư Tịnh biết không phải. Cô mệt mỏi nói: “TÔi nghỉ ngơi rồi khỏe thôi.”

Cô kiên trì, người kia cũng đành để bỏ đi.

Dư Tịnh không biết mình đã về nhà thế nào, chân loạng choạng ý thức mờ nhòa, tay run lập cập rất lâu sau mới sờ thấy chìa khóa để mở cửa.

Cô thở hổn hển, như thế này chỉ vậy mới khiến đầu óc tỉnh táo hơn.

Một lúc lâu sau, lâu đến nỗi sắc trời bên ngoài dần dần tối, cô mới sực tỉnh, không suy nghĩ nhiều vội lấy cái hộp được khóa ra, thử ngày sinh của Hứa Gia Trì trước, không đúng, đổi sang ngày sinh của cô, vẫn không được, cuối cùng cô cắn môi, thử ngày sinh của Dư Khiết, ‘lạch cạch’ một tiếng, nắp hộp bật mở.

Mắt Dư Tịnh tối sầm, tim đau nhói. Cô nhắm mắt chần chừ một lúc mới lấy hết can đảm đổ mọi thứ trong hộp ra bàn. Đập vào mắt cô đầu tiền là một hàng thú bông hình chuột, đếm sơ thấy khoảng mười con, đủ tư thế, đủ hình hài. Dư Khiết tuổi chuột, những thứ này chắc là quà mà Hứa Gia Trì định tặng nhưng không kịp. Dư Tịnh thẩn thờ một lúc rồi mở đống giấy tờ ra, phía dưới là một xấp bưu thiếp dày, Dư Tịnh nhận ra là do Dư Khiết gửi từ Anh về khi chị ấy được chọn làm học sinh trao đổi văn hóa, cô cũng có y chang vậy. Bên dưới bưu thiếp là một cuốn album ngã vàng, mở trang đầu tiên, đôi nam nữ trẻ trung đang ôm chặt nhau, đó là Dư Khiết và Hứa Gia Trì, khóe môi rất đẹp của Dư Khiết cong cong, nụ cười Hứa Gia Trì tươi như gió xuân, trai tài gái sắc quả rất đẹp đôi.

Dư Tịnh không dám xem tiếp, tâm trạng cô lúc này đã rơi xuống vực thẳm.

Cô luôn ngỡ mình là duy nhất của Hứa Gia Trì, nhưng không ngờ trong tim anh đã có sự tồn tại của một người khác đồng thời đã khắc sâu vào tâm khảm. Càng khiến cô không thể chấp nhận là, người đó còn là chị ruột của cô. Sự thật bày ra trước mắt, cô không tài nào không nghi ngờ động cơ Hứa Gia Trì tiếp cận cô và cả mục đích kết hôn với cô.

Dư Tịnh ôm đầu, cụp mắt xuống, trong đầu lần lượt hiện ra những thứ vừa nhìn thấy mấy phút trước và cả đoạn đối thoại với Úy Lam, cô n ghi ngờ đây chỉ là một giấc mơ, nhưng vì sao lại là sự thực đáng sợ thế này.

Thời gian tích tắc qua đi, cô bỗng đứng lên đờ đẫn nhìn quanh, xếp từng thứ trên bàn vào chỗ cũ, cuối cùng bấm loạn mật mã, giống như cô từng mở ngăn kéo bàn giấy cũng chưa thấy bất cứ thứ gì.

Cô xoa xoa mặt, ra phòng khách, ngồi một mình, Hứa Gia Trì mở cửa đi vào, bật đèn sáng lên, anh giật bắn mình: “Bà xã, sao em không bật đèn?”

“Về rồi à.” Dư Tịnh như bình thương, cô khâm phục mình vẫn còn cười được.

“Sắc mặt xấu vậy?” Hứa Gia Trì vội đặt tài liệu xuống, sờ trán cô.

Dư Tịnh lặng lẽ tránh ra: “Không có gì.”

“Vậy anh đi nấu cơm, em ngồi nghỉ ngơi đi.” Hứa Gia Trì dịu giọng.

Dư Tịnh thu lại nụ cười: “EM không đói.”

“Cũng phải ăn chứ.” Hứa Gia Trì tìm tòi trong tủ lạnh: “Hay là làm bát mì nhé?”

“Tùy.”

Dư Tịnh lạnh lùng nhìn anh bận rộn trong bếp, trong lòng bỗng chua xót, trong đó rốt cuộc có bao nhiêu phần thật lòng?

Hứa Gia Trì bưng bát mì, trứng cà chua nóng hổi ra đưa cô cười khì khì: “Ăn lúc nóng đi.”

“Để đó đi, cho nguội đã.”

Hứa Gia Trì vừa về nhà đã bận nấu ăn, nóng đến toát mồ hôi thấy Dư Tịnh ngồi trên sofa, còn khoác áo mỏng, anh thắc mắc: “Không mở máy lạnh à, em không nóng sao?”

Dư Tịnh toàn thân lạnh ngắt, làm sao thấy nóng, cô lắc đầu.

Hứa Gia Trì cũng không nói nhiều.

“Điều khiển máy lạnh ở bàn trà, nếu anh nóng thì cứ mở, mặc kệ em đi.” Dư Tịnh thoáng nhíu mày.

Hứa Gia Trì lại nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu: “Làm sao được, em không khỏe thì chắc chắn anh phải lo cho em trước.”

Anh không che giấu sự dịu dàng trong đáy mắt, như thể đó là chuyện thường ngày.

Dư Tịnh thầm cười lạnh trong bụng.

“Mau ăn đi, nguội sẽ không ngon đâu.” Hứa Gia Trì đưa đũa cho cô.

Dư Tịnh ăn rất chậm, cô rất không vui, có một cảm giác rã rời bải hoải khó chịu.

Hứa Gia Trì nấu một bát mì cho mình, anh ăn xong thấy trong bát Dư Tịnh còn hơn một nửa: “Không muốn ăn thì đừng ăn nữa, anh đi mua cháo Quảng Châu em thích nhất cho em nhé.”

“KHông cần.” Dư Tịnh sẵn giọng đáp, không muốn nói nhiều.

Hứa Gia Trì đã cầm chìa khóa xe chuẩn bị đi.

“EM đã nói không cần.” Dư Tịnh đột ngột cao giọng.

Hứa Gia Trì nhìn cô, giọng vẫn dịu dàng: “Tiểu Tịnh, hôm nay em sao thế?”

Trong tim Dư Tịnh trống rỗng, lại có chút bực bội khó hiểu, cô thở ra: “Xin lỗi em không nên nổi cáu với anh.”

“Anh không có ý trách em, nếu trong bệnh viện có gì ấm ức, em cứ xả ra hết đi, anh là người thân nhất cảu em, em có nổi cáu với anh cũng rất bình thường.” Hứa Gia Trì xoa đầu cô: “Nói đi, chuyện gì vậy?”

Dư Tịnh run bắn lên như điện giật, cô đứng phắt dậy đẩy Hứa Gia Trì ra.

Cuối cùng Hứa Gia Trì nhận ra cảm xúc của cô rất khác “TIểu Tịnh, xảy ra chuyện gì vậy?” Lần trước ở bệnh viện, Dư Tịnh bị hiểu lầm với Tiêu Nhân Kiệt, anh không thể giúp được cô, lần này nói sa anh cũng phải ra tay giúp cô.

Dư Tịnh rất bối rối, chuyện hôm nay xảy ra quá đột ngột, cô không hề phòng bị, cần thời gian để suy nghĩ thật kĩ, lúc này cô chỉ muốn ở một mình. Cô dửng dưng nói: “Chuyện nhỏ đã giải quyết rồi.”

Hứa Gia Trì không tin, nhưng Dư Tịnh không muốn nói thì không ai ép được cô. Anh đành quan tâm: “Vậy mệt rồi chứ gì, em mau đi tắm rồi nghỉ ngơi đi?”

Dư Tịnh bịa chuyện theo lời anh nói: “Có thể ‘họ hàng’ em sắp tới nên bực bội, anh đừng để tâm.”

“Anh làm sao trách em, em là vợ anh, cho dù cãi nhau vô lí thì anh cũng sẽ nhường nhịn em, huống hồ là lúc em đang không khỏe.” Hứa Gia Trì mím môi, đùa: “Nào, không vui thì đánh anh một trận, anh da dày thịt chắc không đau đâu”, anh cầm tay Dư Tịnh đặt lên mặt mình.

Dư Tịnh rụt tay lại, vẻ mặt không cảm xúc: “Đừng đùa nữa.”

Hứa Gia Trì có phần gượng ngập, không nói gì.

Dư Tịnh bực anh quá kín đáo, không để lộ chút vết tích gì, lại tức anh giả vờ giả vịt, trong có vẻ thâm tình thực ra là có mục đích cả. Cô đẩy mạnh bát mì: “Không ăn nữa, em đi tắm đây.”

Hứa Gia Trì không hiểu vì sao cô trở mặt, cũng không biết đắc tội cô chỗ nào đành kết luận là do triệu chứng kinh nguyệt mỗi tháng một lần của phụ nữ.

Dư Tịnh tắm xong lười sấy khô tóc đã nằm lên giường, hai mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Hứa Gia Trì dọn bếp xong vào phòng ngủ, thấy Dư Tịnh tóc còn rỏ nước thì cau mày: “Không sấy khô tóc mà ngủ là đau đầu đấy.”

Dư Tịnh không thèm để ý lời anh nói,

Mọi chuyện đều có thể để mặc cô, nhưng ảnh hưởng đến sức khỏe thì không được. Hứa Gia Trì ép cô ngồi dậy: “Anh sấy cho em, em ngồi yên là được.”

Dư Tịnh không giãy giụa, Hứa Gia Trì ấn cô ngồi xuống ghế.

Tay anh rất linh hoạt, động tác cũng nhẹ nhàng, làn gió ấm phớt qua gáy và đỉnh đầu, ngưa ngứa, nhưng rất dễ chịu. “Buồn ngủ chứ gì? Đợi một lát, xong nhanh thôi.”

“Ưm…” KHóe môi Dư Tịnh ngưng lại thành nụ cười. Hứa Gia Trì xưa nay luoon ân cần chu đáo với cô, yêu nhau hai năm, kết hôn một năm, tình cảm ba năm chẳng lẽ là giả ư. Tâm tư cô phức tạp và mâu thuẫn, bỗi buồn đầy ắp hóa thành tiếng thở dài thườn thượt.

Hứa Gia Trì biết cô có tâm sự không muốn nói ra để chia sẻ cùng anh, nhưng không tài nào nghĩ tới cô đã khám phá ra bí mật của mình. Anh chỉ muốn đối tốt với cô gấp bội, làm hậ thuẫn vững chắc nhất cho cô, trở thành nơi tránh gió tránh mưa của cô.

“XOng, đi ngủ được rồi.” Hứa Gia Trì rất có kinh nghiệm sấy cho tóc cô khô khoảng tám thì tắt máy sấy, đặt vào Thi THirong tủ đầu giường.

Dư Tịnh nằm dài ra, đắp chăn thật kín.

Cô co quắp giống một con tôm, Hứa Gia Trì tắm xong vào lại, thấy cảnh đó. Nghe nói tư thế ngủ này là cực kì thiếu cảm giác an toàn. Trước kia cô chưa từng như vậy, Hứa Gia Trì cảm thấy rất nghi hoặc.

Anh ôm lấy cô, nhưng cảm nhận Dư Tịnh không phối hợp, cô ậm ừ hỏi: “ANh làm gì vậy?”

“Chừa chăn cho anh với.” Hứa Gia Trì cười khì.

Dư Tịnh lập tức tung chăn ra, co vào một góc, chỉ chiếm một chỗ bé xíu.

Hứa Gia Trì lặng lẽ nhìn cô, hơi nghiêng sang nhìn, rèm mi cô đang rung rung, Hứa Gia Trì thương xót hôn lên trán cô, phát hiện ra cô run dữ dội hơn: “EM lạnh lắm hả?” Hứa Gia Trì ôm cô, Dư Tịnh rất khó chịu, mỗi lần Hứa Gia Trì tỏ ra thân mật với cô, cô cũng nhớ tới Dư Khiết, nhớ tới sự thực họ đã từng yêu nhau.

Dư Tịnh trở mình xoay lưng lại với anh, lạnh lùng: “Ngủ đi.”

Hứa Gia Trì cảm thấy cô rất bất thường, anh cũng từng chọc giận cô, chẳng hạn che giấu cô giúp Lữ Thiên Ba làm tổn thương Thiệu Mân Quân, Dư Tịnh vô cùng giận dữ chất vấn anh ngay, nhưng không lạnh lùng như hôm nay. Anh thà rằng Dư Tịnh nói gì đó, nếu là lỗi của anh, anh nguyện hấp nhận mọi hình phạt nhưng Dư Tịnh giấu kín trong lòng, kháng cự anh, bài xích anh, khiến anh thoáng thấy bất an.

Có lẽ chỉ vì làm việc quá mệt ở bệnh viện, rồi có thể lãnh đạo, bệnh nhân làm cô ấm ức, cô lại không muốn thị phi nên không muốn nói, Hứa Gia Trì tự an ủi.

Bên cạnh dần dần vọng lại tiếng thở đều đều, mắt Dư Tịnh cay cay, nhựng không hề buồn ngủ. Cô tự nhủ: Mau ngủ đi, ngủ dậy rồi có lẽ sẽ nhận ra chẳng qua chỉ là một giấc mơ. Nhưng lòng cô biết rõ, đây không phải là mơ. Hứa Gia Trì và Dư Khiết đúng là từng yêu nhau, đồng thời tình cảm của rất tốt. Đầu cô đau muốn vỡ, hễ nhắm mắt lại là thấy bức hình đó, Hứa Gia Trì và chị âu yếm ôm nhau. Cô túm tóc, gương mặt toát lên vẻ đau khổ.

Dư Tịnh mở mắt trừng trừng, cứ thế đến khi trời sáng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận