Quấn Quýt Không Rời FULL


Có một cái bàn màu cà phê được đặt giữa căn phòng rộng lớn, trên đó là một chiếc máy tính xách tay.

Từ góc nhìn của Thịnh Hạ thì chỉ thấy được bàn tay của đàn ông đang đặt trên con chuột, dưới bàn làm việc là đôi chân của anh ta trong chiếc quần màu cà phê.Ngoài ra còn có một đôi giày thể thao màu trắng.Đây không phải là đôi giày thể thao bẩn thỉu hôi hám, cũng không phải là đôi giày da lấm lem bùn đất của người đàn ông mặc đồ lao động đã lôi kéo cô.Đó là một đôi giày thể thao trắng rất sạch sẽ.Từ lúc nhỏ cô đã được dạy bảo tử tế, ba mẹ lúc nào cũng nhắc cô khi rời khỏi nhà phải chú ý đến hình tượng, dù cho cô chỉ đang là một học sinh.

Ba mẹ cũng dạy cô rằng mỗi ngày thay đồ một lần, giày bị bẩn thì phải đem đi giặt.

Vì vậy cô luôn nghĩ rằng, những chàng trai mang giày thể thao trắng tinh chắc hẳn được dạy bảo rất cẩn thận.Thế nhưng người đàn ông trước mặt cô và đám đàn ông vô sỉ tùy ý hãm hiếp những cô gái kia lại chính là cá mè một lứa.


Người như vậy mà dưới chân lại mang một đôi giày trắng sạch sẽ đến thế.Thịnh Hạ ngạc nhiên, ngây người ra một lúc thì mới nghe thấy người tên “anh Đông” kia lên tiếng nói chuyện.

Giọng điệu của anh ta có chút không kiên nhẫn: “Tôi không thích, mang đi đi.”Người đàn ông mặc bộ đồ lao động kéo Thịnh Hạ đi về phía trước vài bước, ra sức lấy lòng người đó.

Ngón tay dơ bẩn bóp lấy hai má cô, đưa đến cho người đàn ông trước mặt nhìn: “Anh Đông, anh xem xem, hàm răng của con bé này rất đều, còn trắng nữa.

Không phải anh nói là thích hàng có hàm răng đều lại còn trắng sao? Em vất vả lắm mới tìm được cho anh một…”Anh Đông thả con chuột xuống, ngả người về sau dựa vào lưng ghế.

Lúc này Thịnh Hạ mới nhìn thấy rõ khuôn mặt của anh ta.

Nước da rất trắng, đôi mắt một mí, tóc hơi dài được búi thành hình củ tỏi ở giữa đỉnh đầu, làm tan đi vẻ xa cách và lạnh lùng trên gương mặt của anh.Anh khẽ liếc mắt nhìn Thịnh Hạ một cái, con ngươi tối đen như mực mang lại cảm giác bức bối cho người khác mỗi khi đối mặt với anh.Thịnh Hạ co rúm lại, nước mắt lại rơi xuống.

Cô cố gắng khống chế cơ thể đang run rẩy của mình, quỳ trên mặt đất, dập đầu về phía người đàn ông: “Xin anh hãy thả tôi ra, tôi sẽ ghi nhớ ân tình này của anh, cầu xin anh…”Cô biết lý do người đàn ông mặc đồ lao động đưa cô đến nơi này.Kế tiếp, cô sẽ giống như cô gái vừa mới bị cưỡng hiếp ngay bên cạnh, nằm lên bàn làm việc trước mặt rồi bị người đàn ông xa lạ trước mặt này thô bạo hãm hiếp…Thịnh Hạ hoảng sợ đến mức khóc nấc lên thành tiếng: “Xin anh…”Người đàn ông mặc bộ đồ lao động ngại cô khóc lớn quá gây ồn ào, kéo tóc cô lại, chửi mắng: “Mẹ nó, khóc gì mà khóc!”Hắn giơ bàn tay lên, chuẩn bị táng vào đầu Thịnh Hạ.

Anh Đông lại nhíu mày, ánh mắt dừng ở khuôn mặt nhỏ nhắn đang khóc như hoa lê hoa đái vũ* trước mặt, lời nói lại hướng về phía người đàn ông mặc bộ đồ lao động: “Được rồi, để người ở đây.


Anh đi đi.”(*hoa lê đái vũ [梨花带雨] : Giống như hoa lê dính hạt mưa.

Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi.

Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái)“Vâng, vâng.

Làm mất thời gian của anh rồi, anh Đông.” Người đàn ông nở điệu cười hèn mọn rồi rời đi, lúc bước ra còn ý tứ đóng cửa lại.Ngay khi cửa vừa đóng lại, Thịnh Hạ lập tức ôm hai tay chạy trốn về phía cửa, nước mắt chảy dài trên má.

Cô khóc rất dữ dội, cả người run lên vì sợ hãi.Anh Đông kéo ngăn tủ ra, từ bên trong lấy ra một cây dao, sau đó đứng dậy đi tới.Thịnh Hạ hoảng hốt, run rẩy đến mức hai hàm răng va lập cập vào nhau: “Không… Đừng giết tôi… Xin anh…”Người đàn ông đi đến trước mặt cô.


Anh rất cao, đứng trước một Thịnh Hạ nhỏ nhắn, trông anh cứ như một con thú khổng lồ cao lớn bao phủ lấy một chú thỏ trắng đáng thương đang run lẩy bẩy.“Cứu tôi với!!!” Thịnh Hạ sợ hãi đập đầu vào cửa.Người đàn ông đưa tay ra bắt lấy hai vai cô, ấn dựa vào cửa.

Thịnh Hạ sợ hãi nhắm chặt mắt, từ trong cổ họng hét lên một tiếng kêu thảm thiết: “Á!!!”Cổ tay đã được buông lỏng ra.Người đàn ông xoay lưng lại rời đi.Thịnh Hạ vừa sợ hãi vừa kinh ngạc.

Cô quay đầu lại chỉ nhìn thấy hai đoạn dây thừng trói cổ tay đã rớt xuống đất.Trên khuôn mặt của cô vẫn còn vương những giọt nước mắt.

Cô thấp thỏm nhìn theo người đàn ông, trong đôi mắt không thể che giấu được sự lo sợ.Lúc này người đàn ông đã ngồi vào bàn máy tính, thờ ơ nói: “Yên lặng đi, đừng làm ồn.”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận