Python Nhập Môn Chỉ Nam

24.

Trước khi đi ngủ thụ giặt sạch áo kẻ ô của mình, nhưng cậu lại không nhớ mà chuẩn bị quần áo để thay, quê mùa như cậu cũng sẽ chẳng biết dùng máy sấy, nên hôm sau lúc đi làm đành phải tiện tay mặc chiếc áo sơ mi trắng của công.

Thân hình thụ gầy hơn công, chiếc áo sơ mi rõ ràng không thể bao hết được người cậu, tinh anh thương vụ bị cậu mặc thành một cosplay Nhật Bản.

Có mấy em gái A rất xinh đẹp trông thấy đã khen thụ là: “Phong cách hôm nay tây hơn hôm qua nhiều lắm nha.”

Thụ xấu hổ cười cười.

“Có điều sao cứ cảm thấy cái áo sơ mi này quen quen?!” Một vị trợ lý giám đốc đi qua nhìn với ánh mắt sắc bén.

Thụ lại càng hoảng sợ, trong lòng yếu ớt kinh hoàng, vì sợ gian tình bại lộ nên giữa trưa cơm nước xong xuôi bèn nhanh chân về nhà tính đổi đồ.

Vừa đẩy cửa ra đã bắt gặp công vừa về nhà, công để vali ở một bên, đứng trong phòng khách kéo cà vạt, cởi khuy áo sơ mi.

Động tác vào cửa của thụ dừng lại, đứng một chỗ thưởng thức hai giây, cảm thấy một bên mặt của công hình như gợi cảm hơn chính diện.


Công quay đầu trông thấy thụ, lập tức nở nụ cười, lê đôi dép lê lẹp bẹp chậm rãi đi tới, áp thụ lên trên cửa hỏi: “Lén mặc áo sơ mi của tôi sao? Hả?”

Mặt thụ đỏ tới mang tai mà giải thích: “Là bởi áo sơ mi của tôi chưa khô, giờ tôi sẽ cởi ra.”

“Được, tôi cởi giúp em.” Công nói.

25.

Hẵng còn sáng, quần áo thụ cởi nửa, bị đặt trên tường làm một vài việc xấu xa, nhưng bởi buổi chiều thụ còn phải quay về đi làm nên không làm sâu.

Công hôn một cái lên khóe môi thụ, bảo: “Tối về tiếp tục.”

Thụ gật đầu như gà con mổ thóc.

Thụ nhìn thời gian xấp xỉ tầm hết giờ nghỉ, định bụng thay áo kẻ ô của mình trước, ngờ đâu bị công ngăn cản.

“Em mặc áo sơ mi của tôi trông rất đẹp.”

Đôi tai thụ mềm nhũn luôn, thế là không đổi nữa.

Trưa nay công vẫn không về công ty, thụ ngồi trong phòng làm việc nhưng trong đầu đều là bóng dáng công, còn có câu nói tối về tiếp tục của hắn.

Không biết đêm nay sẽ bị giày vò thành cái hình gì, bạn tình này cái gì cũng tốt, mỗi tội ham muốn mạnh quá, trong lòng thụ vừa oán trách, vừa thầm tính tính nhẩm nhẩm xem thời gian đợi còn bao lâu nữa.

Kết quả lúc tan làm bỗng nhiên nhảy ra một nhiệm vụ khẩn cấp, tối nay “được” tăng ca.

Thụ xin về nhà làm việc xong bèn xách máy tính mà đi, cũng báo báo cáo cho công biết tin tức này.

Công săn sóc xoa xoa đầu thụ, nói: “Không sao, công việc quan trọng hơn, tôi ở trên giường chờ em.”


Chơi pháo gì mà cứ như chim bồ câu, thụ trong lòng vô cùng băn khoăn, cậu nói với công: “Không biết bao giờ mới xong, nếu anh mà buồn ngủ quá thì cứ ngủ trước đi nhé.”

“Hôm nay đã ngủ cả một buổi chiều rồi, giờ không ngủ thêm được nữa.”

Thụ nghe xong móc trong cặp ra một quyển sách “Python nhập môn chỉ nam” giao cho công: “Ngủ không được thì đọc cái này đi.”

26.

Thụ làm việc đến mười hai giờ mới xong, rửa mặt rồi vào phòng nhìn xem, hóa ra công đã ngủ như chết, còn cầm trong tay cuốn chỉ nam thôi miên mọi lứa tuổi.

Thụ bò lên giường, nhẹ nhàng rút cuốn sách trong tay công ra cất kỹ.

Trong lúc mơ màng, dường như công bất mãn vì bị cướp mất đồ vật nên bèn túm lấy cánh tay thụ, kéo cậu vào trong ngực mình.

Mặt thụ kề sát lồng ngực công, mùi sữa tắm thơm tho quanh quẩn nơi chóp mũi, cậu có thể nghe được rõ ràng tiếng tim đập mạnh mẽ của đối phương.

Thụ sợ đánh thức công nên không dám cử động, nhắm mắt lại nằm trong ngực công ngủ với tư thế ấy cả đêm.

Ngày hôm sau, cả hai người đều bị sái cổ.

Thụ nghiêng đầu gỡ áo sơ mi kẻ ô trên giá xuống, công vuốt vuốt cánh tay đau nhức: “Ngoan nào, lấy một chiếc trong tủ quần áo của tôi đi, đừng mặc cái đó nữa.”


Thụ không cam tâm tình nguyện: “Có phải anh thấy tôi rất quê mùa không?”

“Không phải, em mặc áo sơ mi kẻ ô rất đáng yêu, tôi sợ lúc làm việc không giữ được mình.”

Thụ đành thẹn thùng lấy một chiếc áo sơ mi hoa ở trong tủ quần áo.

Công lái xe đưa thụ đi làm, sau khi để xe vào gara thì thụ dặn dò công: “Chốc nữa tôi lên trên trước, anh cứ dừng xe mấy phút nữa rồi hẵng lên.”

Công còn chưa kịp nói gì, thụ đã “hóp lưng như mèo” mà xuống xe, lén la lén lút vào thang máy, trên đường đi còn nhìn trái nhìn phải rất là cảnh giác, sợ bị đồng nghiệp công ty trông thấy.

Cũng may lúc vào văn phòng còn rất sớm, không có nhiều người, công cũng vô cùng phối hợp mà đến muộn mười phút, lúc đi ngang vị trí thụ cũng giả như không thấy.

Trong lòng thụ mừng thầm, cảm thấy chuyện này được che giấu rất tốt, tiếp tục như thế sẽ không ai phát hiện ra.

Cùng lúc đó, công đứng một mình trong phòng, trợ lý giám đốc mang cà phê vào, yếu ớt hỏi: “Hôm nay Tiểu Trình mặc chiếc áo sơ mi được làm theo yêu cầu của ngài phải không?”

Công trấn tĩnh nhấp một ngụm cà phê, gật gật đầu bảo: “Ừm, chúng tôi đang ở chung.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận