Quán Trà Tình Yêu Của Tiễn Tiểu Háo

68. Trách Nhiệm Của Người Mẹ...

“ Chị Cố Hoài, chị Cố Hoài, ban nãy hai người đã nói những gì?” Sau khi tắm rửa xong, Tiễn Tiểu Háo lôi Sở Cố Hoài lên giường, hỏi.

“ Cũng không có gì, hỏi hắn định làm thế nào, dù sao Viên Văn vẫn phải dựa vào Tiểu Ngôn một chút.” Sở Cố Hoài đắp chăn cho Tiễn Tiểu Háo, sau đó cũng xốc lên một góc, chui vào trong chăn.

“ Á, vậy hắn muốn làm gì.” Tiễn Tiểu Háo hỏi.

“ Còn có thể làm gì nữa, mỗi ngày chạy tới thỉnh an ông nội và ba mẹ, làm đến khi nào bọn họ đồng ý mới thôi, lòng người đều làm bằng xương bằng thịt, tuy mấy năm nay bọn họ chưa từng nhắc tới Tiểu Ngôn nhưng lại để trong lòng, thỉnh thoảng mẹ chị lại khóc một mình trong đêm, có thể là nhớ hắn.”

“ Cũng đúng, Viên Văn quả nhiên phải dựa vào Ngôn cục cưng, Ngôn cục cưng sẽ chạy tới cửa để bị đánh vài cái.” Tiễn Tiểu Háo xê dịch đến bên Sở Cố Hoài.

“ Ừm, kỳ thật lần này bọn hắn trở về không chỉ giải quyết chuyện này thôi, công ty của Viên Văn gặp chuyện phiền phức, hắn trở về giải quyết một chút.” Sở Cố Hoài kéo Tiễn Tiểu Háo vào lòng mình.

“ Ô, là việc kiện tụng sao, buổi sáng có nhắc tới.” Tiễn Tiểu Háo yên tâm thoải mái dựa vào người Sở Cố Hoài. Nàng thích mùi hương tự nhiên từ cơ thể Sở Cố Hoài.

“ Ừm, xung đột với một xí nghiệp nước ngoài, đối phương khởi tố hắn.”

“ Hơ, hình như sự việc không phiền phức lắm a.” Tiễn Tiểu Háo nghĩ nghĩ nói.

“ Nói lớn thì không lớn nói nhỏ cũng không nhỏ, chuẩn bị đầy đủ cũng không dễ dàng đánh thắng.” Sở Cố Hoài nói.

“ Dễ dàng đánh thắng thì còn tìm chị để làm chi.” Tiễn Tiểu Háo cười hì hì nói.

“ Hửm? Tìm chị?” Sở Cố Hoài xoay đầu nhìn Tiễn Tiểu Háo.

“ Đúng a, hắn không phải tìm chị giúp hắn sao?” Tiễn Tiểu Háo nghi hoặc hỏi.

“ Không phải a, tìm em, chị không tiện ra mặt.”

“ Cái gì?! Em?” Tiễn Tiểu Háo thét chói tai, chị Cố Hoài đã nói những vụ kiện khó sẽ không giao ình? Giờ vụ kiện quốc tế gì gì chứ.

“ Chị cũng cảm thấy khó, còn để em tiếp?! Lỡ thua làm sao bây giờ!” Tiễn Tiểu Háo lo lắng nói.

“ Ừm, em nhất định phải tiếp, kỳ thật không đơn giản là mâu thuẫn trong công việc. Chủ yếu là.....tổng tài xí nghiệp kia, thích Tiểu Ngôn.” Sở Cố Hoài giải thích thêm.

“ Không phải chứ! Cẩu huyết như vậy?” Tiễn Tiểu Háo khóe miệng run rẩy, không nghĩ tới Sở Cố Ngôn thật đúng là một tai họa.

“ Ừm, vì là chị hắn nên không tiện ra mặt. Nhưng vụ kiện này phải dốc hết sức để đánh thắng, để người khác tiếp chị rất lo lắng, Tiểu Háo, em có tin tưởng bản thân và tin tưởng chị không?” Sở Cố Hoài ôn nhu hỏi.

“ Em tin chị, nhưng lại không tin chính mình a!” Tiễn Tiểu Háo cau mày trả lời lại.


“ Tự tin lên, em chính là tài năng từ đại học S đi ra a.” Sở Cố Hoài cười vỗ vỗ đầu Tiễn Tiểu Háo.

“ Em, Em không có kinh nghiệm.” Tiễn Tiểu Háo nói lắp bắp.

“ Đây không phải vấn đề có kinh nghiệm hay không, vụ kiện này nếu đánh thắng sẽ có lợi cho em rất nhiều, bất luận là kinh nghiệm hay là địa vị trong giới.” Sở Cố Hoài thừa nhận mình có tư tâm,vụ kiện này nàng hoàn toàn có thể giao cho các luật sư khác ở sự vụ sở, bọn họ đều có kinh nghiệm hơn Tiểu Háo, nhưng nàng đã suy nghĩ thật lâu, vẫn cảm thấy nên đưa cho Tiểu Háo làm.

“ Ngoan, chịu khó làm đi, chị sẽ giúp em.” Sở Cố Hoài dỗ dành.

“ Vậy...... ưm......để em thử xem?” Tiễn Tiểu Háo do dự đồng ý.

“ Ngoan lắm.”

“ Phải kêu Sở Cố Ngôn mời em ăn cơm! Thật đáng ghét, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, hại chết người.” Tiễn Tiểu Háo bất mãn vặn vẹo thân mình, nội tâm tràn ngập thù hận với Sở Cố Ngôn.

“ Được rồi, kêu hắn mời em ăn cơm.”

“ Ừ ừ.”

“ Thế bây giờ, có phải rất buồn chán hay không?” Sở Cố Hoài cười hỏi.

“ Đúng a, giờ mà ngủ thì hơi sớm.” Tiễn Tiểu Háo nhu thuận trả lời.

“ Hay......chúng ta kiếm chuyện gì đó làm đi.” Sở Cố Hoài cười tà xấu xa.

“ Cái gì?” Tiễn Tiểu Háo ngây ngốc không hiểu ra.

“ Ưm......”

Lại là một đêm xuân sắc viên mãn......

Bởi vì ngày hôm sau là cuối tuần, tối hôm qua lại vận động cả đêm, bởi vậy Sở Cố Hoài và Tiễn Tiểu Háo ngủ tới 10 giờ mới từ từ mở mắt.

“ Ưm......chị Cố Hoài......rời giường.” Tiễn Tiểu Háo đẩy đẩy Sở Cố Hoài.

“ Ờm, còn sớm mà em, không muốn dậy đâu.” Sở Cố Hoài híp mắt, như còn mèo lười.

“ Đều tại chị cả.” Tiễn Tiểu Háo oán trách.

“ Không biết là ai......tối hôm qua......”

“ Dừng lại! Em nhận thua, đừng nói nữa......mau dậy đi, trễ quá rồi, còn phải đến chỗ ba mẹ đón Duy Duy và Thước Thước.” Tiễn Tiểu Háo dịch người đến bên giường, thật cẩn thận đi xuống giường.


“ Chân mềm nhũn rồi? Đứng yên đừng động đậy.” Sở Cố Hoài thấy bộ dáng Tiễn Tiểu Háo đáng thương hề hề, vội vàng đứng dậy dìu nàng.

“ Hừ.”

Vì thế, khi Tiễn Tiểu Háo và Sở Cố Hoài trang điểm xong, đã gần 12 giờ, lái xe đến Tiễn gia, đúng lúc chuẩn bị cơm trưa.

“ Sao lại đói thế này, không ăn điểm tâm?” Tiễn mẹ mẹ nhìn Tiễn Tiểu Háo ăn ngấu nghiến, đau lòng cho nàng thêm một chén canh.

“ Vâng, 10 giờ hơn tụi con mới dậy.” Tiễn Tiểu Háo vừa bới thêm bát cơm vừa trả lời.

“ Thật là, mặc dù cuối tuần cũng không nên ngủ vậy a, ngủ nhiều rất dễ bị đau đầu.” Tiễn mẹ mẹ lại bắt đầu giảng đạo cho Tiễn Tiểu Háo nghe, cha mẹ già không quen thấy các nàng ngủ nhiều lắm.

“ Vâng,vâng,vâng.” Tiễn Tiểu Háo miễn cưỡng nói, giáp một miếng ngó sen nhét vào miệng.

“ Con coi bộ dạng con ăn với uống kìa, ăn cơm phải nết na một chút, dạy con không biết bao nhiêu lần, con nhìn Cố Hoài đi, như vậy mới đúng chuẩn.” Tiễn ba ba cau mày nói Tiễn Tiểu Háo.

“ Hứ, hồi nhỏ nàng còn cướp tổ chim, leo cây nữa đó.” Tiễn Tiểu Háo phản bác.

“ Khụ khụ, khụ......” Nghe xong lời Tiễn Tiểu Háo nói, Sở Cố Hoài quả nhiên bị nghẹn.

“ Ông xã, nước, nước, mau lấy nước đến......” Tiễn mẹ mẹ vỗ vỗ lưng Sở Cố Hoài.

“ Nga nga, thủy, đến, uống điểm......” Tiễn ba ba vội vàng đem thủy đệ cấp Sở Cố Hoài.

Uống nước xong, Sở Cố Hoài mới ngừng ho, Tiễn Tiểu Háo cũng biết mình nói sai gì rồi, buông bát đũa ngoan ngoãn nhìn nàng.

“ Ai nói cho em biết?” Ăn cơm no, Sở Cố Hoài lôi kéo Tiễn Tiểu Háo mặt đối mặt ngồi ở sô pha, nghiêm túc hỏi nàng.

“ Sở Cố Ngôn?” Sở Cố Hoài không cần suy nghĩ cũng biết là hắn.

“ Ách......”

“ Nói.”

“ Chỉ có hắn thôi.” Tiễn Tiểu Háo nhỏ giọng nói.

“ Hắn chết chắc rồi.” Sở Cố Hoài hung tợn nói.

“ Đem chuyện em nghe được ngày hôm qua quên sạch, biết không hả!”


“ Không thể quên được a......” Tiễn Tiểu Háo đáng thương hề hề trả lời.

“ Không thể quên cũng phải quên, em muốn chết cùng Sở Cố Ngôn sao?” Sở Cố Hoài uy hiếp nàng.

“ Được rồi, em quên.” Tiễn Tiểu Háo bất đắc dĩ nói, kỳ thật cái gì xảy ra cũng đã xảy ra rồi, chị Cố Hoài còn tự gạt mình gạt người làm gì chứ.

“ Ngoan lắm.” Sở Cố Hoài cười mị mị vỗ vỗ Tiễn Tiểu Háo.

“ Cha, mẹ......” Duy Duy ôm Thước Thước xuất hiện ở trước mặt hai người.

“ Làm sao vậy?” Tiễn Tiểu Háo cười hỏi.

“ Thước Thước đói, nàng muốn uống sữa.” Duy Duy nói.

“ Ác, mẹ đi pha sữa, Duy Duy, con đừng làm ngã em, uống sữa xong sẽ đưa tụi con về nhà.” Tiễn Tiểu Háo nói.

“ Vâng, Duy Duy sẽ không để em ngã.” Sở Duy Tiêu cảm thấy kinh nghiệm của mình hơn Tiễn Tiểu Háo rất nhiều, thật tự tin.

“ Thôi đi, thằng bé còn ra dáng mẹ hơn em, em lo pha sữa đi.” Sở Cố Hoài cũng chế giễu Tiễn Tiểu Háo một câu.

“ Cha con hai người ăn hiếp tui, hừ hừ, về nhà sẽ biết tay tui.” Tiễn Tiểu Háo đối Sở Cố Hoài vung vung nắm tay.

Sở Cố Hoài nhếch miệng cười, ôm Duy Duy ngồi trên sô pha.

Em bé bảy, tám tháng đã bò được rồi, bởi vậy khi Tiễn Tiểu Háo cầm sữa đi ra, Thước Thước đang tập bò.

“ Trời đất......”

“ Hai người để nàng bò một mình như vậy......” Tiễn Tiểu Háo trách cứ.

“ Ôi trời, con thì biết cái gì, tiểu hài tử lớn thì phải học bò, sao có thể bồng bế suốt ngày được, quả thật có chút nhanh.” Tiễn mẹ mẹ đối Tiễn Tiểu Háo nói.

“ Á, như vậy a......” Tiễn Tiểu Háo tỏ vẻ hiểu được, gật gật đầu.

“ Còn nữa a, bắt đầu từ hôm nay có thể cho nàng ăn thứ khác, đừng uống sữa mãi, dinh dưỡng không đủ, nước trái cây, rau cải, còn có, một chút bánh bích quy cũng có thể.”

“ Bánh bích quy? Không phải chứ, có thể ăn sao?” Tiễn Tiểu Háo nhíu mày.

“ Nàng đã mọc răng rồi a. Con nhìn thử xem......” Tiễn mẹ mẹ liếc Tiễn Tiểu Háo một cái.

“ A...... Thật vậy sao, để con coi thử.” Tiễn Tiểu Háo ôm lấy Thước Thước, Thước Thước ôm lấy bình sữa trong tay nàng liền uống, có chết cũng không chịu cho Tiễn Tiểu Háo xem.

“ Ai, đành về nhà xem vậy.” Tiễn Tiểu Háo hít một hơi, bực mình muốn chết.

Đợi Thước Thước no nê, Tiễn Tiểu Háo và Sở Cố Hoài liền đưa bọn nhóc về, trước đem Duy Duy đưa đến chỗ Vương Tự Lập, sau đó đưa Thước Thước trở về nhà.

Sau khi dỗ Thước Thước ngủ, Tiễn Tiểu Háo mở ra máy tính.


“ Em làm gì vậy?” Sở Cố Hoài cầm cà phê đi vào phòng.

“ Tìm tài liệu một chút, tra cứu làm thế nào để nuôi con......” Tiễn Tiểu Háo tiếp nhận cà phê trong tay nàng.

“ Ai, cà phê của chị mà.”

“ Ôi trời, chị lại lười biếng nữa, làm thêm một ly nữa có chết ai đâu.” Tiễn Tiểu Háo mắt nhìn màn hình, uống một ngụm cà phê.

“ Em dám nói chị lười ha.” Sở Cố Hoài đi ra ngoài chuẩn bị, liền uống ké Tiễn Tiểu Háo một ngụm.

“ Thế nào? Tự cảm thấy mình không phải là người mẹ tốt?” Sở Cố Hoài cười nói.

“ Ừ, từ hôm nay trở đi em phải làm một người mẹ có trách nhiệm.” Tiễn Tiểu Háo nghiêm túc gật đầu.

“ Em? Thật sự làm được mới nói nha.” Sở Cố Hoài sờ sờ đầu của nàng.

“ Tất nhiên rồi.”

Nghiên cứu mấy tiếng đồng hồ, Tiễn Tiểu Háo mới chịu rời máy tính chạy đi nấu cơm, lại còn vừa làm vừa nghĩ.

“ Làm xong chưa, chị với Duy Duy sắp đói chết rồi nè.” Sở Cố Hoài bên ngoài nói vọng vào.

“ Hả? Á...... Còn vài món nữa, từ từ.”

“ Vài món?!!!!! Tiễn Tiểu Háo em muốn cha con chị chết đói hả, thế nãy giờ em ở bên trong lâu như vậy làm gì.” Sở Cố Hoài đói đến mắt sắp mờ đi.

“ Nghiên cứu các chất dinh dưỡng phong phú có trong hoa quả.”

“ Trời đất, hóa ra nãy giờ em không có nấu ăn, đói chết......”

“ Trời ơi, hai người ăn chút bánh bích quy dằn bụng trước đi.” Tiễn Tiểu Háo không chút để ý trả lời.

“ Duy Duy không muốn ăn bánh bích quy.” Sở Duy Tiêu làm nũng.

“ Trong tủ lạnh có thạch sữa đó, lấy một chén ăn đi, mẹ mới làm ngày hôm qua.”

“ Hì hì, vâng......” Sở Duy Tiêu chạy vào nhà bếp.

“ Cha cũng ăn. Duy Duy giúp cha lấy một chén.” Sở Cố Hoài hướng Sở Duy Tiêu hét.

“ Cha, hết rồi.” Sở Duy Tiêu đi tới, trong tay cầm một chén.

“ Ai...... Quên đi. Cha giảm béo.” Sở Cố Hoài bất đắc dĩ ngồi ở sô pha, tự kỷ ôm lấy Mặc Địch.

“ Sắp xong rồi, từ từ nào, buổi tối đi cửa hàng mua đồ chơi trẻ em cho Thước Thước nha~~”

Lời của Editor:


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận