QUẢN GIA, QUẢN CẢ CUỘC ĐỜI!!

Sáng hôm sau cô chạy qua phòng anh tự nhiên ngồi xuống giường nghịch điện thoại. Anh từ phòng tắm bước ra chỉ mặc trên người chiếc quần đùi, mái tóc rũ rượi nhìn đến quyến rũ. Vừa bước ra đã thấy cô khiến anh xấu hổ chạy vào nhà tắm lại. Trinh Trinh vẫn ngơ ngác ở đây với dòng nước miếng

- Ngon vậy~~

Gia Minh trong phòng tắm liền hoang mang, bình thường anh chỉ tắm xong rồi ra ngoài mặc đồ nên không có thói quen mang đồ vào phòng tắm. Hôm nay cũng vậy, bây giờ anh nên làm gì? Khẽ hé đầu ra ngoài anh gọi nhỏ

- Tiểu thư, giúp tôi lấy bộ đồ đằng kia được không?

- Hả, à...

Cô bước lại lấy bộ đồ nhưng nhìn ngắm một lát lại lắc đầu. Mở tủ đồ của anh ra cô chọn cho anh một bộ khác

- Anh mặc bộ này đi!!

Anh ngơ ngác đưa tay nhận bộ đồ từ cô

- Cảm ơn tiểu thư!!

Đóng sầm cửa nhà tắm lại tim anh bất giác đập mạnh. Cảm giác như bà vợ nhỏ chọn đồ đi làm cho chồng vậy. Chút gì đó hạnh phúc len lỏi vào tim. Thay đồ xong anh tiến ra, mở tủ cà vạt dự lấy liền bị cô quay người anh lại

- Đứng im một lát!!

Cô vòng tay qua cổ anh theo đó là một cà vạt đỏ bằng vải nhung nhìn vô cùng trang trọng, cô đã phải học cách thắt cà vạt rất nhiều lần để bây giờ đứng trước mặt anh có thể thành thạo nhất. Gia Minh nhìn người con gái đang cặm cụi thắt cà vạt cho mình mà thầm muốn ôm người ấy vào lòng

- Xong rồi!!Câu nói của cô kéo anh về hiện tại


- Cảm...cảm....ưm...

Lời chưa nói lại bị cô chặn lại bằng nụ hôn dài. Qua nhiều lần thấy anh không phản bác cô liền bạo dạng mở khoang miệng anh ra mà luồn chiếc lưỡi đinh hương vào bên trong để quấn lấy lưỡi anh. Gia Minh trợn tròn mắt đẩy cô ra

- Tiểu thư...

- Được rồi, đi làm thôi. Cảm ơn anh vì buổi sáng ngọt ngào!!

Cả hai xuống dưới nhà ăn sáng xong liền đi làm. Đến tập đoàn, anh cùng cô tiến vào đại sảnh, vẫn như hôm qua cô lại thấy Trúc Thanh đứng trước thang máy chờ anh

- Gia Minh!!

- Phải nói bao nhiêu lần thì em mới ngưng làm phiền anh đây?

- Sữa cho anh!!

- Anh không uống!

- Anh sẽ uống mà, cầm đi!!

Anh nhìn Trúc Thanh với ánh mắt dịu dàng rồi cầm lấy hộp sữa. Chút gì đó ghen tỵ xảy ra trong lòng cô. Bước vào thang máy cô nhìn anh

- Anh thích sữa này sao?

- Không!!

- Vậy tại sao còn nhận?

- Tiểu thư đừng quan tâm đến những vấn đề riêng của tôi được không?

Cô gật gật đầu cúi gằm mặt xuống rồi tiến ra ngoài mà đi thẳng tới phòng làm việc. Cô không ngăn nổi cảm xúc của mình đâu nên có chút buồn là thản nhiên.

Tới trưa cô lôi anh xuống nhà ăn

- Em muốn ăn cùng anh!!

Anh im lặng đi theo cô

- Tiểu thư ăn gì để tôi lấy?

- Sao cũng được!


Anh gọi đại hai suất cơm rồi ngồi đối diện cô chăm chú ăn phần cơm của mình. Trinh Trinh nhìn anh

- Gia Minh, sao anh có thể thoải mái gọi Vũ Hoàng là anh em còn với em thì không. Thật sự nghe anh xưng hô như vậy, em... em thật sự rất khó chịu đấy!!

- Xin lỗi tiểu thư!Vẫn cái thái độ đó, cô thở hắt ra rồi im lặng ăn phần ăn của mình. Trúc Thanh bước lại nhìn anh

- Đây là...?

- Không phải chuyện của em!!

- Dạ vâng!!

Trúc Thanh mặt ủ rũ bước đi. Cô ngước lên nhìn anh thấy rõ ánh mắt anh đang dõi theo từng bước đi của cô ấy. Đăm chiêu một lát cô bỏ đũa xuống nhìn ra ngoài cửa kính

- Anh thích cô ấy??

Anh ngước lên nhìn cô

- Có những chuyện tiểu thư không nên biết thì hơn!!

Cô im lặng hít một hơi sâu rồi cúi xuống ăn hết phần ăn còn lại. Cả buổi ăn gần như là chìm vào cái không khí nặng nề

- Em lên phòng trước!!

Anh gật đầu cúi chào rồi dọn hết đống đồ trên bàn vào bên trong.

Tới chiều cả hai cũng im lặng suốt cả quãng đường về. Tới nhà cô liền lên lầu tắm rửa rồi nhìn lịch trình cho vài ngày tới. Lúc này cô mới nhớ tới buổi tiệc hoàng gia vào tuần tới. Buổi tiệc này toàn quy đến những ông to bà lớn và các thiếu gia, tiểu thư trên 18 tuổi. 18 tuổi cô đã đi du học nên có thể nói đây là lần đầu cô tham gia buổi tiệc này. Thở dài ngã người xuống giường, tay cô đặt trên chán, mắt ngước nhìn trần nhà.

Tự nhiên cô lại nhớ đến hình ảnh anh nhận hộp sữa từ Trúc Thanh, anh đỡ cho Trúc Thanh trận tạt nước hay quan tâm Trúc Thanh khi cô ấy bị bỏng và cả cái ánh nhìn của anh dành cho cô ấy ngày hôm nay. Nhắm mắt lại tự nhiên cô thấy khó chịu, bực dọc


- Anh thành công chọc em ghen rồi đó, tên xấu xa!

Lăn qua lăn lại vài vòng, có lẽ do áp lực công việc mà cô đã nhanh chóng lăn ra ngủ. Tới giờ ăn cơm, ông bà Lại không thấy cô liền kêu anh

- Cậu lên xem coi tiểu thư đang làm gì!

- Dạ.

Anh tiến lên phòng cô gõ cửa nhưng không có bất kì động tĩnh nào. Lo lắng tụt độ anh đành thất lễ mà mở cửa ra. Nhìn bóng người đang say ngủ kia mà anh thở phào. Quay người đóng cửa lại rồi tiến về phía giường

- Tiểu thư, tới giờ ăn rồi!!

- Ưmmmm~~

- ...

Anh ngồi thụp xuống ngắm nhìn khuôn mặt đang say ngủ kia mà bật cười. Đưa tay khẽ vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp ấy rồi đặt một nụ hôn lên chán. Cô bất chợt mở mắt

- Anh muốn ngắm hay hôn em thì công khai không phải hơn sao. Cớ gì lại lén lút như vậy chứ?

- Ơ...tôi....tôi...

Nói rồi anh chạy ra ngoài khiến cô nhìn theo mà bật cười. Tính chọc anh chút ai ngờ anh lại trẻ con như vậy. Tâm tình lúc nãy không mấy tốt tự nhiên bây giờ lại phấn chấn hơn hẳn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận