Quán Trà Tình Yêu Của Tiễn Tiểu Háo

19. Chị Có Thích Em Không?...

“ Chị nói, lát nữa Nhị ca em tới đón, em cùng hắn trở về.” Sở Cố Hoài nặng nề lặp lại một lần.

“ Vì cái gì?” Tiễn Tiểu Háo ngơ ngác, không rõ Sở Cố Hoài vì cái gì mặt đột nhiên biến sắc, mới vừa rồi nàng còn nói về sau cùng nhau đi chợ sao.

“ Không có vì cái gì, bỗng nhiên cảm thấy phiền, vẫn là như trước một người cuộc sống có vẻ thích hơn.” Sở Cố Hoài nhún nhún vai nói.

“ Không phải vậy đâu!” Tiễn Tiểu Háo bật thốt lên, cũng không biết sự kiên định của mình từ đâu mà đến, chỉ là cảm nhận được Sở Cố Hoài tuyệt không phải người như thế.

“ Em dựa vào đâu khẳng định như vậy?” Sở Cố Hoài nhíu mày, xem nhẹ trong lòng ức chế xôn xao phát ra từ tâm.

“ Thôi, nhanh ăn cơm, trong giây lát Nhị ca em sẽ tới.” Sở Cố Hoài ngữ khí dịu xuống dưới, nhìn thấy trước mắt hình ảnh cô bé hơi hơi quyệt miệng như là chịu lớn lao ủy khuất, Sở Cố Hoài không tự giác mềm mại.

“ Không cần.” Tiễn Tiểu Háo tính tình cố chấp, quật cường nổi dậy ngay cả Tiễn ba ba đều không làm gì được nàng.

Đang lúc hai người mắt đấu mắt, Tiễn Nhị ca đã đến.

“ Em gái, Nhị ca tới đón em nè, hành lý thu thập xong chưa?” Tiễn Nhị ca tiến vào, cùng Sở Cố Hoài chào nhau, liền bách không kịp đãi đi vào phòng khách tìm Tiễn Tiểu Háo.

“ Em không đi, không đi,em còn thiếu nàng một tháng cơm đâu.” Tiễn Tiểu Háo bắt đầu nổi quạu, trong lòng khó chịu thật sự, không biết vì cái gì nàng không nghĩ rời đi này mặc dù chỉ mới ở vài ngày. Hoặc là nói, không nghĩ rời đi thoạt nhìn lạnh lùng nhưng ôn nhu nữ nhân.

“ Không cần em trả, theo Nhị ca em trở về đi.” Sở Cố Hoài nói xong liền trở về phòng mình, đóng cửa lại.

“ Em xem, mọi người đều nói không cần em trả rồi, bằng không ngày mai anh kêu một đầu bếp lại đây làm đi.” Tiễn Nhị ca tiếp tục khuyên nhủ.


“ Không cần, nàng không thích đồ ăn đầu bếp làm.” Tiễn Tiểu Háo kiên trì không chịu đi.

“ Không được, hôm nay em phải đi cùng Nhị ca.” Tiễn Nhị ca bỗng dưn g đứng dậy nghiêm túc nói.

“ Vì cái gì? Có chuyện xảy ra phải không?” Tiễn Tiểu Háo nhíu mày, rốt cục cảm nhận được một tia không đúng, chạy nhanh hỏi.

“ A, không, không có a, có thể có chuyện gì chứ.” Tiễn Nhị ca rất ít nói dối, hơn nữa là ở trước mặt em gái cưng, rất nhanh xấu hổ.

“ Rõ ràng hai người có chuyện gạt em, nói mau, không nói em sẽ ở đây luôn.” Tiễn Tiểu Háo bắt đầu xấu tính.

Tiễn Nhị ca vốn không nghĩ nói cho nàng biết nhưng xem bộ dáng nàng, không nói là nàng không chịu đi. Vì thế sau một hồi suy tư vẫn là thành thật nói cho Tiễn Tiểu Háo.

“ Chỉ có vậy thôi sao?” Tiễn Tiểu Háo lơ đểnh.

“ Ai,em thật đúng là một người đơn giản a, nếu thực sự xảy ra đại sự, Nhị ca sĩ nhiên bảo vệ em, chúng ta một nhà lớn bé đều là thương nhân, tuy cùng quan trường không liên quan lắm nhưng nếu đấu tất có bọn hắn lợi hại.” Tiễn Nhị ca nhíu mày, hắn lo lắng nhiều cũng đúng, dân luôn đấu không lại quan. Bất quá Sở Cố Hoài thoạt nhìn như vậy nhưng thật ra có chút thủ đoạn.

“ Em làm sao mà có chuyện được vả lại không phải em chọc hắn.” Tiễn Tiểu Háo tựa hồ vĩnh viễn đều không thể hiểu được việc này, Tiễn Nhị ca lay chuyển nàng không thành, cuối cùng vẫn là hít một hơi, quyết định về nhà mở cái gia đình hội nghị, tạm thời em gái vẫn ở chỗ của Sở Cố Hoài.

“ Đông đông đông.”

“ Sở luật sư, là tôi, mau mở cửa.”

Sở Cố Hoài mở cửa, nhìn thấy Tiễn Mạc Nam ngoài cửa, nhíu nhíu mày.

“ Tiễn tổng, đây là......”

“ Ai, em gái từ nhỏ đã được chúng tôi cưng chiều, tôi làm sao lay được nàng, sự việc kia nàng biết rồi,nhưng nàng vẫn là không chịu vè.” Tiễn Mạc Nam vẻ mặt bất đắc dĩ.

“ Vậy......”

“ Tôi trở về tìm lão ba thương lượng một chút, đành phải để nàng ở lại nơi này, Sở luật sư, phiền cô chăm sóc em gái tôi.” Tiễn Mạc Nam biểu tình thực nghiêm túc, như là đem Tiễn Tiểu Háo giao phó ở trong tay Sở Cố Hoài. Sở Cố Hoài nhất thời cảm thấy áp lực thật lớn lao. Ông nội, Tiễn gia, toàn bộ đều như núi giống nhau đặt ở trên vai của nàng.

“ Ừm.” Sở Cố Hoài nhẹ nhàng lên tiếng.

“ Tôi đi trước đây, có việc cứ liên hệ điện thoại.” Tiễn Mạc Nam hướng Sở Cố Hoài gật gật đầu, liền rời đi Sở gia.

Sở Cố Hoài không có xem Tiễn Tiểu Háo liếc mắt một cái,đột ngột tự đóng cửa phòng, tựa vào cánh cửa.

“ Đông đông đông.”

“ Mở cửa, Cố Hoài chị mở cửa, Sở Cố Hoài!” Tiễn Tiểu Háo bên ngoài đập cửa, tiếng vang càng lúc càng lớn, đập đến muốn gãy tay, Sở Cố Hoài cũng không mở cửa.


“ Sở Cố Hoài!”

Tiễn Tiểu Háo cuối cùng vẫn không thể làm cho Sở Cố Hoài mở cửa, đành phải ngồi ở ngoài cửa, hướng bên trong nói chuyện.

“ Sở Cố Hoài, chị như vậy thực làm cho em rất khó chịu.”

“ Tại sao chị không nghĩ đến cảm thụ của em, em không muốn đi.”

“ Em lại không phải một cái bình thủy tinh đụng nhẹ liền vỡ, các người vì cái gì đều như vậy, em không cần bảo hộ, em không cần mọi người giúp em làm chủ......”

“ Sở Cố Hoài, chị vì Sở ông nội cho nên mới đối với em tốt như vậy, các người đừng gạt em nữa, em biết hết rồi......”

“ Sở Cố Hoài! Em rất tức giận......”

Tiễn Tiểu Háo nói xong một câu cuối cùng, tiện khí hô hô đứng lên, đi vào thư phòng đóng cửa lại, bên ngoài cơm trắng đồ ăn còn nhiệt khí, nhưng không được bất luận kẻ nào chú ý.

Sở Cố Hoài tựa vào cánh cửa, nắm chặt tay, xem ra là uổng phí.

Trong lòng mơ hồ, Sở Cố Hoài cũng không hiểu được chính mình, vì cái gì nữ nhân này có thể dễ dàng lay động lòng mình, loạn loạn.

Nàng thừa nhận ngay từ đầu quả thật là vì ông nội dặn dò mới chú ý Tiễn Tiểu Háo, rồi sau đó… tình không tự kìm hãm được, mới thấy hai ba lần của nàng tươi cười liền có thể dễ dàng ăn mòn chính mình như vậy.

Sở Cố Hoài thở một hơi, lâu lắm rồi mình không có nói qua yêu đương.

Rốt cục mở cửa, Sở Cố Hoài đi ra phòng, đơn giản thu thập bàn cơm, ôm lấy Mặc Địch ngoạn đến bất diệc nhạc hồ, Sở Cố Hoài xoay người tính toán trở về phòng tắm rửa. Lại không nghĩ rằng xoay người thấy Tiễn Tiểu Háo.

“ Rốt cục chịu ra?” Tiễn Tiểu Háo mân mê miệng, nho nhỏ bất mãn.

“ Ừm...... Ngủ đi. Ngủ ngon.”


“ Không được, có cái gì đêm nay nói hết đi.” Tiễn Tiểu Háo tiếp tục cố chấp, rất nhiều sự tình khó hiểu quyết tất nhiên sẽ lưu lại rất nhiều tiếc nuối hoặc tai họa.

Sở Cố Hoài không nói gì, ôm Mặc Địch ngồi xuống.

“ Cố Hoài, chị thích nữ sao?” Tiễn Tiểu Háo ngữ như dọa đến người chết. Lời này tựa hồ chôn ở miệng thật lâu, lúc này mới theo miệng nói ra.

Sở Cố Hoài có chút kinh ngạc, hơi hơi ngẩng đầu.

“ Sao tự nhiên lại hỏi?”

“ Lần trước em đi les bar, chị cũng ở đó.” Tiễn Tiểu Háo cũng ngồi xuống bên cạnh nàng.

“ Em thấy rồi sao còn hỏi.” Sở Cố Hoài không có ngay mặt trả lời coi như là thừa nhận.

“ Vậy chị......”

“ Vậy chị có thích em không?” Tiễn Tiểu Háo nhắm mắt lại hỏi.

Mà khi nàng mở to mắt ra,người trước mắt đã đi mất, chỉ nghe bên tai một trận dùng sức đóng cửa thanh âm.

“ Ơ...... Mình đây bị thần kinh rồi.” Tiễn Tiểu Háo đơ cái mặt, có chút nhớ nhung khóc.

Mà trong phòng......


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận