Quán Trà Tình Yêu Của Tiễn Tiểu Háo

78, Mâu Thuẫn Trong Thế Giới Hai Người...

“ Rời giường, Tiểu Háo, rời giường......” Sở Cố Hoài tâm tình tốt kêu Tiễn Tiểu Háo đang ngủ say trên giường.

“ Ưm......” Tiễn Tiểu Háo ngay cả mắt còn chưa mở, trả lời Sở Cố Hoài một tiếng vô nghĩa.

Sở Cố Hoài biết nàng trả lời như vậy tức vẫn chưa tỉnh, chỉ là đáp lời ứng phó rồi tiếp tục ngủ thêm mà thôi, sau khi thức dậy khẳng định nàng sẽ quên sạch những gì mình đã từng nói qua.

Nói thật Sở Cố Hoài một chút cũng không muốn kêu Tiễn Tiểu Háo, cả nhà mọi người biết công việc thống khổ nhất chính là gọi Tiễn Tiểu Háo rời giường, hơn nữa là khi nàng đang ngủ say. Nếu không bức bất đắc dĩ, Sở Cố Hoài thà bị đánh chết cũng không nguyện ý làm việc này, nhưng Tiễn Tiểu Háo đã nói đến Phượng Hoàng cổ trấn nhất định phải dậy sớm, lúc người dân còn thưa thớt nắm tay nàng đi dạo quanh trấn, nếu không gọi nàng, người bị mắng sẽ là mình.

“ Rời giường nhanh, không phải em nói đi cổ trấn sớm một chút sao?” Sở Cố Hoài nhéo nhéo gương mặt của nàng, cũng không ngoài dự đoán tay nàng bị Tiễn Tiểu Háo chụp giống như chụp ruồi bọ phủi xuống dưới.

“ Không đi.” Tiễn Tiểu Háo bực mình nói.

“ Đây là tự em nói nha. Đừng đổ thừa chị à.” Sở Cố Hoài nói.

“ Ờ.” Tiễn Tiểu Háo tùy tiện lên tiếng, lại bắt đầu nhập mộng.

“ Vậy ngủ thêm một lát nữa đi, hôm trước hưng phấn không thể ngủ được, tối hôm qua lại đi chơi khuya như vầy.” Sở Cố Hoài nghĩ nghĩ, cũng nằm xuống, chui vào chăn tiếp tục ngủ.

Cho đến khi bị Tiễn Tiểu Háo đánh thức.

“ A a a a a a a a......” Âm lượng siêu cao từ Tiễn Tiểu Háo khiến Sở Cố Hoài tỉnh giấc.

“ Chuyện gì vậy?” Sở Cố Hoài hỏi.

“ Sắp 11 giờ rồi!” Tiễn Tiểu Háo chỉ vào di động.

“ Ờ.” Sở Cố Hoài lên tiếng, tiếp tục nhắm mắt lại.

“ Chị còn ngủ được hả?! Gần trưa rồi, ngày hôm qua em dặn chị gọi em dậy mà?” Tiễn Tiểu Háo bày ra vẻ mặt bị thương.

“ Chị gọi em rồi.” Sở Cố Hoài trả lời.

“ Chị không có.” Tiễn Tiểu Háo hơi tức giận.

“ Em không chịu dậy, 5 giờ chị đã kêu em.” Sở Cố Hoài có chút bất đắc dĩ.

“ Sao chị không kêu em thêm vài lần nữa.” Vẻ mặt Tiễn Tiểu Háo ủy khuất.


“ Chị sợ em mệt, cho em ngủ thêm tí, ngủ đủ giấc mới có sức lực đi chơi.” Sở Cố Hoài giải thích.

“ Á, cũng tốt, dù sao mình còn ba ngày để vui chơi.” Tiễn Tiểu Háo ngã vào trên giường, ôm lấy Sở Cố Hoài, chui vào trong ngực nàng.

“ Ngứa muốn chết, em làm gì thế này.” Sở Cố Hoài cười hỏi, nhưng không né tránh.

“ Thoải mái, ấm áp.” Tiễn Tiểu Háo tìm vị trí thoải mái nhất, chôn ở thân mình mềm mại của Sở Cố Hoài.

“ Còn muốn ngủ hả? Đừng ngủ, ngủ nữa sẽ bị đau đầu.” Sở Cố Hoài đẩy đẩy Tiễn Tiểu Háo đang ở trong lòng mình.

“ Không ngủ, ở trong lòng chị thực ấm áp.” Tiễn Tiểu Háo buồn buồn nói.

“ Ừ, ngoan.” Sở Cố Hoài vuốt ve tấm lưng của Tiễn Tiểu Háo, nàng nằm yên không dám động đậy. Sợ Tiễn Tiểu Háo không thoải mái.

“ Đi ăn cơm nha?” Hơn mười phút sau, Sở Cố Hoài hỏi Tiễn Tiểu Háo.

“ Ừ.” Tiễn Tiểu Háo từ trong lòng Sở Cố Hoài ngẩng đầu dậy, tóc tai rối bời.

“ Rửa mặt đi, chúng ta ra ngoài kiếm gì đó ăn.” Sở Cố Hoài cười nói với Tiễn Tiểu Háo.

“ Ừm.”

Tiễn Tiểu Háo bần thần rời giường, ngơ ngác mặc quần áo, kì kèo rửa mặt xong, lôi kéo Sở Cố Hoài một thân ăn mặc chỉnh tề gọn gàng ra cửa.

“ Lạnh quá.” Mới ra khỏi phòng, Tiễn Tiểu Háo bắt đầu run run.

“ Vừa rồi đã kêu em mặc nhiều hơn rồi, em lại không chịu.” Sở Cố Hoài bất đắc dĩ nói.

“ Mặc nhiều quá khó đi đứng, em lại không có gầy như chị.” Tiễn Tiểu Háo bĩu môi, không phải nàng không muốn mặc đồ ấm nhưng mặc nhiều quá trông rất mập mạp cồng kềnh. Mình vốn không gầy rồi.

“ Sao như vậy được.” Sở Cố Hoài không tán thành.

“ Dù sao thì nhìn cũng rất béo, không mặc đâu.” Tiễn Tiểu Háo giận dỗi nói.

“ Bị cảm lạnh vẫn là chị chăm sóc em.” Sở Cố Hoài bất đắc dĩ.

“ Em không cần chị chăm sóc.” Tiễn Tiểu Háo trừng mắt nhìn Sở Cố Hoài.


“ Được rồi, mùa hè cùng em chạy bộ còn không được nữa là, hiện tại nên mang thêm khăn quàng này, may mắn chị có mang theo.” Sở Cố Hoài đứng ở cửa phòng khoác khăn quàng lên cổ Tiễn Tiểu Háo.

Ngay lúc này, ở phòng bên cạnh một người ngoại quốc dễ nhìn đi đến, tóc vàng, mắt xanh, làn da trắng nõn, cao lớn suất khí, trên lưng mang balo du lịch, nhìn về hướng các nàng nở nụ cười, Tiễn Tiểu Háo xem đến mắt choáng váng.

“ Lau nước miếng đi.” Sở Cố Hoài mặt không chút thay đổi nói.

“ Ai nha, đừng vậy mà, em chỉ nhìn có tí thôi mà.” Tiễn Tiểu Háo kéo kéo cánh tay Sở Cố Hoài làm nũng.

“ Hai vị mỹ nữ, hai vị tự mình đến đây du ngoạn sao?” Anh chàng ngoại quốc dùng tiếng Trung bập bẹ hỏi.

“ Ừm. Đưa vợ đến đây du ngoạn.” Sở Cố Hoài dùng tiếng Anh nói.

“ Oh? Hai người là les?” Anh chàng kinh ngạc dùng tiếng Anh trả lời.

“ Tui chỉ là yêu nàng......” Tiễn Tiểu Háo nghe hiểu câu này, khó khăn dùng vốn tiếng Anh ít ỏi của mình trả lời.

Sở Cố Hoài nhìn Tiễn Tiểu Háo mỉm cười, vươn tay sờ sờ mặt nàng.

Anh chàng ngoại quốc vươn ngón cái làm động tác Like về phía các nàng, sau đó mời các nàng du ngoạng cùng hắn.

“ Được nha, cùng nhau đi ăn cơm.” Tiễn Tiểu Háo cười hì hì đáp ứng, dễ nhìn, đẹp mắt, nhưng nàng đã hoàn toàn quên Sở Cố Hoài sẽ vì chuyện này mà ăn dấm chua.

“ Khụ khụ.” Sở Cố Hoài nhăn mặt ho khan vài tiếng, nhắc nhở Tiễn Tiểu Háo, đây chính là thế giới riêng của hai nàng.

“ Chị sao vậy? Bị bệnh hả? Còn dám dặn em mặc nhiều hơn, chị xem chị đi mặc ít như vậy.” Tiễn Tiểu Háo bất mãn nói, thuận tiện nâng tay sờ sờ trán Sở Cố Hoài.

“ Không nóng a, không phát sốt, có thể do thời tiết quá lạnh, đi thôi đi thôi, ăn cơm nào.” Tiễn Tiểu Háo bước cẩu thả đi về phía trước. Anh chàng ngoại quốc đi bên cạnh Tiễn Tiểu Háo, hai người vừa đi vừa trò chuyện. Tiễn Tiểu Háo nói tiếng Anh khá tệ, từ nhỏ trình độ tiếng Anh của nàng đã không được tốt. Đại học cố gắng lắm mới qua được 6 cấp, vì thế khi giao tiếp với anh chàng ngoại quốc này cũng là lắp bắp hồi lâu mới nói được câu hoàn chỉnh, bất quá tốt xấu gì đối phương cũng có thể nghe hiểu được.

“ Anh tên gì a?” Tiễn Tiểu Háo hỏi.

“ Tony, còn cô?” Tony mỉm cười hỏi.

“ Tôi tên là Tiễn Tiểu Háo, nàng là Sở Cố Hoài.” Tiễn Tiểu Háo cười chỉ chỉ Sở Cố Hoài.

“ Người yêu của cô đây à? Hai người thật ân ái.” Tony bùi ngùi nói.

“ Đúng a, cùng một chỗ rất lâu rồi, tôi nói tôi muốn đến đây ngắm tuyết rơi cùng nàng, cho nên nàng liền hoãn công tác đến giúp tôi vui vài ngày.” Trong lời nói của Tiễn Tiểu Háo vô tình nghe ra có hơi khoe khoang.


“ Nha, các cô đến ngắm tuyết rơi?.”Tony kinh ngạc hỏi.

“ Ừ ừ.”

“ Nhưng, nhưng tuyết lại không rơi a.”

“ Chị Cố Hoài nói nàng đã tra dự báo thời tiết, ngày mai sẽ có tuyết.” Tiễn Tiểu Háo cười nói.

“ Rất chu đáo.”

“ Đúng a, nàng rất chu đáo.”

“ Đúng là chân tình.”

Sở Cố Hoài đi đằng sau tuy nghe không rõ hai người nói cái gì, nhưng khi nhìn thấy hai người họ anh một lời em một ngữ,nội tâm nàng bỗng nhiên dậy sóng.

Tiểu Háo thủy chung vẫn là thẳng nữ, nhìn thấy trai đẹp phản ứng của nàng không hề giống mình, có phải nàng cho rằng hắn rất tốt đâu, dù sao mình chỉ là một người con gái chân yếu tay mềm. Sở Cố Hoài càng nghĩ càng cảm thấy bất an, mặt mày đều nhăn lại.

“ Chị Cố Hoài, sao còn đứng đó, đến đây.” Tiễn Tiểu Háo lay lay Sở Cố Hoài đang xuất thần.

“ Á, đến a, kia đi vào thôi.” Vẫn là quán cơm ngày hôm qua hai nàng đã tới, Sở Cố Hoài và Tiễn Tiểu Háo đều cảm thấy nơi này không tồi nên dẫn Tony tới ăn.

“ Ngày hôm qua chúng tôi đã ăn ở đây, có mấy món đặc sản địa phương, thực không tồi, gợi ý cho anh ăn.” Tiễn Tiểu Háo nói với Tony.

“ Tốt quá! Tôi luôn tìm những này a nhưng tìm mãi không ra, tiếng Trung của tôi quả thật không tốt.”Tony cười nhún vai.

“ Anh không biết tiếng Trung? Ban nãy ở ngoài cửa phòng anh nói thật lưu loát a.” Tiễn Tiểu Háo không cẩn thận xổ ra một tràng tiếng Trung.

“ Cái gì?”Tony nghi hoặc hỏi.

“ Nàng nói, ban nãy anh nói tiếng Trung rất tốt.” Sở Cố Hoài phụng phịu giúp Tiễn Tiểu Háo phiên dịch.

“ Oh oh, tôi chỉ biết một chút.”Tony ngượng ngùng gãi gãi đầu.

“ Kỳ thật tôi rất có hứng thú với tiếng Trung, nhưng học nó khó quá.”

“ Tôi dạy cho anh a.” Tiễn Tiểu Háo rộng rãi nói.

“ Đề nghị này thật không tồi.”Tony cao hứng nói.

Hai người nói là làm, Tiễn Tiểu Háo thừa dịp đồ ăn chưa bưng lên, một mực dạy cho Tony,Tony cũng rất thông minh học theo, hai người không hề chú ý tới Sở Cố Hoài đang im lặng nãy giờ.

“ Không tệ nha, ngộ tính rất cao.” Tiễn Tiểu Háo vỗ vỗ bả vai Tony, nàng hoàn toàn coi hắn như anh trai mình, Sở Cố Hoài nhìn chằm chằm tay Tiễn Tiểu Háo, nhíu nhíu mày.


Đây là bữa cơm rất ấm áp đối với Tiễn Tiểu Háo và Tony, nhưng đối với Sở Cố Hoài chẳng khác nào tra tấn.

“ No quá, quán này thật sự không tệ.” Tiễn Tiểu Háo khen ngợi.

“ Đúng, đúng.” Tony vội vàng ứng theo.

Lão bản nương đứng ở bên cạnh nhìn các nàng đã lâu, vừa nghe Tiễn Tiểu Háo và Tony khen, ánh mắt đều cười mị, anh chàng ngoại quốc đẹp trai này quả thật làm cho nàng vui vẻ thoái mái.

“ Đúng đúng, ánh mắt cô nương thật sự rất tốt a, quán của tôi đã mở nhiều năm nay, ở tại cổ trấn này quán nổi tiếng bán đặc sản chính tông. Ai, cô nương, lần sau cô ghé nữa, tôi sẽ giảm giá cho cô.” Lão bản nương cười tủm tỉm nói.

“ Thật sao? Giảm giá a!” Tiễn Tiểu Háo trừng mắt nhìn.

“ Oh~~” Tony nghe không hiểu lắm, nhưng thấy bộ dáng Tiễn Tiểu Háo vui vẻ, vẫn là đi theo đùa giỡn với nàng.

Cứ như vậy, Tiễn Tiểu Háo trò chuyện rất lâu với lão bản nương, ít lâu sau nàng miễn cưỡng ngắt lời, Tiễn Tiểu Háo mới có thể rời khỏi quán.

“ Bây giờ định đi đâu? Đi dạo quanh cổ trấn không?” Tony hỏi.

“ Phải ha, nếu không còn có thể đi đâu nữa.” Tiễn Tiểu Háo theo lý thường thản nhiên nói.

“ Hai người đi đi, tôi về trước.” Sở Cố Hoài xoay người bước đi.

Tiễn Tiểu Háo nhíu nhíu mày, tựa hồ nhìn ra Sở Cố Hoài không mấy vui vẻ, vì thế nhắn nhủ Tony vài câu, vội vàng đuổi theo Sở Cố Hoài.

“ Chị Cố Hoài......Chị Cố Hoài...... Từ từ thôi a.” Tiễn Tiểu Háo ở phía sau vừa chạy vừa kêu.

Nghe được Tiễn Tiểu Háo gọi mình, Sở Cố Hoài chẳng những không dừng lại cước bộ, ngược lại càng đi càng nhanh, Tiễn Tiểu Háo đuổi theo rất vất vả.

Thật vất vả mới đuổi kịp Sở Cố Hoài, Tiễn Tiểu Háo chặn nàng lại, ôm eo nàng không để cho nàng đi. Miệng thở hổn hển, không ngừng thở ra khói trắng.

“ Đừng đi mà.”

“ Em tiếp hắn đi.”

“ Đừng vậy mà, chị Cố Hoài......” Giọng Tiễn Tiểu Háo dịu dàng xuống, làm nũng gọi một tiếng, Sở Cố Hoài thường không chịu được bộ dạng này của nàng.

“ Em tiếp hắn đi, chị tự mình trở về được rồi.” Lần này, Sở Cố Hoài không giống như ngày xưa – quay lại mỉm cười với nàng, sau đó ôn nhu dỗ dành nàng. Tiễn Tiểu Háo có chút hoảng sợ.

“ Đừng mà, chị Cố Hoài, chị làm sao vậy......” Tiễn Tiểu Háo lay lay nàng.

“ Chị không có sao hết.”

“ Chị Cố Hoài, em không có thích hắn......Em chỉ là......” Tiễn Tiểu Háo muốn giải thích.

“ Không cần giải thích.” Sở Cố Hoài tuyệt nhiên không muốn nghe.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận