Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Cho dù đổi một bộ y phục có cổ áo cao nhất cũng không che được vết hôn xanh tím loang lỗ ở trên cổ nàng.

Nhưng mà tên đầu sỏ tạo nên đang cúi đầu ngồi đối diện, mang một vẻ mặt vô tội, mang theo ba phần chột dạ.

“Đây là sao? Phu quân!” chỉ vào vết máu khiến người ta mặt đỏ tim đập trên ga giường, Mộ Lăng Không nghiến răng nghiến lợi, gò má ủng hồng.

“Có lẽ là ………….. ngày hôm qua dùng lực quá mức nên làm bị thương nương tử rồi.” hai tay cầm lấy nắm đấm nàng đang giơ lên kia, hắn nhân cơ hội hôn nhẹ lên mu bàn tay một cái rồi nhanh chóng bỏ ra trước kia Mộ Lăng Không trừng mắt lần nữa, để tránh không cẩn thận chọc giận nương tử đang có tâm tình không tốt này.


“TIÊU TRÚC!!”Mộ Lăng Không đề cao thanh âm, không đồng ý với lời bịa đặt của hắn, dùng lực quá mức? Loại lý do đáng cười này muốn lấy ra để lười trẻ con sao?

“Nương tử, ngươi nên gọi ta phu quân.” Hắn không sợ chết mà khẽ cãi lại, đôi mắt đen nhánh loạn chuyển nhìn xung quanh, tiếp tục sát ngôn quan sắc.

“Ta hỏi ngươi, cái đêm chúng ta uống rượi kia, sau đó rốt cuộc phát sinh chuyện gì? Có hay không …………………có hay không……….” Hồi tưởng lại tình cảnh nóng bỏng ngày hôm đó, Mộ Lăng Không không có mặt mũi nói tiếp, gò má đỏ ửng.


“Có hay không hoan ái?” Hắn hảo tâm nhắc nhở.

Đáng tiếc lại gặp phải sự đàn áp tuyệt đối. “Câm miệng!”

“Lăng Không, ngươi muốn ta nói, lại kêu ta câm miệng, vi phu thực không biết phải làm như thế nào.” Đáng thương hề hề rủ mắt xuống, sợi lông mi dài rung rinh, dường như thật sự chịu phải ủy khuất rất lớn, đến một câu cũng nói không ra lời.

“Đây rõ ràng là lạc hồng của trinh nữ.” Ấn đường của Mộ Lăng Không nhăn lại thành đoàn, hy vọng có thể nhờ vào đó mà giảm bớt cảm giác đau nhói này, nàng thực sự là không có trải qua loại sự tình này, nhưng không có nghĩa nàng là đồ ngốc, hoàn toàn không hiểu gì.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận