Quan Cư Nhất Phẩm

Có vài thứ một nam nhân phải có. Nếu lấy số lượng để nói thì tuyệt không tính là thứ hiếm hoi gì, nhưng đối với mỗi người mà nói, chỉ thứ này, mất là không bù lại được, không có phụ tùng thay thế, không cho trao đổi. . . Chỉ khi mất đi mới biết nó quý giá.

Không bài trừ nguyện dùng nó đổi lấy vinh hoa phú quý, trở thành một hoạn quan, nhưng dạng này dù sao cũng chiếm số lượng rất ít, mà nếu như đảo ngược lại hết thảy, bảo người ta dùng vinh hoa phú quý để đổi lấy một lần cơ hội làm thằn lằn tái sinh, sợ là người không đáp ứng sẽ chiếm thiểu số thôi.

La Long Văn cũng không phải thiểu số phái. Từ sau khi mất đi, hắn dùng hết tất cả biện pháp nhằm hồi xuân, thậm chí thắp hương bái Phật, hứa nguyện với Bồ Tát, nếu như có thể cho hắn một kỳ tích, hắn sẽ như này như kia. . .

Hiện tại, cơ hội rốt cuộc xuất hiện rồi, mặc dù hắn cũng biết, hy vọng kỳ thật rất xa vời, nhưng giống như người ngã vào nước, còn quản bắt được trong tay là khúc gỗ hay là rơm là rạ đâu?

- Dừng.

Hắn giơ tay ý bảo tạm dừng công kích, nhìn chằm chằm Lộc Liên Tâm hỏi:
- Ngươi nói chính là sự thật?

- Thử xem chẳng phải biết rồi sao? - Lộc Liên Tâm đã treo cây sáo ngọc vào bên hông.

- Điều kiện gì? - La Long Văn đương nhiên không ngốc.

- Ngươi lui binh. - Lộc Liên Tâm giọng thanh thúy nói: - Đi đâu thì đi, trong một canh giờ không được quay lại đây.

- Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin tưởng ngươi sao? - La Long Văn nghiêm mặt nói.

- Cơ hội chỉ có một lần, bỏ qua thì đừng nghĩ lại. - Lộc Liên Tâm thản nhiên nói: - Ngươi biết đấy, không có gì có thể áp chế được ta.

Ánh mắt của La Long Văn chớp sáng chớp tối, suy nghĩ một lúc lâu mới nói:
- Trước tiên đưa cho ta phương pháp trị liệu.

- Sao ta biết không phải là ngươi đang giở trò? - Lộc Liên Tâm lại cười khanh khách nói: - Ta có thể lên thuyền của ngươi, chừng nào ngươi khôi phục thì ta sẽ đi lúc đó, giờ thì yên tâm rồi chứ?

- Yêu nữ. - La Long Văn cắn răng nói: - Đi lên đi.

Vì vậy hắn lệnh cho thuyền của mình cập bờ, buông bàn đạp, Lộc Liên Tâm liền nghĩa vô phản cố đi lên.

- Trói ả ta lại!

Thấy nàng ta đã lên thuyền của mình, La Long Văn lập tức giở mặt, nhe răng cười nói:
- Nữ nhân ngu xuẩn, đợi ta xô gãy cây cầu đó rồi, sẽ có rất nhiều thời gian xử lý ngươi, không tin ngươi không nói!

Mặc dù binh khí đã kề sát người, nhưng Lộc Liên Tâm không sợ mà còn cười, vẻ mặt trào phúng nhìn La Long Văn nói:
- Sáu năm trước thì ta đã biết ngươi là một kẻ vô tình vô nghĩa, điếm còn hơn kỹ nữ. Lẽ nào sáu năm sau ta sẽ tin tưởng chó mà lại không ăn phân sao?

Nữ nhân này thật biết mắng chửi người, làm cho La Long Văn giận đến mặt đỏ tía tai. Hắn cắn răng nói:
- Ngươi còn không phải đã rơi vào tay ta rồi sao?

- Ta đã sớm đề phòng thủ đoạn này của ngươi rồi.
Lộc Liên Tâm cười lạnh nói:
- Trước khi tới đây ta đã giao phương pháp phá giải cho người khác giữ rồi, chỉ khi ngươi đáp ứng điều kiện của ta, và bảo đảm an toàn của ta, thì hắn mới có thể giao cho ngươi.
Rồi nàng cất tiếng cười như chuông bạc:
- Bằng không ngươi vĩnh viễn cũng không chiếm được!

- Nữ nhân quỷ quái...

La Long Văn hận không thể đem nàng ta bầm thây vạn đoạn, nhưng chung quy không kháng cự nổi mê hoặc hùng phong tái khởi, hắn rốt cuộc thỏa hiệp:
- Ngươi dám phát độc thệ không?

- Dám. - Lộc Liên Tâm nói: - Nếu như phương thuốc của ta gạt người, thì để kiếp sau ta cũng làm hạ tam lạm như ngươi.
(Hạ tam lạm chỉ 3 nghề hạ đẳng nhất: kỹ nữ, ăn mày, đào hát)

- Ngươi! - La Long Văn thiếu chút tức đến ngất xỉu: - Đổi cái khác, nói theo ta -- nếu như phương thuốc của ngươi là gạt người, sẽ khiến ngươi trọn đời luân hồi đều là kỹ nữ, vĩnh viễn không được siêu sinh.

Người của niên đại này hoàn toàn tin tưởng lời thề sẽ linh nghiệm.

- Được. ..

Lộc Liên Tâm liền một chữ cũng không sửa phát ra lời thề độc.

La Long Văn vươn một ngón tay nói:
- Cho ngươi một khắc đồng hồ!

- Ít nhất một canh giờ. - Lộc Liên Tâm nói: - Bằng không thì độc chú xoá bỏ.

- Tối đa hai khắc. - La Long Văn kiên quyết lắc đầu, hạ giọng nói: - Họ đã có người quay trở lại bẩm báo cho Nghiêm Thế Phiên rồi, hai khắc nữa sẽ có người xuống thay thế ta.

Thực lực của hắn hữu hạn, thủ hạ nghe lời chỉ có người trên thuyền này thôi.

Lộc Liên Tâm lúc này mới im lặng không nói gì.

~~

Thấy hắn chậm chạp không chịu phát lệnh công kích, các tiểu đầu mục trên thuyền khác đều qua hỏi, nhưng đều bị La Long Văn cưỡng chế chặn lại, mặc dù mọi người có ý kiến, nhưng hắn là thuộc hạ thân cận nhất của Nghiêm Thế Phiên, trước khi người đang đi bẩm báo mang về mệnh lệnh của tiểu các lão, chúng đầu mục chỉ có thể án binh bất động.

Mắt thấy càng ngày càng nhiều quan binh Minh quân hốt hoảng trốn qua bên kia cầu, các thủ hạ đều như kiến bò chảo nóng. Nhưng La Long Văn vẫn còn ngồi yên được, bởi vì hắn biết, bờ bên kia sông còn có 1 vạn người của Y Vương, đó mới là đạo quân chủ lực tạo phản mà.

Nhưng hắn cũng biết, mình đã không thể theo Nghiêm Thế Phiên kiếm ăn được nữa rồi, tuy nhiên hắn cũng không cảm thấy đáng tiếc, bởi vì hắn vốn là một người làm công, và hắn cũng không xem trọng tiền cảnh sự nghiệp của ông chủ Nghiêm, chỉ là trước đây hắn cảm thấy cuộc đời này không còn hy vọng, cho nên mới theo Nghiêm Thế Phiên oanh oanh liệt liệt một phen. Nhưng hiện tại đã có cơ hội tái sinh bắt đầu lại, hắn cần gì phải thắt cổ chết ở trên cành cây này nữa?

Hai khắc đồng hồ sau thì Minh quân nhận được thời cơ thở dốc đã qua hơn phân nửa rồi, La Long Văn nói với Lộc Liên Tâm:
- Đưa phương thuốc cho ta!

Lộc Liên Tâm đột nhiên như trút được gánh nặng phá lên cười, nàng cười càng lúc càng khoái chí, thậm chí cười đến cong cả lưng. La Long Văn tóm lấy cổ áo của nàng, như muốn ăn thịt người nói:
- Con ** này, mau đưa cho ta!

- Thẩm đại nhân, lấy ra cái chai kia đi. - Lộc Liên Tâm cũng không để ý đến hắn, mà là nói với Thẩm Mặc ở trên bờ.

Thẩm Mặc từ trong người móc ra cái bình thuốc đó, lại nghe Lộc Liên Tâm nói:
- Mở ra cục giấy nhét ở miệng bình, rồi đọc to lên chữ viết ở trên đó.

Thẩm Mặc run run rút tờ giấy ra, nhưng cũng không biết là đau vết thương hay là đau lòng, ngay cả sức lực nhổ ra cũng không có.

- Để ta.

Từ Côn đưa tay bứt tờ giấy xuống, rồi mở ra lớn tiếng đọc:

- Kiếp sau đi. . .

- Ngươi dám đùa giỡn ta!

La Long Văn điên cuồng giơ đao lên, lại bị Lộc Liên Tâm phun mạnh cái gì vào mặt, hắn lại bụm mặt rít lên:
- Giết ả, giết ả!

Bảy tám thanh đao đồng thời chém vào Lộc Liên Tâm, nàng bỗng nhiên cởi ra chiếc áo khoác ngoài màu trắng, cúi người xuống, chỉ mặc quần áo nịt, như cá bơi giãy thoát ra ngoài, chạy nhanh vài bước trên boong tàu, rồi nàng nhún người nhảy vào trong nước.

Đúng lúc này, Lộc Liên Tâm thấy được một bóng người vọt lên từ trong nước, mở hai tay tiếp lấy nàng: - "Sư huynh. . ." Lộc Liên Tâm tươi cười gọi lên cái danh xưng mà nàng yêu nhất.

Ngươi đó chính là Hà Tâm Ẩn, hắn không nói gì, đảo mắt liền lặn xuống nước, rồi biến mất không thấy đâu. Lúc này, người trên thuyền mới chạy tới bên mạn thuyền, bắt đầu bắn tên xuống nước, nhưng mặt nước đen kịt, từ lâu đã không còn thấy hướng đi của họ nữa.

Hà Tâm Ẩn một hơi thở lặn tới bờ bên kia, khi nhô lên thì đã nằm trong phạm vi bảo vệ của đám người Thiết Trụ.

Hà Tâm Ẩn vuốt nước dính trên mặt, trợn mắt nhìn nữ nhân trong lòng:
- Muội không muốn sống nữa hả?

Lộc Liên Tâm từ từ mở mắt, si ngốc nhìn hắn:
- Lần sau không dám nữa đâu...
Rồi nàng ngửa đầu, yếu đuối tựa vào lòng hắn.

Hà Tâm Ẩn sợ ngây người, từ từ đưa tay sờ phía sau lưng nàng, liền chạm phải một vết thương sâu tận xương, máu tươi còn không ngừng tuôn ra ngoài, hắn vội vàng cố đè lại, nhưng máu vẫn không ngừng được. . . Thì ra cuối cùng nàng vẫn không may mắn tránh khỏi.

- Mau mau cứu cô ấy!

Hà đại hiệp dẫu Thái Sơn có đổ cũng không biến sắc, mà giờ như một người thường lớn tiếng hét lên.

Các vệ sĩ rất nhanh kéo hai người họ lên bờ, các thái y còn sống cũng bu lại hết, muốn tận một phần sức lực của mình.

Thẩm Mặc xoay người lại, không dám nhìn một màn này, giờ khắc này trên vạn đấng máy râu, không ai có thể ngẩng đầu.




Dựa vào thời gian mà Lộc Liên Tâm tranh thủ, khi thủ hạ của La Long Văn rốt cuộc hủy đi cái cầu nổi kia, thì đã có khoảng bảy thành quan binh dân phu đều đã qua sông, những người còn lại thấy chạy đã vô vọng, nước lại tràn đến eo, đã không nơi có thể chạy rồi, họ đành phải giơ tay đầu hàng.

Nhưng La Long Văn bị Lộc Liên Tâm đùa cợt một màn không nói, còn bị nàng dùng một cái bông tai ngậm trong miệng đâm mù mắt phải, đã hoàn toàn mất đi lý trí. Hắn sai người không tha cho một ai, bắn chết toàn bộ! Vì vậy cho đội tàu dừng lại bên bờ, đồng loạt bắn cung vào các Minh quân, dân phu, còn có một số quan viên đang bị kẹt dưới nước, bắn chết bắn bị thương vô số. . . Đương nhiên người bị thương cũng không nhận được cứu trị, chỉ có thể bị chết đuối. . .Tiếng kêu thảm thiết, tiếng gào thét quanh quẩn trên mặt sông, chẳng mấy chốc trôi nổi đầy là tử thi.

Hơn 1 vạn người ở bên kia bờ sông may mắn thoát chết nhìn tình cảnh như địa ngục nhân gian này mà tiếng khóc la òa lên không ngớt. . . Bởi vì đặc điểm của chế độ quân hộ, dao dịch của Đại Minh, những người bị tàn sát không phải là thân thích thì chính là bằng hữu, thậm chí là phụ tử, huynh đệ của những người này. . . Lúc nãy khi vội vàng thoát thân còn có thể ai lo phận người nấy, nhưng hiện tại mình đã an toàn rồi, lại tận mắt nhìn thấy người thân bị tàn sát, điều này bảo họ sao có thể tiếp nhận được?

Thẩm Mặc ngồi dựa vào bên một tảng đá lớn, nghe những tiếng khóc khiến người tâm phiền ý loạn, nét mặt y cũng trở nên tái nhợt.

Không có bất kỳ ai triệu tập, số quan viên, tướng lĩnh được cứu thoát đều tự phát tụ tập đến bên người y. Thẩm Mặc rất vui mừng thấy được những gương mặt quen thuộc như Cao Củng, Nghiêm Nột, Trần Dĩ Cần. . . Mặc dù ai cũng bị thương, nhưng tốt xấu gì cũng còn vẹn toàn.

Trong tràng nguy cơ này, y dùng hành động giành được sự tôn trọng và tín nhiệm của mọi người, mặc dù rất nhiều người quan giai đều cao hơn y, nhưng cũng không biết vì sao mọi người đều yên lặng quây lại quanh y, mọi người đã chịu đủ sợ hãi, và tìm được đường sống trong chỗ chết, hình như có thể từ trên người y tìm được một chút cảm giác an toàn.


Thẩm Mặc đón nhận tình cảm của mọi người, y lại phấn chấn trở lại, đè ngực thấp giọng nói:
- Phản quân xuất hiện đêm nay cũng không phải chủ lực, Y Vương hẳn là suất lĩnh trên vạn binh mã ẩn núp ở một nơi nào đó gần đây, chỉ chờ hừng đông sẽ phát động công kích.

Vừa nghe tin tức xấu này, tất cả mọi người đều sợ ngây người, đây thực sự là 'nhà dột còn gặp mưa rào, thuyền thủng còn đi ngược gió', đối mặt với số phận không biết trước, điều mà mọi người vô ý thức nghĩ đến đó là chạy cho nhanh! Nhưng tới cùng chạy hướng nào. Sau khi tranh luận, đông tây bắc ba mặt đều có người ủng hộ.

Thẩm Mặc cũng không kiến nghị chạy trốn, y khuyên bảo mọi người:
- Chúng ta tuyệt đối không thể chạy trốn. Chư vị phải biết rằng, cảnh nội Hà Nam, tận phía bắc sông Hán, cũng không có thành trì nào để chúng ta có thể nương nhờ, gần đây có huyện Tân Dã và huyện Táo Dương thì đều nằm xa hơn 100 dặm, chúng ta lương thảo đã mất hết, sức cùng lực kiệt, mù quáng tìm nơi nương tựa thì chỉ có thể biến thành bia ngắm sống của phản quân.

Chính gọi là, không có uổng phí công phu. Thẩm Mặc cả ngày nhìn địa đồ, chí ít đã nhìn rõ ràng địa hình của vùng này. Có người không tin bèn đi tìm địa đồ xem, rồi không khỏi càng thêm tín phục Thẩm Mặc hơn.

Thẩm Mặc tiếp lời thở dài nói:
- Hơn nữa tình huống của hoàng thượng chúng ta cũng biết đấy, sao có thể chịu nổi bôn ba vất vả. . .
Lại ngẩng đầu lên, y đề cao giọng hơn:
- Còn nữa, vì để viện quân tìm được chúng ta, cũng không thể quá xa được.

- Cái gì, còn có viện quân à? - Mọi người thoáng cái tinh thần lên không ít.

- Ừm, - Thẩm Mặc gật đầu nói: - Không sai, đã có quân đội của Nam trực, Giang Chiết đang hoả tốc đến đây cứu giá, lâu thì ba ngày, chậm thì một ngày là có thể chạy tới rồi.

Tin tức này đối với mọi người đang chán nản đến cực điểm thì quả thật như 'nắng hạn lâu ngày gặp trời mưa, ế vợ cưới tân nương', rốt cuộc họ thoát khỏi từ trong trạng thái tuyệt vọng, cảm thấy đã có điểm hy vọng rồi.

Nhưng đúng lúc này, một thanh âm không hài hòa vang lên:
- Cô vương không đồng ý.

Thì ra là Cảnh Vương điện hạ, không biết chui ra từ đâu, hắn bễ nghễ nói với Thẩm Mặc đang ngồi dưới đất:
- Ngươi muốn ngồi đây chờ chết, thì cũng đừng kéo cả mọi người chôn cùng!

Lúc này phía sau Cảnh Vương đang sóng vai đứng Viên Vĩ và Trần Hồng, lúc nãy hai nhóm người còn đánh đến ngươi chết ta sống, thế mà lúc này đã thành một phe.

Thẩm Mặc nhỏ nhẹ nói:
- Vậy theo ý của vương gia thì nên làm thế nào?

- Đương nhiên là chạy càng xa càng tốt rồi! - Cảnh Vương nói: - Giao phụ hoàng ra đây. Hoàng thượng ở chỗ các ngươi ta rất lo lắng, ta muốn nhanh chóng đưa hoàng thượng tới nơi an toàn.

Thẩm Mặc biết người như thế không thể nói lý, y thản nhiên nói:
- Xin lỗi, vương gia, ta cho rằng vào lúc này thì an toàn của hoàng thượng càng nên do chúng tôi tới bảo đảm!

- Lẽ nào kẻ làm con như ta, - Cảnh Vương buồn cười nói: - Còn không bằng một cẩu nô tài như ngươi!

Thẩm Mặc hết sức khó chịu với cái cảm giác bị từ trên cao nhìn xuống, y ra hiệu cho thị vệ nâng mình dậy, sắc mặt tái nhợt đứng ở trước mặt Cảnh Vương, nói năng rất thỏa đáng:
- Thứ nhất, ta không phải là nô tài, ta là quan viên Đại Minh triều.
Rồi thấp giọng nói:
- Thứ hai, đối với hoàng thượng, những quan viên vô hại như chúng tôi càng an toàn hơn, lão nhân gia hắn không muốn ở cùng với ngài đâu!

Lời này lập tức cảnh tỉnh toàn bộ những người có nhãn minh tâm lượng, Cảnh Vương gia muốn làm hoàng đế cũng không phải là một ngày hai ngày rồi, nếu như để cho hoàng thượng trong cơn hôn mê rơi vào trong tay hắn, chưa biết sẽ xảy ra việc gì đâu!

- Ý ngươi là gì? - Cảnh Vương nghe vậy lớn tiếng quát: - Dám nói rõ không hả?

Có một số lời tuy mọi người đều biết nhưng không thể đặt thẳng lên mặt bàn mà nói chuyện được. Tuy nhiên điều này không làm khó được trạng nguyên công với tài hùng biện vô đối. Thẩm Mặc mỉm cười, nói ra một câu:
- Nhị long bất tương kiến.

Nó lập tức đánh bật trở lại dáng vẻ kiêu căng của Cảnh Vương, hắn có kiêu mấy cũng không đỡ nổi lời tiên tri đầu tiên của Gia Tĩnh triều.

Thấy Cảnh Vương bị đánh lui, Trần Hồng bèn xuất mã:
- Thẩm học sĩ, ta là thiếp thân tổng quản của hoàng thượng, ngài giao hoàng thượng cho ta, chắc là có thể chứ!


- Không được. - Thẩm Mặc lắc đầu nói: - Hoàng thượng hôn mê thời gian dài như vậy mà ngươi lại giấu diếm không báo, bảo người ta làm sao tin tưởng ngươi.

Trần Hồng nguỵ biện:
- Ta không phải là sợ gây ra sai lầm sao? Huống chi ta không làm chậm trễ ngự y coi bệnh cho hoàng thượng, huống hồ, huống hồ. . .
Nói rồi nhìn tả hữu, đoạn kéo lấy cánh tay Viên Vĩ:
- Trước tiên ta đã nói cho Viên các lão rồi, là các lão không cho ta nói!

Công phu trốn tránh trách nhiệm của hắn cũng thật là thiên hạ nhất lưu.

Lúc này đều là châu chấu đậu trên một sợi dây thừng, bất kể như thế nào Viên Vĩ cũng không thể nói lung tung, hắn xem như là cam chịu thôi.

- Giao hoàng thượng ra đây đi! - Trần Hồng vội vàng rèn sắt khi còn nóng: - Một tiểu quan tứ phẩm như ngươi có gánh được phần trách nhiệm này không?

- Vậy ta và Thẩm học sĩ cùng nhau gánh chịu. - Cao Củng đứng đến bên trái Thẩm Mặc: - Cộng thêm một Lại bộ thượng thư chắc cũng được rồi chứ?

- Còn có ta, - Người hiền lành như Nghiêm Nột cũng xuất hiện ở bên phải Thẩm Mặc: - Lại gia tăng một Lễ bộ thượng thư, phân lượng chắc được rồi chứ?

- Còn có ta. . .

- Còn có ta. . .

Bọn Trần Dĩ Cần chẳng phân văn võ, tất cả đều đứng ra phía sau ba người, thoáng cái đã thành cục diện lấy nhiều đối ít. . .Đây cũng là điều tất nhiên, bách quan cũng không phải kẻ mù, Trần Hồng làm điều ngang ngược, ỷ thế hiếp người lại xuất hiện trong đầu họ, còn có kẻ Viên Vĩ cũng vẽ đường cho hươu chạy, dám giúp đỡ hắn giấu diếm tình hình thực tế hoàng đế bị bệnh, từng bước từng bước đưa mọi người vào miệng hổ, rơi xuống tình cảnh như lúc này -- hoàng thượng sinh tử không rõ, bao nhiêu đồng liêu chết oan chết uổng, Vệ quân tinh nhuệ cũng tan rã một cách hồ đồ, hiện tại đã đến tình trạng này, không ngờ còn dám tác uy tác phúc, vênh mặt hất hàm sai khiến!

Đủ rồi, vậy là đủ rồi! Không thể nhẫn nhục chịu đựng nữa! Không thể chịu được ức hiếp vô sỉ nữa!

Cảm nhận được sự căm thù không chút che giấu của văn võ quan viên, Trần Hồng đã triệt để luống cuống, hắn kéo Viên Vĩ đến trước người nói:
- Viên các lão, ngài là thủ tướng đại thần khâm mệnh theo hộ tống, mau đi quản bọn vô pháp vô thiên này đi.

Viên Vĩ trong lòng vô lực nghĩ: 'Lúc này nhớ tới ta là thủ tướng rồi à. . .', nhưng hắn biết chúng nộ nan phạm, căn bản không cần thiết đi gây chuyện, vì vậy chán nản nói:
- Các người muốn làm gì thì làm đi, sức khỏe của ta sắp chịu đựng không nổi rồi, chỉ có thể nhượng lại cho người tài thôi.
Rồi hắn nhìn Nghiêm Nột nói:
- Nghiêm bộ đường, ngài tạm quyền đi.

- Ngươi làm cái gì vậy? - Cảnh Vương và Trần Hồng khó có thể tin.

- Nếu không muốn chết, - Viên Vĩ thấp giọng nói: - Thì nghe ta đi!

Cảnh Vương đã sớm sợ đến vỡ mật, nghe vậy im thin thít, Trần Hồng cũng chỉ đành phải ngậm miệng lại.

~~

Nghiêm Nột đúng thật là người hiền lành, nhưng hết sức biết đại thể, việc đáng làm thì phải làm hắn không do dự nhận lấy đại quyền thủ tướng, quay đầu liền ủy nhiệm cho Thẩm Mặc:
- Thẩm học sĩ, ngươi coi như tổng chỉ huy của chúng ta đi, bao gồm cả ta, tất cả mọi người đều nghe lời ngươi!

Thẩm Mặc biết giờ không phải là thời khắc khiêm tốn, y gật đầu nói:
- Hạ quan mạn phép rồi!

- Ài, chỉ cần có thể bảo vệ hoàng thượng bình an vô sự, - Cao Củng ở bên cạnh cười nói: - Dù ngươi bảo chúng ta đi xông pha chiến đấu thì cũng tuyệt nghiêm túc!

- Xông pha chiến đấu thì không cần, - Thẩm Mặc cười nói: - Chúng ta phải lập tức đổi vị trí!

- Không phải nói không đi sao? - Mọi người ngạc nhiên nói.

- Nơi cách ba dặm về hướng Đông Bắc có một ngọn núi Tiểu Nhạc. - Thẩm Mặc nói: - Tất cả chúng ta cứ di chuyển hết lên núi, cũng bí mật hơn, chung quy tốt hơn nhiều so với bị kẻ khác thấy rõ mồn một hư thực của chúng ta, lại nói từ trên cao nhìn xuống, thời gian kiên trì cũng dài hơn.

- Được, cứ nghe lời ngươi đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui